Phần 8
***
(Epilogue)
Jungkook dựa vào xe mình kiên nhẫn chờ đợi, chiếc nón tốt nghiệp trên tay. Đã được một tiếng và Anh vẫn chưa về nhà. Ảnh làm gì thế nhỉ? Mặt trời sắp lặn rồi. Được rồi, cậu hiểu là anh đang sống một cuộc sống bình thường rồi, nhưng cậu nhớ anh.
Không lâu sau đó, cậu có thể nghe tiếng người vừa trò chuyện với nhau đến gần. Không thể nhận ra giọng còn lại nhưng cậu biết giọng kia chắc chắn là của người thương của mình. Cậu đứng đó, đợi anh nhận ra sự hiện diện của mình.
"Jungkook?"
Jungkook quay về phía cổng và thấy anh người với bạn. "Chào anh."
Seokjin vẫn còn ngạc nhiên, nhưng không nghĩ ngợi mà chạy đến ôm lấy cậu thật chặt. "Em làm gì ở đây vậy?"
"Hôm nay là lễ tốt nghiệp của em."
"Anh biết, vậy nên anh mới hỏi sao em ở đây."
"Để làm anh bất ngờ?"
Anh cười khúc khích, vẫn chưa buôn cậu ra. " Anh nhớ em. Rất nhiều."
"Em nhớ anh hơn," cậu đáp lại. Đã hơn ba tháng họ không gặp nhau. Bình thường Jungkook sẽ về Daegu thăm anh mỗi tháng hay thậm chí mỗi tuần, nhưng bởi kỳ thi cuối và chuẩn bị cho tốt nghiệp cậu không thể đến Daegu trong thời gian dài. Nên khi cậu nói cậu nhớ anh, có nghĩa là cậu nhớ anh đến chết mất rồi.
"Umm," Jaehwan hắng giọng, họ đã quên mất còn có người khác ở đây. " tớ nghĩ bọn mình nên huỷ lịch học nhóm hôm nay. Tớ và Junghwan có thể đi đâu đó khỏi đây," Jaehwan nói.
Seokjin cuối cùng cũng rời khỏi cái ôm của cậu và hối lỗi nhìn bạn mình. "Xin lỗi mấy cậu, thế thì thứ sáu tuần sau thì sao?"
"vậy thì thứ sáu tuần sau vậy," Junghwan gật, "Okay, tạm biệt nha!"
"Chúc hai người vui vẻ!" Jaehwan thêm vào trước khi đi với Junghwan.
Anh quay lại với cậu. "Vào nhà đi! Anh sẽ làm cho em một bữa cơm ngon nhất."
Anh đã làm cơm chiên, gà rán và mỳ đen cho cậu. Vẫn ngon như mọi khi. Kết thúc bữa cơm họ ngồi trên ghế để xem những bộ phim cậu mang đến.
"Anh tưởng mai em mới đến với mấy người kia. Sao em đến sớm thế?" Seokjin hỏi người thương của anh. Bởi anh nhớ rất rõ Taehyung thông báo cho anh vào tuần trước rằng họ sẽ đến sau ngày tốt nghiệp.
"Để em có nhiều thời gian riêng tư với anh hơn," Jungkook đáp tỉnh bơ.
Anh cười trước câu trả lời đó. "Dễ thương chưa," anh nói nghịch ngợm và hôn phớt lên má cậu.
Jungkook quay lại và hôn lên môi anh. Nhẹ nhàng hôn, Chầm chậm cậu khiến anh bị cuốn sâu vào nụ hôn ấy, cắn nhẹ môi để khiến anh phải mở miệng. Anh thở hổn hển, cậu lấy đó làm cơ hội để tiến sâu vào khoang miệng của anh. Seokjin rên nhẹ khi cảm nhận được lưỡi cậu đang khám phá mọi ngóc ngách trong miệng mình, anh nắm chặt vai cậu để giảm bớt sự nhạy cảm của mình, nhưng có vẻ nó không giúp ích được gì.
Miệng anh rất ngọt, đây là lần đầu cả hai tiến xa đến vậy. Bình thường họ chỉ hôn, không có gì hơn nữa, bởi Jungkook lo anh sẽ hoảng sợ. Không giống cậu kẻ từng được gọi là tay chơi, Seokjin anh quá thuần khiết cho kiểu quan hệ như vậy, nên cậu phải đảm bảo mọi thứ phải thật cẩn thận. Nhưng khi nghe thấy tiếng rên của anh, cậu đã không kiềm chế được nữa.
