Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

23

Chương 3: Cách giết một con rắn (6)

—-

Chiều thứ Tư, Shinichi theo cùng Mouri đến cửa hàng bách hóa mua bia và đồ nhắm cho ông chú nhậu đêm, tình cờ chạm trán một vụ giết 2 mạng người ngay tại tiệm may bên cạnh. Lắm lúc Shinichi tự hỏi cái khu này có phải bị nguyền rủa hay không, chứ cách đây không lâu cũng đã xảy ra 3 vụ án mạng rồi, kiểu này ông tổ trưởng dân phố áp lực nặng nề lắm đây.

"Lại cậu nữa hả, Mouri?" Vừa đặt chân đến hiện trường thanh tra Megure liền ngán ngẩm nói, theo sau là cảnh sát Chiba, Mouri gãi đầu cười khan, trong lúc Shinichi chăm chú xem xét mảnh da vụn màu đen trên sàn, một phần cuộn thước dây mà cậu nghi là hung khí, "Thật tình, cậu đích thị là thần chết mà, Mouri, đi tới đâu án mạng theo tới đó."

Chạm vào chiếc máy xén da công nghiệp, động cơ còn ấm, chứng tỏ vừa mới tắt không lâu, Shinichi nhếch miệng, nhanh chóng đi đến kết luận. Hung thủ không ai khác chính là người chủ tiệm may, hắn nhân lúc cúp điện tròng thước dây siết cổ nạn nhân đến chết, sau đó liền ném mảnh dây vào máy xén da phi tang hung khí. Nhanh trí đấy, nhưng đủ qua mắt Shinichi!

Cách thức gây án đã biết, nhưng vẫn chưa có đủ chứng cứ buộc tội và động cơ, Shinichi giữ im lặng tiếp tục điều tra.

Cậu như thường lệ theo chân cảnh sát Chiba khám nghiệm thi thể, quan sát hiện trường, thi thoảng chỉ điểm vài manh mối. Sau cùng cũng chẳng đến phiên Shinichi gây mê Mouri, bởi lẽ cảnh sát đã lục thấy cặp nhẫn vàng của đôi nạn nhân bị đem giấu trong ngăn tủ của người thợ, che lấp vội vã dưới đống dây điện.

Shinichi dửng dưng nghe màn thú nhận của người thợ, về việc hai nạn nhân trước kia là khách quen của tiệm, cách đây hơn mười năm đã lừa đảo vợ ông ta để chiếm đoạt viên đá quý gia truyền, không lâu sau vợ ông ta lòng mang ân hận mà thắt cổ tự sát, còn ông ta chỉ muốn trả thù và đòi lại thứ thuộc về mình thôi...

Chẳng có gì mới mẻ cả. Nghe xong Shinichi chỉ biết lắc đầu. Kẻ nào cũng có động cơ, đôi lúc Shinichi lại thấy tiếc hận cho họ, bị thù hận làm mờ mắt, để rồi vấy bẩn đôi tay mình, hủy hoại nửa đời còn lại trong lao tù chỉ vì những kẻ không đáng.

"Đã thế sao anh lấy cặp nhẫn này làm gì?" Mouri thắc mắc, cảnh sát Chiba mang bao tay đưa chúng lên quan sát. Cặp nhẫn vàng nguyên chất, cỡ 14 karat, không đính kim cương, nhưng điểm khiến cậu chú ý nhất là đường chạm khắc in rõ trên mặt nhẫn, hằn sâu hơn hẳn họa tiết trang trí thông thường.

"Chúng là chìa khóa." Người thợ may thú nhận, "Để mở một chiếc hộp khóa ở nhà bọn họ, viên kim cương của vợ tôi bị cất trong đó. Tôi đã định tối nay sẽ đến lấy nó trước khi đồ đạc bọn họ bị dời đi. Lần trước tình cờ tôi đến nhà Koshida bọn họ để đo trang phục, bà ta còn đắc ý khoe khoang viên kim cương trước mặt tôi, hỏi nó có hợp với chiếc áo choàng đêm sắp may của bà ta hay không, rồi khóa lại trong chiếc hộp đó."

Shinichi lấy khăn tay ra, ngước mắt hỏi, "Nghe hay quá! Chú Chiba ơi, cho cháu xem chúng chút được không?"

Chiba chần chờ, liếc mắt hỏi ý thanh tra Megure, ông thở dài rồi gật đầu cho phép. Cặp nhẫn khá nặng trên tay cậu, Shinichi quan sát thật kỹ đường khắc trên đó, hỏi người thợ đang trên đường bị áp giải ra xe cảnh sát, "Chú ơi, chìa khóa này mở thế nào?" Nghe gọi người thợ quay đầu lại, ánh mắt luyến tiếc nhìn cặp nhẫn cậu đang cầm, "Phải ấn mặt nhẫn vào ổ sao ạ?"

