30
Chương 30: Tổ quạ mùa đông ở Paris (4)
*
Cơn đau theo lệ ập đến, không biết qua bao lâu thuốc mới phát huy hiệu lực, Shinichi nửa tỉnh nửa mê mơ thấy mình bị ôm chặt trong lồng ngực KID tại phòng tắm tầng dưới, mồ hôi lạnh ướt sũng người, mùi dịch vị vương sau cổ họng.
Shinichi mơ hồ uống cốc nước KID đưa đến bên miệng, mặc hắn bế cậu trở lại thư phòng, KID ôm cậu trở lại chiếc ghế bành quá khổ, tựa đầu lên vai hắn thiếp đi, tâm trí đã quá kiệt sức để suy tư tại sao không có chút cảm giác khác thường.
Cậu nặng nề nhắm mắt, ý thức như có bóng chồng, giọng KID kề sát bên tai đọc thầm vài phân đoạn trong 'Án mạng sông Seine'.
Không biết qua bao lâu, Shinichi lần nữa bừng tỉnh, một mình trên ghế bành, mồ hôi ướt át và khuôn mặt mẹ cậu phút chốc gần kề.
"Con gặp ác mộng sao, Shin-chan?" Mẹ cậu nhẹ giọng hỏi, đưa tay lên vuốt tóc mái ướt đẫm khỏi trán cậu. Rồi chợt ngừng lại, lấy ra thứ gì đó từ sau tai cậu. Một bông cẩm chướng, cánh hoa sắc đỏ ngọn trắng. Nở bung diễm lệ.
"Sự say mê," cậu bất giác nói ra ý nghĩa loài hoa trước mắt, mẹ cậu suy tư nhìn cậu hồi lâu.
"Kaito tặng con cái này?"
Shinichi cơ hồ không cảm nhận được hơi ấm từ KID lưu lại trên ghế da, nghĩa là cậu đã ở một mình hơn 10 phút, nhưng chưa tới 20 phút. Bằng chứng là đóa hoa trên tay mẹ cậu còn tươi, ở nhiệt độ tương đối trong thư phòng lại không có dấu hiệu héo, điều này bất khả thi nếu nó dán cạnh làn da nóng sốt của cậu trong một thời gian dài hơn ngần ấy.
"Chắc vậy rồi," Shinichi lơ đễnh đáp, mẹ cậu nhướng mày ngạc nhiên ra mặt, cậu giật mình vội bổ sung: "Anh ta đã nghịch ngợm cả mớ hoa tối qua." Cậu nỗ lực đè xuống sắc đỏ dâng lên mặt. Thi thoảng Shinichi biết mẹ cậu có thể nhìn thấu cậu một cách dễ dàng, nhưng hiện tại cậu thật lòng cầu trời mẹ cậu đừng tinh ý như vậy.
"Sự say mê không phải là ý nghĩa duy nhất của hoa cẩm chướng đâu, Shin-chan." Yukiko xoa mái tóc bù xù do vừa ngủ dậy của cậu. "Mẹ thì khá thích cậu ấy đấy."
"Được rồi mà mẹ," Shinichi ngơ ngẩn nhìn mẹ cậu đang gặm mẩu bánh mì. Cậu chớp chớp mí mắt, dời lực chú ý của mình lên quyển 'Án mạng sông Seine' gấp gọn bên bàn, hai bên sách là hai tách cafe, một tách đầy đã nguội và một tách rỗng. "Anh ta thức cả đêm đọc sách?"
"Hèn gì nhìn đáy mắt cậu ta thâm quầng đến thế." Yukiko bật cười. "À phải rồi, mẹ còn tự tay làm bữa sáng đấy."
"Tận thế đến rồi à?" Shinichi ngửi ngửi không khí tỏ vẻ hoài nghi, bởi cậu biết tỏng trình độ nấu ăn của mẹ. "Con đâu ngửi thấy mùi gì cháy khét..."
"Haha, đùa vui đấy con trai à," Yukiko hai tay chống hông, mang vẻ mặt sắc lẹm ngoài cười trong không cười lườm cậu. "Rốt cuộc khiếu hài hước của con di truyền từ ai chứ? Phải nói là nhạt như nước cất, chẳng vui chút nào nha."
"Khiếu hài hước của Meitantei từ trước đến nay đều rất sắc bén," Tiếng KID vọng từ cửa vào, Shinichi dời đường nhìn khỏi mẹ cậu, nhìn sang KID đang thủng thỉnh bước lại gần, trên người vẫn mặc chiếc quần jeans sờn hôm qua, khác ở chiếc áo sơ mi trắng hẳn mới lục từ tủ đồ của Shinichi, hai cúc áo trên cùng tùy tiện để hở làm lộ xương quai xanh mảnh khảnh. Bọt nước trong suốt chảy theo đường cơ từ cổ xuống ngực, và mái tóc dù cho đã ướt đẫm vẫn rối xù chỉa ra tứ phương tám hướng, phóng túng và ngang ngược y chủ. "Chỉ là cậu ấy ngầm giấu bản tính hài hước ấy dưới khuôn mặt cau có vạn năm đó thôi."
"Sao anh không nghĩ mình là nguyên nhân đầu sỏ khiến tôi cau có nhỉ?"
"Không hề," KID tỏ vẻ nghiêng người cúi chào lễ độ với mẹ Shinichi, như thể ảo thuật gia đứng dưới ánh đèn sân khấu thực thụ cúi chào khán giả. "Tôi là bậc thầy sáng tạo niềm vui, nào có khiến ai giận dữ bao giờ. Đến đây nào, thám tử nhỏ, chuông báo giờ ăn sáng đã điểm rồi đấy~"
Giọng nói sôi nổi của mẹ Shinichi khuấy động gian bếp, KID thì ngáp dài trước món miso do ngủ thiếu giấc vào tối qua, còn Shinichi yên vị cho cơm vào bát và tranh thủ đánh chén hết ly nước cam của mình.
