Chapter 1.3
Quán cà phê Jimin thường tới mỗi khi anh không thể làm việc được khi bị kìm hãm trong căn phòng kí túc xá đột nhiên quá đông người cho một buổi sáng thứ bảy. Trên một chiếc bàn dài đặt ở giữa quán với một chùm đèn treo trên đầu, có khoảng 8 người đang ghi chép lại những lời người ngồi cuối bàn nói bằng laptop của họ. Quán cà phê quả nhiên không phải là một nơi lí tưởng để tổ chức một buổi họp dù lớn hay nhỏ nhưng kệ họ chứ, Jimin nhanh chóng đeo tai nghe để quên đi cuộc họp và cố tập trung vào việc của mình.
"Ê mọt sách," Taehyung chào và ngồi ngay cạnh Jimin. Cậu đặt laptop lên bài, nối dây USB với điện thoại và nhìn quanh để tìm chỗ cắm. "Tớ như chết đến nơi mất và tớ muốn ngủ cả sáng thứ 7 cơ," cậu vuốt mạnh mái tóc, rồi cậu ngồi xuống và sạc điện thoại khi tìm thấy một ổ cắm dưới bàn. "Nhưng mà, hạn nộp bài báo cáo chết tiệt là thứ hai và tớ mới chỉ đánh được kiểu 50 từ, và thế là tớ phải hoãn tất cả kế hoạch cuối tuần của mình."
"Tớ thấy cậu hú hí ở bữa tiệc của Hoseok-hyung hôm qua mà," Jimin giảm tiếng nhạc. "Sao trông cậu vẫn ổn thế sau một đêm chết say vì cồn."
"Tớ không chết say vì cồn!" Taehyung phản đối rồi ngồi lại xuống ghế, mở laptop ra trong sự khinh bỉ. "Tớ ngoan lắm."
Jimin đảo mắt, "Đúng là khó tin thật vì Hoseok-hyung thường quẩy cùng với mấy chai rượu xịn xò."
"Ok, cậu hiểu tớ đấy nhưng đồ ngu, ai bảo cậu không tham gia. Namjoon-hyung cũng đến và anh ấy say ngoắc cần câu đến mức dám chơi body shot[1] trên người Hoseok-hyung luôn. Nói chung là bữa tiệc hoang dại dã man luôn." Namjoon và Hoseok là đàn anh của họ và mặc dù họ đã tốt nghiệp từ năm ngoái, bốn người vẫn giữ liên lạc với nhau. Jimin luôn tin rằng sở thích tiệc tùng của Hoseok sẽ kết thúc khi anh tốt nghiệp nhưng hẳn là không khi anh nhận được lời mời từ Hoseok vài ngày trước. Jimin buộc phải bịa ra một lí do rằng anh có quá nhiều việc phải làm – cũng gần đúng đấy – nhưng thực tế là anh dành cả ngày hôm qua với Jeongguk quanh căn nhà cậu và thỏa thích chơi game cùng cậu dù anh không hề giỏi việc đó. Jeongguk hiếm khi có ngày nghỉ và Jimin nghĩ rằng bỏ lỡ nó vì những bữa tiệc hoang dại và điên cuồng không đáng bằng việc dành cả ngày với Jeongguk.
"Bất ngờ là Namjoon-hyung dám làm đấy," Jimin lật qua quyển vở chi chít những gạch đầu dòng và chữ, anh đã đánh dấu những phần quan trọng bằng bút nhớ màu xanh neon. "Thật ra thì tớ bất ngờ là Hoseok-hyung vẫn thích mở tiệc cơ, tớ tưởng anh ý trưởng thành rồi."
Taehyung khịt mũi, cậu uống một hớp cà phê pha hơi nhiều chút quế và caramel của Jimin. "Đừng để điều đó lừa cậu, anh ấy say xỉn và cứ phàn nàn mãi về công việc và sự tẻ nhạt của mấy người già ở công ty ảnh."
Jimin ậm ừ, kéo cốc cà phê về phía mình trước khi Taehyung định uống hết nó. "Tự mua cà phê đi."
"Xì," Taehyung đảo mắt nói. "Tớ thử tí thôi mà, cậu không cần phải cáu đâu."
"Tớ không cáu," Jimin liếc qua vài chữ anh mới đánh và anh chả hiểu cái quái gì hết. "Tớ chỉ thật sự cần cà phê thôi."
