Mạc danh kỳ diệu về tới đi qua, hơn nữa này thân mình vẫn là chính mình, nhưng là tám tuổi khi bộ dáng, mười tám tuổi trở lại tám tuổi?Buồn bực a ~~~ nhưng là rõ ràng là của chính mình đi qua, như thế nào dường như không giống với đâu? Toát ra cái Mr.Dean không tính, còn có...... Này người nào a? Trời ạ! Khi nào thì có thể làm cho ta trở lại chính mình thời đại đâu? -------Converted by Rich92 - Tàng Thư Viện-------Chưa có spoil ~…
Bốn năm trước một lần ngoài ý muốn, hắn đau thất tình cảm chân thànhBốn năm sau, cùng nàng tương tự nữ tử xuất hiện ở hắn cuộc sống lýLà tử mà sống lại kỳ tíchVẫn là nhân có tương tựNếu lên trời có thể làm cho chết đi nhân sống lại,Ngươi là phủ hội tin tưởng thần minh tồn tại?Nội dung nhãn: đô thị tình duyên tình có chú ý thanh mai trúc mã ---------------------Ngọt ngào - Sủng, sạch, sắc nhẹ - Nam chính và nữ chính là thanh mai trúc mã.…
"Vũ trụ mênh mông, em không hề cô đơn. Trong thế giới thịnh hành sự từ biệt này, hy vọng có người vì em bước chậm lại. Tôi chính là người đó."Written by #Sữadâu…
Một câu văn án: Đây là một cái mĩ thiếu niên dưỡng thành kế hoạch...Toàn văn án:Trở lại năm 1981 Đây là của ta tân nhậm vụ Không phải trọng sinh, không phải xuyên qua, là thật sự trở lại quá khứTa hiện tại chuyện trọng yếu nhất chính là đem này ba tuổi đứa nhỏ nuôi lớnĐem hắn giáo dục thành chính trực, thiện lương chủ nghĩa xã hội khoa học tân thanh niên......Nhưng là Đại đông bắc, nông dân cá thể thôn Ta yếu quá thượng tiểu khang ngày thật đúng là không dễ dàng a-------Nhẹ nhàng, ấm áp…
Hành trình sống ảo của hai vị huynh đài. =]]]]]Thái hoàng tử : Thái Từ KhônZzT tiên tử: Chu Chính ĐìnhThừa Ple~: Phạm Thừa ThừaNgười Ôn Châu: Hoàng Minh HạoCừu Ngơ Ngác: Trương Nghê Hưng…
Văn ÁnTrên đoạn thiên nhai,một nam tử đang ngồi gào khóc trước vũng máu.Vũng máu ấy là người hắn yêu nhất nhưng vĩnh viễn không thể gặp lại.Ta là một người không ai cần, không ai thương, một kẻ không tương lai lẫn quá khứ.Ta là một kẻ bị nguyền rủa, ta khắc chết mẫu thân ta, phụ hoàng không cần ta,người đời ruồng bỏ ta.Ta luôn cô độc cho đến khi gặp được hắn nguồn sống của ta nhưng đến cuối ta mới phát hiện người ấy cũng chỉ lợi dụng ta ,thực tế cái gì ta cũng không có.…
Từng bức thư gửi đi, từng bức thư nhận lại, chúng ta biết nhau như vậy đấy.Nếu một ngày chúng ta không liên lạc được nữa, sẽ ra sao?Nếu một ngày chúng ta không còn là bạn qua thư nữa, sẽ ra sao?Fanfic - Series 2026 - By Trầm Nhạn LinhLưu ý: Mọi hành động, lời nói, địa điểm đều không có thật, không mang ý nghĩa tiêu cực, công kích, xúc phạm bất kỳ một cá nhân, tổ chức nào.…
