Đây là câu chuyện về cuộc đời của một cô gái hướng nội. Ở lớp thì lủi rủi 1 mình, không nói chuyện cười đùa, ngày nào cũng 1 mình đến lớp rồi lại lủi thủi về 1 mình. Nhưng ở nhà lại như 1 con người khác vậy, cười đùa rất vui vẻ, nói chuyện rất nhiều...…
Miên đã cố gắng phá huỷ hết tất cả những gì thuộc về anh và cô .NHƯNG ... càng phá huỷ thì cô lại thấy đau hơn , càng đau thì cô càng hận anh , càng hận anh thì càng thương anh nhiều hơn ...…
Câu truyện là điều tôi muốn viết tiếp sau câu chuyện tình yêu đã kết thúc của bản thân. Là những điều tôi muốn tiếp tục xảy ra nhưng tạo hoá không cho phép. Chúng tôi đã kết thúc, nhưng tôi muốn câu chuyện của chúng tôi sẽ tiếp tục ở một thế giới khác. Tô Mặc Mặc trong truyện sẽ thay tôi hoàn thành những mẩu chuyện mà tôi và anh chưa hoàn thành.Tô Mặc Mặc sẽ thay tôi làm đám cưới cùng anh ấy, trải qua những ngày tháng bi ai hoặc vui vẻ cùng anh ấy,Tô Mặc Mặc sẽ thay tôi yêu anh ấy.Tô Mặc Mặc sẽ làm tốt hơn tôi. Tôi viết vì tôi yêu anh ấy nhưng không được bên anh ấy, vì tôi chỉ còn cách này để bên anh ấy một chút.…
Có những câu chuyện không bắt đầu bằng mực thơm trên giấy mới, mà bắt đầu bằng một lời chào dưới hiên lớp mỗi sáng tinh khôi. Đôi khi, người ta buộc phải mượn một lời nói dối để được phép bắt đầu một sự thật. Để rồi giữa khói bếp đêm ba mươi, Phúc đâu có ngờ vị tác giả của chục quyển sách trên kệ nhà mình lại chính là người cùng mình ngồi ăn thịt kho hột vịt đêm giao thừa. Bởi suy cho cùng, kẻ viết nên những giấc mơ cho cả thế giới, cũng chỉ ước mong được làm người hùng trong câu chuyện của người mình thương.Title: Người Gieo Con Chữ, Kẻ Giữ Mộng MơPrompt: Bố đơn thân nhà văn truyện thiếu nhi x Giáo viên tiểu học thích kể chuyện cổ tích, là fan của nhà văn.…