Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Part 4

Title: Harry Potter là một thằng tồi
Author: Dracogotgame
Translator: Cánh Cụt
Beta-reader: Chirikatori Taku
Disclaimer: Harry Potter thuộc về JKRowling và Warner Brothers
Rating: Teen And Up Audiences
Summary: Draco Malfoy có ba lí do tuyệt đỉnh để say xỉn- một người cha không chấp nhận cậu, một Harry Potter cậu không thể ngừng yêu và con bằng mã chết tiệt luôn cố nuốt chửng cậu. Draco quyết định sẽ tuôn ra tất cả, bởi rõ ràng đây là ý tưởng tuyệt vời. May mắn thay, người bạn muggle mới của cậu dường như cũng muốn than vãn về Potter.
Author's Notes: Một fic cũ mà tôi khá là tâm đắc, mong là các bạn sẽ thích.
Link bản Anh:

___________________________________

CHAPTER 4: Giai đoạn 2 - Triển khai

Dudley và Draco đột kích mấy ông bô. Trạm đầu tiên: Privet Driver.

Dudley trả tiền cho lái xe rồi trượt chân xuống lề đường, sau lưng nó là Draco và Samson. Họ chậm lại vài phút, cố gắng xác định vị trí.

"Ông có chắc là... ông biết đấy, không làm gì cổ chứ?" Dudley hỏi lần thứ tư.

"Không hiểu ông nói gì nuôn," Draco vô tư đáp, quay ra kiếm hộp bánh ngọt lấy từ quán cà phê của Dudley. "Chúng ta có con chó rồi, phải không? Chó ơi, ăn tráng miệng đi này." (1) Samson nhận lấy phần thưởng từ tay cậu, hào hứng sủa to và vẫy vẫy cái đuôi bông xù. Dudley ước mình có thể hưng phấn được một nửa như thế. Nó nhìn xuống Priver Drive với nỗi sợ và sự lo lắng.

"Có lẽ ta nên bật Cha ông trước," nó đề nghị.


Draco thở dài và cuộn mắt nhìn nó. "Không, muggle. Ta đã bàn về việc này, nhớ chứ? Cha tôi sẽ giết chúng ta ngay lập tức. Nên ta sẽ lo chuyện của ông trước. Bởi vì... tôi không phải một thằng khốn ích kỉ thiếu tôn trọng như Potter nghĩ."

"Potter ngu ngốc," Dudley tự động lầm bầm.

"Potter siêu, siêu ngu ngốc!" Draco đồng tình, ấn chai rượu vào tay nó. Dudley nốc một hớp lấy can đảm rồi gật đầu quả quyết. "Được rồi, tôi đã sẵn sàng. Làm thôi."

Họ tiến về ngôi nhà thứ tư - Dudley kéo lê chân nó còn Draco thong dong đứng cắn bánh su kem. Nó chậm rãi đến hiên nhà, lần mò cái chuông cửa rồi cuối cùng rụt tay lại. "Đây đúng là ý tưởng tệ," nó rên rỉ, lắc lắc cái đầu. "Tôi... không làm được đâu."

"Được thôi," Draco thở dài, vươn tới vỗ nhẹ đầu nó một cách cảm thông. "Hông sao đâu muggle. Ông không phải cố quá nha? Ta đi thôi...ò, nhìn kìa! Kem!"

"Ở đâu cơ?" Dudley kêu lên rồi hăm hở nhìn xung quanh. Draco nhanh chóng bước qua người nó và....

Reng!

"À há!" cậu hét lên sung sướng khi thấy Dudley chán nản hét. "Ông sập bẫy rồi! Muggle ngốc nghếch!"

"Sao ông lại làm thế?" Dudley rên rỉ. "Giờ thì ổng sẽ..."

Nó lùi xuống và khúm núm khi tiếng dậm chân nặng nề vang lên sau cánh cửa tí hon. Giây tiếp theo, cánh cửa mở tung ra để lộ một người đàn ông trung niên to béo trong chiếc áo ngủ dài.

"Dudley?"

"Chào Bố," Dudley thì thầm.

"Hiyaa, muggle!" Draco hào hứng thêm vào.

Vernon Dursley trợn tròn mắt nhìn bộ đôi khả nghi, khựng lại giữa chừng vì sốc với...càng sốc hơn, thiệt sự. Cuối cùng, trí não quá tải của ông hoạt động liền mạch và trên mặt hiện lên một vệt bầm tím quen thuộc. "Mày đang làm gì ở đây?" ổng gầm gừ với đứa con trai đang co rúm. "Tao đã bảo mày không được đặt chân đến... mày đang say hở?!'

"Không ạ?" Dudley thút thít.

"Đúng òi," Draco hét lên sung sướng. Samson đứng sau sủa lên đồng tình.

Ria mép của Vernon dựng lên thẳng đứng vì phẫn nộ. Ổng gồng lên và rồi bằng cơ thể to xác, tiến lên nhìn thằng con trai. "Sao mày dám bén mảng đến khu phố vào đêm hôm khuya khoắt thế này với... một thằng oắt con hạ tiện? Giải thích đi, oắt con!"

"Con... ờm... con chỉ muốn nó...nói rằng..."

"Ông là ông bố thối nát!" Draco-hay-giúp-đỡ xen vô nói ngắn gọn.

"Cái quái gì cơ?!"

"Và ông béo vãi!"

"Mày đồ láo xược..."