Cậu đẩy anh nằm xuống ghế, nhấc chân lên và chỉnh vị trí mình ở giữa hai chân anh. Cậu vẫn hôn anh nhưng bàn tay lại bắt đầu lần mò cơ thể anh.
"A-ah!" Anh hoảng hốt khi ngón tay cậu chạm tới múm vú xuyên qua lớp áo anh. Và cậu vẫn lập đi lập lại đến khi anh cầu xin cậu. "Jung-Jungkook...ah,um, ah!"
Jungkook cảm thấy bản thân đã cứng lên bởi những tiếng rên của anh. Cậu vùi mình vào hõm cổ của anh, hôn cắn và để lại đó những vết tích màu đỏ. Anh vẫn không ngưng rên rỉ và cậu trở nên nghiện nghe chúng.
Tay cậu di chuyển dần xuống dưới trước khi luồn vào trong áo anh. Những ngón tay cậu chạm vào múm vú anh, khiến anh ưỡn người lên. "Ah!"
Thật đẹp, ngắm anh ưỡn người bởi cái chạm của cậu. Nhưng khi cậu chuẩn bị kéo áo anh, anh dừng cậu lại. Cậu nhìn anh thắc mắc.
"Sao vậy anh? Đột ngột quá hả?" Cậu hỏi.
Anh lắc đầu, khuôn mặt đều đỏ. "Không," anh đáp, "Nhưng Jungkook à, em biết anh không có kinh nghiệm về việc này đúng chứ?"
Cậu gật. Cậu biết tất nhoieen anh quá thuần khiết, nghĩ đi anh chỉ sống trong nhà và phụ thuộc vào bà của mình mọi lúc. Nên cậu hiểu anh không bao giờ biết mình sẽ có giai đoạn này. Nhưng đó cũng là điều tốt. Sự thật đây là lần đầu tiên của anh khiến cậu có chút tự hào. Bởi có nghĩa cậu sẽ là người đầu tiên thấy một seokjin mà mọi người không thấy được.
"Em phải giúp anh ," anh mắc cỡ tiếp tục nói.
"Tất nhiên rồi anh. Em sẽ chăm sóc anh." Cậu đảm bảo. Bởi cậu chẳng bao giờ muốn làm anh đau.
Jungkook chuẩn bị tấn công cái cổ của anh lần nữa nhưng anh lại đẩy cậu ra.
"Sao nữa vậy anh?"
Anh cắn môi và nhìn xung quanh lưỡng lự, "Chúng ta có thể vô phòng anh không? Làm ở đây có hơi kỳ."
Cậu nhìn xuống người bạn trai đang xấu hổ của mình. Nhưng không nghĩ ngợi lâu cậu đã đứng dậy và nâng anh lên theo kiểu cô dâu và đi về phòng ngay tức thì. Cậu đá cửa mở và đóng nó lại mà không thèm khóa nó lại. Cẩn thận đặt anh lên giường trước khi nhào tới cơ thể mềm mại của anh.
Mắt của họ dán vào nhau trước khi cậu phá vỡ nó và bắt đầu hôn anh lần nữa. Tay cậu bắt đầu mở nút áo anh và quẳng nó xuống giường. Và làm đều tương tự với mình trước khi tấn công cái cổ anh lần nữa. Cậu hôn anh thấp hơn và thấp hơn nữa, đến khi tìm thấy múm vú của anh và ngậm lấy nó.
"Ah ah ah, Jungkook-ah," anh bất lực rên rỉ dưới thân cậu., tay anh vùi sâu vào tóc cậu và kéo bởi dục vọng.
Cậu bèn cởi nốt chiếc quần cùng quần lót, khiến anh hoàn toàn lõa thể. Anh có vẻ xấu hổ và cố kép chân lại và che lại chỗ ấy bằng tay mình. "Xấu hổ lắm," ann quay sang một bên.
Cậu nắm lays tay anh và dời đi. Tách chân anh ra lần nữa và nói, " Đừng xấu hổ. Anh rất đẹp."
Anh gật đầu yếu ớt nhưng vẫn nắm chặt dra giường. Cậu nhìn chằm chằm vào cái lỗ màu hồng hồng trước mặt mình, chỉ dành cho cậu. Và không chút ngần ngại cậu tiến lên và liếm nó.