"Cần cả hai chiếc nhẫn, và phải ấn vào ổ cùng một lúc mới mở được. Hai kẻ đó--" Người thợ may nhìn xuống hai nạn nhân, vẻ mặt chán ghét, "Thấy chưa, vợ chồng bọn họ thậm chí còn chẳng tin tưởng nhau, khi hai người nghi kỵ lẫn nhau cùng cất giữ một bí mật, kẻ nào cũng muốn nắm trong tay vật đảm bảo."

Vật đảm bảo? Quy tắc số đông? Shinichi lăn cặp nhẫn trong lòng bàn tay, tiếng kim loại va chạm lách cách, lóe lên một tia linh quang quen thuộc. Không lẽ...

Một ý tưởng táo bạo hiện ra, chiếm đoạt mọi tư tưởng trong đầu cậu, tựa gió xuân thổi qua cuốn bay linh hồn, phơi bày đáp án cậu hằng tìm kiếm.

Nếu, nếu những viên bảo thạch bị cướp đi của Shinamoto Scarlette và Takizawa Morisuke, bản thân chúng không phải Pandora, mà đều chỉ là chìa khóa thì sao? Để mở ra thứ gì đó mà tên hung thủ muốn đạt đến?

Nhưng suy luận này vẫn còn một lỗ hổng rất lớn, tại sao hung thủ để lại hiện trường dấu hiệu nhằm vào KID? Hung thủ muốn gì ở KID, một người không giữ 'chìa khóa' trong tay?

"Conan ơi? Conan!" Giọng Chiba gián đoạn mạch suy nghĩ, Shinichi chớp mắt hoàn hồn, Chiba vỗ vai cậu, "Đưa cặp nhẫn cho chú lấy về làm vật chứng nào."

"A, phải rồi." Shinichi cười áy náy, "Xin lỗi chú ạ."

"Không có gì." Chiba mở túi nilong vật chứng đã ghi sẵn nhãn đưa đến trước mặt, Shinichi phối hợp thả cặp nhẫn vào trong. "Nhưng mà Conan này, trông cháu hơi..." Chiba nhíu mày, "Nhìn sắc mặt cháu nhợt nhạt và gầy hẳn đi đó, có lẽ cháu nên bớt chạy quanh hiện trường phá án và ở nhà nghỉ ngơi nhiều hơn đi."

Shinichi gãi tóc, cười híp mắt tránh bộc lộ cảm xúc dư thừa, "Vâng ạ, chắc cháu phải bớt thức khuya xem Mặt Nạ Kaiba thôi chú nhỉ?"

Nghe thế nét mặt Chiba giãn ra, bật cười vỗ vai cậu, "Ừ phải rồi, vậy hứa nhé, cả hai chú cháu mình đều phải ngủ đúng giờ!"

Trên đường chú Mouri luôn miệng cằn nhằn tại vụ án trì hoãn làm bia hết lạnh và đống đồ nhắm nguội ngắt, về đến cửa nhà liền thấy Ran đứng sừng sộ ở đó, hai tay chống hông lườm đống vỏ bia lăn lộn ngổn ngang trên sàn phòng khách.

Màn giáo huấn bắt đầu, Shinichi thấy mãi thành quen, giúp Ran một tay dọn dẹp đống bừa bãi của ông chú, một bên băn khoăn về vụ án, cân nhắc hướng suy nghĩ thoáng qua vừa nãy có khả thi không.

Mãi đến lúc chú Mouri đã ngáy khò khò giường bên, cả người mệt rã rời Shinichi lại không cách nào chợp mắt. Trùm chăn kín đầu che ánh sáng điện thoại lọt ra ngoài, cậu tranh thủ lục lại mấy tấm ảnh người mẫu lúc trước của Shinamoto Scarlette, phóng to viên 'Lady Red' mà cô ta luôn đeo trên cổ để xem xét. Chỉ xét kiểu dáng bên ngoài thì chưa thấy gì bất thường, giá mà cậu có cơ hội cầm kiểm tra trực tiếp.

Chưa từ bỏ Shinichi lục tiếp mấy tấm ảnh KID chụp lén cho cậu lúc ở hiện trường xưởng làm việc của Takizawa, phóng to chiếc đồng hồ bỏ túi. Tuy chỉ thấy được một phần nhỏ nhưng cậu phải thừa nhận, ngoài độ dày đáng lưu ý ra, kiểu dáng và mọi chi tiết khác của chiếc đồng hồ cổ điển này đều đạt đến tỷ lệ hoàn mỹ. Xét đến tay nghề bậc thầy như Takizawa Morisuke thì có lưu trữ một bảo vật như thế cũng không gì lạ.

Shinichi lờ đờ dụi mắt, chọn mục đầu tiên trong tin nhắn, gõ một câu không đầu không đuôi, [Có khi chúng chỉ là chìa khóa?]

[Chậc, trò thu thập kim cương đỏ mở kho báu giữa cái lạnh tháng Mười này chẳng vui chút nào đâu, Meitantei] KID tốc đáp.

