Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Thế nào được định nghĩa là một sự thật?

Có rất nhiều thứ được định nghĩa bằng cách đó.

Mặt trời mọc ở phía Đông và lặn ở phía Tây. Đó là một sự thật - đơn giản, phổ biến và khoa học.

Khác với sự thật là quan niệm, lòng tin và hy vọng.

Có người không tin vào tình yêu sét đánh, nhưng có người lại nghĩ tình yêu sét đánh xuất hiện và xảy ra ở mọi lúc, mọi nơi.

Taeyong là một trong những người tin vào thứ gọi là tình yêu sét đánh, vào bạn tâm giao, vào số phận. Anh là một tên lãng mạn vô phương cứu chữa.

Anh có một niềm đam mê to lớn, không bao giờ phai nhạt ở sâu trong tim mình - thơ ca, tiểu thuyết, văn học, thơ ca. Anh luôn tìm thấy một vẻ đẹp lôi cuốn trong những câu từ đơn giản nhưng lại ẩn chứa những ý nghĩa sâu sắc, những cảm xúc, câu chuyện được ẩn giấu.

Phép ẩn dụ, phép so sánh, phép ngoa dụ, hay những lời nói bóng gió. Đối với anh chúng thật tuyệt vời.

Lee Taeyong, 20 tuổi, sinh viên khoa Văn học, một tên lãng mạn vô phương cứu chữa.

-

Taeyong thích những sự thật. Anh thích kết cấu đằng sau chúng, anh thích sự dễ hiểu của chúng. Anh thích những sự thật.

Nhưng quan niệm, lòng tin và hy vọng mới là những thứ mà anh yêu. Anh yêu chúng bằng niềm đam mê mạnh mẽ như niềm đam mê của anh dành cho sự kì diệu của những con chữ, câu văn, đoạn văn.

Quan niệm, lòng tin, hy vọng. Chúng là tất cả mọi thứ nhưng lại rất dễ dàng để giải thích, chúng phức tạp, bí ẩn, đặc biệt và phi thường. Trong khi tận hưởng việc tìm hiểu về dòng chảy của các sự kiện, anh thích nghĩ về những khía cạnh nhỏ, những chi tiết trong những suy nghĩ bí ẩn. Suy nghĩ, nhưng cũng là con người. Con người. Con người là thứ khó hiểu nhất. Mỗi người đều khác nhau, đặc biệt, họ đều có những câu chuyện của riêng mình. Và "tình yêu sét đánh" là điều Taeyong coi là có thể xảy ra, với anh không khó để thấu hiểu người khác qua cái nhìn đầu tiên. Anh yêu điểm đó ở con người.

-

Taeyong có sự yêu thích ở rất nhiều thứ.

Anh có cuốn sách yêu thích, có bài thơ yêu thích, và anh còn có người mà anh yêu thích. Người anh thích rất, rất thật thà, rất tử tế, rất tốt bụng, rất tuyệt vời. Nhưng Taeyong biết anh không thể hiểu hết mọi thứ về người ấy.

Jung Jaehyun.

Anh biết rất nhiều thứ về người anh thích - về Jaehyun - chỉ là anh không hiểu.

Dù vậy, giữa những điều anh không hiểu, có một vài điều anh đã hiểu ra.

Anh hiểu niềm đam mê của Jaehyun là dành cho hội hoạ. Niềm đam mê của cậu dành cho hội hoạ mãnh liệt như niềm đam mê của anh dành cho văn học. Jaehyun là sinh viên khoa hội hoạ - và anh nên thêm vào, khoa tuyệt vời nhất.

Taeyong đã nhìn thấy Jaehyun vẽ, anh từng nghe cậu nói về cách phối màu trong hàng giờ đồng hồ, anh vẫn nhớ cách đôi mắt cậu sáng lên mỗi khi một chủ đề mới được đưa ra một cách rất chi tiết. Niềm đam mê của Jaehyun dành cho hội hoạ, anh hiểu.

Anh biết Jaehyun có một trái tim nhân hậu. Cậu luôn tốt bụng, luôn tôn trọng mọi người, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, cậu có một tâm hồn tươi đẹp. Ngoài ra, cậu ấy rất thân thiện và cởi mở. Nói chuyện với mọi người rất dễ dàng với Jaehyun. Cậu là một người tuyệt vời, điều mà Taeyong không chỉ hiểu, mà còn ngưỡng mộ ở cậu.