Ông định tẩn Draco - cậu hét lên rồi trốn sau lưng Dudley. Vernon gầm lên và cố lao vào cậu tóc vàng độc miệng nhưng Dudley rất kiên cố, nó đẩy ông bố tức giận ra. "Bố không được đánh cậu ta," nó khuyên nhủ một cách gay gắt. "Cậu ta bé tí."

"Không hề!" Draco phản kháng, cẩn trọng ló mặt khỏi vai Dudley. Mặc dù nói vậy, cậu cũng không có vẻ gì là định chiến đấu với Vernon.

Vernon nhạo báng nhìn con trai. "Tao sẽ giải quyết mày sau!" ông cảnh cáo. "Giờ thì tao phải dạy thằng lỏi này cách cư xử!"

Dudley nâng cằm lên. "Bố sẽ không đánh ai bé nhỏ hơn mình, Bố ạ." Nó kiên quyết lặp lại. "Không thế nữa."

"Nói ổng nghe đi, muggle!"

"Kể cả khi cậu ta là một thằng kiêu ngạo."

"Đặc biệt là thế!"

Vernon chế nhạo nhìn hai đứa. "Cút khỏi đây," ổng nạt. "Hai chúng bây! Cút! Ngay lập tức!"

"Không," Dudley trả lời. "Con đến để nói chuyện với Bố." Nó hít một hơi thật sâu trước khi nói tiếp. "Bố...bố luôn muốn con trở nên giống bố. Nhưng con...con không thể, bố à. Con sẽ không làm đô vật và con thành thật xin lỗi. Nhưng con vẫn là con trai bố, phải không? Chúng ta có thể..."

"Tao không có đứa con nấu ăn để kiếm sống!" Vernon rống lên. "Nấu ăn là việc của đàn bà!"

"Bố, thôi nào. Con..."

"Không đời nào!" Vernon gầm lên. "Nếu đó là tất cả những gì mày muốn nói, mày có thể ra khỏi bãi cỏ của tao và cút khỏi đây. Thứ con đồng bóng, có cũng như không..."

"Chời ơi!" Draco bỗng nhiên nhảy vào. "Không ai được phép nói về cục cưng muggle của tôi như thế!" Cậu đi ra từ phía sau Dudley, đối mặt với Vernon đang giận sôi máu bằng một quyết tâm sắt đá. Vernon nhìn xuống thằng bé, thách thức nếu cậu ta dám xen vào. Tất nhiên, Draco vẫn làm. Draco đẩy hộp bánh ngọt cậu đang giữ về phía Vernon rồi trừng mắt. "Con ông làm ra thứ này và nó thật tuyệt vời," cậu đe doạ. "Và giờ ông sẽ ăn và bảo nó rất ngon!"

Miệng Vernon xoắn lại. "Tao sẽ không ăn thứ..."

"Ăn ngay!" Draco rít lên, tay vung vẩy cây đũa phép. Mắt Vernon mở to trong nỗi sợ hãi không thể lầm được khi cây đũa dài thanh mảnh đó chĩa vào họng mình. "Mày..." ổng lắp bắp. "Mày là một trong...một trong số bọn..."

"Sẽ là gì đây, muggle?" Draco rít lên. "Bánh hay là chết nào?"

Không khí trở nên căng thẳng, ngột ngạt. Dudley hồi hộp đến ngạt thở, hết nhìn vào người bạn đồng hành loạng choạng của mình lại quay sang ông bố đỏ bừng mặt vì giận dữ. Vernon cau có và lầm bầm nghĩ về chuyện gọi cảnh sát, nhưng lòng tự trọng của đã chiến thắng khi ông nhặt một chiếc bánh éclair (2) và nhai ngấu nghiến.

"Ngon chứ ạ?" Dudley hỏi đầy mong chờ.

Vernon nuốt. "Thật khủng khiếp," ổng cười tự mãn.

"NÓI DỐI!" Draco rít lên như thể bị tổn thương, lao vào ổng. Dudley kéo cậu ra ngoài kịp lúc, rồi lôi cậu đi. "Thôi bỏ đi," nó lẩm bẩm. "Chúng ta đã bật lại ổng. Thế là tôi vui rồi."

"Cẩn thận đấy, muggle!" Draco hét, vẫn cố thoát khỏi Dudley. "Từ giờ trở đi ông coi chừng đó!"

"Cút khỏi bãi cỏ nhà tao!" Vernon hét lại.

"ĐỦ RỒI!" Duddley gắt. "Bọn này sẽ đi ngay! Đúng là một sai lầm. Bố chả chịu lắng nghe. Bố chưa bao giờ lắng nghe cả. Ờ, giờ bố nghe này. Con thích công việc này! Con yêu con người thật của con, và nếu bố không chấp nhận, bố có thể...cứ..."

"Ăn phân rồng đi!" Draco hét lên.

"Đúng, chính xác!" Dudley đồng tình. "Đi thôi ông ơi, rời khỏi đây đi. Cả mày nữa, Samson."

Vernon nhìn chúng vừa đi vừa ngã, giận rung người. Lâu sau đó, chúng cút khỏi tầm mắt - như ông muốn. Vernon nhìn con đường trống rỗng, thở dài khi ngọn đèn lập loè trong màn đêm cô độc. Cuối cùng, ông đóng cửa và trở vào nhà.

Nếu ông có chộp lấy một cái bánh éclair của Dudley khi lên trên cầu thang, nó cũng chả có nghĩa gì cả.

Chắc chắn là không...

________________________________________

Chú thích:

(1) nguyên văn "parfait": hai món tráng miệng đông lạnh đến từ nước Pháp.

(2) éclair một loại bánh của Pháp

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

~ Hết chương 4 ~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net