Chắc cậu sắp thôi ngạc nhiên trước đầu óc nhanh nhạy của KID, đáng tiếc không biết mình có cầm cự nổi đến ngày ấy không, [Không đùa đâu. Nghe nói mấy thiết bị tối mật như tên lửa đạn đạo luôn cần tối thiểu 2 lớp chìa khóa mới được phép kích hoạt, để không cá nhân nào tự chủ trương điều khiển chúng]

[Thế, phán đoán mục tiêu có bao nhiêu chiếc đây, quý ngài mật thám?]

[Hi vọng không quá hai] Shinichi cân nhắc một thoáng rồi gõ tin, [Thứ Sáu, điểm đến Osaka, điều tra chìa khóa thứ 3, muốn đi không?]

[Trong bao lâu?]

[3 ngày, ở lại cùng Hattori tại nhà Nhật truyền thống đấy]

[Trước đó tôi muốn hỏi rõ một chuyện...]

[Chuyện gì?] Shinichi tự nhiên hơi căng thẳng.

[Bệnh thám tử có lây không?]

Mí mắt Shinichi giật giật, [Có ý gì hả?]

[Nếu ở gần ngài thám tử đặc biệt nào đó lâu quá, ngộ nhỡ bị nhiễm luôn cái từ trường xúi quẩy của cậu thì sao~]

Nhớ tới vụ việc hồi chiều, không cách nào phản bác Shinichi đảo mắt, quyết đoán chấm dứt đề tài, [Khuya rồi bớt nói nhảm đi, tôi đi ngủ đây!]

[Phũ quá~ Chính cậu nhắn tin tôi trước đấy nhé. Thứ sáu, Osaka phải không? Ghi chú nào ☆☆☆ ] Chưa kịp gập máy tin nhắn mới liền hiện ra, [Ngủ ngon nhé, thám tử nhỏ ]

[... Dẹp giùm cái giọng điệu buồn nôn đó đi!]

Shinichi khóa máy rồi đặt điện thoại ra xa, nằm đối diện căn phòng nhỏ tối om, mạch suy nghĩ quấy nhiễu nãy giờ bỗng nhiên lắng xuống, tâm trí trắng xóa một màu, Shinichi nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ yên bình hiếm có.

---

"Sao thế Ayumi?" Shinichi rời mắt khỏi quyển tiểu thuyết Nam tước Bóng đêm mới ra lò tuần trước, hỏi Ayumi đang ngồi ở vị trí trống không của Haibara, nãy giờ cứ nhìn cậu chằm chặp, "Bộ trên mặt tớ có dính gì à?"

"Tâm trạng cậu hôm nay tốt thật đó, Conan!" Ayumi tay chống má, nghiêng đầu nói, "Tớ mừng lắm, lâu rồi không thấy cậu vui vẻ được như vậy."

"Tớ ư?"

"Ừm." Ayumi gật đầu, ánh mắt mở to trong vắt, "Tớ đã lo lắm đấy."

"Tại sao?" Shinichi đánh dấu trang rồi gập sách lại, giờ mới để ý lớp học vắng tanh, đám trẻ khác đang tụ tập chơi đùa dưới sân trường, còn Haibara đã không đến trường từ ngày hôm qua.

"Mấy bữa nay Ai-chan cứ để mắt canh chừng cậu sát sao." Nét mặt Ayumi lo lắng, "Tớ chỉ... sợ cậu xảy ra chuyện."

Chạm phải cái nhìn trong veo đầy chân thành của cô nhóc, Shinichi phát hiện mình không thể trả lời có lệ như trước kia. Ayumi chỉ mới 8 tuổi, sắp sửa lên 9, song cô bé vẫn là bạn của cậu.

Thành thật mà nói Shinichi vốn dĩ không phải là người dễ dàng kết bạn. Trước khi mọi chuyện xảy ra, Shinichi Kudou thuộc kiểu bản tính thiếu gia chân chính, tự tin thái quá, nói chuyện thường ra vẻ thông minh, cực kỳ không nể nang ai, bởi vậy số người cậu thật sự thân chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn lại là đồng nghiệp bố mẹ, thầy cô giáo, và vài người bạn sơ giao qua câu 'chào buổi sáng' trên hành lang.

Trở thành Conan, Shinichi gặp nhiều hơn, có được những người bạn thật sự, Ayumi là một trong những người bạn trân quý đó. Cô bé lo lắng, quan tâm, vui buồn vì cậu, can đảm đáng tin cậy những lúc cậu cần nhất. Ayumi, người bạn có vô vàn nghi vấn muốn hỏi cậu, lại hiếm khi có được câu trả lời.

"Tớ không sao, chỉ là gần đây lo nghĩ nhiều việc quá." Shinichi thành thật nói.

"Có thể kể tớ nghe không?" Ayumi chần chừ, vươn tay kéo góc áo Shinichi.

Ran đang hẹn hò với người khác mà không phải cậu. Cơ thể cậu đang hấp hối từng ngày, và sớm lụi tàn trước khi cậu kịp bước qua tuổi 19. Có tên sát nhân hung ác đang nhằm vào KID. Bàn tay tổ chức đã lần tới Edogawa Conan. Bí mật ẩn giấu trong những viên bảo thạch sắc đỏ trao tặng sự bất tử cho kẻ sở hữu chúng.