"Tôi xử xong cuốn Nam Tước Bóng Đêm rồi." KID nhếch miệng trêu cợt. "Bộ đam mê với siêu trộm lịch thiệp của cha con cậu có tính di truyền hửm?"
"Làm gì có," Shinichi đấu tranh nội tâm một hồi, rồi nhận mệnh gắp miếng trứng cuộn hơi cháy xém của mẹ làm vào chén mình. "Nam Tước Bóng Đêm không phải là quý ông lịch thiệp gì cả. Quả thật ông ta thông minh, nhưng cách ra tay cũng vô cùng tàn nhẫn, ông ta luôn đặt công việc lên trên mọi thứ, thậm chí là coi công việc quan trọng hơn mạng người."
"Ái chà, vậy rốt cuộc cậu cũng chịu thừa nhận tôi mới là quý ông lịch thiệp rồi hửm?"
"Hừ, chưa có ai đặt tên một virus máy tính độc hại theo tên anh đâu."
"Cái đó chỉ là vấn đề thời gian thôi," KID suy tư, hoàn toàn thích thú với cái ý tưởng đặt tên một virus phá hoại theo mình. Hắn đặt đũa xuống. "Chúng ta cũng nên xuất phát sớm thôi. Tôi còn phải ghé nhà Aoko đưa bài tập vào sáng nay."
"Bài tập?"
"Hôm qua cô ấy xin nghỉ ốm," KID giải thích. "Là đợt cảm cúm đầu tiên của cô ấy vào mùa này." Đến đây hắn nheo mắt quét Shinichi một lượt.
Shinichi tự biết sắc mặt mình còn nhợt nhạt. Nhờ chuyến đi ngắn ngủi vô phòng tắm rửa mặt và rửa bớt vị đắng chát ở cuống họng, nhìn dáng vẻ gầy yếu trong gương, Shinichi thầm may mắn mẹ cậu không truy cứu đến cùng, nhầm tưởng cậu chỉ gặp ác mộng - một điều khi còn bé cậu vẫn hay gặp - ở cái độ tuổi cậu quá nhỏ chưa quen chứng kiến đủ loại thảm trạng chết chóc khác nhau của con người.
"Tôi sẽ cẩn thận hết sức để không đem mầm bệnh về cho cậu." Tuy thứ trên mặt hắn hiện hữu vẫn là điệu cười trêu cợt nhưng ánh mắt KID lại mang hàm ý vô cùng nghiêm túc.
"Ai để ý loại chuyện đó chứ." Shinichi lắc đầu.
KID cố chấp. "Thám tử thu nhỏ dễ đổ bệnh hơn," hắn đáp, "Làm tôi nhớ tới lần thứ hai gặp lại, chưa kịp lên tiếng cậu đã ngất xỉu vì sốt cao, lúc đấy bao trùm lấy người là chiếc áo len quá cỡ của Ran Mouri. Màu áo vàng chói, mồ hôi tuôn nhễ nhại, tôi còn thoáng nghĩ trước mắt mình là mặt trời nhỏ đấy."
"Im đi." Shinichi càu nhàu. Tự cậu biết hệ miễn dịch bản thân thảm hại ra sao từ khi bị teo nhỏ. Không cần nhắc cậu cũng nhận thức được sức khỏe ngày một suy yếu của mình, đến nỗi chỉ việc cầm đũa ăn vào sáng nay thôi chẳng khác gì một trận chiến, cho dù KID đã tiêm thuốc cho cậu đúng giờ thì cơn đau âm ỉ vẫn không thuyên giảm là bao nhiêu. Từ bỏ bữa sáng, Shinichi đầy mặt ghét bỏ đẩy chén cơm ra xa. "Vậy giờ xuất phát thôi."
"Nhân tiện," Yukiko nói, "Trong hộp thư có bưu kiện gửi con này."
"Hở?" Shinichi ngẩng đầu. "Hộp thư?"
Yukiko đứng lên bước ra hành lang, rồi quay lại với một phong bì có dán keo chống thấm. "Gửi đến Kudou Shinichi."
Mép thư dán chặt bằng băng keo, Shinichi nhìn đến tên người gửi, tinh thần dần đi xuống.
M.H.
"Nữa hả?"
Chớp mắt KID đến bên cạnh cậu. "M.H.? Lúc trước cậu có hỏi tôi có biết ai có tên viết tắt M.H."
"Đây đã là phong bì thứ hai," Shinichi nói, cắt đi lớp keo, rồi dùng tạm khăn tay che tránh để lại dấu vân tay của mình, lấy ra thứ bên trong. Là một tấm thẻ khác, nhưng đi kèm lần này là hình ảnh đã được in ra. Gồm 3 tấm.
"Cô ta là ai?" Yukiko tò mò hỏi, Shinichi tháo kính, di chuyển sát mắt tới nhìn rõ tấm ảnh trên cùng.
Là người phụ nữ trong mấy tấm hình trước đó, cùng với Bourbon và Chianti, họ dựa người vào chiếc Chevrolet trắng. Trên người vẫn là chiếc áo khoác Burberry và túi xách hiệu đắt tiền. Duy khác với lần trước, khuôn mặt lần này được hiện lên rõ nét, Shinichi trợn to mắt, "Bà Kanami," cậu bật thốt câu nói ra khỏi miệng và theo sau đó là sự ngạc nhiên thấy rõ, "Là người giúp việc và trợ lý của Takeuchi, Kanami Reika."
KID đưa tay cầm tấm thẻ mỏng có dòng ghi chú lên. "Trên này ghi 'Thám tử nhỏ, coi chừng bạn bè của nhóc."
"Bạn bè của tôi?" Shinichi lật sang tấm ảnh kế. Chụp gần trụ sở cảnh sát, cũng là nơi phát hiện thi thể của Snake theo như lời chú Shiratori. Ở góc độ này không thấy rõ mặt Kanami, nhưng có thể nhận ra bà ta đang theo dõi điều gì đó. Cậu đeo kính lại, kích hoạt chế độ phóng to. "Cảnh sát... Takagi?"
