Câu chuyện về chàng trai Lý Hạo và cô gái Quế Chi gặp nhau trong một lần chuyển nhà của gia đình Quế Chính Huy (cha của Quế Chi). Ông Quế là bạn tốt của Lý Thiên Thiên (cha của Hạo Hạo). Cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ của Quế Chi và Lý Hạo có gì bất ngờ?........…
Ngay từ đầu chúng ta đều đã sai rồi, không ai có thể chiến thắng được số phận. Dù cố gắng đến đâu thì cuối cùng mọi thứ vẫn không thế thay đổi. Nhưng em và anh chúng ta rồi sẽ ổn thôi phải không? Bộ fic này là đứa con tinh thần đầu tiên của tui mong mn ủng hộ nhaa…
"Năng lượng không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên mất đi, mà chỉ chuyển mình từ dạng này sang dạng khác. Tựa như năng lượng, sự sống không hề biến mất. Nó chỉ chuyển mình, đổi thay từ hình thái này sang hình thái khác."…
Tác giả: SóiHi vọng từ những câu chuyện nhỏ, vụn vặt xung quanh cuộc sống của mình; các bạn sẽ thấy:Hoá ra trên thế giới rộng lớn này cũng có người giống mình. Hoá ra ở nơi trái tim này, chúng ta không hề cô đơn.…
Chỉ là nhặt nhạnh những chiếc lá cô đơn rơi trên góc nhỏ ban công trong một chiều thu tím biếc và bỏ nó vào trong một chiếc hộp đông trắng cho chiếc hộp đỡ trống trải mà thôi... Ít nhất, những chiếc lá cũng còn có nhau khi đã đứt lìa cành!!…
Cuối tuần coi bộ này được nè mấy cô, tình cảm gia đình hiện thực hướng, ngọt nhẹ nhàng. Quà tặng cô Ryuu và cô conmottruyentranh, chúc các cô thành công trong dự định mới. Có lẽ, chúc cho cả tôi cũng nên ^^…
Tên truyện: Thư viện đồng hoaTác giả: Flowers_TeamThể loại: Đoản vănNhân vật chính: All Couple KpopLời tác giả:- Các đoản văn hoàn toàn độc lập và không liên quan tới nhau, chỉ có chung một điểm là nhân vật chính là các couple Kpop.- Mỗi câu chuyện như một cuốn sách thú vị. Hãy đến và khám phá thư viện của chúng tôi nhé!…
Là một tản văn của nhà văn Khải Đơn Chúng ta có căm giận thành phố hơn không khi nó đẩy mình ra ngoài kia, choáng váng vì cô đơn không lên tiếng được? Mất đi bản thể của mình, mất đi ý nghĩa được là mình,mất đi cả cảm giác là một ai đó quan trọng với người khác. Không kết nối. Đơn độc hoàn toàn....…
"Chủ nhân, một ngày tốt lành."Name: Hoa Điểu Tương VấnAuthor: Fan_Onmyoji @XunLanVGenres: OE, Sến, NgượcDisclaimer: Bản quyền nhân vật của fic này thuộc về NetEase, bản quyền fic thuộc về tôi.*Lyrics cuối truyện: "Hoa Điểu Quyển" by HITA (lời dịch: Từ Phong Tử) *Đôi lời: sau khi khóc một dòng sông từ các câu chuyện ngược luyến tàn tâm từ NE, au cảm thấy truyền thuyết của Bưởi cũng đau lòng không kém. Tuy lần này chưa thể hiện được hết tâm tư của chàng họa sĩ, cũng coi như au viết vì sở thích đi.…
Đọc KĨ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.Chống chỉ định cho phụ nữ có thai và trẻ em dưới 18 tuổi.Thể loại: h scene, SM, futanari, girlxgirl, 1x1, np, NOTE: khuyến cáo các thành viên không thuộc cộng đồng bách gia THỈNH CLICK BACK. Đa tạ!!!* Ta không phải tác giả thỉnh không cần gọi au vì như vậy rất dễ hiểu lầm. Đa tạ!!…
Summary:Dazai không nghĩ bản thân mình xứng đáng với những gì Chuuya trao, thế nhưng khi nhìn thấy nụ cười ngây ngô của bé con kia, có thứ gì đó trong hắn đang tan vỡ.Có thể sẽ OOC, viết theo tuyến Beast, nhưng cốt truyện không giống hoàn toàn, đoạn đầu hơi ngược, sau ngọt, kết đoàn viên HE. Sẽ cố gắng lấp hố, truyện không có thời gian cập nhật cố định, khi nào có ý tưởng sẽ ra. Có thể có điểm chưa tốt, có chỗ không phù hợp logic, mong mọi người góp ý chỉnh sửa, giờ thì mời nhảy hố do tôi đào. ο(=•ω<=)ρ⌒☆…