Danh sách quá dài và toàn những chuyện không thể nào nói ra. Shinichi châm chước tìm từ, "Có vài vụ án đến giờ cảnh sát vẫn chưa bắt được hung thủ."

Ayumi gật đầu, "Vụ giết người hàng loạt dính dáng đến Kaitou KID phải không? Tớ ngồi xem tivi cùng mẹ có thấy."

"Ừm." Shinichi đáp, "Hung thủ còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, trong khi chúng ta thậm chí còn không biết người bị hại tiếp theo là ai."

"Cho nên cậu lo lắng như vậy, là sợ KID bị kẻ xấu ám hại?" Ayumi nghiêng đầu, lọn tóc vụn rơi khỏi cài phủ xuống trán, cô nhóc lấy tay vân vê ngọn tóc, mím môi ra chiều hiểu rõ, "Ra là thế à, dù gì KID cũng là bạn cậu mà, chẳng ai muốn thấy bạn mình bị tổn thương cả."

Shinichi giật mình, "Sao cậu nghĩ KID là bạn tớ?"

"Ai-chan có nói, đối thủ chẳng qua là một người bạn suốt ngày thích thách đấu với mình thôi. Mà báo chí suốt ngày bảo cậu là đối thủ của KID còn gì, đương nhiên hai người là bạn rồi." Ayumi nhìn cậu mỉm cười, "Còn nữa, những lúc phá án mặt mày cậu nghiêm nghị dễ sợ luôn, nhưng bất cứ khi nào tham gia phi vụ của KID trông cậu phấn khích lắm cơ."

"Thì tại... không phải thấy ai chết cả." Là nói thật không sai, nhưng sao lại có cảm giác như đang lấy cớ vậy nhỉ, Shinichi mất tự nhiên vò đầu, "Mà cậu nói có phần đúng, KID là bạn tớ, tớ không muốn anh ta gặp bất trắc, cho nên tớ thà cố hết sức phá giải vụ án càng sớm càng tốt thay vì nghỉ ngơi lãng phí thời gian."

"Vậy không được đâu, mẹ tớ đấy nhé, mới 9 giờ tối đã bảo tớ phải đi ngủ rồi." Ayumi không hài lòng, "Conan cũng phải chốt giờ ngủ nghỉ đàng hoàng đi."

"Yêu cầu khó đấy, Ayumi." Shinichi cười gượng. Không phải không muốn, mà là không thể. Mọi sáng gần đây cơn đau buốt người buộc cậu phải tỉnh giấc sớm hơn ai hết, mồ hôi lạnh ướt đẫm người, loạng choạng lê bước vào phòng tắm, dạ dày quặn thắt nôn khan từng đợt dai dẳng, phải bật vòi nước xối xả che lấp tiếng động, trầy trật mãi uống xong thuốc ức chế, sau đó tranh thủ tẩy rửa lại sạch sẽ trước khi Ran kịp tỉnh giấc.

"Mà nói đi nói lại, hôm nay cậu có chuyện gì vui à?" Ayumi liếc xuống quyển sách, "Là cuốn tiểu thuyết mới ra kia?"

"Có lẽ." Shinichi nhún vai, "Không chắc nữa, nói thật chứ tớ chẳng thấy mình khác gì thường ngày cả."

"Nói sao nhỉ, đôi lúc ánh mắt cậu y hệt bà nội tớ ấy." Ayumi siết tay áo Shinichi, "Cứ như có linh hồn nào đó già ơi là già sống bên trong cậu."

Shinichi mở to mắt, không biết nên phản ứng ra sao, "Tớ..."

"Nhưng riêng hôm nay, cậu chỉ đơn thuần là Conan thôi." Ánh mắt Ayumi tràn ngập tha thiết nhìn cậu, lồng ngực Shinichi siết lại, "Tớ thích thấy cậu như vậy, bởi lúc đó cậu không đau buồn, hay tức giận."

"Con người đôi lúc đau buồn hay tức giận là chuyện thường tình thôi." Shinichi thở dài, "Tớ... xin lỗi đã làm cậu lo lắng."

"Tớ biết mọi chuyện không chỉ đơn giản như vậy." Ayumi nói, không đợi Shinichi mở miệng biện minh đã lắc đầu, "Không sao đâu, tớ cũng biết tính cậu trước giờ thế mà, luôn giữ bí mật tới cùng, chắc có lẽ chỉ mình Haibara được biết thôi, thế nên tớ mới hay ghen tỵ cậu ấy..." Lỡ buột miệng Ayumi vội quay mặt chỗ khác, vành tai ửng đỏ, "Nhưng phải nhớ nhé, bất cứ khi nào cần người lắng nghe, cậu còn có tớ, cả Genta và Mitsuhiko nữa, không được quên đâu đó."

