Ổ nhỏ linh tinh lặt vặt hứng lên thì viết. Văn phong lủng củng, ý tưởng không nhiều. Có thể là oneshot, cũng có thể là nshot.Chỉ được đăng tải duy nhất trên Wattpad, vui lòng không bê đi đâu.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.Link bìa: https://www.pinterest.com/pin/17451517299446421/…
Tôn Chính yêu Lữ Tư Đồng suốt hai mươi năm.Anh viết hàng trăm lá thư nhưng chưa từng gửi đi một lá nào.Trong những bức thư ấy có mùa mưa đầu tiên họ gặp nhau, có chiếc ô màu đen được giữ suốt hơn hai mươi năm, có những lần lặng lẽ đứng nhìn từ xa, có những lời yêu thương chưa từng được nói thành lời.Cho đến ngày Tôn Chính qua đời.Lữ Tư Đồng mới mở chiếc hộp gỗ ấy ra.Và cũng từ đó mới biết rằng, hóa ra cả cuộc đời mình đã bỏ lỡ một người.___________________Ayden loved Elio for twenty years.He wrote letter after letter, yet never found the courage to send a single one.Those unsent pages held the story of a rainy night when two lives first crossed paths, a black umbrella treasured for more than twenty years, countless silent glances from afar, and a love that remained unspoken until the very end.Only after Ayden was gone did Elio open the wooden box he left behind.And only then did he understand that the greatest regret of his life was not losing someone he loved, but realizing far too late that he had once been loved just as deeply.…
Jody Brown, một thiên tài với trí nhớ siêu phàm, đã gặp tai nạn trên đường tới lễ cưới của mình và xuyên vào tác phẩm của thời đại One Piece với cái tên Josephine Monat. Cô hoàn toàn quên mất bản thân và sống 15 dưới thân phận là một tay đưa tin có trí nhớ ngắn hạn cho tới khi chứng kiến Luffy thoát khỏi đài hành quyết, toàn bộ kí ức và trí nhớ siêu việt của cô đã trở lại. Cô quyết định lên tàu Going Luffy và trở thành thành viên của băng Barto Club để tìm đường trở về. (Eng)Jody Brown, a genius with a superior memory, had an accident on the way to her wedding and was incardinated into the greatest manga of all time One Piece as Josephine Monat. She completely forgot herself and lived for 15 years as a reporter with one-day-term memory until she witnessed Luffy escape from the scaffolded tower, all of her past life memories and abilities returned. She decided to board the Going Luffy ship and become a member of the Barto Club to find a way back.P/s: đây là tác phẩm đầu tay của mình, và mình sẽ cập nhật cả hai thứ tiếng. Nếu các bạn có câu hỏi, có thể để ở phần bình luận. /eng/ This is my very first writing, and I wil update it in both Vietnamese and English, if you guys have any questions, feel free to leave it at comment section.…
Không hay thì các cô pay đii nhaToi nqu văn nhưng đam mê viết truyện ấy!!-OOC-Mỗi chương sẽ là 1 câu chuyện nhỏ...Văn phong tôi hơi dị, hơi khác người và...đọc đi rồi biết các tyêu àa~*sản phẩm là bản đầu tay, đag trong quá trình sáng tác đã và đag chỉnh sửa*Cho dù cảm thấy sản phẩm xàm, dở hay gì cũng xin đừng bắt cóc nó._sản phẩm độc quyền của YeniDink_…
"anh bị điên hả? buông tôi ra, tôi đâm anh thật đó?""anh không buông, dù có chết anh cũng không buông tay em ra đâu."Sanghyeok à, em nhớ anh nhiều lắm.Mau khỏi nha anh, hãy quên em đi và sống thật hạnh phúc.…