"Bà Kanami đang theo dõi anh ta," KID nói. "Có lý do đặc biệt nào không?"
"Chú Takagi và tôi là người phát hiện ra hiện trường thật sự của vụ án." Shinichi nói. "Chú Takagi cũng là người cho phép tôi quan sát quá trình hỏi cung Ueda. Có thể bà ta cho là chú ấy biết gì đó về tôi."
"Cậu lo anh ta đang rơi vào tầm ngắm?" KID phe phẩy tấm thẻ trên tay. "Cậu nên gọi điện cảnh báo cho anh ta. Cậu có nói với cảnh sát rằng bà Kanami đáng nghi chưa?"
"Không thể làm vậy," Shinichi đáp. "Nếu bà ta thật sự là thành viên của Tổ chức Áo đen, giả như Takagi vô tình tiếp cận bất kỳ thông tin mật không nên biết nhất định sẽ bị trừ khử ngay."
"Nhưng cứ để vậy anh ta cũng sẽ bị đe dọa tính mạng," KID nói. "Đây là phong bì thứ hai cái kẻ tên M.H gửi cậu?"
Shinichi gật đầu, đồng thời lấy ra di động từ trong túi quần. Cậu mở danh bạ tìm đến số điện thoại Takagi, ngón tay khẽ rung lướt nhanh trên bàn phím. "Trong phong bì đầu tiên là 1 chiếc USB chứa hình ảnh Bourbon và Chianti nhận ảnh chụp của tôi từ một người phụ nữ, nhưng ở mấy tấm đó không chụp được mặt. Tôi không biết đó chính là bà ta."
"Xem cái cách bà ta đánh lừa cảnh sát đưa Ueda ra khỏi tù để Snake ra tay, chắc chắn là một kẻ nguy hiểm và rất chuyên nghiệp."
"Nhưng đổi lại nếu tôi không liên lạc với chú Takagi trong thời gian dài, có thể bà sẽ nhận ra chú ấy không liên quan gì đến việc điều tra của tôi và bỏ qua cũng nên."
Yukiko bỗng bất ngờ gõ tay lên mặt bàn, đánh tan mạch suy nghĩ của cả hai. "Hai đứa nghe này, giả sử con lo lắng cho mẹ nhưng không muốn người khác biết con giữ liên lạc với mẹ, con sẽ làm gì?"
"Gọi cho bố." Shinichi tức tốc đáp, ngay sau đó chớp mắt lia lịa. "Vậy cho nên con cần... gọi cho Thiếu úy Satou?"
"BINGO~~" Yukiko cười đắc ý. "Chẳng phải con vẫn nói Thiếu úy Satou rất có năng lực và đáng tin cậy sao?"
"Ý kiến hay." KID nói. "Chắc bọn họ vẫn chưa để mắt đến cô ấy. Tuy cặp đôi cảnh sát đó của cậu cũng không đặc biệt kín đáo cho lắm, nhưng nếu giờ cậu gọi cho cô ấy, dù sau này Kanami có phát hiện ra hai người ấy đang hẹn hò thì điều đó cũng là chuyện bình thường bởi họ quen nhau trước khi cậu liên lạc, đúng không?"
"Thật ra tôi luôn muốn nhờ chú Takagi hỗ trợ điều tra Tổ chức Áo đen," Shinichi nói. "Nhưng Haibara bảo làm vậy sẽ rất nguy hiểm cho chú ấy, không ngờ lại có ngày..." Cậu nuốt xuống tia tự trách vô bổ, sau đó lướt danh bạ lên, đến mục có chứa ký tự Sa. Tên thiếu úy Satou Miwako xuất hiện đầu tiên.
KID nhanh chóng giật điện thoại khỏi tay cậu trước khi Shinichi kịp quay số, lập tức thay bằng một điện thoại có sim giả ẩn danh. "Đừng để lại dấu vết nếu cậu muốn ẩn nấp trong tối," Hắn nói, rồi đưa màn hình di động cậu đến trước mặt để cậu có thể bấm theo số đã lưu.
Chuông reo đến tận lần thứ tư mới có người bắt máy. "Alo, cảnh sát Satou nghe."
"Cô Satou, cháu là Edogawa Conan đây ạ."
Cậu có thể nghe thấy tiếng lao nhao hằng ngày của trụ sở chính và giọng nói cộc cằn của Megure từ bàn làm việc của ông gần cửa sổ phía bên kia văn phòng truyền vang vảng qua chiếc điện thoại. "Hả? Co-"
"Đừng nhắc đến tên cháu," Shinichi lập tức cắt ngang. "Cháu biết đáng lý ra hiện tại cháu đang ở Mỹ, nhưng không phải. Làm ơn nghe kỹ lời cháu nói, cô Satou."
Hô hấp Satou chững lại, có thể vì sự nghiêm túc trong giọng nói của cậu, hoặc có thể chỉ vì sự ngạc nhiên nói chung, rồi cậu nghe thấy tiếng cô ấy đứng dậy và lặng lẽ đi ra một góc hành lang.
"Cô nghe đây."
"Chú Takagi đang bị theo dõi bởi các thành viên của một tổ chức tội phạm lớn chuyên buôn lậu vũ khí và ma túy."
"Hả?" Satou kinh hãi, rít khẽ một tiếng vào điện thoại. "Cháu lấy thông tin này từ đâu?"
"Điều đó không quan trọng," Shinichi đáp. "Cô nhớ cuộc điều tra của Thanh tra Date Wataru không? Vụ này dính dáng tới việc ông ấy bắt giam Ueda." Thoáng cân nhắc lượng thông tin có thể an toàn tiết lộ, Shinichi dựa lưng vào ghế, KID đặt nhẹ bàn tay sau cổ cậu, đầu ngón tay ấm áp truyền thân nhiệt tới sống lưng Shinichi lạnh giá, "Chúng cháu có lý do để kết luận bà Kanami Reika là một thành viên của tổ chức đó."
