【 putvedev/pumei | hamartia 】
"nhưng... tôi yêu anh như vậy mà..." vladimir im lặng rất lâu rồi mới cất giọng, thanh âm nhỏ nhưng sắc lạnh, hệt như cơn gió mùa đông ngoài kia."tình yêu của em không nuôi nỗi ước mơ của tôi, dmitry anatolyevich"…
"nhưng... tôi yêu anh như vậy mà..." vladimir im lặng rất lâu rồi mới cất giọng, thanh âm nhỏ nhưng sắc lạnh, hệt như cơn gió mùa đông ngoài kia."tình yêu của em không nuôi nỗi ước mơ của tôi, dmitry anatolyevich"…
Cập nhật sớm nhất tại khongcohoiket/nhậtvyyy (mangatoon)…
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu YêuThể loại: Ngôn tình quân nhânNguồn: EbookTruyen.Chuyển ver dưới sự đồng ý của người chị đáng yêu @WooSeoJin…
Không có mô tả…
"Mùa hè năm ấy, em gặp anh."…
nói về cuộc đời và đam mê vô tận của tác giả. Khát khao trở thành 1 nhà văn dù chỉ mới 12 tuổi.....…
| những mẩu conversation sặc mùi 17+ giữa babi heo và mami heo =))))) | | warning: adult content; bad words & occ | | lụm lặt từ nhiều nơi trên fb, vì mình không biết tiếng nên không có vtrans từ đâu cả, phần còn lại là tự vắt óc nghĩ ra, hãy là một người đọc văn minh và lịch sự, không áp đặt fanfic lên người thật. | | credit goes to @khotautv, @hangcuteeee, @fangirlconfession2, @writercfs,... on facebook |…
lowercase badworks oneshot r17eom seonghyeon × chao yufan seonghyeon tình cờ bắt gặp đàn anh kiêm crush - chao yufan ngồi khóc trong tiệm bánh ngọt vào hôm trời mưa…
"Sehun à! hyung phải về Bắc Kinh đây, hãy đợi hyung nếu em tin tưởng mọi thứ giữa 2 chúng ta"…
sechtác giả : tnggvii…
tác giả : tnggvii…
tục ; seg ; ooctác giả : tnggvii…
tác giả : tnggvii…
Ngược…
* Có không giữ...mất đừng tim *Đôi khi tình yêu chỉ đơn thuần là sự tin tưởng, che trở của cả hai dành cho nhau. Chứ không hẳn phải là những phút thăng hoa cực độ mới gọi là tình yêu.…
Thể loại: đam mỹ, 1x1, sinh tử văn, ngọt hài, HECouple: Nhân viên tiệm bánh ngọt Vương Nhất Bác x Nhân viên phòng thiết kế Tiêu ChiếnVăn án:"Cậu xác định ngồi chỗ này sẽ an toàn chứ?" "Đương nhiên, anh cứ yên tâm, huống hồ chỗ này còn có thêm một đứa nhỏ, tôi sẽ không bốc đầu lạng lách đâu." Vương Nhất Bác vừa nói vừa vươn tay sờ vào cái bụng nhỏ sau lớp áo khoác rộng thùng thình của anh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.Tiêu Chiến giật mình đánh vào tay cậu, chuyện anh mang thai đến giờ vẫn chưa có ai biết, nếu để đám đồng nghiệp nghiện buôn dưa lê của anh nhìn thấy cảnh này nhất định hôm sau sẽ trở thành tâm điểm của công ty mất."Nơi công cộng, đừng có tùy tiện sờ mó như vậy." Vương Nhất Bác phì cười, bàn tay vừa bị đánh lập tức thu lại, nhẹ nhàng đem chiếc mũ bảo hiểm to tròn như cái nồi cơm điện ụp vào đầu Tiêu Chiến "Biết rồi, thế anh có muốn đi dạo không? Hay muốn về nhà nghỉ ngơi?""Tôi hơi mệt, về nhà đi." anh uể oải trả lời, nhấc chân leo lên moto."Được."Bảy giờ ba mươi phút, Tiêu Chiến an toàn về đến nhà của họ Vương đáo để kia. Tại sao anh lại có thể ngây thơ đến như vậy? Cậu ta chỉ nói không lạng lách bốc đầu chứ không hề nói sẽ chạy chậm.Mẹ kiếp, chạy cho kịp giờ đầu thai à?Vương Nhất Bác vừa cởi mũ bảo hiểm của anh ra liền nhìn thấy một gương mặt phẫn nộ cực kì, thậm chí cậu có thể tưởng tượng ra nếu không phải Tiêu Chiến đang mang thai thì chắc chắn đã lao đến đập cho mình một trận rồi.…