"Không đâu, nhất định." Shinichi mỉm cười, không nghĩ nhiều nắm lấy tay cô bé trấn an, sau lại nhận ra làm thế không đúng lắm, liền rụt tay về, giấu khuôn mặt xấu hổ đằng sau quyển tiểu thuyết mới xuất bản của bố, ra vẻ chăm chú đọc sách thay vì vẻ mặt cười rạng rỡ của Ayumi.

Tan học về, một bên soạn hành lý cho chuyến đi Osaka ngày mai, Shinichi bất thần nghĩ lại đoạn nói chuyện vừa rồi. Thật sự có điều gì làm tâm tình cậu tốt lên giữa tình cảnh dầu sôi nước bỏng này sao?

Shinichi nhìn trân trân đồng xu 5 yên gần như bất ly thân trên tay, trong đầu nghĩ đến một khả năng, cậu thở hắt một hơi, rồi từ bỏ tìm kiếm đáp án.

---

Đến thứ Sáu, còn chưa kết thúc tan học Shinichi đã phải uống thuốc ức chế lần thứ 3 trong ngày. Học xong toàn Đội Thám Tử Nhí trừ Haibara kéo nhau đến chơi nhà Genta, mẹ cậu ấy niềm nở tiếp đón bằng núi đồ ăn vặt đủ lấp đầy bụng 14 người trưởng thành chứ không chỉ 4 đứa nhóc, cả đám ngồi cày lại bộ phim Yaiba mặt nạ, vừa bàn tán về phần mới sắp sửa ra mắt vào tháng 12 tới.

"Cuối tuần này tụi mình tranh thủ hẹn nhau chơi đá bóng đi." Mitsuhiko nói, "Kẻo trời sắp trở lạnh rồi."

"Xin lỗi nhé, tuần này tớ có kế hoạch rồi." Shinichi nói, "Đi Osaka với chị Katsumi."

"Gì hả?" Genta khoanh tay bất mãn, "Dạo này cậu cứ lẩn đi đâu mất ấy, định bỏ tụi này lại đi thám hiểm một mình chứ gì."

"Không có." Shinichi đứng dậy, phủi vụn bánh trên áo, cả người mệt nhừ đẩy kính, "Chỉ là hơi bận rộn chút thôi."

"Không có cậu tụi tớ vẫn sẽ phá được một mớ vụ án cho xem." Mitsuhiko nói, "Chống mắt chờ đấy, Conan."

"Khi nào cần tớ cứ liên lạc bằng huy hiệu thám tử." Shinichi cam đoan, "Nhất định tớ sẽ trả lời."

"Hừ, cần gì tới cậu chứ, tụi này tự mình giải quyết được hết." Genta tuyên bố.

Ayumi gật đầu phụ họa, "Đúng vậy đó, khi nào về tớ sẽ kể lại cậu toàn bộ những suy luận tuyệt vời của tụi tớ, rồi cậu sẽ phải kinh ngạc cho xem."

Shinichi xem đồng hồ, tầm 20 phút nữa là đến giờ hẹn gặp KID tại Văn phòng Mouri, "Đừng có ăn gian nhờ vả anh Hattori trợ giúp đấy nhé!" Shinichi cười đáp, dáng vẻ nhiệt huyết tràn đầy đám nhóc như thể bị dội nước tắt ngúm, ánh mắt trốn tránh loạn phiêu.

"Có mỗi lần đó thôi chứ mấy." Genta kháng nghị, một bên Mitsuhiko phụ họa, "Mà đã là chuyện của một năm trước rồi, thù dai thế Conan!"

Shinichi bật cười, vẫy tay chào, "Rồi rồi, nghỉ cuối tuần vui vẻ nhé. Buổi đá banh xin dời lại đến tuần sau, được không mấy cậu?"

"Đồng ý!" Ayumi vui vẻ tán thành, nhạc phim tập tiếp theo vang lên, lực chú ý đám nhóc lập tức bị hút về lại màn hình.

Shinichi ra cửa, thay giày rồi đi bộ về nhà. Gió trời lạnh ngắt, cơ thể bắt đầu phát sốt, cậu miễn cưỡng uống tiếp viên thứ 4 trong ngày, thầm hi vọng nó phát huy công dụng sớm, bằng không với bộ dạng đau ốm này đừng mong Ran cho phép cậu ra khỏi cửa nửa bước. Cậu không dám chắc hôm nay Ran có tập karate về sớm hay không, uống dự phòng trước vẫn hơn.

Chỉ mất mười phút về đến Văn phòng Thám tử Mouri. Hương cà phê thoang thoảng từ quán Poirot bên cạnh, Shinichi mở khóa cửa hông, còn chưa kịp bước vào thì một bóng người xuất hiện chặn ngang đường lên cầu thang.

Shinichi ngước mắt, Amuro Tooru - Bourbon đứng đó, mặc đồng phục quán Poirot, một tay cầm chổi, tay còn lại chống hông, nhìn xuống cậu mỉm cười thân thiện.

