Lee Minhyung nghĩ người này trông thật quen thuộc, nhưng anh chắc chắn họ chưa từng gặp nhau, hoặc ít nhất là anh nghĩ vậy. Ryu Minseok lại ngại ngùng gãi đầu, điều gì khiến em có mặt ở đây nhỉ?Phải chăng mọi điều đều đã được định trước rồi?˳·✩⋆˖𓆩♡𓆪˖⋆✩·˳Phép màu thứ 23 của Knock On Wood dành cho Guria.Tên tác phẩm: Ngón útTác giả: @Knowknewknown13Thể loại: Lãng mạn, Kỳ ảo, Đời thực, Bác sĩ x Cảnh sátSố chữ: 5502…
"- Eunbi.- Hm?- Eunbi thật sự sẽ không đi chứ?- Ừ, không đi.- Eunbi đừng bỏ Yerin nhé? Yerin hứa sẽ ngoan.- Ừ, không bỏ.- Eunbi ngoéo tay đi.- Trẻ con.Hwang Eunbi thở mạnh ra đằng mũi, nhưng sau thấy ai đó đột nhiên bĩu môi xụ mặt xuống lại ngậm ngùi chìa ngón tay út ra. Cái bĩu môi lập tức được thay thế bởi nụ cười toe khoảnh khắc ngón tay út của Eunbi và ngón tay út của cún con ấy móc vào nhau."------------Start: 17/10/2018End: 22/12/2018❌ VUI LÒNG KHÔNG RE-UP, KHÔNG CHUYỂN VER!…
Cô út nhà ông Thạch năm nay đến tuổi cập kê mà chẳng thấy cô ưng ai cả. Mấy lần người ta qua hỏi cưới nhưng cô không thuận........- Út Duyên, sao khuya rồi còn ở đây ?- Em chờ cô Triệu, hai hôm rồi không gặp cô, có chút nhớ…
Miền Tây những năm nước nổi, nhà họ An là điền chủ lớn nhất vùng.An Kiến Huy là cậu út được cưng chiều từ nhỏ, còn Nghiêm Sơn Hoàng là con của người làm công trong nhà.Hai đứa lớn lên bên nhau từ thuở còn chăn vịt ngoài đồng, tắm sông bắt cá, chia nhau từng cái bánh in mua từ chợ huyện.Người trong nhà ai cũng nói cậu út với thằng Hoàng quấn nhau như hình với bóng.Chỉ có Sơn Hoàng biết, dù thân tới đâu đi nữa, cậu út vẫn là cậu chủ, còn em mãi mãi chỉ là kẻ ở.Năm mười bảy tuổi, cả hai đều nghĩ tình cảm của mình chỉ là thói quen.Đến năm hai mươi tuổi mới hay, hóa ra đó là thương.Mà thương rồi mới biết, đâu phải ai cũng có quyền nắm tay người mình thương đi hết một đời."Cậu đi đâu thì con ở đó."Lời hứa năm nào theo con nước trôi đi.Chỉ tiếc là người ở lại, người phải bước lên xe hoa..WARNING‼️CÁC TÌNH TIẾT TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU. KHÔNG ÁP DỤNG LÊN NGƯỜI THẬT!!…
Sẽ ra sao nếu Takemichi là em gái của hai kẻ đứng đầu Roppongi? Warning: OOC, Takemichi là NỮ,...Đọc Văn Án sẽ rõ.Author: Hải ThiênNgày đăng: 25/06/2022 (sinh nhật Takemichi)Ngày hoàn: (?)Tình trạng: Đã dropONLY UPDATE ON WATTPAD, NOT MORE!…
Tác giả: LQuangAnh4"Cho nhau cởi áo qua đầuPhủ lấy thân nhau dù nắng mưa dãi dầuThương nhau nắm lấy dây trầuGiữ lấy buồng cau cho đến khi bạc đầu"ĐÃ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ…
Cô Út nhà ông Thạch năm nay đã đến tuổi cập kê mà chẳng thấy cô ưng ai cả. Mấy lần người ta qua hỏi cưới nhưng cô không thuận....- Út Duyên, khuya rồi sao còn ở đây?- Em chờ cô Vân, hai hôm rồi không gặp cô, có chút nhớ.10/07/22 - 14/08/22…
Truyện ngắn: ĐÁ NỔI RONG CHÌM?Tên khác: [Thương em từ thuở nằm nôi.]Phạm Hồng Nhân - Huỳnh Gia Bảo.Nhà anh cả có hai con ngựa trúc.Tóm tắt: Út cưng: còn nhỏ thì ăn đòn của anh Cả, lớn lên thì ăn đòn của anh người yêu. Rất biết nịnh, Út vàng Út bạc, ra đường một kiểu, về nhà một kiểu.Phạm Hồng Nhân: còn nhỏ thì bao che em hết mực, lớn lên thì cầm roi đánh em. Chăm người yêu từ thuở còn răng sún. Nghiêm khắc với cả anh trai, em trai lẫn người yêu._________19/01/2022Note: cái kết của hai con ngựa trúc này đã được bật mí bên DAPCCT rồi, nên truyện này sẽ chỉ là về quá khứ quấn quýt chim chuột của anh Nhân và em Bảo thôi nhó 🥳…
Tag: Hoàng Tinh × Khâu Đỉnh Kiệt-Niên hạ, Giả huynh đệ, Điền văn miền Tây, Chữa lành, Ngọt ngược đan xen.Văn án: Từ lúc còn nhỏ xíu, Hoàng Tinh đã thích quấn lấy Khâu Đỉnh Kiệt. Đi học tìm Hai. Đi chơi tìm Hai. Bị má la cũng chạy đi tìm Hai. Trong mắt cậu, Khâu Đỉnh Kiệt là người giỏi nhất trên đời. Mà người giỏi như vậy thì thương cậu một chút cũng là chuyện đương nhiên. Cho đến một ngày, Hoàng Tinh phát hiện mình hình như không còn muốn làm em trai của anh nữa. Cậu muốn được anh nhìn nhiều hơn một chút. Muốn được anh quan tâm nhiều hơn một chút. Muốn đứng ở một vị trí đặc biệt hơn tất cả mọi người.Còn Khâu Đỉnh Kiệt lại hiểu rõ hơn ai hết rằng có những thứ không nên mơ tới. Có những người không nên thương. Thế nhưng..."Hai ơi.""Hả?""Út lỡ thương Hai rồi."Lần này, Khâu Đỉnh Kiệt không thể giả vờ không hiểu nữa.____…