Ngựa quen đường cũ, mình làm huấn văn tiếp.Cp chính : Lưu Hy Dư & Hạ Tuyết NhiCp phụ : Lưu Hy Anh & Nguyễn Mai ChiTriệu Thanh Dương & Phan Ngọc Hạnh Và rất nhiều cp khác nữa.Đừng ship otp nào khác ngoài otp tác giả ship, tác giả lạy độc giả chục lạy.Lỡ để tên nhận vật cũ là Lưu Chánh Băng, sửa rồi=)…
Tác phẩm: Pháo hoa giấyTác giả: SennanguyenThể loại: Huấn văn, gia đình, đam mỹTình trạng: Chưa hoàn thànhNgày hoàn tất: 09/09/2021 ------Lời hứa năm ấy liệu ta còn nhớ?-----Truyện được đăng tải trên wapptad và wordpress…
Tác giả: Benyleki1211. Thể loại: huanvan, sủng, cổ đại, đam mỹ, ngọt. HE, 1x1. Lạnh lùng công x nhút nhát thụ. Ngày đầu hạ năm ấy, cậu sẽ nhớ mãi không quên, đó là ngày hạ với những tia nhẹ ấm áp vẫn còn vương chút hơi lành lành của mùa xuân vừa đi qua. Những tia nắng đó đẹp tựa sơn hồ đã mang người ấy đến với cuộc đời của cậu…
Ngược công, ôn nhu công. Công: Lưu Bạch Anh Tra thụ, thẳng nam thụ.Thụ: Thiên Hi Sau mỗi bước chân nặng trĩu.Là cơ đơn...... Hạnh phúc cớ sao càng giữ.Càng mong manh...... Sau này nếu em cô đơn, chỉ cần em quay đầu lại..... Phía Sau Em !!…
Lam Vong Cơ, nhị công tử Cô Tô Lam thị một đời phùng loạn tất xuất một ngày tỉnh dậy trong tình trạng mất trí nhớ.Một vài môn sinh tu tiên đều cảm thấy đau buồn, nhưng cũng có những người vui sướng còn không kịp trước sự kiện bất ngờ ấy. Dù sao thì, Hàm Quang quân giờ đây chẳng còn nhớ gì về Nguỵ Vô Tiện, ái nhân trong lòng bấy lâu nay nữa.Mỗi một chương đều sẽ đặt video liên quan đến Vong Tiện ở đầu. Những khoảng khắc cả đau khổ lẫn hoan hỉ cả hai người cùng nhau trải qua, nếu đến bây giờ Lam Vong Cơ một mực quên hết, tự hỏi tình cảnh câu chuyện sẽ đau lòng đến mức độ nào...?Original story belongs to acc @LINALOUICE on Wattpad. Send love for an amazing story from her! :>Bản dịch đã nhận được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không re-up hoặc mang đi nơi khác.…
Tác giả : Tiểu Bummie (Ghé thăm https://yuzhousky.tumblr.com )Thể loại : Hoàng Cảnh Du x Hứa Ngụy Châu, hiện đại, đời thực, vườn trường, ngọt, nhẹ...Mỗi đoản văn là một câu chuyện khác biệt vì vậy sẽ không có phần kết thúc, chỉ có thể tiếp tục sáng tác nhiều thêm một chút, trở thành những câu chuyện ngọt ngào về hai người. Mình sẽ cố gắng up hai tuần một đoản, dù sao mỗi phần cũng không liên quan đến nhau nên không phải lo về tình tiết hay chap mới ra chậm a ^^…
Tên gốc: 爱你的365天Tên Hán Việt: Ái nhĩ đích 365 thiênTên Việt: Ngày thứ 365 yêu anhTác giả: celestaciaTình trạng raw: Hoàn (11 chương)Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, SE, Thị giác nữ chủ, Đoản văn, Tình cảm.Trans: Nguyệt NguyệtNhóm Edit: Góc nhỏ của Tiểu NguyệtVăn án:"Chỉ có chính hai người mới có thể tách hai người ra", nhưng cuối cùng bọn họ vẫn là tách nhau ra.Một câu giới thiệu vắn tắt: Có thể làm cho bọn họ tách ra, chỉ có chính bọn họ mà thôi.…