"Tối nay ở nhà một mình thôi sao, Conan?" Ngữ điệu Bourbon hòa nhã tùy thời gây thiện cảm với bất cứ ai đối diện.

Ngoại trừ Shinichi.

Cậu biết quá nhiều để cảnh giác với gương mặt thân thiện này. Dù sao đi nữa người thanh niên trước mắt mới năm trước là kẻ ra sức săn lùng Haibara, lên kế hoạch vây bắt kẻ phản bội Akai hòng lấy lòng tin từ Tổ Chức, và cũng chính người này tuồn ảnh chụp cậu cho kẻ khác. Xét tổng thể Bourbon không tính là kẻ thù, chưa kể đến cuộc thỏa thuận ngầm với FBI, có điều thứ công lý vặn vẹo bất chấp cả mạng người khiến Shinichi khó lòng tin tưởng hắn được, mặc kệ Akai nhiều lần thuyết phục cậu điều ngược lại.

"Đâu có, anh Amuro." Shinichi cười tươi đáp lại, "Em đang sửa soạn đi chơi với chị gái nhân dịp cuối tuần."

"Ồ, nghe vui nhỉ, đi với Ran à?" Bourbon tiến lại gần, tóc mái phủ trán không che lấp hết ánh mắt dò xét nhất cử nhất động của Shinichi, trái ngược hoàn toàn nụ cười thân thiện trên môi, khiến Shinichi không khỏi ớn lạnh.

"Không ạ." Shinichi thoái thác, đầu óc xoay chuyển tìm đường thoát, một bên đối phó màn dò hỏi chưa rõ ý đồ của Bourbon. Lúc trước hắn ta giúp cậu không sai, nhưng cũng không ít lần nhúng tay cản trở, có khi suýt chút nữa nguy hại đến tính mạng người xung quanh cậu. Vụ bức ảnh chuyền tay còn mới mẻ trong đầu, Shinichi cực lực tránh đối mặt trực tiếp với Bourbon, "Chị ấy là con gái của bạn mẹ em." Cậu nuốt xuống, "Mà có chuyện gì sao ạ?"

"À, tính hỏi nếu em ở nhà một mình thì rủ vào quán ngồi chơi giải đố với anh." Bourbon chỉ chỉ vào quán Poirot đằng sau. Shinichi nhìn theo, chị Azusa cười tươi vẫy tay với cậu, trong quán cafe trống trải, một đôi người yêu dán chặt mắt vào điện thoại của mình hơn là để ý đối phương. Sắp chia tay là cái chắc, Shinichi lơ đễnh nghĩ, trước khi thấy một gương mặt không nên xuất hiện ở đây ngồi khuất bóng trước quầy, cơn ớn lạnh thoáng chốc lan tràn sống lưng.

Chianti.

Shinichi lập tức hiểu ra. Là cô ta yêu cầu Bourbon dẫn dụ cậu vào quán, chắc mục đích không đơn thuần chỉ là tới làm quen bắt chuyện đâu. Cậu dời đường nhìn về lại Bourbon, hắn tươi cười nói tiếp, "Em thấy đấy, quán đang vắng người, ngồi nghỉ tay một chút cũng không sao, với lại anh vẫn luôn ấn tượng lượng kiến thức và khả năng suy luận của em." Bourbon nheo mắt, "Một đầu óc thông minh vượt xa bạn bè đồng lứa, hiếm khi có dịp ngồi lại trò chuyện, chúng ta có thể bàn vài việc gần đây. Dạo này xảy ra mấy vụ án thú vị lắm, hẳn em biết rất rõ nhỉ?"

"Để lần sau đi ạ." Shinichi nhích chân, toan lướt qua Bourbon chạy vào nhà. Cậu muốn thoát khỏi tình huống này càng sớm càng tốt, thoát khỏi Chianti. Gói bưu kiện ẩn danh M.H nhắc cậu hãy coi chừng Tổ Chức, trực giác cậu hoàn toàn đồng ý, "Em còn bận--"

"Chỉ vài phút thôi cũng được mà?" Bourbon cắt ngang, đặt tay lên vai ngăn chặn Shinichi di chuyển. Thần kinh căng cứng, trong đầu lướt qua loạt phương án - bao gồm cả đồng hồ gây mê và giày tăng lực. Có điều trực tiếp động thủ là hạ sách sau cùng, làm vậy sẽ đánh động Chianti bên trong và lộ rõ thái độ dè chừng của cậu đối với Bourbon, kẻ đang nắm nhiều quân bài chưa lật. Vả lại chưa chắc hắn đã dám ra tay ép buộc cậu giữa ngoài đường còn đông người qua lại thế này...

"Ấy chết, trễ thế này rồi à, chị xin lỗi nhé Conan cưng!" Giọng nói hoạt bát cắt đứt cục diện giằng co, tiếng bước chân dồn dập lại gần, một bàn tay khoát lên vai Shinichi, không dấu vết tách cậu khỏi kiềm chế của Bourbon.

