Chap 4
DongHyuck cảm thấy cực kỳ hưng phấn.
Cậu có thể nguồn năng lượng của chính mình, nhưng cậu phải kiềm chế nó, mắt liên tục nhìn vào điện thoại, chân cứ rung liên tục, cậu đang chờ các thành viên khác đến.
Black on Black, với tất cả các thành viên bao gồm cả NCT và SMRookies. Nó chưa từng diễn ra bao giờ, chắc sẽ rất hoành tráng luôn ấy. Và DongHyuck không thể kiên nhẫn hơn để hòa vào làm một trong màn trình diễn đó, một thứ to lớn và cậu có thể đóng góp vào đó.
"Heyyyyyy," DongHyuck ngạc nhiên khi Yukhei trượt khỏi hàng ghế và ngã xuống trước mặt cậu.
"Hyung, anh làm cái quái gì vậy," DongHyuck khịt mũi, chờ Yukhei đứng dậy.
Lông mày của anh nháy nháy vẻ gửi ý. "Aye baby, tối nay em ở đây một mình hả?"
Câu hỏi ngớ ngẩn đó khiến DongHyuck bật cười, và cậu nhanh chóng bịt miệng lại trước khi giọng anh oang oang khắp phòng. Taeyong hướng ánh mắt khó hiểu về phía họ trước khi quay lại tiếp tục trò chuyện với Ten. Mark cũng nhìn cậu chằm chằm, nhưng chẳng nói gì cả.
Họ ngừng nói chuyện cho tới khi mọi người đều có mặt đầy đủ, và tất cả đều bắt tay vào tập luyện. DongHyuck cảm thấy vui vì Yukhei và cậu đã gần gũi với nhau hơn. Điều đó có nghĩa là Yukhei cứ quấn lấy cậu, than thở về việc mệt mỏi và bị hụt hơi, nhưng sự mệt mỏi ấy không thể che đi sự vui vẻ trên khuôn mặt anh được.
DongHyuck tự dưng cảm thấy có chút ghen tỵ, khi đột nhiên phải chia sẽ Yukhei với các thành viên khác vào lúc này. Trước đây, khi chỉ có hai người, họ thoải mái ngồi trên sân thượng, cùng ăn chips tẩm mật và tám chuyện. Nhưng bây giờ, mọi người đều cso thể nhận ra Yukhei tuyệt vời đến mức nào, điều này khiến DongHyuck trằn trọc cả đêm, cậu chợt có suy nghĩ, liệu có phải một ngày nào đó Yukhei cũng sẽ bỏ rơi cậu như những người khác, khi mà xung quanh anh sẽ có rất nhiều người thú vị hơn cậu.
Đó là những nỗi sợ vô căn cứ của cậu.
Phải, Yukhei là một người hiếu động và anh ấy gần như bắt chuyện với tất cả mọi người, và cũng cười thật vui vẻ. Nhưng trong suốt thời gian nghỉ giải lao, anh chỉ ngồi cạnh DongHyuck, cười toe toét khi xem lại video tập luyện của họ và theo thói quen nhìn về phía DongHyuck và quàng tay lên vai cậu vẻ mặt đầy tự hào khi khoe về những bước nhảy của mình.
DongHyuck bắt đầu phàn nàn và cười lớn hơn, mà không để ý ánh mắt khó hiểu của các hyung.
"Anh cảm thấy vui vì em đã giúp Yukhei dễ dàng hòa nhập với chúng ta hơn," Taeyong nói với câu. DongHyuck không nói gì cả.
"Vậy là, bây giời cậu với Yukhei hyung đã thân với nhau rồi à?" Renjun đã hỏi cậu vào buổi tối hôm đó.
"Bọn mình chỉ là bạn thôi," DongHyuck trả lời thành thật, vì trong tất cả những thành viên bằng tuổi cậu, Renjun là người thông minh nhất.
Renjun khẽ nhếch đôi chân mày cong hoàn mĩ của mình hướng về phía Yukhei. "Anh ấy chỉ chú ý tới mỗi cậu thôi, cậu có biết không?"
DongHyuck không biết phải trả lời như thế nào trong trường hợp này. "Anh ấy tán tỉnh tất cả mọi người mà."
"Đó không phải là tán tỉnh. Anh ấy chỉ dành ánh mắt ấy cho mỗi mình cậu." Renjun gật gù. Khi DongHyuck lắc đầu, tỏ vẻ không hiểu gì, cậu chỉ thở dài thất vọng. "Ánh mắt đó, cậu biết đấy. Cứ như là có trái tim bắn ra từ mắt anh ấy vậy? Cái ánh mắt đó."
Và DongHyuck thật sự không muốn sự thông minh nhạy bén của mình trở lại chút nào, cậu không thực sự sẵn sang với những điều mà cậu luôn nghi ngờ bấy lâu nay. Nhưng sâu thẳm bên trong, người như Yukhei rốt cuộc thấy cậu tốt ở điểm nào. Thật kỳ lạ khi họ có thể trở thành bạn bè của nhau. Yukhei luôn khiến quản lý của cả hai mất kiên nhẫn khi cứ cố giữ cậu bên cạnh cho tới tận giờ giới nghiêm, mong muốn được ngồi bên canh và nói chuyện với anh và bằng cách nào đó nó chẳng bao giờ mang lại cảm giác buồn chán hay bực bội.
"Rõ ràng là cậu chưa từng nghĩ về điều này." Trong khoảng khắc nào đó, Renjun trông rất giống Doyoung hyung, sự thiếu bình tĩnh và có chút khinh khỉnh. "Tốt thôi, cậu chỉ đang tìm kiếm một người bạn, nhưng đừng khiến anh ấy lấn sâu vào điều này, okay? Cả hai không thích hợp đâu."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net