Minh là một người không giỏi văn cho lắm nhưng đam mê viết lách nên mình muốn viết vài dòng để chia sẽ những câu chuyện của mình cũng như mong muốn lắng nghe những câu chuyện của mọi người. Sau khi đọc những mẫu chuyện nhỏ của mình ai có những câu chuyện cần chia sẽ thì đừng ngần ngại viết ra và vẽ câu chuyện của chính mình nhé!…
Bìa truyện hoàn toàn là do mình vẽ, không lấy từ bất kỳ ai hay trên nền tảng nào khác.Nếu trên hành trình ta can đảm bước tiếp dù thời gian có ngắn ngủi ấy, liệu ta có sẵn sàng đón nhận những bài học và ý nghĩa của trải nghiệm?…
Mỗi một cô gái trong cuộc sống này rồi cũng sẽ phải trải qua những đau khổ, những cuộc chia ly, những tổn thương khác nhau... Em có thể khóc lóc, đập phá khi tâm trạng không tốt hay khi đau đớn đến cùng cực... Tôi cũng thế... tôi cũng đau lòng lắm nhưng tôi sẽ không làm vậy.. tôi lại giữ lấy niềm đau cho riêng mình và dồn nén hết tâm tư của mình vào từng câu từng chữ mà tôi sẽ viết ngay bây giờ....…
Đây là phần tiếp theo của bộ Phong vân Dương môn chi Tứ lang, nói về bạn Gia Luật Dục Ly Thù (Dương Tông Nguyên), con của Tứ lang và công chúa Liêu quốc. Tứ lang bộ Phong vân có cá tính mạnh nên bạn con trai này cũng không phải dạng vừa, hàng độc lạ, có tổ tôn, mẫu tử, phụ tử, ngọt nha. Mèo lại dính nghiệp, hàng hay auto drop 😭😭😭…
Chỉ muốn nói với em rằng:Thấy em cười làm con tim anh nhớ nhớ thương thương Rồi lại vấn vấn vương vương.Em có biết anh muốn đi cùng emĐến hết mọi nơi trên đời này===============Lớp trưởng láu cá x Nam thần gương mẫu…
(Tạm dịch tiêu đề : Tình cảm bất giác mà bắt đầu,đều sâu đậm hướng về một phía) Vong Tiện cp - hơi ngược,Hơi OCC,kiếp trước kiếp này ,có spoil một chút chính văntớ chỉ edit lại theo bản trên vanhocthanh.blogspot.com thôi,vì bản thân tớ rất thích cái dou nàylần đầu tiên edit ..... thấy sâu hãy nhắc tớ,dỡ hãy bỏ qua....…
Truyện thuộc thể loại bách hợp thuần Việt. Ngôn ngữ thuần việt, nhưng bối cảnh không thuộc bất cứ thời đại nào, tên các địa danh cũng không có thực. Thị giác tác phẩm : chủ thụ. *Sơ lược: Hồ Ngọc là con út của gia đình giàu nhất huyện Kinh Việt lúc bấy giờ, cũng đứng thứ hai, thứ ba đất bắc. Từ nhỏ vốn sống trong nhung lụa, nàng cũng đã có hôn phối với cậu Chính Hi trên tỉnh, nhưng ai mà ngờ, cậu Chính Hi lại đối với Nhung Kim- thanh mai chúc mã của mình nhớ mãi không quên. Hồ Ngọc có chút tò mò, chỉ muốn đi nhìn người phụ nữ mà vị hôn phu nhớ mãi không quên kia như thế nào thôi, ai ngờ đâu... một ánh mắt, say cả đời. - Chị không để ý đến ngôn luận người khác, chị chỉ cần em. - Hồ Ngọc, bỏ cậu ta đi. Theo chị, em chịu không? - Vâng, em chịu. - Em thương chị nhiều lắm. - Chị cũng thương em. *tác giả mới viết, chưa thành thục. Mong các vị nương tay và chỉ bảo thêm ạ!…
Lưu ý xin hãy lưu tâm: Đây không phải một chuyện về tự do.Càng không phải một trang truyện về đôi ba chuyến hương xa, được phủ lên một lớp nhạc điệu viễn du và hừng hực mùi của những miền cõi mênh mông nơi chân trời góc bể. Đây là câu chuyện được viết nên từ hương kỳ nam.Chuyện trải dài theo bước chân đầu tiên của người đàn ông xứ Phù Tang nọ đặt lên thềm quán rượu nhỏ bé nào đó tại thành Okayama đến những xúc cảm ta hoàn toàn biết rằng nó tồn tại nhưng tên thì lại chẳng có để đặt. Khởi đầu từ hương kỳ nam bên túi kẻ Vô Danh và cũng kết thúc bằng mùi hương gỗ kỳ nam lơ lửng. Đậm. Anh. Và dẫu sao đi nữa, đó cũng không phải là tự do.*Nguồn ảnh: Thiếu nữ bên hoa sen___Tô Ngọc Vân.…