"Jungkook!" Anh bật dậy và lùi lại đến khi lưng anh chạm thành giường. " Nó bẩn lắm," vừa nói anh vừa che nơi ấy lại.
Cậu cười trước hành động ấy của anh. "Không, anh. Khi mà hai ta làm chuyện đó, không có gì gọi là bẩn cả. Vậy nên hãy để em chăm sóc anh."
Anh nhìn lưỡng lự. Nhưng rồi gật và lại nằm xuống. Tự mình tách chân trước cậu và jungkook mỉm cười. Cậu lại liếm nơi ấy cố nới nó ra trước khi đẩy lưỡi mình tiến vào. Anh rên rĩ nhưng cố gắng nằm yên.
Chỉ khi cậu đứng lên và tiến đến áo khoác. Cậu lấy gì đó và rồi chỉnh lại vị trí của mình ở giữa chân anh.
"Jungkook-ah, đó là gì vậy?" Anh hoit khi thấy cậu mở cái chai nhỏ cầm trên tay.
"Bôi trơn đó anh. Nó sẽ giúp chúng ta," cậu trả lời và anh thù im lặng quan sát. Nhìn cậu mở cái chai, đổ chất lỏng ra tay và chà nó, nhìn anh, "anh sẵn sàng chưa?" Thật sự thì anh không biết ý cậu nghĩa là gì nhưng vẫn gật đầu.
Cậu cẩn thận xung quanh nép trước khi đưa một ngón tay vào. Anh rên rit đau đớn. "Jungkook à, nó... nó lạ lắm" anh nói.
"Đừng lo Huyng. Nó sẽ tuyệt ngay thôi," và bắt đầu chuyển động ngisn tay bên trong anh, kéo giãn. Không lâu sau đó cậu nghe tiếng anh thở hổn hển và nhắm chặt mắt.
Một khi cậu cảm thấy việc kéo giãn đã đủ, cậu thêm một ngón tay và lặp lại. Ngón tay cuối cùng vào trong anh. Nhưng Anh vẫn còn thở loạn cả lên đôi khi anh sẽ rên lên. Tốt, vậy có nghĩa là anh đang cảm nhận nó.
Khi cậu cảm thấy anh đã giãn đủ thì cậu rút ngón tay ra. Không tốn thời gian, cậu cởi quần cùng quần lót, thả cậu bé đã ngẩn đầu một cách tự hào của mình. Anh hít một hơi sâu khi nhìn thấy nó. Cậu bé của Jungkook lớn hơn của anh nhiều.
Cậu bèn lần nữa lôi chai gel và chà nó lên cậu bé của mình. Anh chỉ nhìn bạ trai của mình lên xuống cậu bé và tò mò chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
"Lúc đầu nó sẽ đau, nhưng tin em anh sẽ ổn," cậu nói. Anh gật đầu vì anh biết jungkook ko bao giờ làm anh đau.
Cậu tách chân anh ra lớn hơn. Đến khi cậu đưa cậu nhỏ lại gần lỗ nhỏ của anh, anh giật bắn người vì nhận ra sự thật. " Nó sẽ không vừa đâu," anh nói với cậu. Của cậu rất lớn, nó sẽ rất khó để mà...
"Nó sẽ..." cậu chạm vào má anh, " chỉ là chịu đau một chút vì em?"
Anh không đáp lời, nhưng cậu biết anh cũng không từ chối. Nên cậu ôm anh trong vòng tay mình khi tiến vào trong anh một cách cẩn thận.
"Ju-jung... ah! Đau quá!"
Jungkook hôn lấy trán và má anh để hi vọng việc này sẽ làm dịu nỗi đau. Một khi đã tiến vào trong hoàn toàn, cậu hôn lên môi anh. " Nó sẽ ổn thôi," cậu hứa, " báo em khi nó bớt đau nhé."
Anh nấc nở bên dưới, những giọt nước mắt đọng ở khóe mắt. Cậu vẫn chưa động, kiên nhẫn chờ đợi đến khi anh sẵn sàng.
"Jungkook..." anh yếu ớt gọi.
"Có gì sao anh? "
"Em có thể tiếp tục."
"Anh chắc chứ?"
Seokjin gật đầu.
Cậu chầm chậm rút cậu nhỏ ra, nhưng khi chỉ còn đỉnh đầu còn lại bên trong anh cậu đẩy vào trong anh lần nữa. Lập lại theo nhịp độ chậm rãi nhưng tăng dần theo thời gian.