Shinichi ngẩng lên, không ngoài ý muốn bắt gặp KID - dưới hình dạng Katsumi, mặc váy len ngắn phối áo choàng ngang vai phong cách, lớp tóc dài màu mật ong uốn lượn được chải chuốt tỉ mỉ thay cho màu tóc đen bù xù, hắn như không thèm để ý sự tồn tại của Bourbon, hướng cậu nói, "Đã giờ này rồi soạn hành lý xong hết chưa nhóc?"

Bourbon ngạc nhiên ra mặt, phản xạ tính hơi lùi lại, nhân lúc đó Shinichi kéo giãn khoảng cách, lùi về núp sau KID, âm thầm thở phào một hơi.

Bourbon... Cảm giác đè ép hắn mang lại khác hẳn với Gin và Vodka, hay thậm chí với Vermouth. Ánh mắt Shinichi phức tạp nhìn người gián điệp trước mặt. Có lẽ sâu thâm tâm Shinichi vẫn muốn đặt niềm tin vào hắn, suy cho cùng mục tiêu chung bọn họ đều muốn đập tan Tổ Chức. Nhưng đồng thời cậu cũng biết, con người này có thể tàn nhẫn đến mức nào, sẵn sàng bất chấp tất cả chỉ để bảo vệ lớp vỏ ngụy trang hoàn mỹ vô khuyết.

Dẫu vậy, điều khiến Shinichi e ngại nhất là cái cách hắn thăm dò người khác. Không khác Shinichi, Bourbon sở hữu trực giác của một thám tử, từ cách đặt câu hỏi đến ánh nhìn xuyên thấu như thể muốn bốc trần hết mọi lớp màn người đối diện cho đến khi phơi bày hết sự thật che giấu đằng sau.

Loại cảm giác bị vạch trần này không dễ chịu tí nào! Giờ Shinichi có chút cảm thông phần nào thái độ ghét bỏ của KID đối với thám tử.

"Gần xong thôi ạ." Shinichi đáp lại, KID cười tươi nhìn xuống cậu, rồi quay sang Bourbon với nụ cười bất biến.

"Anh bồi bàn đây có việc gì sao?" Thái độ KID cực kỳ cởi mở và thân thiện, chỉ có Shinichi biết toàn bộ chẳng nghĩa lý gì khi cảm nhận đầu ngón tay KID hơi giật nhẹ sau gấu áo cậu.

"Tiếc thật, xem ra em thật sự bận việc mất rồi." Bourbon điều chỉnh rất nhanh, cử chỉ lịch sự đáp lại, Chianti nhìn lăm le qua ô cửa kính, Shinichi khẽ nhích người, dùng Bourbon tránh thoát tầm mắt cô ả, "Đành để khi khác vậy, đi chơi vui vẻ nhé Conan!" Nói xong Bourbon quay về quán, để lại Shinichi và KID đứng một mình ở lối cầu thang.

"Nãy trông cậu có vẻ bị dồn ép nên tự ý xông vào luôn." Xác nhận Bourbon ra khỏi phạm vi nghe nhìn, KID mở miệng, "Hi vọng không gián đoạn chuyện gì quan trọng."

"Không, xuất hiện đúng lúc lắm." Shinichi thở ra, mỉm cười nhìn lên KID, "Té ra công dụng của anh không chỉ là thông dịch viên nhỉ?"

"Siêu trộm lừng lẫy Kaitou KID điển trai đa tài, rất hân hạnh được phục vụ~" KID nhanh mồm nhanh miệng đáp, rồi thả chiếc túi du lịch xuống bậc thang ngay cạnh, "Sự an toàn của ngài thám tử yêu dấu luôn là ưu tiên hàng đầu của tôi, không phải sao?"

KID khuỵu gối xuống trước mắt Shinichi, thình lình vươn tay kéo Shinichi sát tới, lẫn nhau mặt cách quá gần, cơ toàn thân nháy mắt căng cứng lên, cậu nín thở, "KID?"

"Đây đây, gì thế thám tử?"

"Tôi nói câu đó mới đúng, anh làm gì vậy hả?" Shinichi nói, cùng lúc tay KID lướt qua xương quai xanh, lật lớp cổ áo len cậu lên. "KID?"

"Rà soát chứ còn gì nữa." KID trưng ra vẻ mặt 'như lẽ đương nhiên', hơi thở ấm nóng theo lời nói phả ra kề sát bên tai khiến nhịp tim cậu đập từng tiếng thình thịch. Cái tên này, từ khi nào mặt hắn dán sát rạt đến vậy hả, "Lúc nãy tên kia có chạm vào người cậu, phải kiểm tra chắc chắn xem hắn không để lại máy định vị hay nghe trộm trên người cậu chứ."

"A-À...ừ." Tế bào não tập thể cháy hết một nửa, Shinichi khô cằn ứng đáp, đứng yên không dám nhúc nhích, mặc cho ngón tay KID lướt dọc từ bả vai xuống hông, lật từng nếp gấp trên áo.