Đội ngũ ngồi họp ở cái bàn dài giữa quán bắt đầu thu dọn đồ đạc của họ, cuộc nói chuyện của họ dần dịu xuống, chỉ còn những câu nhẹ nhàng, họ bắt tay và gật đầu với những người khác rồi tất cả bọn họ rời khỏi quán cà phê. Cảm giác như không khí trong lành đã trở lại khi không còn những cuộc bàn luận ồn ào như tiếng muỗi vo ve bên tai. Cậu bồi bàn ở trước quầy lịch sự nói "Cảm ơn quý khách, mong được gặp lại quý khách lần sau," nhưng Jimin biết câu đó giả dối vãi vì ngay khi người cuối cùng trong đội ngũ ấy bước khỏi cửa, cậu ta nhanh chóng đặt tay lên ngực, miệng lẩm bẩm "Tạ ơn Chúa" với một người đồng nghiệp.
"Thế thì tớ cũng cần cà phê," Taehyung nói như thể đúng lắm.
"Tự mua đi," Jimin cãi lại, đá chân Taehyung ở dưới bàn.
"Đương nhiên rồi," Taehyung nói, ngồi dậy và rút dây cắm USB khỏi điện thoại, dù mới sạc được một lúc nhưng lượng pin cũng đủ dùng. "Tớ sẽ mua cốc cà phê ngon nhất ở đây và không cho cậu hụm nào đâu!"
"Tớ chả cần thứ cà phê bố thí của cậu."
Taehyung lè lưỡi với Jimin rồi bước về phía quầy gọi đầu.
Jimin tăng âm lượng tai nghe và cố - dùng những từ khóa trong vở - viết một thứ gì đó có đầy đủ kiến thức cần thiết cho bài báo cáo chết tiệt này. Và anh tưởng một khi đám người ngồi họp ở dãy bàn dài kia rời đi, anh có thể tập trung hơn nhưng giờ chiếc bàn bị chiếm bởi một cặp đôi, ngồi cạnh nhau, vai chạm nhau, dính sát vào nhau. Họ khá trật tự, chỉ thì thầm với nhau như thể không muốn người khác nghe thấy câu chuyện của mình. Như thể họ là những người duy nhất trên thế giới. Và anh không hiểu sao điều này khiến miệng anh cảm thấy đắng ngắt khi chàng trai nắm chặt lấy tay bạn gái cậu ta. Chàng trai đặt khuỷu tay lên bàn, đầu đặt lên tay trong khi hai mắt lấp lánh nhìn người yêu mình. Hai má cô gái ửng hồng và thậm chí Jimin còn thấy chàng trai hôn nhẹ lên má cô ấy. Jimin nhanh chóng quay lại tập trung vào văn bản trên máy mình, thứ mà cần được chú ý, môi hơi bĩu ra khi cảm thấy trái tim mình nặng trĩu không vì lí do cụ thể nào cả.
"Tớ chỉ uống một hụm cà phê của cậu mà cậu bực đến thế á?" Jimin giật nảy mình khi Taehyung ngồi xuống, tiếng ghế di chuyển trên nền nhà kéo suy nghĩ của anh trở lại.
"Không," Jimin nghiêm mặt, bĩu môi.
"Thế tại sao cậu trông như một tên bị táo bón vì mãi không xả được đống rác trong bụng ra thế?"
"Cút đi," Jimin nói, rồi anh gầm lên. "Tớ chỉ stress quá thôi."
"Ừ tớ cũng thế," Taehyung đã mua xong cốc cà phê của cậu, trông có hơi nhiều kem tươi so với khẩu vị của Jimin. Chắc đó là món cà phê Latte Tây Ban Nha vị Vani, thứ mà một cậu bồi bàn gợi ý cho anh ban nãy. "Nhưng tớ không giống như một tên bị táo bón vì mãi không xả được đống rác trong bụng."
Jimin tính toán nhìn Taehyung. "Cậu mới trông giống thế ý," anh phản bác.
"Không hề, tối qua tớ xả rồi," cậu ta nói bình thường như thể chả có gì và rồi Jimin nhanh chóng phát ra tiếng gì đó để cô gái đang download anime trên laptop không nghe thấy điều Taehyung vừa nói. "Có lẽ cậu nên thử đấy, để tống khứ đống hơi trong bụng."
"Tớ ổn," Jimin cắn chiếc ống hút nhựa của mình, đảo quanh cốc cà phê đá vốn đã tan hết đá của anh.
"Tò mò một chút nè, cuộc sống tình dục của cậu thế nào?"