"AH!" Anh rên lên, cậu biết mình đã tìm được chỗ nhạy cảm của anh. Cậu chỉnh lại vị trí của mình để có thể thúc vào nơi đó liên tục. "Jungkook!! Đó... AH, AH, cảm thấy lạ.. lạ lắm, AH!"
Cậu tiếp tục thúc vào điểm nhảy cảm cuqr anh một cách mạnh bạo. Một phần trong cậu cảm thấy tự hào vì khiến anh rên một cách tuyệt vọng như thế.
"Jung-Jungkook! Dừng _ dừng lại, làm ơn, dừng lại!"
Cậu cau mày nhưng vẫn không dừng lại. Bởi quá tuyệt để dừng lại. " tại sao?"
"Anh - anh muốn... đi giải quyết."
Cậu chỉ cười. Cậu biết anh không muốn đi vệ sinh, anh chỉ cần được phóng.
"Cứ tiểu ở đây. Xả ở ngay đây đi."
"Anh không thể! Xấu hổ lắm." Nhưng cậu không chiều theo anh. Tiếp tục thúc mạnh và ép anh phải xuất ra. "Jungkook! Nó sẽ ra đó!"
"Cứ để nó ra nào!" Cậu thúc nhann hơn biết anh đã chịu không được nữa rồi.
"AAAHHH!" Anh hét lên khi khoái cảm chiếm lấy mình hoàn toàn và anh không thể giữ lại được nữa. Anh cuối cùng cũng đã bắn. Nhưng đó không phải là nước
tiểu như anh nghĩ. Đó là một dòng dịch trắng nhầy dính giữa anh và cậu, anh biết nó là từ anh nhưng không biết đó là gì.
Jungkook vẫn tiếp tục thúc vào trong anh, nhưng không lâu sau đó anh thấy cậu gầm lên và ngã xuống người mình. Anh có thể cảm nhận được có gì đó lạ lạ chảy bên trong mông của mình, cảm thấy rất nóng.
"Anh thật tuyệt" Jungkook thở hổn hển bên tai anh, "thật chặt."
Jungkook bèn đứng dậy rút cậu nhỏ ra khỏi anh. Cậu lấy áo mình và chùi mớ hỗn độn giữa hai người. Một khi đã xong xui, cậu nằm cạnh và ôm chặt eo anh.
"Jungkook-ah, em có thích nó không?" Anh hỏi. Anh sợ bởi anh kjoong có tý kinh nghiệm gì cả. Jungkook có thể sẽ không thỏa mãn đủ.
"Đây là việc tuyệt nhất," cậu đáp khiến anh đỏ mặt. "Em có thứ này cho anh," cậu nói.
Anh nhìn cậu bối rối. Jungkook bèn lấy tay anh và bỏ chiếc chìa khóa lên.
"Chìa khóa nhà của chúng ta," Jungkook nói tỉnh bơ, "anh phải chuyển lên Seoul. Anh đã hứa rồi."
Anh mở to mắt nhìn cậu. " thiệt chứ?" Và cậu gật đầu.
Anh ôm và chậm rãi hôn cậu.
Sáng ngày hôm sau bọn họ tỉnh dậy bởi tiếng hét thất thanh của Taehyung sau khi thấy anh mình và bạn thân mình đang khỏa thân. Ít nhất họ cũng rút kinh nghiệm nên đóng cửa cho lần sau.
_END_
Sr mọi người :))) do tui bận học bận làm và bận thi mấy nai mọi thứ cứ quay cuồng í :)). Cám ơn mấy bạn đã ủng hộ cũng như đã giới thiệu fic này đến mấy bạn khác. Cám ơn nhiều lắm. Hiện mình đang chọn tác phẩm tiếp theo để dịch. :)) tui ship allxjin và tui chỉ only bottom jin thui..Với cám ơn mấy bạn đã giúp tui chỉ ra những lỗi thiếu sót của tui để bộ truyện hoàn hảo hơn. Cảm ơn nhiều lắm.
P/s: chap ni trễ hơn do tui ko biết dịch H :)) tui dịch chap 1 xong mới thấy chương cuối của bạn tác giả có H mà đã lỡ dịch và dồn tâm sức cho bộ ni nên là phi lao thì theo nó tới cùng dị :)))
Lỗi chính tả tui sẽ sửa lại sau nhen.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net