Jaehyun từng nói với anh rằng anh là chàng thơ của cậu, nên anh đã làm mẫu cho hàng loạt bức vẽ của Jaehyun. Nhưng Jaehyun chẳng bao giờ thoả mãn với tác phẩm mà mình tạo ra, cậu sẽ luôn nói, "Em không thể phác hoạ hết vẻ đẹp của anh bằng cách mà chúng xứng đáng có được," và sau đó cậu sẽ xin lỗi và Taeyong sẽ luôn nói với cậu rằng anh nghĩ vẻ ngoài của anh chẳng thể so bì được với anh mà Jaehyun phác hoạ trên vải canvas. Điều đó là sự thật, các bức vẽ của Jaehyun đều rất đẹp. Anh không hiểu cái cách Jaehyun nhìn mình.

Jaehyun nghĩ Taeyong đẹp, nhưng với Taeyong, vẻ đẹp của Jaehyun phải hơn cái mức "đẹp" ấy hai lần. Sẽ là dối trá nếu anh nói anh chưa từng viết một bài thơ - rất nhiều bài thơ - về cậu. Đôi mắt cậu như có thể giữ trọn cả vũ trụ. Sống mũi cậu thẳng tắp. Gương mặt hoàn hảo hơn bất cứ gương mặt nào mà các hoạ sĩ hay nhà thơ thời kì Phục Hưng có thể tưởng tượng ra.

Jaehyun chưa bao giời nói với anh một cách rõ ràng rằng cậu yêu anh. Cậu có cách của riêng mình để truyền tải thông điệp đó. Nói với Taeyong rằng anh quá đẹp để cậu có thể phác hoạ, nói với anh rằng anh là chàng thơ của cậu, là cảm hứng của cậu, lo lắng về anh hơn bất kì ai khi anh phải trải qua quãng thời gian khó khăn, luôn giám sát để đảm bảo anh không bỏ một bữa ăn nào và có đủ thời gian nghỉ ngơi. Jaehyun chưa bao giờ nói ba chữ ấy. Ba chữ ấy với ý nghĩa quá sâu sắc và nặng nề sẽ khiến bạn chìm sâu xuống như thể bị buộc chặt vào chiếc mỏ neo. Taeyong vẫn biết. Anh biết rằng Jaehyun yêu anh. Đó là một sự thật, nhưng anh không hiểu điều đó.

Một người đặc biệt, tuyệt vời và tốt bụng như Jung Jaehyun lại đi yêu một con người nhút nhát, tẻ nhạt, luôn chìm trong những suy nghĩ của riêng mình, hiếm khi mở lời với mọi người như Taeyong. Anh không hiểu. Và anh sẽ không bao giờ hiểu được.

Nên gạt bỏ đi những suy nghĩ trong đầu mình là cách tốt nhất. Anh không thể tập trung làm bất cứ điều gì và, khi nhìn lại, đó là quyết định tồi tệ nhất cuộc đời anh.

Nó không giống với việc anh không nhận ra cách Jaehyun nhìn anh. Cách mặt cậu xụ xuống khi Taeyong không đáp lại nụ cười của cậu - nụ cười toả nắng, xinh đẹp, rạng rỡ. Anh đã nhận thức được mọi vật xung quanh mình, chỉ là anh không hiểu chúng và thay vì gây nên lỗi sai, anh quyết định ngồi dán mắt vào cuốn tiểu thuyết mà anh mang theo.

Văn học và hội hoạ luôn song hành với nhau, Jaehyun và Taeyong cũng vậy. Văn học và hội hoạ là những người bạn tâm giao của nhau, bị ràng buộc bởi số phận, Jaehyun và Taeyong cũng vậy. Nhưng anh không biết. Hai người là bạn bè, là bạn thân. Jaehyun là một trong số ít, rất ít bạn bè của anh. Một sự thật.

Còn điều gì có thể được coi là một sự thật?