Giới thiệu:Nàng là Lam Cung Gia duy nhất đại tiểu thư, bởi vì trong nhà quy định nàng phải rời nhà đi sống cuộc sống độc lập ba năm, từ nhỏ được mọi người xem là trân bảo nâng trong lòng bàn tay có hay không có thể sống cuộc sống độc lập. Từ nhỏ đối với yêu thương có thêm băng sơn vương tử Nam Phong Mạc, còn có bá đạo dương quang vương tử Âu Dương Dực. Nàng nên lựa chọn như thế nào? Yêu của nàng ....-----------------Chưa có spoil ~…
Tổng hợp đoản văn của Ninh Cẩn Trí Viễn, Cẩn Vũ Lương Duyên và Đại Khương Đông LưuLưu Tá Ninh. Vương Nghệ Cẩn. Khương Trinh Vũ.Hàng edit lậu.Phi lợi nhuận. Làm vì đam mê và vã!!!Nguồn: LOFTER…
Ta - Lumine- một người lữ khách chu du giữa biển sao. Ta - nhà lữ hành lừng lẫy của TeyvatTa - Nara vàng - người bạn của chốn rừng sâuTa - điện hạ vực sâu khiến bao người khiếp sợTa lưu lạc lại chốn đây có lẽ là vì sự an bài của số mệnh…
Tên: LÀM BOSS TRONG GAME SINH TỒN (在逃生游戏里当BOSS)Tác giả: Dạ Vãn Đích Huyết (夜晚的血)Thể loại: Đam mỹ, vô hạn lưu, cường cường, 1x1Edit: Phê~~Đam mê vô hạn lưu mà thấy bộ này nhà dịch drop nên edit để đọc tiếp. Mong mọi người góp ý giúp đỡ nhẹ nhàng với tui nhen~~**** BẢN EDIT ĐỘC QUYỀN Ở ĐÂY, CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG REUP****…
Tên gốc: 告别诗Tác giả: Lê TrìĐộ dài: 42 chính văn + 4 phiên ngoạiThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Vườn trường , Thị giác nữ chủ , Đơn hướng yêu thầm , Cao lãnh chi hoaHồi còn học cấp ba, Phó Kiệu Lễ là kiểu học sinh gương mẫu, học giỏi và ngoan ngoãn.Thành tích luôn ổn định, đứng nhất khối quanh năm, đồng phục lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm.Khi đó, chẳng ai có thể đem hình ảnh một học sinh ưu tú như cậu gắn với cô gái mang tiếng xấu như Vu Thi Dao.Nhưng vào cái chiều hôm ấy ngày mà Vu Thi Dao quay lưng bỏ đi không hề do dự mọi người đều tận mắt chứng kiến, Phó Kiệu Lễ đã bước từng bước, không hề dừng lại, lặng lẽ đi theo bóng lưng cô. Một bước rồi lại một bước, cứ thế chờ đợi cô quay đầu nhìn lại.Anh từng làm bài tập giúp cô, từng vì cô mà cãi nhau với người khác, từng viết trên tấm bưu thiếp hai chữ: "Mãi mãi". Anh nói: "Đừng trốn tránh anh nữa..." khi ấy, mắt đã đỏ hoe."Sau này thì sao?" có người hỏi cô.Ngoài trời mưa dầm mấy ngày liền. Vu Thi Dao dán lại phong thư định gửi đi, người nhận vẫn là: Phó Kiệu Lễ."Không có sau này." Cô khẽ cười, "Lâu lắm rồi, tớ không gặp lại anh ấy nữa."Khi ấy chưa từng nghĩ rằng, có một ngày, việc viết tên anh ra lại là lời tạm biệt.Nhưng cô biết, bất kể bao nhiêu năm trôi qua, Phó Kiệu Lễ vẫn luôn ở đó chờ đợi.Giống như năm ấy, từng bước đi theo sau bóng lưng cô, từng bước một đợi cô quay đầu lại.Cả đời này của cậu, từ khoảnh khắc lần đầu nhìn thấy cô, cậu đã chọn cách lặng lẽ đứng phía sau đợi cô…