Đây là AU của mình. Mình muốn viết một câu truyện về Việt Nam, về sự phát triển của quốc gia. Lưu ý đây là thể loại nghiêm túc nên sẽ hơi nhạt và buồn chán! Bạn có thể rời đi nếu không muốn đọc. Vì là dân mới, mình sẵn lòng đón nhận góp ý của các bạn. Hy vọng mọi người sẽ thích và đón nhận truyện của mình!Truyện được viết dựa trên suy nghĩ và ý tưởng của mình nên ngoài yếu tố lịch sử cũng sẽ có thêm nhiều yếu tố viễn tưởng khác để mạch truyện được trơn tru hơn. Lưu ý là truyện không ý xúc phạm một cá nhân, tổ chức hay quốc gia nào.Vì mình rất lười đọc lại nên truyện có thể hơi sượng và vấp phải nhiều lỗi chính tả khác nhau.Mình sẽ cố gắng đăng chap mới đúng thời hạn, hẹn mọi người vào cuối tuần nhé…
Tóm tắt:"Gói sủi cảo nhân gì vậy?""Đều là mấy thứ cậu thích ăn nhất."Tác giả: CASC和DYS总得去一个 (开学闭关版) - Lofter Dịch: A ChuBản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang đi đâu.Tất cả trong truyện chỉ là hư cấu. Không áp đặt lên người thật.…
Tản văn cho những con tim đã và đang tan vỡ trong tình yêu. " Tình là mê luyến, nếu gặp được chân tình thì sẽ là thiên đường.Tình là bi ai, nếu không gặp đúng người thì đau đến xương tủy. "( Ai hiểu được lòng em? - Lục Xu) Duyên phận chính là một thứ kì lạ, giúp người ta tương ngộ, cũng khiến người ta chia ly.…
Đây là tâm sự của một môn sinh Lan Lăng Kim thị, nói về những ngày tháng thường nhật ở Lan Lăng_____________________________Vì đây là lần đầu mình viết chuyện nên văn phong sẽ không trau truốt, lỗi sai nhiều, mình sẵn sàng hứng gạch đá a.…
Biết reivew sao ta 😅Lại thêm một cặp bỉ bựa cha và bỉ bựa con ra đời! Mục tiêu đời này của Diệp Cửu hắn, thứ nhất là có đồ ngon ăn, thứ hai là giết được tên mặt hoa nhi tử của lão tử nhà hắn kiếm chút sinh ý thoát kiếp quỷ nghèo! Đơn giản như vậy, mà vẫn mãi không giết được, còn bị bắt bồi thân làm nhi tử ngoan của lão súc sinh nào đó. Thật cmn đáng hận, đáng hận hu hu 😂😂😂…
seri siêu đoản văn Nhật kí thường ngày của lớp trưởng Mã và Karry Nam Thần.author: Bò Cạp Bụng ĐenSeri viết lúc nổi hứng xem lại PTH HVNS 1 nên sẽ dựa trên các tình tiết của shortfilm.…
Một ba một bốn hai - 13142 km - Là khoảng cách của Hà Nội đến New York, là khoảng cách xa thì xa nhưng gần lại rất gần. -----------Tên truyện: Một ba một bốn haiTác giả: Lam PhươngẢnh bìa: Nguyễn @NguyennnguyenBản quyền thuộc về Lam Phương, được đăng duy nhất tại wattpad @Lamm_Phuongg.…
Thẩm Ngọc Chương y có thân danh là Thẩm Sương hoa khi còn bé vì theo phog tục của thẩm giaY cũng như Thẩm gia đều là trung thần quan chính nhưng lại hãm hại,Thẩm Ngọc Chương vì trọn thần trung phò tá mà phản lại gia tộc…
TG: Thành Nhiễm Tư MộngNgoài ý muốn xuyên qua xui xẻo cha * thư trung có tự mình ý thức vai chính nhi tửp/s:Mấy tỷ lại có hoạt động hé hé. Mị chưa đọc hết nhưng nghe bảo viết theo kiểu hệ thống làm nhiệm vụ. Tớ thích văn phong của Mộng tỷ nên chỉ làm của tỷ thui. nghe bảo mấy tg kia viết ngược lắm. tớ chạy…
10 tuổi hay 20 hay 90 rồi đến 100....tuổi. Liệu có khi nào ta nhớ tới những lần mắc lỗi , sai lầm hay những kỉ niệm hay ko? ... hãy sống và cứ sống theo cách của bạn...sống chọn vẹn nhất để ko uổng phí thanh xuân...nhé!:)))... NGẪU HỨNG ....VÀI GIÂY....thuylinh( chết nổi).…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Vườn trườngVăn ÁnBạn cùng phòng của tôi tại sao lại dễ thương như vậy?Hôm nay tôi nói với cậu ấy rằng tôi có 18cm và cậu ấy không hề ghen tị một tí nào!Cậu ấy thậm chí còn hỏi tôi đã ăn gì để lớn lên!Tôi không biết trước đây đã ăn gì, nhưng sau này tôi muốn ăn bạn cùng phòng dễ thương của mình.…
Tần Y Hành gặp được người ấy vào một ngày mùa Thu se lạnh.Người ta vẫn nói yêu vào liền 'bất thường', việc một người lạnh nhạt như anh ngày ngày ghi lại nhật ký tán tỉnh người ta đúng là quá 'bất thường'. Nhưng vậy thì đã sao, anh đang yêu mà!Tần Y Hành đã trúng tiếng sét ái tình với Trịnh Thư Nguyệt ngay từ cái nhìn đầu tiên như thế đó.…