"Chúng cháu ở đây là ai?" Từ điện thoại vọng ra, cậu có thể nghe thấy sự nghi hoặc và kiềm nén của cô, Shinichi bất lực, khẽ thở dài.
"Giá mà cháu có thể nói với cô," cậu nói. "Hi vọng một ngày không xa có thể làm vậy. Cho đến lúc đó, cô có thể tin cháu chứ?"
Một khoảng lặng bất chợt từ đầu dây bên kia. "Được rồi," Một lúc sau Satou đáp. "Cháu có chắc mục tiêu của chúng là anh Taka..." Chưa nói hết câu, như phát giác được gì đó cô chợt ngừng lại. Thiếu úy Satou vẫn luôn nhạy bén như vậy, lựa chọn tin tưởng cô ấy quả là không sai.
"Chắc chắn," Shinichi nói. "Cô Satou, trước mắt cháu khuyên cô không nên truy lùng bà Kanami. Hiện tại còn rất nguy hiểm và hơn hết là chúng ta chưa có đủ bằng chứng buộc tội..."
"Dù có muốn làm gì thì cũng đâu thể được". Satou châm chước tìm từ, "Bởi hiện tại bà ta đang nằm ngoài vòng pháp luật của Nhật Bản."
Rất nhanh Shinichi liền hiểu, "Giờ bà ta đang ở đâu?" Shinichi hạ giọng, Satou cũng theo đó cảnh giác, hạ giọng hết sức, cơ hồ chỉ mình cậu nghe được.
"Kanami và Takeuchi đều thuộc diện bảo vệ nhân chứng được cảnh sát trông coi hơn 1 tháng nay, nhưng vừa mới hôm qua cả hai người đã xuất ngoại."
"Xuất ngoại ư?" Ngón tay KID siết nhẹ. Mẹ cậu nãy giờ vẫn đang ngắm nghía mấy bức ảnh bằng khăn tay của Shinichi cũng ngạc nhiên ngẩng đầu.
"Bọn họ đi máy bay từ Narita đến Heathrow," Satou nói. "Còn về phía này cô... sẽ để mắt đến anh ấy."
"Cháu tin cô," Shinichi hạ giọng. "Còn nữa, xin lỗi đã liên lụy đến hai người." Cậu cúp máy trước khi cô ấy kịp đáp lại, mệt mỏi buông thõng điện thoại xuống bàn. Ngón tay KID trấn an vuốt nhẹ lên cổ Shinichi, một cách chầm chậm trước khi buông ra câu nói tiếp theo. "Có lẽ tôi nên đốt mấy tấm ảnh đi."
"Hay là để mẹ cất vào két sắt cho," Yukiko nói. "Trong đó sẽ an toàn hơn."
"Trong tủ quần áo mùa hè của con có một chiếc USB. Cất vào trong két luôn được không?"
"Chắc chắn rồi," Yukiko nói. "Bố con cũng hay cất các tài liệu bí mật trong đó mà. Mẹ chắc sẽ ổn thôi. Dù sao Tổ chức đó không còn để mắt đến gia đình Kudou chúng ta nữa mà nhỉ?"
"Chúng nghĩ con đã chết rồi, nhờ ơn Vermouth."
"Vậy thì chúng sẽ không mạo hiểm lục tìm gì ở đây nữa đâu," Yukiko nói. "Giờ thì nhìn lại con kìa, mau mau đi tắm và thay đồ đi, còn lại cứ để mẹ lo, cứ yên tâm."
"Vâng," Cậu uể oải nói, để mặc KID dắt tay cậu theo cầu thang lên tầng trên, đến tận cửa phòng tắm, cậu quắc mắt lườm hắn, "Gì đây, bộ anh định vào cọ lưng cho tôi luôn hả?"
"Được luôn sao?" KID mặt mày háo hức, không đối đáp nổi Shinichi ngượng chín từ đầu đến chân, đóng sầm cửa vào mặt hắn ta không thương tiếc.
Mãi đến khi đứng dưới vòi hoa sen ấm áp, cậu mới nhận ra KID đã khéo léo đánh lạc hướng cậu khỏi cảm giác áy náy khi nghĩ về Takagi.
Đáng tiếc, giờ cậu hồi tưởng lại, ngồi dưới vòi sen, áo ngủ vải lụa ướt đẫm của KID dính sát lưng, xúc cảm ấm nóng từ môi KID truyền đến cổ vẫn chưa thể quên... Cậu cuộn người ôm lấy chính mình, cánh tay quá ngắn và cơ thể quá nhỏ, trẻ con, và mỏng manh. Những vết bầm tím đan chéo trên da, từ những cái chạm và cái ôm nhẹ nhàng, hậu quả do tình trạng xấu đi của gan và những mũi tiêm hàng ngày, theo như lời Haibara.
Cậu nhắm nghiền mắt, mặc dòng nước ấm chảy xuôi vẫn không thể làm tan cái lạnh trong người.
Shinichi vào phòng sắp xếp lại túi đồ, chia thành 2 phần gồm thứ cần thiết đem theo hoặc không. Hầu hết đồ vật trên bàn của cậu có thể để lại, duy chỉ đem theo toàn bộ đạo cụ bác Tiến sĩ làm cho cậu. Nhưng ánh mắt vô tình lướt trúng chú chim giấy KID làm tặng cậu, do dự một hồi lâu, rốt cuộc cậu cũng quyết định gấp lại theo đường giữa rồi nhét vào giữ phẳng ở trang giữa cuốn sách mới nhất của bố đem theo. Sau này KID có thể sửa lại cho cậu, nhưng điều kiện tiên quyết vẫn là khi da mặt cậu đủ dày để thừa nhận với hắn rằng cậu còn cất giữ nó tới tận giờ.