Taeyong sẽ làm mọi thứ để Jaehyun mãi là một phần của cuộc đời mình. Lại là một sự thật nữa. Anh thích thời gian mà hai người ở bên nhau rất, rất nhiều và anh không muốn bất cứ điều gì thay đổi. Anh luôn cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng, Jaehyun lại không thích điều đó - ai có thể khiển trách cậu được cơ chứ? Taeyong chắc chắn không thể. Cuối cùng, anh tự khiển trách chính bản thân vì đã khiến cậu khó chịu.

-

Taeyong cảm thấy thất vọng.

Đó là một chiều thứ Sáu, và chiều thứ Sáu là chiều của hai người họ. Cả hai sẽ luôn dành thời gian cho nhau vào mỗi buổi chiều thứ Sáu - đó là lời hứa từ buổi chiều đầu tiên.

Cả hai không có luật lệ nhất định về việc ngày hôm nay mình sẽ làm gì, quan trọng nhất là được ở bên nhau; trừ khi một trong hai người bị ốm.

Có khi cả hai cùng đến công viên hoặc bảo tàng và chiêm ngưỡng khung cảnh xung quanh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, có khi lại đến nhà hàng, thưởng thức bữa ăn, chia sẻ về một ngày của mình, và có khi chỉ đơn giản là ở bên nhau. Họ sẽ gặp nhau ở kí túc xá của Taeyong hoặc Jaehyun, phụ thuộc vào bạn cùng phòng của một trong hai đã rời đi hay chưa, và chỉ ngồi đó, nói chuyện với nhau. Thực sự nói chuyện. Giữa hai người không còn ranh giới, không có thứ gì cản trở. Không cần biết chủ đề gì, chỉ cần người kia nói, người còn lại sẽ lắng nghe, sẽ không đánh giá, sẽ chia sẻ những suy nghĩ của mình.

Vì vậy Taeyong cảm thấy thất vọng khi Jaehyun huỷ bỏ chuyến đi đến bến cảng vào chiều ấy, mặc dù cậu vẫn hoàn toàn khoẻ mạnh, là điều dễ hiểu.

Taeyong hỏi vì sao cậu không thể đi cùng anh, cậu chỉ đơn giản đáp lại rằng họ có thể đi vào một ngày khác và cậu rất xin lỗi anh. Cậu nở nụ cười như lời xin lỗi cuối cùng, và sau đó những gì Taeyong thấy là bóng lưng của cậu ngày càng nhỏ dần rồi biến mất.

Taeyong không cảm thấy thất vọng, anh cảm thấy buồn.

Anh đã rất hào hứng về chuyến đi, và anh nghĩ Jaehyun cũng vậy.

-

Cả hai đều yêu bến cảng, nhiều tới mức anh có thể nói ra một cách đầy chắc chắn. Lần đầu tiên hai người cùng nhau đến đây, Jaehyun đã tốn rất nhiều thời gian để thuyết phục Taeyong, nhưng anh liên tục từ chối với lí do "sợ biển", và nhận lại cái nhìn hoài nghi từ Jaehyun. Rồi cậu bật cười, tiếng cười trong trẻo, cao vút, kỳ diệu, dễ lây truyền hơn bao giờ hết khiến Taeyong cũng phải cười theo. Jaehyun nhẹ nhàng nắm lấy tay Taeyong, cẩn thận như thể sợ mình sẽ làm gãy tay anh. Cậu nhìn vào mắt anh với sự phấn khích và yêu thương, nói, "Em sẽ khiến anh đắm chìm trong tình yêu với biển. Anh sẽ rất ngạc nhiên và không muốn rời khỏi nơi ấy một chút nào. Em chắc chắn rằng anh sẽ cảm thấy an toàn và hạnh phúc như ở trong thư viện."

Taeyong không thể tin vào mắt mình, tai mình, bàn tay mình. Tất cả các giác quan của anh bừng tỉnh vì những điều Jaehyun làm vào giây phút ấy. Anh có thể cảm nhận được rất, rất nhiều sự ấm áp. Sự ấm áp từ tay cậu, từ sự chân thành trong mắt cậu, từ sự ân cần trong lời nói của cậu.