Khóe miệng KID khẽ cong lên, "Ha, thế cậu tưởng tôi đang làm gì hử~" Nháy mắt ngữ điệu Katsumi hoạt bát biến thành chất giọng nam trầm thấp quen thuộc, Shinichi không khỏi nín thở. Tên này, chắc chắn là cố ý!

"K-Không gì cả." Shinichi lắp bắp, "Ai mà hiểu nổi tên kỳ quặc anh toan tính cái gì cơ chứ?"

"Chà, còn ai ngoài ngài thám tử phía Đông độc nhất vô nhị đây nữa~" KID dài giọng trêu tức, đối diện đồng tử thâm lam thấp thoáng ý cười ở khoảng cách cực gần khiến cổ họng Shinichi phát khô.

"Tôi chỉ thấy--" Nhận thấy giọng khàn khàn, Shinichi lúng túng hắng một hơi, cố bỏ qua bàn tay đang tự tung tự tác lục soát khắp người, ra vẻ trấn định nói tiếp, "Con người anh hành động vô cùng khó đoán."

"Nói vậy chứ lần nào muốn giở trò gì đều bị cậu tóm đuôi như thường đấy thôi." KID than thở, giọng mũi ma sát nhè nhẹ vành tai khiến trấn định cậu cố duy trì nãy giờ bên bờ sụp đổ.

"Mọi thứ tôi dự đoán đều dựa trên cơ sở những chuyện điên rồ nhất mà anh có khả năng làm ra."

"Đối mặt với cậu tất nhiên là tôi phải tung ra hết năng lực rồi, đâu thể để đầu óc tò mò của cậu buồn chán được..." Bàn tay KID vén tóc mái Shinichi lên, khảy khảy phần ngọn tóc hơi dài trước trán, vân vê một hồi trước khi thả tay, "Sạch sẽ rồi đó, Meitantei."

"A." Trong một thoáng Shinichi hoàn toàn quên bén là KID đang rà soát máy nghe lén, khi nhớ ra cậu liền thả tay lùi lại hai bước, hắng giọng dời chủ đề, "Hai tiếng nữa tàu mới xuất phát, định làm gì đây?"

"Tôi muốn ghé lấy chiếc trâm Trái Tim Quý Phi rồi nghĩ cách trả nó lại cho thanh tra Nakamori." KID chậm rãi đứng dậy, lúc cúi người nhặt túi du lịch gác bên tường vẻ mặt đau đớn khẽ nhăn lại, "Dù sao cũng chẳng phải thứ tôi muốn tìm."

"Được thôi, tôi cũng định tạt nhà tiến sĩ lấy vài thứ." Shinichi tán thành, vòng qua KID đi lên cầu thang, "À phải rồi, người lúc nãy bí danh Bourbon, thân phận thật là cảnh sát mật Nhật Bản tìm cách xâm nhập Tổ chức. Nhưng cái người phụ nữ đang chực chờ đợi hắn dụ tôi vào quán tra hỏi là Áo Đen hàng thật giá thật đấy, Chianti với biệt tài bắn tỉa."

"Gì chứ, hắn ta ở ngay cạnh nhà cậu luôn á?" KID nhíu mày, "Vậy mà tôi cứ tưởng mình ngày ngày làm hàng xóm với thanh tra Nakamori là đủ thót tim lắm rồi."

"Không, anh ta làm việc cho quán Poirot, thỉnh thoảng cũng hay bám đuôi Mouri phá án, dưới danh nghĩa học trò." Shinichi liếc mắt nhìn KID, "Đúng rồi, anh có quen ai có tên viết tắt M.H không?"

"Hai nữ sinh trung học, một nhân vật hoạt hình, một ông lão thiếu gậy chống là không đi nổi nửa bước." KID nghiền ngẫm, "Còn nếu đổi ngược lại là họ H tên M thì tôi biết có hai, nhưng không ai trong số họ có vẻ dính líu gì đến mấy chuyện mờ ám cả."

"Chưa chắc đâu. Bất kỳ ai đều khả nghi, trực giác có thể bị đánh lừa."

"Biết mà, thế nên tôi chỉ tin vào trực giác sau khi đã điều tra rõ ràng thôi." KID nhếch môi, "Thật là, cậu có biết trên hồ sơ cậu chỉ có ghi chép 2 năm trở lại đây, còn trước đó hoàn toàn trắng trơn không hả?"

"Thì đương nhiên là vậy rồi." Shinichi chớp mắt, "Có vấn đề gì sao?"

"Không có gì, quả nhiên loại chuyện này vẫn nên để tôi xử lý." KID cười đến giảo hoạt, "Bỏ chút thời gian ghé thăm phòng tư liệu cảnh sát là xong ngay ấy mà."

---

Tám nhảm: Định đợi làm xong 2 chương đăng luôn lần, thấy quần chúng nóng lòng quá thôi thả nhẹ trước 1 chương dập lửa đã =))

P/S: Mới xem xong movie 23 về, mãn nguyện ko nói nên lời~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net