Chuyện theo đuổi nhiếp ảnh gia Kim Minjeong của mẫu ảnh Yu JiminCP: bên ngoài đầu gỗ bên trong lưu manh, mặt dày, hủ giấm di động, người mẫu ảnh x da mặt mỏng, tin người, dễ xiêu lòng, nhiếp ảnh gia.Lưu ý: Jimin, Aeri TOP / Minjeong, Ningning BOT---Không chuyển ver, sao chép tác phẩm khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
"Yu Jimin, chị đi nhanh quá rồi đó, không đợi em gì hết""Bé yêu à, đi sắm đồ cưới thì phải nhanh tay nhanh chân lên chứ"Tình đầu của bé Minjeong là chị tiền bối Jimin cùng trườngCategory: Thanh xuân vườn trường, ngọt hơn cả bẫy ngọt ngàoVừa có văn xuôi vừa có text instagram, hi vọng mọi người sẽ không bị khó chịu và ủng hộ tui hết mình ạ…
Khi còn nhỏ, Minjeong không nhớ chính xác khoảnh khắc đầu tiên mình bước lên sân băng. Em chỉ nhớ cảm giác khi lưỡi giày trượt nhẹ trên bề mặt lạnh lẽo, những bông tuyết nhân tạo lấp lánh dưới ánh đèn trần, và tiếng cười khúc khích của những đứa trẻ khác vang vọng khắp không gian.Lúc đó, em không biết mình giỏi đến mức nào. Chỉ đơn giản là mỗi khi huấn luyện viên hướng dẫn một động tác mới, em đều nắm bắt rất nhanh. Khi các bạn đồng trang lứa còn đang loay hoay với những bước cơ bản, em đã có thể thực hiện một cú xoay tròn hoàn hảo. Các cô chú trong sân tập thường dừng lại nhìn em, ánh mắt tràn đầy ngạc nhiên."Con bé đó có tố chất.""Nhìn xem, mới bao nhiêu tuổi mà đã làm được thế này?"..."Chị có bao giờ nghĩ, nếu em biến mất, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn không?"Khoảnh khắc ấy, thế giới của Jimin như sụp đổ.Cô mở to mắt nhìn Minjeong, tim đập mạnh đến mức tưởng chừng như bị ai đó bóp nghẹt."Em vừa nói gì?"..."Ba mẹ không chấp nhận chuyện của hai đứa."Minjeong cứng người, tay em nắm lấy vạt áo của chính mình, cố gắng kiểm soát hơi thở."Con...""Đặc biệt là trong thời điểm này!"...Minjeong đứng giữa căn phòng tăm tối, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào sợi dây thừng trong tay.Bàn tay em siết chặt, những ngón tay lạnh buốt lướt qua bề mặt thô ráp của sợi dây. Sợi dây này em chắp và từ những miếng vải, độ chắc chắn của nó không chắc chắn nhưng em vẫn dùng nó. Trước đây, em chưa từng nghĩ đến chuyện này....Jimin bước chậm rãi đến trước tượng Chúa, rồi quỳ xuống.Cô làm dấu thánh giá, đ…
「Nhật Ký」Mùa xuân đại diện cho vạn vật sinh sôi, câu chuyện của bọn họ cũng bắt đầu từ mùa xuân ấy.Kim Minjeong × Yu JiminP1: Bạn là ngọn hải đăng của tôi trong đêm tối. Ngày hôm đó, tôi cuối cùng cũng vén được lớp sương mù và nhìn thấy bạn.P2: Chỉ bắt nguồn từ một lần chơi Thật hay Thách, cuối cùng luôn có người xem là thật.…
Tác Giả: Đặng ThảoThể Loại: Xuyên Không, Cổ Đại, Ngược (Chủ Yếu Ngược Tiểu Tam), Sủng, HE.Văn án:Sinh viên nghèo ngành du lịch Kim Mẫn Đình vô duyên vô cớ xuyên về cổ đại thành Vương phi thất sủng. Để có cơm ngon áo đẹp, cô cần ôm chặt lấy phu quân- Lưu Trí Mẫn, nhưng lại có Trắc phi cản đường.Không sao! Cô đối phó được!Trích" Mẫn Đình chớp chớp mắt:- Nhưng mà hắn đẹp trai a!...Tùm! Lần này chàng rơi hẳn vào biển dấm chua. Giữ chặt đầu nàng để cho nàng chỉ nhìn mình, chàng nói:- Hai mắt của nàng chỉ được nhìn ta. Hai mắt của nàng không được nhìn bất kỳ nam nhân nào khác, ngoài ta.Mẫn Đình cười, giơ lên 1 ngón tay, ngây thơ hỏi:- Vậy ta nhìn những mỹ nam khác bẳng 1 mắt thôi nha.Chàng hít 1 ngụm khí lạnh, tức giận ra lệnh cho đám ám vệ:- Các ngươi ngay lập tức hủy dung tên nam nhân kia đi cho bổn vương.Chi Lợi giật giật khóe môi:- Vương gia! Nam tử đó là con trai duy nhất của Cố Tướng quân đang đánh giặc ngoài biên quan a! Ngàn vạn lần đừng có đắc tội với vị đó..."…
"Một nắm cơm khô như tro,Chị đem nhường hết - sợ em đói lòng.Gió rừng rách mái tranh cong,Vòng tay chị quấn như vòng mẫu thân.Đêm, tro lạnh chẳng còn chân,Nhưng tay chị vẫn giữ phần ấm em.Sao trời thủng mái lá đêm,Chị nằm nhắm mắt - không thèm mộng mơ.Cái đói không tiếng gào to,Nhưng âm thầm giết... bằng lo, bằng chờ.Người ta sống chết trong cờ,Chị thì chỉ chết vì thơm nắm tình."…
Thật tồi tệ và trớ trêuẢ là một kẻ phản diện xấu xaNhưng giờ lại ngọt ngào như caramelẢ là nữ thần của lòng taẢ khiến lý trí ta dần trở nên mụ mịNhưng thật sự thì,Có một người hằng đêm vẫn luôn báo mộng rằng ta phải chạy thoát khỏi ả ngay lập tức?…