em vẫn sẽ mãi là peter với nụ cười nhẹ nhàng và những lọn tóc nâu xoăn nhẹ, đôi mắt màu trà earl grey lấp lánh trong nắng, với đôi bàn tay hơi chút chai sạn và móng tay có lớp sơn đen đã sứt mẻ, với đôi bông tai sắc xanh đen cậu mua tặng em và hình xăm nhện nhỏ trên cổ tay trái mà harley đã nghĩ về mỗi hai giây trôi qua, vẫn là peter đã dạy cậu biết cách tự cho phép bản thân yêu một người, vẫn là peter mà harley đã yêu yêu thật nhiều cho đến mãi tận sau này.---*Warning• Harley Keener x Peter Parker• Mafia AU (...sort of)• Romance, slight angst• OOC • Lowercase • Má ơi cái gì đây• Thật đấy cái gì đây• Lỡ leo crackship cái giờ yêu chúng nó quá không biết phải làm sao ☠️• Lỡ rồi thì thôi cũng đành• I will go down with this ship• No beta we die like tony• Nhiều người còn không biết Harley là bố con thằng nào tôi rất buồn???????• Head empty only Peta Paka• Mình nhớ Petey quá • Harley mà không quay lại MCU im gonna flip my shit…
Một bóng dáng mờ nhòe giữa khung cảnh đổ nát... Smart cứ chạy, rồi lại chạy, đôi bàn tay cậu đưa ra cố với lấy nhưng đến khi sắp chạm tới - người ấy lại biến mất.Smart tỉnh giấc giữa căn phòng quen thuộc.Ánh đèn bàn vàng nhạt vẫn sáng lờ mờ, tiếng máy lạnh phả đều đều dù cho lúc này từng giọt mồ hôi đã trượt dài nơi trán cậu. Smart thẫn thờ, một tiếng thở tan ra giữa thinh không. Cậu xuống giường, rót cho mình một cốc nước.Đã hai lăm đêm kể từ sau vụ tai nạn, Smart liên tục mơ thấy một người. Cơ thể hồi phục nhưng tâm trí cậu thì không. Những giấc mộng cứ dai dẳng khiến Smart chẳng phân rõ đâu là hiện thực, đâu là hư ảo.Phải chăng - là một lời nhắn gửi nào đó... Hay chỉ đơn thuần là việc cậu nên đi tìm một bác sĩ tâm lý đáng tin cậy hơn. Chẳng rõ nữa...…
Oneshot cho các chị bé. Hầu hết sẽ là về Lưu Tích Quân x Maria( tạm gọi là Quanria hoặc là Saria) và Chife. Muốn cp nào mình xào cp đó. Trừ cp nào có Amber ra nhé.…
Kể từ ngày nàng rời đi, Alhaitham bắt đầu dần cảm nhận được - chậm rãi, gần như không thể nhận ra - rằng cuộc sống bình lặng, ngăn nắp mà anh đã xây dựng không còn nguyên vẹn nữa. Trong những giấc mơ quay về như dư âm vọng lại, trong những ký ức còn vương vấn giữa các kệ sách của thư viện, và trong những cuộc gặp khoác lên mình dáng vẻ của sự tình cờ, anh hết lần này đến lần khác bị kéo về phía một cảm xúc mà lý trí từng lạnh lùng gạt bỏ là phi lý. Sau khi Nàng lữ khách rời Sumeru, điều còn lại không chỉ đơn thuần là sự trống trải, mà còn là dư âm dai dẳng của một thứ tình cảm anh chẳng thể gọi tên - thứ còn sót lại không chỉ là khoảng trống, mà là dư ảnh của tình yêu - mềm mại nhưng không thể lay chuyển, như ánh sáng hằn sâu vào đáy mắt - một điều mà anh không còn biết nên cất giấu, nên kìm nén trong vòng kiểm soát của lý trí, hay nên bước theo, không chùn bước, đến tận cùng định mệnh của nó.--------------------------------------Phiên bản tiếng Anh được mình đăng trên Ao3, cập nhật có lẽ sẽ sớm hơn bản tiếng Việt, ae có thể ghé qua ủng hộ nhe:>https://archiveofourown.org/works/78900736/chapters/206943421…
Cuộc sống là một chuỗi những ưu tư, yêu thương, hạnh phúc, khổ đau, bất hạnh. Vì thế, đừng vì những nỗi đau ngày hôm nay mà em cho mình buồn bã, đau khổ, suy nghĩ đến cái chết. Rồi sáng mai, khi thức dậy, mọi chuyện ngày hôm qua đã là quá khứ, em phải sống cho hiện tại, kệ xác tương lai, hãy sống như chưa từng được sống, thế thôi em nhé!***…
Tiếp tục là một series về những câu chuyện nhỏ do mình nghĩ ra, và ở đây nói về lười con với nai nhỏ.Sẽ có vài chi tiết không giống hoàn toàn với thực tế và chỉ là từ tưởng tượng của mình.…
"Tôi nói tôi bình thường anh có tin không?""Có" "Thế chắc anh biết tâm thần sẽ như nào mới đánh giá được đúng không?" "Biết chứ""Là như nào?""Là tưởng mình bình thường"…