Căn nhà tối tăm ấy, bỗng dưng khi chị xuất hiện...ánh sáng từ đâu đến. Làm cho em thêm hy vọng để sống tiếp, sống để bảo vệ Tần Lam...-"Nếu có bị đánh tới ngất đi mà bảo vệ được chị...thì có ngàn trận đánh nữa. Tôi vẫn cam lòng"_Tân Chỉ Lôi…
Một ngày, bạn vô tình thấy tên mình - Như Ý thì chúng ta đã có duyên với nhau, hãy dành cho nhau những lời nhẹ nhàng, đừng làm đau nhau nhé!Mình mong các bạn có những góp ý nhẹ nhàngGặp nhau là duyên phận♡***Bùi Lan Hương - Ái PhươngMinh Hằng - Đồng Ánh Quỳnhvà một số nhân vật phụ khácCuộc đời Ái Phương vốn là một con chim bị nhốt trong lòng, ngày nào đó con chim ấy cũng sẽ chết mà thôi. Chỉ là sớm hay muộn...Nhưng con chim ấy lại được giải thoát bởi một người thiếu nữ làm việc ở gánh hát, giọng nàng cuốn luôn cả thể xác Ái PhươngDuyên phận đẩy đưa họ đến với nhau, không biết kết quả sẽ ra sao...…
🌷 các thể loại chịch chịch để thỏa mãn đam mê riêng🌷 thô tục, cốt truyện 70% là chịch🌷 mình BETA LẠI phần dịch của bạn khác do bên kia lậm qt đọc tụt mood của mình thôi chứ mình không sáng tác truyện này.…
Đây là fanfic H++++về The goatman x nhân viên canh gác trạm số 4(thám tử),nghe rất độc lạ đúng không:)).Mỗi trải nghiệm mới là thêm một suy nghĩ mới:)toi tự nghĩ đó,cứ vào và enjoy cái gu độc lạ này nào biết đâu cậu sẽ khám phá thêm khía cạnh gu truyện mới của mình🥥.Tất cả thông tin như nhân viên canh gác là thám tử thì là toi xem video của phân tích game nhe nên ae muốn bt thêm thì lên đó xem nghen:3.…
Tác phẩm kể chuyện Đôn Ki-hô-tê, một lão quý tộc nghèo vì quá say mê truyện hiệp sĩ nên muốn trở thành hiệp sĩ giang hồ. Lão lục tìm những đồ binh giáp đã han rỉ của tổ tiên để lại để trang bị cho mình, phong cho con ngựa còm của lão là chiến mã Rô-xi-nan-tê còn bản thân lão là hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê xứ Man-tra. Lão nhớ đến một người phụ nữ nông dân lão thầm yêu xưa kia và ban cho chị ta cái tên là công nương Đuyn-xi-nê-a. Lão Đôn Ki-hô-tê gầy gò, cao lênh khênh trên lưng con ngựa còm ra đi làm hiệp sĩ lang thang để trừ lũ gian tà, cứu người lương thiện. Cùng đi với lão là Xan-chô Pan-xan béo lùn, được chọn làm giám mã, cưỡi trên lưng con lừa thấp lè tè. Sau nhiều phen thất bại ê chề, cuối cùng ốm nặng, Đôn Ki-hô-tê mới nhận ra cái tai hại của loại truyện hiệp sĩ. Lão viết di chúc và qua đời…
"Trà hôm nay đã nguội tới mấy lần, sao Nguyên còn chưa về?""Trà này nguội rồi. Em muốn đổi loại trà khác.."_Đây là Oneshot thuộc project "Xuân Dinh Khẩu, Đông Chu Hải" của Windyyy811.…
Câu chuyện Juhoon tỉnh dậy nhận ra mình quay về quá khứ , khi mà cậu vẫn còn đang làm một thành viên của nhóm nhạc CTS Keonho bước vào phòng anh Juhoon khi tất cả thành viên đều ngủ dậy và chuẩn bị ăn sáng thì anh bé nhà cậu vẫn còn đang ngủ nướng . Keonho đến bên giường khẽ lay nhẹ vào người Juhoon nhẹ giọng nói: - anh ơi dậy đii~ . Mọi người đang ăn sáng đợi mỗi anh th...Chưa nói hết câu đột ngột cậu giật mình vì hành động của Juhoon , anh choàng tay cổ kéo cậu xuống đặt một nụ hôn rồi mè nheo : - ahhh cho anh ngủ thêm chút xíu đi mò~ Rồi như không có chuyện gì ngủ tiếp bởi lúc này Juhoon không nhận ra mình đã quay về quá khứ - vẫn trong tâm trí, Juhoon hành xử như thể đang ở tương lai, đã quen thuộc với Keonho, đã bên cạnh cậu nhiều năm. Đối ngược với Juhoon Keonho vẫn chưa hiểu chuyện gì sảy ra ,Keonho trợn mắt, đứng chết lặng giữa giường, ngạc nhiên, khó hiểu...…
Từng là bạn rất thân của nhau, hứa hẹn với nhau đủ điều, vậy mà giờ đây đến một lời chào cũng chẳng có.. ___Mình không phải là một Potterhead, mình chỉ đơn giản là mang lòng yêu mến đến bộ tiểu thuyết này cũng như là nhân vật Draco Malfoy mà thôi. Vậy nên nếu có gì sai sót mong mọi người bỏ qua cho mình nha iuiu.Nguồn ảnh: Pinterest…
Tôi ghét mùa hạ! Nhưng năm ấy tôi lại yêu mùa hạ đến lạ thường, mùa hạ năm ấy tôi gặp em. Bỗng chốc, em mang cho tôi sự ấm áp nhưng cũng khiến tôi đau lòng...Ngày qua ngày, tình cảm của nàng nảy nở như những bông hoa trong mùa hè. Mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi lời chia sẻ, càng khiến nàng cảm thấy mùa hè không chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi, mà là một phần của cuộc sống, của tình yêu mà nàng đang xây dựng nên…
Nắng duy nhất ấy, ngang ngạnh xuyên qua tầng tầng lớp lớp băng giá, ghim vào tim một mảnh ấm áp, chạm vào điểm nhạy cảm nhất tận đáy lòng. Đôi mắt đẹp của chị luôn ướt át, số luỵ vì tình... Ngày ấy, em vừa đúng lúc trở thành ánh nắng đầu tiên, vừa đúng lúc là người yêu chị nhất, cũng khiến chị khổ luỵ nhất! ... Đợi chờ không đau khổ, đau khổ nhất chính là không biết phải đợi đến bao giờ...?!Tác giả: BinVo_1602…
[ chuyển ver ] vui lòng không mang đi đâutác giả : lamvuthonNăm năm,Choi Beomgyu đã ở lại đây năm năm cho dù đó chỉ là kết quả của một cuộc trao đổi mà anh là bên không nguyện ý. Cậu nghĩ cứ kiên trì, một ngày nào đó anh sẽ hiểu cậu, sẽ yêu cậu. Hoá ra nếu từ đầu đã chán ghét thì đổi lại chỉ có là chán ghét. Lần thứ hai bọn họ cùng nhau, chính là anh đã nói : "Cậu đã phục vụ nhiều người như vậy, đêm nay, hãy phục vụ tôi" Cuối cùng một ngày cậu cũng hiểu, khi ấy mình đã mơ một giấc mơ hoang đường đến nhường nào.…