Chap 7
Tối hôm đó, sau khi Yukhei trở lại ký túc xá của mình để soạn nốt hành lý, DongHyuck kéo chiếc áo len nặng nề, ấm áp trên vai, và ngồi ở trong bếp để ghi chép vào trong cuốn nhật ký của mình. Mẹ của Yukhei đã đúng - luôn có một khoảng trống trong suy nghĩ giống như một cái xoáy nước. Và điều này sẽ giúp cậu lưu giữ lại và sau này khi đọc lại cậu sẽ biết được vào những thời điểm hỗn loạn như vậy, cậu đã nghĩ gì.
Sau đó, Mark đi vào. Anh liếc nhìn DongHyuck khi anh ấy chuẩn bị đặt chiếc đĩa vào bồn rửa, sau đó cậu lại nhìn cậu thêm lần nữa.
"Đó là áo len của Johnny hyung hả?" Anh hoi, mặt vẫn không có cảm xúc gì, giống như một bước tượng vậy.
DongHyuck nhìn xuống chiếc áo len xem đang mặc. "Không, nó là của Yukhei hyung."
Cậu đặt chiếc bút vào giữa quyển sổ rồi gấp nó lại. Cậu nhanh chóng thu dọn chỗ ngồi của mình trước khi bị mắc chặn lại, nhưng anh lại chẳng làm gì cả.
"Yukhei tặng chiếc áo này cho em sao?"
"Well...anh ấy là bạn trai của em, vậy nên..."
Cả hai người đều khẽ rùng mình, chiếc đĩa trong tay Mark rơi xuống đất vỡ vụn. "Fuck," Mark hít xuống một hơi, cúi xuống nhặt lại những mảnh vỡ. DongHyuck đóng cuốn nhật ký lại và chạy đi lấy cây chổi.
"Cẩn thận," DongHyuck lầm bầm, quét sạch mấy mảnh vỡ mà Mark không nhìn thấy.
"Em đang hẹn hò với Yukhei?" Mark hỏi, anh không thực sự dọn dẹp nữa, mà chỉ ngồi đó và nhìn DongHyuck.
"Có vấn đề gì sao, hyung?"
Sâu thẳm trong tâm trí cậu, có lẽ đây là lần nói chuyện lâu nhất của hai người kể từ ngày hôm đó, nhưng nó không còn khơi lại cho cậu một cảm giác cay đắng nào cả. Cậu đã chấp nhận được chuyện rằng mọi thứ đều đã thay đổi, rằng lời hứa thời niên thiếu đã dễ dàng bị phá vỡ, mọi người cứ miệt mài tiến về phía trước, và DongHyuck cũng không muốn bị bỏ lại.
Mark đỏ mặt, lắc đầu. "Không, anh chỉ...chỉ đang thắc mắc thôi."
DongHyuck nheo mắt. "Anh thắc mắc điều gì vậy, hyung?" Cả hai đều hiểu đối phương muốn nói gì, nhưng cậu sẽ không thể hiện ra cho Mark biết cậu hiểu ý của anh.
"Chỉ là...không phải...nó quá nhanh sao."
À mà không có gì đâu, đừng suy nghĩ nhiều quá.
"Yeah, em biết là anh sẽ rất ngạc nhiên khi biết điều này. Nhưng anh biết đấy, khi một người quan tâm đến một người và người đó cảm thấy mình được yêu thương và trân trọng." Giọng DongHyuck khá nhẹ nhàng, nhưng Mark vẫn có cảm giác rằng cậu sẽ tát cho anh vậy.
DongHyuck đứng thẳng người, lấy chiếc khăn lau bàn rồi đem những mảnh vỡ bỏ vào thùng rác. Sauk hi Mark rời đi, có lẽ cậu sẽ quay lại để đảm bảo những mảnh vỡ được dọn sạch sẽ, nhưng bây giờ, đây là điều nên làm.
"Cậu ấy là một kẻ lạnh lùng...dude." Mark nói, giọng căng thẳng, anh không thực sự nhìn vào mắt DongHyuck, người trượt xuống ghế.
"Anh ấy là người tốt nhất," DongHyuck sửa lại. Mark nhăn mặt, nhưng vẫn gật đầu.
"Anh uh...mừng cho em."
"Em cũng mừng cho chính mình nữa."
Có thể ở một nơi nào đó khác, DongHyuck và Mark sẽ trở nên thật tốt đẹp. Ở nơi đó, Mark không còn đơn độc trên con đường chinh phục nền công nghiệp kpop và DongHyuck không còn là người bạn tốt nhất của Mark nữa, người mà cậu chẳng thể hiểu nổi. Mark không phải là người không tâm lý, chỉ là anh quá bận rộn, quá bận rộn để quan tâm mọi thứ.
Nhưng đây không phải thế giới đó.
Ở thế giới này, DongHyuck đang dần học cách yêu thương bản thân hơn và không còn cố gắng tìm kiếm sự công nhận từ những người còn chẳng hề hay biết tới sự tồn tại của cậu nữa. Ở thế giới này, DongHyuck đang cố trở thành một người tốt nhất mà cậu có thể, một người mà dù có hay không có Mark ở bên thì cậu vẫn sẽ ổn.
"Chúc anh có một chuyến bay an toàn nhé." DongHyuck nói, khi Mark bước ra khỏi bếp.
"Cảm ơn," Mark lẩm bẩm. Nếu cậu nhìn thấy vai của Mark như sụp xuống, cậu sẽ không để anh ấy rời đi như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net