Cậu xoay xở nhét hết đống đồ cần thiết vào một túi xách, đến khi xong xuôi tóc cậu cũng đã khô và thân nhiệt được ủ ấm nhờ chiếc áo len trên người. Chiếc áo len Ran tự tay đan cho cậu, dành cho mùa đông cuối cùng.
Shinichi chầm chậm bước xuống lầu, KID và mẹ cậu đang trò chuyện sôi nổi, dù cậu đã giảm nhẹ tiếng bước chân hết mức, tên trộm có giác quan nhanh nhạy nào đó lập tức phát hiện, đưa mắt hướng sang cậu, "Xong xuôi hết rồi?"
"Ừ," Cậu xoa dây đeo đồng hồ. Gần đây nó gây khó chịu cho cổ tay cậu, nhưng cậu không hề có ý định tháo ra. Bởi giờ đây nó là thứ vật ngoài thân duy nhất giúp cậu có cảm giác an toàn, Shinichi không cho phép mình buông bỏ phòng bị.
Cậu thả túi đeo trước thềm cửa, chiếc mũ bóng chày của Heiji gác lên trên miệng túi đã khóa.
Yukiko cúi người ôm lấy Shinichi, bất chấp sự phản kháng yếu ớt của cậu. "Con chắc là mình không cần đem những thứ còn lại ư, Shin-chan?"
"Đồ mùa đông là đủ rồi mà," Cậu lầm bầm, "Với lại con đâu cần quay lại trường học."
"Chỗ cháu sẽ có đầy đủ những thứ cậu ấy cần," KID bổ sung. "Mẹ cháu là thánh chuyên đi góp nhặt đồ, có thể nói là một tay lão luyện."
Shinichi nuốt xuống câu đáp trả hồi nãy tính ăn trộm được di truyền trong gia đình KID, thay vào đó cậu chọn vùng vẫy thoát thân khỏi cái ôm quá lố của mẹ, xỏ tay vào chiếc áo khoác lông mà KID nãy giờ vẫn cầm sẵn cho cậu.
Sau đó ngẩng đầu nhìn mẹ, lông mày bất chợt nhíu lại. Hôm qua, Bourbon đã nhận ra Yukiko. Dù mẹ cậu đã từ giã màn bạc từ rất lâu nhưng cho đến giờ vẫn là một gương mặt nổi tiếng. "Mẹ hãy cẩn thận," cậu nói. "Ra đường đừng nhắc đến con với bất kỳ ai. Cả hai thân phận của con, cho dù là Conan hay Shinichi đều không được hé răng nửa lời."
Yukiko gật đầu, sau đó quan sát kỹ gương mặt cậu, như thế muốn kiểm tra điều gì. "Con cũng phải cẩn trọng đó, Shin-chan." Sau đó mẹ cúi người, hôn lên má cậu. "Khi nào cần bố mẹ giúp cứ thoải mái gọi điện, đừng quên bố mẹ luôn ở bên con." Yukiko kéo kín túi xách, rồi dúi mũ bóng chày của Heiji lên đầu cậu, phía lưỡi trai nghiêng sang một bên.
"Con biết mà," Shinichi nhẹ giọng đáp, dời đường nhìn sang KID, hắn mặc thêm chiếc áo gió mềm, quanh cổ áo là đường lông ngớ ngẩn. Đằng sau hắn là chú Subaru đang đứng ở chân cầu thang.
"Cháu phải đi rồi sao, Conan?" Ánh sáng phản chiếu lên tròng kính, che đi ánh mắt Subaru hiện giờ.
Shinichi đè nhẹ xuống vành mũ. "Vâng." Cậu liếm môi, nói khẽ. "Nhờ chú có thể..."
"Chú sẽ để mắt nhà tiến sĩ bên cạnh," Subaru nói, Shinichi có thể nghe ra sự an toàn đáng tin cậy trong lời hứa rằng hắn sẽ cảnh giác nếu xảy ra chuyện gì với bạn bè của Shinichi. Bởi anh ta có lý do riêng khi để mắt đến Haibara.
Shinichi nghĩ nếu họ có thể gặp nhau dưới tình huống khác, bỏ qua những rào cản và cách tầng ngụy trang, với tính cách hai người Akai Shuuichi và Kudou Shinichi đã có thể dễ dàng trở thành bạn bè.
"Ta đi thôi," KID đặt tay sau cổ Shinichi.
"Ừ," Shinichi hít một hơi thật sâu, đặt chăn rời khỏi ngôi nhà tuổi thơ ấm áp, một đi không nhìn lại.
*
Hai người họ đi tàu đến Ekoda. Trên tàu đông nghẹt không ghế ngồi, hai người đành đứng, KID một tay xách túi của Shinichi, tay còn lại khoác vai cậu ôm vào lòng, gò má cậu tiếp xúc với lớp bông mềm áo khoác của hắn.
Chuyển động tàu rung lắc khiến đầu Shinichi bắt đầu choáng váng. Vốn không có gì đáng báo động, nhưng triệu chứng bắt đầu nặng trở lại tính từ khi cậu bắt đầu tiêm thuốc mới. Mới qua một tuần được sống gần như là chính mình, vậy mà Shinichi đã quen với việc sống không có giới hạn khi ở gần KID chỉ được mấy ngày.
Thật ngớ ngẩn.
Không khí thông thoáng hơi se lạnh ngoài sân ga giúp đầu cậu tỉnh táo hơn đôi chút, không cần mở lời KID tự động bước chậm lại, đôi chân dài theo nhịp bước ngắn hơn. "Mật thư thông báo trong quyển Nam Tước Bóng đêm mô phỏng theo cách viết của bố tôi."
"Lần đầu đọc mật thư báo trước của anh, tôi cũng nghĩ vậy." Gió lạnh thổi qua, Shinichi không nhịn được mà khẽ run nhẹ, KID cởi khăn quàng cổ len màu xanh dài trên người.
"Bố cậu biết tiếng Pháp không?" KID nhẹ nhàng quấn khăn quàng của mình quanh cổ Shinichi, che đi khoảng hở nhỏ xíu giữa cổ áo khoác và cằm cậu ngăn cho gió luồn vào.
