[Đạo mộ đồng nhân] Tứ quý luân hồi - Cấp Thu
…
https://tytnovel.xyz/truyen/686619d18f105f0eb9172dc4Gương vỡ lại lành + Truy thê hỏa táng trường + Song khiết + Cao Lĩnh Chi Hoa + Nổi điên cầu áiNghê Vụ đưa con gái đến bệnh viện để khám. Bác sĩ điều trị lại chính là Bùi Hoài Duật, người bạn trai cũ đã xa cách nhiều năm.Bảy năm chia xa, cô đã sớm thay tên đổi họ, và cũng đã giảm cân rất nhiều từ một cô gái mập mạp. Anh không hề nhận ra cô, càng sẽ không biết rằng cô đã âm thầm sinh cho anh một cô con gái.Con gái cô nắm tay mẹ, hỏi: "Mẹ, sao mẹ lại khóc?"Nghê Vụ không thể trả lời, chỉ muốn quay người bỏ chạy.Thời niên thiếu thầm mến, cô đã hái được đóa "cao lĩnh chi hoa" kia.Đại học S từng rộ lên tin đồn chấn động: Hoa vương Bùi Hoài Duật, trong sáng như trăng, lạnh lùng như tuyết, lại bí mật yêu đương với một cô gái mập mạp. Cô là đối tượng bị mọi người chế giễu, bị chỉ trích.Giọng nói khàn khàn, lạnh nhạt quen thuộc vang lên: "Chỉ là chơi đùa thôi, tôi sắp ra nước ngoài rồi."Nghê Vụ đã kết thúc đoạn tình yêu cay đắng đó.Lần gặp lại Bùi Hoài Duật đã phá vỡ cuộc sống vốn bình lặng của Nghê Vụ. Cô cố gắng vạch rõ ranh giới với anh, nhưng cuối cùng lại ở trên giường cùng anh.Anh dùng đủ mọi cách: cưỡng bức, lợi dụng, giả bệnh, làm nũng, thậm chí là mặt dày vô sỉ, cưỡng chế đẩy hết tất cả những người theo đuổi bên cạnh cô đi."Bùi Hoài Duật, tôi có bạn trai rồi, anh có biết không?"Trong chiếc Maybach, ngón tay thon dài, rộng lớn của anh siết chặt eo cô gái, rồi anh điên cuồng hôn lên môi cô."Vậy tôi làm tình nhân của cô thì sao? Tôi…
cậu cứu được tất cả , cậu không bỏ rơi một ai , nhưng ...tại sau không một ai nhớ đến cậu , không một ai nhớ đến vị anh hùng này...…
Truyện ngắn, viết theo cảm hứng. Hay có thể khen, không hay có thể ném đá.------------------------------------------------------------------------------------ Trước mắt anh bây giờ là một cái quần sịp hiệu Tomy, màu trắng tinh khôi với vẻ hào nhóa, loại vải mịn mà cùng với đường may trơn tru không tì vết, tuy không phải loại sang chảnh nhưng cũng là loại tốt, loại chỉ may cũng tốt, không dễ bị đứt. Được hơn hết là vẻ ngoài nhìn đẹp mắt, ưa nhìn. Chỉ có mỗi một điều là không biết mặc lên người nó sẽ như thế nào. @@Hồi lâu, anh gọi chủ tiệm ra. Chắc lại là mấy bà thím hay mấy ông nội già ra nói mấy câu ngon ngọt sản phẩm rồi nào vừa rẻ vừa bền, vừa đẹp lại vừa sang, không mua thì phí lắm.... -_- "OMG" - Trong tâm trí anh giờ chỉ là hình ảnh của một thằng thư sinh đeo kính, với mái tóc nâu bồng bềnh, gương mặt sáng lạng toát lên cái ưa nhìn. Cái áo sơ mi màu xanh da trời, cái quần cáo hơi quá gối, trên tay còn đang cầm hộp cơm, miệng chép, môi bóng nhờn vì dầu mỡ. Có hạt mồ hôi lăn xuống cằm hiện lên cả đường cong trên góc cạnh trên gương mặt ấy. Bây giờ thì cái suy nghĩ vớ vẩn về một bà thím hay ông nội nào đó đã bay mất hẳn, gạt hết mọi điều chỉ để chừa lại chỗ cho hình dáng kia thôi. "Đâu phải lần đầu thấy, thật là trẻ con mà"-anh tự nhủ mình. Haha nói ra như anh là một tên sát trai không bằng, chỉ là anh thích những cái lạ, thích những cái khác thường của những thứ bình thường. Dù sao trái vẫn là trai thôi. Hắn bước tới, anh đưa tay chỉ vào cái sịp: -"Cái này cậu tính làm sao?"…
crowley x feridmikayuuvân vân mây mây…
