uong nganh kieu nhan 2
…
Em là một đóa hoa trắngKhông nhiễm bụi bẩn của trần tụcAnh là một đoa hoa đỏNhuốm máu từ nỗi đauCậu là một đóa hoa xanhTưởng chừng hạnh phúcNhưng lại mang theo nhiều nỗi buồnHọ gặp em khác thời điểmNhưng lại mang trong mình một chấp niệmLà yêu em...-------------:))) ỳe nói zậy chứ tôi viết dở lắm…
aaaaaaaaaaa…
mình viết chỉ vì thích cặp lài, sao anh cứ trọc em vậy vì anh thích em…
Thèm cặc v jungcock…
Lam Nguyệt...xin người hãy nói thay tấm lòng ta đến người ta yêuTa luôn đợi em...…
Một kẻ thì đảm đương công việc cứu giúp người khác trong khi kẻ còn lại thì chỉ biết hành hung.Một kẻ chỉ canh cánh mong ước có được cuộc tình thật lãng mạn trong khi kẻ còn lại căm ghét sự sến sẩm.Và không phải lúc nào, lãng mạn cũng là hoàn mỹ.©HHCB_Aeri12translate + edit: @VgigJAN + @ahgaaeri…
Có những cuộc gặp gỡ... bắt đầu từ một ngày rất bình thường. Nhưng lại trở thành điều không thể quên suốt cả một đời.Hôm ấy, nắng hạ rất đẹp, và tớ đã gặp cậu.Thanh Ngọc - cô gái mang theo cả một thế giới dịu dàng trong ánh mắt.Những trang sách, những giai điệu nhẹ, và một trái tim luôn tin vào những điều tốt đẹp.Anh Quân - chàng trai trầm lặng như một khoảng trời riêng. Không ồn ào, không phô trương... nhưng lại khiến người khác chẳng thể rời mắt.Họ gặp nhau khi thanh xuân vẫn còn nguyên vẹn, khi mọi cảm xúc đều trong trẻo đến mức... chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ khiến tim rung động. Nhưng nắng hạ... dù đẹp đến đâu, cũng không thể ở lại mãi.Liệu cuộc gặp gỡ ấy là khởi đầu của một câu chuyện, hay chỉ là một ký ức... đẹp đến mức khiến người ta không dám nhớ lại?…