Trên đời này, thứ đáng sợ nhất là Tình, thứ nguy hiểm nhất là Yêu. Tình là gì? Yêu là gì? Nàng chưa bao giờ được biết, chỉ biết rằng trên cái thế giới này, bạn nàng cũng không có, hữu có cũng như không... Người nàng yêu, yêu đến chết cũng là người hận đến khổ, có bao giờ tự hỏi...trong muôn ngàn biển khổ thế gian, nàng..có được yêu?…
Tên: Love me dearest's Tac giả: AleztheauthorCouple: Vu Hàn Dực × Hạ Vãn ( Mike)Thể loại: có H, vườn trường ( sinh viên), hắc bang, chiếm hữu tàn bạo tra công × vặn vẹo cường mỹ thụ__ Mô tả__ - Em mãi mãi là của tôi, hiểu không!? Nếu em còn đi gặp với nó tôi sẽ chặt đứt chân của em, nếu em nói chuyện với nó tôi sẽ cắt lưỡi em, nếu em dùng ánh mắt ngọt ngào nhìn nó tôi sẽ khiến em không thể nhìn thấy nó, Hạ Vãn em là của tôi!!!.....…
Cậu hướng về phía tôi một lần thôi được không!------------Minh bày tỏ với tôi hết tất thảy những điều anh giấu trong lòng kể từ ngày chúng tôi chia tay."Tớ từng thích cậu lắm đấy, tớ từng coi cậu như là cả thế giới, từng trao cho cậu những gì tớ có, từng muốn gặp cậu mỗi ngày, từng mong chờ tin nhắn của cậu đến phát điên.... Tớ cũng từng lấy cậu làm ánh sáng cho cuộc đời tối tăm của tớ, tớ cũng từng mơ tưởng về cái kết tốt đẹp của chúng ta dù biết rằng nó đã kết thúc từ rất lâu rồi..."Vừa dứt lời cơ thể to lớn của anh ngã nhào vào tôi, có lẽ là do buổi họp lớp cấp 3 hôm nay anh đã uống rất nhiều nên không còn đủ tỉnh táo nữa. Tôi vẫn còn đủ nhận thức để hiểu được những điều Minh nói nhưng giờ anh đang say lắm. Điều tôi cần làm bây giờ là đưa anh về, tôi vòng cánh tay của anh ra phía sau cổ mình từng bước từng bước chậm rãi rời xa quán ăn ấy. ------------Ngày viết: 14/8/2023Ngày hoàn:Trang bìa: Canva…
Trích đoạn 1:Nằm lim dim trên mặt bàn nhìn Khoa, nó thấy Khoa đang giải đề tiếng Anh thoăn thoắt. Cái cậu này...có bằng IELTS cao trót vót rồi mà vẫn cố gắng tới vậy. Mà cũng phải, có bao giờ nó thấy cậu không cố gắng đâu. Cái gì cũng cố, cố học, cố chơi thể thao, hoạt động ngoại khóa, cố ăn, cố giao tiếp, cố cả cười. Đấy vừa nói xong, Khoa quay sang nhìn nó, nở một nụ cười ấm áp như mọi khi:"Đan nghĩ gì mà nhìn tao lâu vậy?""Không có gì, chỉ thắc mắc Khoa có bị lập trình trước không?"Trích đoạn 2:Bức thư chỉ vỏn vẹn 2 dòng:You.You are my good days. Hít một hơi thật sâu, tôi dụi đầu vào lòng Khoa. Hương nước hoa hòa lẫn với mùi nước xả nhàn nhạt, thấm trọn cảm xúc của tôi. Khoa choàng tay ôm tôi, không nói gì cả. Mãi một lúc sau, tôi mới ngẩng lên nhìn Khoa, anh nhìn tôi cười hiền. Nụ cười không còn gượng ép như trước. "Cảm ơn anh vì đã thành thật với cảm xúc của mình"Mắt anh hơi giãn, anh nhìn tôi ngạc nhiên rồi lại kéo tôi vào lòng."Anh đã từng nghĩ là mình không thể, cảm ơn em"…
Có những người đi ngang qua đời ta, để lại dư vị như mùa thu chạm vai-dịu, ấm, rồi tan đi trước khi ta kịp nói "mình thương người ấy. "Đây là những tản văn nhỏ, viết cho những ai từng nhớ mà không dám nói, thương mà không dám giữ. Một chút vàng của lá rơi, một chút trắng của gió lạnh, và một chút em-vẫn chưa quên được anh.…
Con người nhiều khi chỉ lướt qua nhau như một cơn gió mang chút hương tình; có khi lại dằn vặt nhau như cơn cảm lạnh ngày mưa buồn.Ấy thế mà... chúng ta vẫn phải nhận ra nhau giữa tỉ người xa lạ! Vẫn sẽ tìm được nhau giữa những tình cờ không bao giờ nghĩ đến!Bắt đầu nhé? Được không? Duyên kỳ ngộ!…