3.
"Sehun."
Sehun nấc lên, vội vã đưa tay lên chùi má trước khi ngước mặt lên nhìn Kai. "Tao xin lỗi," y nói, cổ họng trở nên khản đặc vì tiếng khóc nức nở. "Tao không biết tại sao tao lại làm như vậy. Tao xin lỗi, Kai. T- tao rất rất xin lỗi. "
Kai thở dài, cởi áo khoác rồi xuống ngồi cạnh Sehun. "Đừng khóc nữa," hắn nói, quàng tay mình quanh vai Sehun. "Không sao, Sehun. Mày không cần phải xin lỗi. "
Cả hai không nói gì thêm. Bọn họ cũng không bao giờ nói về chuyện này lần nào nữa. Xem như nó chưa bao giờ xảy ra.
Tuy nhiên, khi cả hai lên đại học, Sehun vô tình thấy Kai cùng một vài người tên con trai nằm trần truồng trong giường hắn, lúc đấy Kai không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thừa nhận rằng hắn ta cũng có hứng thú với đàn ông.
Lúc Sehun hỏi tại sao hắn lại không nói sự thật cho y biết, Kai không hề câu nệ mà nói với y rằng hắn không thấy việc "come-out" là cần thiết, ngay cả với người bạn thân nhất của mình. Chính xác thì đây cũng không phải là chuyện của Sehun.
Nhiều năm trôi qua, cả hai đều tìm được công việc mà mình yêu thích và sống ở căn hộ riêng mình. Trong khi Sehun khao khát một thứ gì đó vững chắc và vĩnh cửu, thì Kai lại đắm chìm trong những mối tình một đêm, những cuộc hẹn hò qua mạng, những quán bar, và hắn không bao giờ tin vào các mối quan hệ.
Đặc biệt là mối quan hệ vợ chồng.
"Tao không làm ba cái chuyện lãng mạn," là câu nói cửa miệng hằng ngày của Kai. Đấy như một lời nhắc nhở cho chính hắn. Sehun cũng không có bất kỳ phản đối nào với cách sống của Kai.
Y chỉ ước rằng bọn họ sẽ có cách suy nghĩ giống nhau. Nhưng mà, dù gì đi nữa chuyện này cũng chả ngăn cản việc cả hai trở thành những người bạn tốt nhất của nhau.
***
"Tao nói với mày lần nữa," Kai ngẩng mặt lên sau khi hớp một ngụm bia. "Mày có thể tiếp tục tìm kiếm Hoàng tử Bạch mã của đời mình rồi lãng phí hết tất cả những năm tháng tuổi trẻ. Hay là mày có thể mặc một cái quần jean bó thật sexy rồi đi tới gay bar "
Sehun cười chế giễu. "Đấy không phải cái tao đang tìm," y thở dài.
Kai nằm trên chiếc ghế dài, đặt chân lên đùi Sehun. "Vậy, ít nhất thằng cha đó có chịu nói cho mày biết tại sao nó chia tay mày không?"
"Anh ta nói là có người tốt hơn so với tao để hẹn hò."
"Nhảm cứt," Kai làm động tác khạc nhổ ra sàn. "Éo nghi ngờ gì nữa, mày là dạng người chồng lý tưởng mẹ nó rồi. Mày đi làm, mày nấu ăn, mày đi ngủ lúc mười giờ. "
Sehun gật đầu, miết miết môi. "Tao hiểu rồi. Tao quá nhàm chán. "
Kai ngồi dậy. "Không. Không. Nghe này, "hắn nói, tay nâng cằm Sehun. "Mày chỉ cần tìm một ai đó ... muốn tất cả những điều kia."
Sehun nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt Kai. Hơi thở dần trở nên nặng nề. "Còn mày... mày muốn gì, Kai?" y thì thầm.
Kai thở hắt một hơi dài, ngã xuống ghế sau. Hắn nhún vai. "Muốn mày hạnh phúc, tao đoán thế."
Sehun cảm thấy trái tim mình như vừa đánh rơi một nhịp. "Ý tao là, bản thân mày mong muốn điều gì."
Kai nhìn sang chỗ bàn cà phê. "Tao muốn trẻ mãi không già," hắn nói, cười khúc khích. "Sung mãn cả đời."
Sehun than vãn "Mày không thấy mệt mỏi khi cứ đi chịch dạo xung quanh thế này à?"
"Còn mày, có bao giờ thấy mệt mỏi khi để cái mông của mày bị đâm chùa hoài không?"
Sehun ném cái gối vào mặt Kai. "Thằng chó. Đáng lẽ ra mày phải làm cho tao cảm thấy khá hơn. "
Kai đứng thẳng lên. "Mày phải dừng cái việc tự làm bản thân mình trở nên đáng thương và thứ sống theo cách của tao một lần đi."
Sehun lắc đầu. "Đó không phải là tao. Tao muốn cái gì đó thật, Kai. Một người nào có thể cùng tao về nhà và ở bên cạnh tao lúc ngủ. Tao muốn một thứ gì đó ... lâu dài. "
"Tùy mày thôi. Nhưng để tao nói cho nghe, có lẽ những gì mày mong muốn thực sự không phải là thứ mà ngay bây giờ mày cần. Ngay bây giờ, mày cần phải say quên trời đất và chịch một cái. "
"Tao đi ngủ," Sehun nói, đứng dậy.
"Không, mày sẽ không." Kai nắm lấy tay, kéo y đứng dậy. "Chúng ta ra ngoài."
"Kai-" Sehun bắt đầu cau mày nhưng Kai cắt ngang y, ấn một ngón tay lên môi Sehun.
"Tao sẽ giúp mày tìm Hoàng tử Bạch mã của mày. Nhưng tối nay, mày đi với tao. "
Y đã biết trước đêm nay rồi sẽ kết thúc như thế nào. Và đúng hết như Sehun dự đoán, y bỏ về, Kai đi với một người mà hắn vừa quen ở quầy bar, trong khi Sehun về nhà, úp mặt vào gối, và khóc.
***
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net