"Không biết nữa," Shinichi nhíu mày. "Lần nào gặp ông ấy cũng từ đâu nảy ra thêm vài kỹ năng mới." Cậu tùy tiện nới lỏng khăn quàng mà KID vừa choàng cho mình, kéo thấp xuống dưới cằm, theo KID băng qua đường. Nối tiếp là khu dân cư với những ngôi nhà phong cách cổ điển nằm san sát, khoảng cách đủ gần để trò chuyện với nhau qua các cửa sổ hoặc ban công. "Mà sao anh lại hỏi câu đó?"
"Có thể tôi nghĩ nhiều," KID nói, "nhưng trong 6 bức thư báo trước vụ trộm trong tiểu thuyết đều có 1 từ tiếng Pháp."
"Nhất định là một mật mã," Shinichi tức khắc kết luận, KID bật cười.
"Quả nhiên cậu giải mật mã vì đam mê nhỉ, Meitantei?" Hắn nắm tay Shinichi, kéo cậu băng qua đường, lướt qua dòng người tấp nập vội vã. Một bà lão đi ngang nhìn hai người mỉm cười, Shinichi tự hỏi trong mắt bà ấy nhìn thấy gì. Hai anh em thân thiết? Hay người trông trẻ tạm thời? "Mà, tôi cũng nghĩ thế. Vậy chúng ta sẽ cùng giải quyết nó trong tối nay."
"Còn buổi chiều thì sao?" Shinichi hỏi, KID dẫn cậu quẹo vào một con đường hẹp, băng qua các dãy nhà thấp được sơn đa dạng các tông màu trắng và nâu khác nhau.
"Tôi cần ghé nhà Aoko đưa bài ghi chép và bài tập về nhà~" KID đáp. "Có lẽ tôi nên dành một chút thời gian cho cô ấy. Tại gần đây tôi vắng mặt suốt."
"Do anh bận coi sóc tôi," Shinichi thấp giọng, âm lượng cơ hồ không nghe rõ nhưng không thoát được tai KID, hắn khẽ nhíu mày.
"Đừng nói như vậy," KID dắt tay Shinichi ngoặt qua một con đường khác. Ở một góc đường xuất hiện hai chú mèo hoang, lúc thấy hắn đến thì hai con mèo đồng loạt sáp tới, quấn quanh chân KID. Hắn cười khẽ, vỗ tay cái *tách*, một hộp thức ăn cho mèo thình lình xuất hiện ở phía lòng bàn tay trái. Hắn nhấc ngón tay phải mở hộp, ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn đám mèo thích ý kêu lên. "Theo cách nói của thám tử các cậu, chúng ta đang tra án." Hắn đặt hộp thức ăn xuống, vuốt nhẹ đầu một con mèo rồi đứng dậy. "Quan trọng nhất là tôi thích ở bên cậu. Chỉ là hôm nay tôi cần ghé thăm Aoko một chút, trước khi--"
"Trước khi chúng ta đi nước ngoài, và có khả năng một đi không trở lại?"
"Cậu có cần lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực vậy không, Meitantei?"
"Từ khi sinh ra đến nay tôi đã chứng kiến hơn một ngàn thi thể với đủ loại thảm trạng khác nhau," Shinichi bình đạm nói, lúc này hai người đã ra khỏi con hẻm và quay về lại một con đường chính khác. Đường nhìn KID chưa từng rời khỏi cậu, tuy vậy hắn vẫn có thể dễ dàng tránh được thùng rác nơi góc đường. "Còn nội tạng trong người tôi đang dần suy kiệt. Hơn hết kẻ thù chúng ta đối mặt có thể..." Shinichi ngừng lại, thở dài một hơi. "Vận khí của tôi chưa bao giờ tốt đẹp cả, KID."
KID dừng lại trước một ngôi nhà không quá khác biệt với những ngôi nhà khác dọc con phố, rồi mở cổng bước vào. "Họ của tôi là Kuroba," Hắn nói. "Đồng âm với từ Cỏ bốn lá trong tiếng Anh, nhớ chứ?"
"Sao tôi quên được cái biểu tượng gắn chặt trên gọng kính một mắt của anh chứ? Mà cái đó thì sao?"
"Hmm," KID lấy ra chùm chìa khóa từ túi quần, bốn chìa khóa đồng va chạm nhau kêu leng keng, "Cỏ bốn lá là biểu tượng của may mắn đấy." Hắn mở chốt cửa bằng chìa thứ nhất, sau đó mở khóa dưới bằng 2 chìa riêng biệt khác. Shinichi bâng quơ tự hỏi chiếc còn lại dùng ở đâu. "Thử nghĩ xem, Meitantei, giờ cậu đã có một Cỏ Bốn lá thuộc về riêng cậu rồi đây sao." Hắn tự chỉ ngón tay cái về mình, cười ngạo nghễ. "Có tôi đây thì độ may mắn của cậu chắc phải tăng lên gấp bội đó." Hắn nháy mắt. "Vớ được tôi là món hời lớn đấy~"
Trái tim Shinichi thoáng chốc nổi loạn trong lồng ngực, cậu bất giác đưa tay lên ấn ngực nhằm muốn nó dừng lại nhưng có vẻ như không mấy tác dụng. "Làm thế quái nào anh có thể mặt mày không biến sắc nói ra được mấy câu sến súa như vậy nhỉ?"
"Một loại thiên phú trời cho chăng, ai biết?" KID nhún vai cười nói. "Mà thám tử yêu dấu, chẳng phải cậu đã 'tuyên bố ý đồ' với tôi rồi sao?"
"Tôi..." Shinichi muốn nói lại thôi, KID đặt túi đồ trên bậc cửa. Đảo mắt một vòng qua ngôi nhà nhìn không quá nổi bật, Shinichi tự hỏi sao ngôi nhà hết đỗi bình thường này có thể thuộc về một người phi thường như KID.