[𝙄𝙣 𝙮𝙤𝙪𝙧 𝙖𝙧𝙢𝙨, 𝙄 𝙛𝙤𝙪𝙣𝙙 𝙢𝙮 𝙝𝙤𝙢𝙚.]Có những cái ôm không cần đi kèm lời yêu thương hoa mỹ, chỉ cần siết nhẹ một chút là đã đủ khiến người ta muốn dừng chân cả đời.Vòng tay hắn, ban đầu là nơi y lén nép vào khi cả thế giới ngoài kia trở nên quá lạnh. Rồi dần dà, nó trở thành chốn duy nhất y muốn quay về mỗi khi mỏi mệt.Ấm áp đến lặng người. Dịu dàng đến mức chỉ cần dựa vào một chút thôi, mọi ầm ĩ trong lòng cũng hoá thành gió thoảng.Một ánh mắt nhìn y mà không phán xét. Một cái ôm không cần điều kiện. Một bàn tay dù có tức giận đến đâu vẫn luôn chìa ra nắm lấy y lúc cần.Ấm áp đến mức y không muốn nhúc nhích.Y nghĩ: Đây chính là nhà của mình. Là nơi để trở về. Là bến đỗ cho những kẻ hay chạy trốn.Chỉ khi hắn ôm y vào lòng, thế giới này mới thôi trở nên xa lạ.…
Trong thời gian thực tập ở đội cảnh sát, tôi được phân công nằm vùng ở chỗ đại ca xã hội đen.Và chuyện là tối hôm ấy tôi lỡ tay... gửi "báo cáo nằm vùng" vừa viết xong cho đại ca.Sau giây phút tĩnh lặng, đại ca gửi tin nhắn đến: - ?- Chịu khó thế này, có cần thưởng cho em không?*Tác giả: Bao Nilon | Dịch: Hạ Chí…
Trong căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo, cậu bé như một bóng dài lặng lẽ không tên, không tiếng gọi, không sự hiện diện. Áp lực, kỳ vọng, và sự im lặng bủa vây, khiến cậu phải gồng mình trong suốt một đời, để rồi cuối cùng, chính bóng dài ấy cũng bị gió cuốn đi không một dấu vết."...Con không thắng nổi một người đã chết."…
Tác phẩm: Dạ Nguyệt Thiên ThuTác giả: SennanguyenThể loại: Huấn văn, gia đình, huynh đệ, phụ tửTình trạng: Chưa hoàn thànhNgày hoàn tất: 08/08/2020 ------"Anh hai, cảm ơn anh.""Cảm ơn cái gì? Chúng ta là anh em không cần khách sáo.""Không phải, cảm ơn anh vì là anh trai của em.""Ngốc! Chưa gì đã muốn vứt thằng anh này rồi?""Em không có ý đó." Bạch Thiên vội vàng giải thích nhưng chỉ nhận được cái xoa đầu ôn nhu của anh trai. Lại nhìn đến nụ cười ấy Bạch Thiên cảm thấy thật nhẹ lòng.Đúng vậy Hắc Dạ chính là ánh sáng, là ánh trăng vĩnh hằng luôn soi sáng cho nó trong đêm tối hiu quạnh. Đem chút ấm áp, yêu thương ấy che chở cho nó cả bầu trời phía trước, một chút than thở trách móc cũng không có. Cứ thế cố chấp, kiên cường lấy thân thể ấy bảo hộ nó sau lưng. Có lẽ cả đời này Bạch Thiên đều không thể trả nổi sự yêu thương đó."Em là em trai anh, bảo hộ em chính là nghĩa vụ của anh. Nên đừng bao giờ vì những điều đó mà nói xin lỗi và cảm ơn với anh."-----Truyện được đăng tải trên wapptad và wordpress…