Taeyong chẳng biết làm gì hơn. Jaehyun đã đúng. Không quan trọng hai người họ sẽ đi đâu, sẽ làm gì, chỉ cần ở bên cạnh Jaehyun, anh luôn cảm thấy an toàn. Anh cười nhẹ, "Được rồi, anh tin em. Chúng ta cùng đi," và hướng về phía bến cảng.

Anh biết Jaehyun yêu anh, chỉ là anh không hiểu. Anh không biết mình nên làm gì.

-

Nhìn Jaehyun rời đi, anh thấy nơi lồng ngực đau đến quặn thắt. Hôm nay sẽ là một buổi chiều thứ Sáu đầy cô đơn.

Anh một mình trở về kí túc xá. Cuộn tròn trong chăn, anh ngả lưng xuống chiếc giường thân thuộc và đọc sách cho đến khi mắt không thể mở được nữa.

Đêm đó Taeyong chìm vào giấc ngủ, cảm thấy nuối tiếc cho chính bản thân, nghĩ về lần đầu tiên cả hai đến bến cảng. Lần đầu tiên anh nhận ra biển không hề đáng sợ, lần đầu tiên Jaehyun cho anh mượn áo khoác vì ngày hôm ấy trời nhiều gió và rất lạnh, sau đó Taeyong ngốc nghếch đã quên trả lại áo cho cậu. Lần đầu tiên anh cảm thấy lòng mình ấm áp như vậy và lần đầu tiên việc chào tạm biệt Jaehyun trở nên khó khăn với anh.

-

Taeyong tỉnh dậy, chẳng màng kiểm tra điện thoại (xem có tin nhắn nào đến từ Jaehyun hay không).

Anh chào hỏi qua loa cậu bạn cùng phòng vẫn còn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê và đi thẳng đến phòng tắm. Tắm dưới vòi hoa sen khiến tâm trí anh thoải mái hơn và quên đi một số thứ (Jaehyun).

Taeyong giờ đã tắm rửa xong xuôi, mái tóc thoang thoảng mùi táo xanh và làn da thơm mùi húng quế, quần áo tươm tất. Hôm nay trời rất đẹp, ra ngoài tản bộ tận hưởng không khí trong lành là một ý kiến không tồi.

Anh nhanh nhanh chóng chóng cầm lấy chiếc ví và điện thoại, mái tóc vẫn ẩm hơi nước, anh rời kí túc xá đến quán cà phê yêu thích, cách trường đại học 5 phút đi bộ.

Đặt chân xuống con phố vẫn còn vắng vẻ, cuối cùng anh cũng kiểm tra điện thoại. Bất ngờ, bảng thông báo không trống rỗng như anh nghĩ. Có một vài tin nhắn từ nhóm chat nào đó mà anh chẳng bao giờ quan tâm tới, một tin nhắn từ Mark - em họ của anh nhắc nhở về buổi tiệc sinh nhật diễn ra vào tối nay, kể lể anh đã hứa với nó như nào và thiết tha khẩn cầu anh giữ lời hứa vì 'Em yêu anh rất nhiều Taeyong à, sự hiện diện của anh là niềm vinh hạnh của em' - thành thật mà nói, lúc đầu anh đã lên kế hoạch lấy cớ để không phải đến, nhưng anh rất yêu em họ của mình, nên anh đã mua máy chơi game tặng Mark, sẵn sàng cho buổi tiệc - nhưng quan trọng nhất, có một vài tin nhắn đến từ Jaehyun.

Jaehyun [01:24 AM]
taeyong anh ngủ chưa?

Jaehyun [01:36 AM]
có lẽ anh đã ngủ rồi
hoặc anh đang giận em vì em đã huỷ bỏ kế hoạch của chúng ta vào phút chót
em xin lỗi vì điều đó. đừng giận em nha

Jaehyun [02:01 AM]
chúng ta có thể nói chuyện với nhau được không? em có một việc muốn nói với anh

Taeyong nhìn chằm chằm điện thoại trong vài giây mới có thể hiểu hết những dòng tin nhắn anh vừa đọc. Vì sao Jaehyun thức khuya như vậy? Vì sao Jaehyun lại nhắn tin cho anh muộn như vậy?