Dọc tường treo những bức ảnh gia đình, KID hồi nhỏ chụp cùng bố mẹ, những tấm sau chỉ còn hai mẹ con. Những đôi giày đồng phục sờn ném bừa bãi trên sàn nhà, một chiếc áo khoác đồng phục và cà vạt treo trên lan can. Những gói mì ăn liền tràn ra từ thùng rác không tái chế, và một đống thư chưa mở gửi đến Kuroba Chikage trên bàn.
Thật... có hơi ấm gia đình, ngay cả khi KID chỉ sống ở đây một mình. Đáng lý cậu không nên ngạc nhiên, KID là kiểu người có thể tự mình lấp đầy một khoảng trống trong thâm tâm của chính mình, cho dù nỗi cô độc ấy có lớn đến đâu.
"Cậu sao cơ...?" KID hỏi lại, thoải mái cởi giày và áo khoác mà không thèm treo chúng lên. Rồi hắn quay sang Shinichi, lấy đi mũ lưỡi trai trên đầu cậu rồi đặt nó lên trên tủ giày, tiếp đó là chiếc khăn quàng cổ mà chính KID đã choàng cho cậu.
"Thật tình mà nói, tôi... không biết chính xác 'ý đồ' trong đó bao hàm những gì." Cậu cởi lần lượt các nút áo khoác, đường nhìn dính chặt xuống sàn, biết rằng ánh mắt đối phương lúc này không hề chớp mắt mà nhìn chăm chú chính mình. Cậu chú tâm cởi áo khoác, lơ đễnh quét mắt tìm giá treo, lần nữa nhận thức được, cái giá treo áo nằm ngoài tầm với của cơ thể trẻ con này, Shinichi cúi đầu cười khổ, siết chặt chiếc áo trong tay. "Với hình dạng này, tôi không hiểu sao anh có thể..." KID ngồi xổm xuống, dịu dàng cầm lấy tay cậu, chậm rãi tách các ngón tay trắng bệch siết chặt áo khoác, cậu hơi giật mình ngẩng đầu, chạm đến cái nhìn dịu dàng của hắn.
Đôi mắt của KID sáng rực, nụ cười nửa miệng đầy ma mị treo trên môi. "Không hiểu ư?" Thình lình điện thoại của KID đổ chuông, cắt ngang bầu không khí ngưng trọng, hắn giật mình chớp mắt, tạo cơ hội cho Shinichi thoát khỏi đường nhìn mãnh liệt dán chặt trên người mình từ nãy đến giờ. KID bất đắc dĩ duỗi tay, mở màn hình điện thoại. "Ah, là Aoko gọi."
"Vậy anh nên nghe máy đi thì hơn." Shinichi nhìn KID bấm nhận cuộc gọi, chuyển sang loa ngoài rồi tùy tiện ném điện thoại cạnh mũ của Heiji, tiếp tục công việc treo áo khoác của Shinichi lên giá áo.
"Muốn gì đây hả, bà chằn?" KID càu nhàu, tấm mặt nạ quen lối nhanh chóng trở về vị trí cần có. Bất chợt, Shinichi thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ, có lẽ vì đã không thường xuyên nhìn thấy 'chiếc mặt nạ' trước đây, khi KID ở cạnh cậu.
"KAITO!!!" Nakamori Aoko hét lên, KID nhăn mặt trước cái âm lượng kinh khủng ấy, "Kẻ nào đã hứa sáng nay là sẽ qua hả? Mau lết ra khỏi giường và vác mặt sang đây ngay!"
"Liền đây, trong 10 phút sẽ có mặt," KID đáp. "Geez, hét cỡ đó nhỡ thủng màng nhĩ tớ thì sao, Aoko! Cơ mà được vậy cũng may, đỡ phải nghe giọng nói bò rống của cậu nữa~~"
"Mau vác xác qua đây để tớ xử đẹp cậu!"
"Tớ sẽ suy xét nếu cậu mặc quần lót bông có họa tiết trái tim hồng và xanh dễ thương yêu thích của tớ~"
"Nó in hình cá ngựa không phải trái tim, đồ dê xồm!" Aoko hét lên, và sau đó đường dây điện thoại tắt ngúm.
"Anh chọc giận cô ấy như vậy bao lâu rồi?"
"Nhiều năm," KID trả lời, nhìn xuống áo sơ mi đang mặc - áo hắn chôm trong tủ đồ của cậu, rồi cởi nút áo. "Tôi gặp cô ấy khi còn bé. Hồi đó tôi đã tặng cô ấy một bông hồng đỏ thay lời làm quen trước tháp đồng hồ."
"Mới chút tuổi đầu đã biết tán tỉnh đến tầm đó rồi cơ đấy." Shinichi nhàn nhạt bình luận. Vết thương do trúng đạn trên người KID được đắp bởi một miếng băng gạc lớn thay vì quấn băng toàn thân như trước. Có vẻ KID không cần đến sự trợ giúp từ cậu nữa.
"Vết thương của anh có đỡ hơn không?"
"Yên tâm, thứ Hai tới là đến hẹn đến viện cắt chỉ." KID đưa tay vuốt nhẹ miếng băng. "Sắp lành hẳn rồi, với tốc độ này chắc tôi lại có thể lộn nhào sớm thôi."
"Anh cải trang thành tôi rồi quay lại bệnh viện tái khám?" Cậu theo KID vào phòng khách, một chồng áo thun Henleys mới giặt xếp gọn đặt trên bàn. "Anh chưa cất đồ giặt đi?"
KID cúi người về phía trước, Shinichi thoáng thấy đường sọc quần lót trên người hắn. Đường sọc tím ở eo. Shinichi đã từng nghĩ rằng phần sọc tím là một phần của lớp vỏ hóa trang nhưng có vẻ không phải như vậy. Màu sắc khá hợp với làn da của KID.
