gửi nàng thơ của tôi
nàng...lỡ yêu hắn mất rồi…
nàng...lỡ yêu hắn mất rồi…
BHTT, Ngọt sủng,H, Ít ngược, HE…
Tên truyện: Không cần say rượu Tác giả: Ngư Tiểu Mộc Tiểu Bằng Hữu Nhân vật chính: Hồ Đồng, Lý Khả BìnhMới đầy 18+ nhân viên siêu thị công VS 31 tuổi song tính đáng thương thụThể loại: đoản văn, song tính, sinh tử, niên hạ, công kém thụ 13 tuổi, có H.Độ dài: 8 chương + 1 phiên ngoạiDịch: soái ca QT + thiên thần Gúc Edit: CheeseMột bộ truyện bình đạm giữa những con người bình thường của xã hội, không có thiếu gia, tổng tài, cậu ấm, mỹ nhân ... gì hết. Một bộ truyện chỉ ngắn có 9 chương nhưng làm mình khóc qua mấy lần.Diễn tả cuộc sống làm công ăn lương của những người bình thường, trao cho nhau thứ tình cảm giản dị, nhưng đầy trách nhiệm. Công mới chỉ 18 tuổi, nhưng khi biết thụ có em bé đã bỏ việc ở siêu thị mà mua xe máy, đi chạy shipper làm từ sáng tới đêm để kiếm thêm tiền nuôi thụ và con =((((((((( thực sự mình đã khóc luôn ấyyyyyyBộ này an ủi tâm hồn mình rất nhiều sau những lần áp lực vì công việc hay mông lung, cô đơn giữa cuộc đời vô định. Hy vọng các bạn cũng sẽ thích nó. ^^…
Truyện đầu tayyy…
Cần một mái ấm nhỏ nhoi :>…
đây là những mẫu chuyện chỉ có 1 chap…
Tôi có khá nhiều bạn bè, nhưng sao tôi lại thấy khó gần họ thế này...…
Ngược trước sủng sau, hiện đại, HE…
hi<333mìnk là Jung phu nhân đeyyy…
read to get know…
tớ làm cái này để tớ tự ônbạn nàoo cầnn dẫn chứng thì dooo đâyyy nè…
"A biết không???Em muốn nghe câu nói...…
mxjdkdkenne…
Chuỵn nào cũng ngắn nhưng nếu m.n thấy hay e làm chuyện dài nha …
Cậu nên xem Trái Cấm trước để hiểu rõ cốt truyện rồi qua đây nheeee"Weaslyyyyyyy! Khăn tay của mày nèeeeeeee!!!!!" Cậu thiếu gia mau chóng đuổi theo chồn nhọ đang sợ hãi chạy tứ tung.Tự nhiên đang đuổi theo cậu Weasly thì Theodore đi ngang qua một cái ban công . Tự nhiên Theodore bị Déjà vu. Cậu ta nhận thấy khung cảnh này quen thuộc làm sao ấy. Cũng là lúc tối muộn, cũng là cái ban công này, cũng là những ngôi sao này, cũng còn những con sếu giấy cậu gấp được để ngay ngắn ở một góc của ban công. Chỉ là còn thiếu một thứ gì đó cậu ta chẳng thể nhớ nổi. Cậu ta đoán thứ cậu ta không thể nhớ đó là một điều rất đặc biệt đấy. Cậu ta cầm lấy một con sếu bỏ vào túi áo.Lại đi sang một chỗ khác, cậu Nott lại thấy một cái hồ. Cũng là cái hồ đó, cũng là những chiếc nhẫn cỏ ở đó, cũng là chiếc kẹp tóc màu xanh đó. Cũng còn có một bó hoa xinh đẹp. Nhưng cái thứ gì đó đâu mất rồi? Mọi thứ vẫn còn đó nhưng còn một thứ cậu ta chẳng thể nhớ nổi đó là gì. Cậu ta cầm lấy cái kẹp tóc xanh lục bảo cất vào túi áo.Cậu Nott mang theo chiếc khăn tặng cho Weasly bất thành cùng cái tâm trạng khó hiểu đi về kí túc xá, chẳng để ý trên tay đã dính chút son khi bị ngọn cỏ dại quệt phải. Mọi người cười nắc nẻ khi biết câu chuyện dở khóc dở cười của Theodore. Nhưng có vẻ Pansy không chú tâm vào câu chuyện cho lắm. Cô nàng đã nhìn thấy trên mu bàn tay của cậu thiếu gia Nott có dính son. "Ê, Theo? Tay mày dính son kìa. Mới đi đâu về vậy?" Cô nàng cố giữ lấy chút bình tĩnh để hỏi.…
vâng tui sẽ không bật mí bất cứ chi tiết nào mún bít thì vô truyện hem…
Up chưa xin phép…