Tác giả: Chi U CửuVăn ánLan Sơn Quân là một cô nhi lớn lên ở Hoài Lăng, sống nhờ cơm bách gia, học được nghề giết heo, vốn định mở một lò mổ để kiếm kế sinh nhai. Nào ngờ ông trời lại đưa nàng vào một trò đùa khác.Năm mười sáu tuổi, nàng bất ngờ được đón về Trấn Quốc Công phủ ở Lạc Dương, trở thành đích thứ nữ thất lạc bên ngoài của phủ Quốc Công.Ban đầu, nàng tưởng rằng đây là phúc lành trời ban, là bù đắp cho những ngày tháng cơ cực. Nhưng mười năm sau, nàng mới nhận ra-từ một kẻ thôn dã bước vào kinh thành, hóa ra không phải phúc phận, mà là quả báo vì kiếp trước giết heo quá nhiều.Mười năm nơm nớp lấy lòng, vội vã gả đi, đổi lại chỉ là sự ghẻ lạnh và xem thường. Cuối cùng, nàng bị nhốt trong một viện nhỏ, không thấy ánh mặt trời, ngày ngày chịu đói khát, sống dở chết dở.Nhưng dù vậy, nàng vẫn không cam lòng.Giữa bóng tối tuyệt vọng, thứ duy nhất an ủi nàng là một quyển sách cũ nát.Ánh sáng le lói qua ô cửa sổ chưa từng đóng kín, nàng chậm rãi lê bước đến gần, nâng sách lên đọc--Đó là một cuốn bút ký, ghi chép hành trình của một thiếu niên từ sáu đến mười sáu tuổi. Trong đó có nhiệt huyết, có hoài bão, có ước vọng về một thanh kiếm sắc chờ ngày được rút khỏi vỏ.Mãi đến khi đọc đến tên người viết, nàng mới giật mình--Người ấy, chính là Úc Thanh Ngô.Hắn là kẻ khi ngày nàng đặt chân rời Lạc Dương, thì bước lên đoạn đầu đài.Vì thế, khi có cơ hội sống lại năm mười sáu tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy Úc Thanh Ngô, nàng đã coi hắn như một người bạn …
fic này viết về những việc giả tưởng không có thực vì vậy sẽ có nhiều thứ không theo quy luật tự nhiên. đây chỉ là mình viết chơi chút thui á. chuyện con nít o.O hiện giờ là vậy còn về sau bít đâu con nít cũng sẽ lớn thì sao. ^^…
Sumin,ngôn,có H…
hi các bạn nhớ ủng hộ truyện tranh của mình nhé…
"Thế giới đã làm em mệt rồi, về nhà thôi."Một chút ngẫu hứng cho ngày tốt lành.…
Khánh An và Vĩnh Đông là đôi bạn thân chơi từ nhỏ, An ó thân hình nhỏ con khá thân thiện còn Đông lại cao lớn đôi lúc trầm mịch nhưng cũng khá vui vẻ. Đông bắt đầu thích Khánh An lúc mẫu giáo nhưng vì quá ngại ngùng nên Đông không dám tỏ tình. Đến năm cấp 3, Đông chủ động tỏ tình An và cậu ta đã đồng ý. Đến khi học đại học, cả hai ở chung một phòng trọ và cùng sống với nhau những quãng thời gian hạnh phúc mặc dù đôi lúc có xung đột nhỏ trong cuộc sống nhưng họ đã cùng nhau vượt qua. Tuy nhiên vốn dĩ cuộc đời này không hề tốt đẹp, Vĩnh Đông sớm bị mẹ mình phát hiện, bà ấy ra sức ngăn cấm chuyện tình ấy và ép cưới Kiều Y (Con gái gia đình nhà họ Định, tập đoàn kinh doanh trang sức), dù Đông từ chối nhưng vì sự ép buộc của mẹ (không muốn làm trái đạo hiếu) cũng như lời đe dọa của Kiều Y sẽ gây tổn hại cho Khánh An nên Đông đành chấp nhận cưới Kiều Y. Ngày hôn lễ được cử hành, An khi nhận được thiệp cưới (Do Y gửi đến) thì đã đau lòng và muốn tự sát, tuy nhiên nhờ sự thông não của Xuân Nga và Ngọc Chúc (bạn thân của An) nên cậu ta đã từ bỏ nhưng chọn con đường độc thân cả đời. Đến cuối đời, Khánh An ngồi trong công viên, mơ tưởng lại những hồi ức tốt của bản thân và Vĩnh Đông rồi một ngày sau mất đi. Trong đám tang, Vĩnh Đông đến viếng thăm và chua xót nhận ra người mình yêu đã chết, sau tang lễ của An người ta phát hiện Vĩnh Đông đã uống thuốc độc tự sát, kết thúc một mối tình dang dở mà đầy hẩm hiu.…