KID tùy tiện vớ lấy chiếc áo xanh trên cùng mặc vào, cơ bắp ở lưng gợn lên theo chuyển động và hắn nói tiếp. "Chà, thật sự thì cải trang thành cậu không khó chút nào Tentai- kun. Ấn tượng lần đầu gặp cậu ở tháp đồng hồ khó mà quên được, không cần ảnh tham khảo cũng có thể tùy thời nhập diễn." Trả lời xong một câu KID tiếp tục trả lời câu còn lại, "À, từ giờ có cậu ở đây tôi sẽ cất đồ giặt đi. Tại hồi trước ở một mình nên thấy không cần thiết."
"Tôi... không để ý đâu," Shinichi ngoài giọng thản nhiên, nhưng trong thâm tâm cậu ghét cái cách mà đầu cậu đang khuấy động loạn lên lúc này, hình ảnh đường sọc mỏng và làn da mịn màng của KID đã vô tình in sâu vào bộ nhớ của cậu.
"Hmmm," KID với lấy chiếc balô đi học rõ ràng đã bị ném bừa bãi trên ghế sofa. "Chúng ta sẽ nói chuyện sau, Meitantei. Tôi phải đi đây, trước khi Aoko mất kiên nhẫn xông qua tìm tôi và phát hiện ra tôi có một người trông nhà mới đến."
"Hiểu rồi," Shinichi nhìn quanh phòng khách, mắt hướng lên bệ cửa sổ, nơi có bốn chiếc bình cắm đầy hoa hồng đỏ nở rộ.
"Cứ tự nhiên như ở nhà nhé, Tantei-kun~~. Fais comme chez toi.(*)"
(*) Tiếng Pháp: Cứ tự nhiên như ở nhà.
"Tôi không biết tiếng Pháp đâu."
"Tôi biết mà," KID nói. "Giờ nhà tôi cũng là nhà của cậu. Đừng dính vào rắc rối khi tôi rời mắt nhé."
"Đừng tưởng tôi như anh chứ," Shinichi lầm bầm, KID cười khẽ, rồi vụt nhanh ra cửa trước, để Shinichi một mình trong ngôi nhà.
"Được rồi." Cậu thả người ngồi xuống sô pha, cạnh chồng áo gấp gọn, tay chống má thở dài. "Sao mình lại dễ phân tâm vậy chứ?"
Phần còn lại của ngôi nhà khá giản đơn như tiền sảnh và lối vào, ngoại trừ số lượng hoa nhiều đến mức kỳ quái mà KID đã trồng trên mọi ô cửa sổ. Cậu không tốn chút công sức tìm thấy phòng của KID, căn phòng hình chữ nhật với tường màu hồng kem nhạt và trần nhà xanh lá cây. Cửa sổ thiết kế theo dạng trượt và trải dài theo toàn bộ chiều dài của bàn làm việc, đứng đây Shinichi có thể nhìn thẳng vào phòng ngủ của một cô gái qua cánh cửa sổ đang mở. Hẳn là phòng của Nakamori Aoko.
Trên tường treo một bức hình lớn được đóng khung trịnh trọng, là hình Kuroba Toichi đang thực hiện kỹ xảo ảo thuật về chim bồ câu, còn trên bàn học dài là mớ giấy tờ bừa bãi, chi chít những vết quẹt như gà bới mà Shinichi có thể nhận ra là chữ viết tay của KID, lướt qua là đoán được viết bằng bút chì đầu cùn. Những con hạc giấy origami rải khắp nơi, được gấp từ miếng báo cắt vuông, những bài báo về KID được cắt và bảo quản trong tấm bìa nhựa trên chiếc bàn thấp cạnh giường.
Tuy nhiên, bên dưới mớ lộn xộn bề ngoài đó mà cậu suy luận chỉ mới bày bừa gần đây, Shinichi có thể thấy một hệ thống phân loại phức tạp và chỉnh chu, từ kệ nhỏ đựng sách giáo khoa và một ngăn đựng hồ sơ các bài tập đã hoàn thành. Một chiếc điều khiển đa năng cho một chiếc tivi không tồn tại, một chiếc ghế xoay mà khi Shinichi ngồi vào, ghế tự động quay mặt về phía bức họa Kuroba Toichi và chiếc kệ trống rỗng làm bằng kim loại được gia cố trên tường.
Tủ sách đầu giường chứa đầy sách đủ loại ngôn ngữ trên đời nhưng không có tiếng Nhật, những chiếc gối ngủ bị KID ném lung tung không thương tiếc, và một chiếc máy tính xách tay màu xanh để mở ở cuối chân giường, trên màn hình là một trang web phát trực tuyến phim lãng mạn Nachi Shingo.
Shinichi thoải mái thả người lên giường, tùy ý với lấy một chiếc gối của KID rồi ôm vào ngực, nhìn chằm chằm vào màn hình.
"Cứ nghĩ là hắn sẽ thích xem thể loại như Liên hoan phim Cannes hay đại loại thế chứ," Cậu lầm bầm, kéo chiếc chăn bông oải hương quanh mình, rồi một dòng suy nghĩ chợt thoáng qua. Có lẽ anh ta cũng sẽ thích thể loại phim đó.
Shinichi hít sâu một hơi. Gối có mùi mộc hương thoang thoảng của KID còn vương lại. Cậu trở người, cầm theo cái gối và khẽ nhắm mắt, ý thức lặng lẽ chìm vào bóng tối.
*
P/s: Yeah chào cả nhà, mình đã come back rồi đây (≧▽≦)
Sớm hơn dự tính, nếu không có sự hỗ trợ to lớn từ KaishinUme và @kurobakaito200 không ngừng đốc thúc và nhiệt tình edit chương dùm mình (bằng không lại ngâm giấm không biết tới con trăng nào ( ╹▽╹ )
Thiệt lòng cảm ơn sự quan tâm ủng hộ nhiệt tình của mọi người, cũng là động lực lớn nhất để tụi mình phấn đấu dịch tiếp bộ truyện.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net