2025 :Các em đều có một gia đình bất hạnh, giảng viên thì vừa ly hôn vợ của mình. Trùng hợp, bọn họ đều quen nhau. Một ngày đẹp trời, bọn họ đi chơi trúng ngày mưa, khi một tia sáng rớt xuống thì mở mắt ra đã thấy ở một nơi khác.…
Đây là bộ truyện đầu tay của mình, mong mọi người ủng hộ. Lưu ý truyện sẽ được đăng tải vào thứ tư hàng tuần, nếu có thời gian rảnh mình sẽ đăng thêm vào chủ nhật…
Hoàng Đức Duy quen với việc sống một mình, quen với những áp lực không gọi thành tên và những kỳ vọng đến từ gia đình mà cậu chưa bao giờ đủ can đảm để từ chối. Có những đêm, Duy ngồi rất lâu trong im lặng, tự hỏi liệu cố gắng thêm một chút nữa có thật sự khiến mọi thứ tốt hơn hay không.Nguyễn Quang Anh lớn lên trong đủ đầy, nhưng chưa từng được phép sai. Anh sống giữa những tiêu chuẩn hoàn hảo và ánh nhìn của người khác, học cách đứng vững ngay cả khi mệt mỏi. Với Quang Anh, yếu đuối là một lựa chọn xa xỉ.Hai con người ấy chưa từng quen biết nhau.Cho đến một đêm trăng, dưới tán cây đào bên bờ sông, trên một chiếc ghế đá cũ, hai người xa lạ ngồi cạnh nhau. Không ai hỏi tên, không ai biết rằng khoảnh khắc yên bình ấy rồi sẽ trở thành điều khó buông nhất trong đời họ.Có những cuộc gặp gỡ tưởng chừng rất nhẹ, nhưng lại đủ sức để làm lệch hướng cả một quãng đường dài.Và có những người, dù chỉ xuất hiện trong một đoạn đời, cũng để lại nỗi đau kéo dài hơn cả ký ức.…
" phép màu " là một sự kiện kỳ lạ, điều tốt đẹp, khó xảy ra hoặc không thể giải thích bằng khoa học thông thường, mang lại kết quả tốt đẹp ngoài mong đợi, có thể là do yếu tố tâm linh, sự nỗ lực phi thường, hoặc những trùng hợp ngẫu nhiên. Và trong truyện này, "phép màu" là sự gặp mặt tình cờ của 2 con người cô đơn xa lạ nhưng từ bao giờ , như ánh lửa đỏ len lỏi trong tim mà lớn dần thứ tình cảm khó miêu tả…
"Anguish" là một từ mang nghĩa đau khổ, đau đớn, hoặc thống khổ về mặt tinh thần hoặc thể chất. Nó thường được dùng để mô tả cảm giác đau đớn sâu sắc, tuyệt vọng, hoặc lo lắng cực độ.…
THÍCH EM ĐẾN NGHIỆNTác giả: Mộc Vũ NguyệnChuyển ngữ: Quýt và Còm (Quỳnh Tương Ngọc Dịch - 琼浆玉液)Thể loại: HE, Gương vỡ lại lành, Showbiz, Cứu rỗi lẫn nhau, Song xử, Ngọt ngào, Tổng giám đốc cố chấp x Mỹ nhân ngoài mềm trong cứng, Chủ tịch x Nữ minh tinhĐặc biệt: Không khí truyện đậm chất hoài cổ, cốt truyện cẩu huyết.---Vở kịch nhỏ:Bắc Thành đồn rằng Chủ tịch tập đoàn nhà họ Bùi - Bùi Kỵ là người lạnh lùng, hỉ nộ vô thường.Tất cả các tin tức về anh không bao giờ tồn tại trên web hơn nửa giờ, bí ẩn vô cùng.Cho đến một ngày, một phóng viên chụp được ảnh căn nhà mà Thời Diên lui về ở ẩn.Đó là hình ảnh một người đàn ông trái tính trái nết đang ngồi xổm trên mặt đất, xắn tay áo vest lên, đấm bóp chân cho người phụ nữ ngồi trên ghế mây.Bức ảnh được tung ra đã đón nhận vô vàn ý kiến trái chiều, là chủ đề nóng liên tiếp ba ngày liền.Trong sân, anh mỉm cười:"Bọn họ thấy hết rồi, danh tiếng của tôi đã bị hủy rồi, em phải chịu trách nhiệm."Thời Diên duỗi chân, đá anh ra.Bùi Kỵ cầm cổ chân cô, cười quyến rũ, thấp giọng trêu đùa:"Làm sao bây giờ, bà Bùi, tối nay cho anh lên chính thức nhé?"". . . . . . . ."Các bạn cũng có thể đọc truyện này tại FB page của POGO FM Việt Nam.Bản truyện audio chất lượng cao: https://m.pogo.fm/audio/6952945153?s_locale=en_US .…
"Vì anh và em sống trong hai thế giới quá khác nhau. Anh luôn phải đuổi theo thứ gọi là trách nhiệm, là cơm áo gạo tiền, còn thế giới của em là những tháng ngày vô tư không phải lo nghĩ điều gì xa xôi cả. Chính vì khoảng cách giữa hai ta quá lớn, khiến cho mối quan hệ cũng ngột ngạt dần. Thôi thì mình dừng lại, xem như một cách giải thoát cho nhau..." _______• Idea by: @cemld1 (tiktok)…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Tên khác: 今世,我会为你而生。Thể loại: BH, Đồng nhân, Trọng sinh, HE.Nv chính: Phú Sát Dung Âm x Ngụy Anh LạcNv phụ: Nhàn phi, Thuần Phi, Cao quý phi....Đôi lời: Tại hạ chỉ là viết để thỏa mãn tâm tình thôi, mục đích phi thương mại.…
Tôi là Hoàng Đức Duy, và vô tình bị ràng buộc với hệ thống xuyên nhanh.Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết từng đọc, trở thành vai ác pháo hôi có nhiệm vụ trong nguyên tác là tìm cách hãm hại nam chính công, rồi kết cục chết rất thảm.Vừa xuyên qua, tôi đã nhận thức rất rõ, nếu cứ đi theo cốt truyện gốc thì kết cục chắc chắn toi đời, nên quyết định ra tay trước.Tôi cùng hệ thống tiếp cận nam chính với ý đồ xấu, sau đó nhanh gọn lẹ mà rút lui.Không ngờ, nam chính hoàn toàn không giống trong nguyên tác. Anh ta vô cùng tỉnh táo, nguy hiểm và cực kỳ nhạy bén. Ngay lần chạm mặt đầu tiên, hắn đã nhận ra ý đồ của tôi, không những không trúng kế mà còn "chủ động áp sát, khống chế tình thế".Rõ ràng là đi hại người, sao lại thành bị nam chính để mắt, còn có dấu hiệu... bám dính?...Mọi tình tiết đều thuộc về trí tưởng tượng, không cổ xúy và sao chép dưới mọi hình thức📍…