Suy nghĩ Jaehyun ở một mình vào đêm muộn, lo lắng cho Taeyong khiến anh cảm thấy thật kỳ lạ. Anh không quyết định được đó là tốt hay xấu. Anh không thể phủ nhận được mỗi khi gặp gỡ Jaehyun, dù là ngoài đời hay qua những dòng tin nhắn, đều khiến anh cảm thấy kỳ lạ. Nhưng nếu xem xét kỹ lưỡng, lần này sự lo lắng cùng những cảm xúc khác lạ đang bao trùm lấy anh.

Anh ngay lập tức gọi điện cho Jaehyun. Tiếng nhạc vang lên từ đầu dây bên kia. Một, hai, ba - "Anh Taeyong?"

Jaehyun nhấc máy và giọng của cậu rất mệt mỏi. Có vẻ đêm qua cậu không ngủ, và điều đó khiến Taeyong rất đau lòng.

"Jaehyun," anh nói bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể, "đêm qua em nhắn tin cho anh, nói rằng chúng ta cần nói chuyện? Lúc đó anh đã ngủ mất rồi, xin lỗi em. Đêm qua em không ngủ sao?"

"Em có ngủ mà Tae, đừng lo cho em," Taeyong hiểu người kia quá rõ. Anh có thể nhìn thấu lời nói dối ấy. Cả đêm qua Jaehyun không chợp mắt một phút nào, chắc chắn là như vậy.

"Nhưng em có việc cần nói với anh. Anh có rảnh không?"

Tất nhiên hiện tại anh đang rảnh. Và ngay cả khi anh đang bận đi chăng nữa, anh sẽ luôn dành thời gian cho Jaehyun. Anh đáp anh đang trên đường đến quán cà phê ăn sáng, Jaehyun nói sẽ đến và cả hai sẽ nói chuyện. Chưa đầy 15 phút sau Jaehyun đã xuất hiện. Taeyong nhâm nhi Americano, còn Jaehyun thưởng thức tách Cappuccino, trước mặt họ là hai chiếc bánh bagel.

Taeyong không quá ngạc nhiên khi Jaehyun đột nhiên bảo anh đừng nhúc nhích, rút chiếc điện thoại từ trong túi xách ra và chụp vài kiểu ảnh tay Taeyong đang cầm chiếc cốc vì, "ngón tay của anh trông rất thanh tú và ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào trông rất hợp, lát nữa em phải vẽ ngay mới được."

Taeyong đã quen với việc này. Anh biết mình là chàng thơ của Jaehyun, anh biết đối Jaehyun anh rất đẹp, chỉ là anh không hiểu.

"Đưa em khăn giấy của anh," Jaehyun bất ngờ yêu cầu, cắt ngang những suy nghĩ của Taeyong.

"Huh?", anh ngơ ngác trả lời, không hiểu tại sao Jaehyun lại hỏi khăn giấy của anh. Anh không quen với điều này.

Jaehyun mỉm cười, vẫn quyến rũ như mọi khi, hai lúm đồng tiền hiện rõ. Chỉ cần Jaehyun muốn, Taeyong sẽ làm mọi thứ vì cậu.

Anh đưa cậu tờ khăn giấy, lặng lẽ nhìn cậu phác hoạ, không hỏi bất kì điều gì vì anh yêu việc ngắm Jaehyun khi cậu vẽ. Anh biết cậu rất đam mê hội hoạ và mỗi khi nhìn mắt cậu sáng lên khi chỉ đơn giản là vẽ một vài đường lên khăn giấy cũng khiến Taeyong cảm thấy ấm áp, vui vẻ hơn hẳn.

Anh chăm chú nhìn từng chuyển động của tay Jaehyun, không sót dù chỉ một giây. Một cảm xúc mạnh mẽ trỗi dậy. Taeyong muốn nắm lấy bàn tay cậu, không bao giờ buông -

"Của anh đây," Jaehyun đã hoàn thành tác phẩm của mình và đặt nó xuống ngay trước mặt Taeyong - người, vẫn, đang nhìn tay Jaehyun chằm chằm như một tên ngốc, "Em biết anh rất thích chúng nhưng em không có thời gian mua tặng anh hoa thật, nên em mong anh sẽ thích những bông hoa này."

Taeyong ngẩng đầu nhìn Jaehyun, nhận ra cậu trông lo lắng đến nhường nào. Anh nhìn Jaehyun gãi gãi đầu, đôi tai thì đỏ bừng. Jaehyun không dám nhìn anh, Taeyong mỉm cười với chính bản thân mình, đôi mắt hướng về bức vẽ trên tờ giấy ăn.

Cây giọt băng. Thật đẹp, anh thầm nghĩ. Đây là loài hoa mà anh yêu thích nhất. Anh yêu vẻ ngoài vừa giống mặt trời, vừa giống bông tuyết trắng của chúng, như cách mọi người mô tả anh. "Trông cậu ấy có vẻ lạnh lùng nhưng thực chất cậu ấy rất ấm áp. Cậu ấy là một người tốt bụng."

"Anh đang cau mày."

Oh. Taeyong đang mải suy nghĩ đến mức quên hết mọi thứ xung quanh và thể hiện cảm xúc không đúng với Jaehyun. Hay lắm.

"Anh xin lỗi. Em biết rằng anh rất thích loài hoa này và, thành thật mà nói, bức vẽ của em còn đáng giá hơn cả hoa thật. Vì chúng là của em tạo ra, làm sao anh có thể không thích được? Cảm ơn em," cái cau mày khi nãy đã biến mất và được thay thế bằng nụ cười chân thật nhất. Jaehyun cũng đang mỉm cười và trong khi Taeyong gấp tờ khăn giấy giờ đã trở thành một vật quý giá với anh hơn bất kì bức vẽ nào của Van Gogh.

Mọi chuyện đều ổn cho đến khi Taeyong nhớ ra lí do của cuộc gặp mặt này, "em có chuyện muốn nói với anh sao?" anh gần như thì thầm, sợ hãi với câu trả lời, trong đầu tưởng tượng hàng loạt những tình huống sẽ xảy ra.

"À vâng," Jaehyun đáp, nụ cười biến mất khỏi đôi môi cậu.

Cả hai người đều lo lắng, không ai đủ can đảm nhìn thẳng vào mắt đối phương. Hết nhìn chằm chằm vào chân mình rồi lại nhìn những chiếc cốc, bức tường.

Jaehyun hắng giọng, Taeyong siết chặt chiếc cốc trong tay mình, như có thể làm vỡ nó bất cứ lúc nào.

"Ừm. Có một người rất quan trọng cần gặp em."

"Ồ. Anh có biết người đó không?"

Jaehyun lưỡng lự, suy nghĩ xem mình nên trả lời câu hỏi của anh như thế nào.

Hành động của cậu khiến Taeyong cảm thấy khó hiểu, anh chắc chắn rằng cậu có thể nghe thấy tiếng nhịp tim anh đang đập ngày một nhanh hơn.

Jaehyun cắn môi trong một vài giây trước khi quyết định trả lời anh, "Anh biết người này. Chỉ là. Được rồi, em sẽ nói cho anh biết," cậu vuốt tóc ngược ra đằng sau, rồi để chúng loã xoã trở lại trước trán, "Là Seokmin. Anh biết Seokmin, bạn thân của cậu bạn cùng phòng với em chứ?"

Taeyong để cho Jaehyun tiếp tục nói nhưng khi anh nhận ra mình đang nhìn cậu và thấy sự kì vọng cũng như căng thẳng trong mắt cậu, anh nhanh chóng gật đầu, đáp lại rằng anh biết Seokmin, "Cậu ấy có vấn đề gì? Vì sao lại cần gặp em đột ngột như vậy?"

"Chuyện này rất điên rồ. Taeyong, em và Seokmin đã hẹn hò với nhau được một thời gian. Nếu em gọi cậu ấy là bạn trai thì có vẻ không nghiêm túc lắm và chưa một ai biết nhưng. Em phải nói với anh."

Jaehyun yêu cầu Taeyong đừng chuyển động rất nhiều lần. Nhưng lần này, Taeyong thấy không chỉ mình anh mà tất cả mọi người và mọi vật xung quanh anh như ngừng lại.

Có lẽ Jaehyun không yêu anh.

---

xin chào, đây là transfic đầu tiên của tớ nên sẽ có rất nhiều sai sót. nếu có gì cần góp ý hãy comment cho tớ biết nhé.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net