"Tò mò một chút nè, sao cậu ồn thế," Jimin cắn trả.
Taehyung nhún vai, húp một hụm cà phê lớn, trên môi còn dính kem tươi. "Tớ chỉ hỏi thế bởi vì cậu không bao giờ kể về đời sống tình dục của cậu-"
"Bởi vì có những thứ quá riêng tư để chia sẻ-"
"-Tớ thì nghĩ là đời sống tình dục của cậu khô khan vãi."
"Nó không hề khô khan, cảm ơn."
"Ồ, thì ra cậu thực sự có một cuộc sống tình dục ư," Taehyung nhướn mày, "với ai cơ? Cậu có bạn tình hay gì đó ư?"
"Cái đéo gì cơ? Không?"
"Thì ra cậu ngủ loạn với những người cậu thấy cuốn hút ư?"
"Không, cái đéo gì vậy-"
"Thế thì đúng là đời sống tình dục của cậu khô khan vãi, lần cuối tớ kiểm tra thì cậu vẫn ế mốc meo. Trời, buồn thật đấy, ế lòi và chỉ một người bạn là tớ."
"Tớ ghét cậu," Jimin cố không hét lên khẳng định anh không hề ế mốc meo. "Không nói về chủ đề này nữa. Cậu phải im miệng ngay và hoàn thành đống bài tập chết tiệt đi hoặc cậu chỉ có 50 chữ mở đầu để nộp."
"Được thôi," Taehyung tặc lưỡi, cậu tính toán nhìn Jimin một lúc rồi dời mắt đi để trả lời tin nhắn mới nháy lên trên điện thoại.
Cho đến khi Jimin ghé qua căn hộ của Jeongguk, vẫn trống không và im ắng bởi Jeongguk vẫn có lịch trình trước khi về nhà, anh mới muộn màng nhận ra vì sao trái tim mình nặng trĩu khi nhìn thấy cặp đôi ở tiệm cà phê, được thoải mái thể hiện tình cảm với người yêu mình. Anh chỉ mơ rằng mình và Jeongguk có thể nắm tay nhau đi giữa đường như bất cứ cặp đôi nào khác, không phải sợ hãi bất cứ điều gì.
⋆
Jimin và Jeongguk đã quen nhau từ khi họ còn sống cùng bố mẹ ở Busan. Mặc dù Jeongguk nhỏ hơn anh tận hai tuổi và họ không học cùng lớp ở trường, họ vẫn luôn dính lấy nhau.
Nhà của hai người chỉ cách nhau vài phút đi bộ và cả hai mẹ đều khá thân thiết nên Jimin và Jeongguk bám dính nhau như vậy là chuyện bình thường. Họ là bạn của nhau rất lâu trước khi hai người bắt đầu hẹn hò, nhưng Jimin thích sự thay đổi không thể lí giải được khi họ chạm vào nhau lâu hơn, khi những lần nắm tay khiến đáy lòng họ rung lên và những cái ôm khiến con tim họ đập mạnh hơn trong lồng ngực.
Và bất ngờ thay, Jeongguk là người đầu tiên thổ lộ. Anh vẫn nhớ cách Jeongguk vân vê ngón tay anh, móng tay cạ vào nhau như cố để kiềm chế sự lo lắng, cách cậu không dám nhìn vào mắt Jimin, hai má ửng hồng vì xấu hổ khi thốt ra ba từ làm thay đổi toàn bộ mọi thứ. Trước khi Jimin kịp hiểu và phản ứng trước điều Jeongguk vừa nói, cậu đã nhanh chóng quay người đi, chạy vội giữa làn gió lạnh và tiếng sóng xô cát như càng khiến con tim của Jimin dao động mãnh liệt hơn. Trước khi Jeongguk rời khỏi tầm mắt anh, Jimin đã kịp chạy vội về phía cậu như một bộ phim hài tình cảm tệ hại mẹ anh thường xem mỗi tối thứ Bảy.
"Em nghĩ mình đang đi đâu thế?" Jimin nói, anh vẫn run rẩy trong lớp áo phông mỏng dính của mình. Mặc dù bây giờ là mùa hè và thời tiết khá ấm áp nhưng khi mặt trời rời khỏi đường chân trời để đi ngủ thì gió lại thổi khá mạnh.
"Nhà," Jeongguk nói như thể đúng lắm, cậu vẫn không dám nhìn vào mắt Jimin. "Để anh dễ thích ứng hơn thôi."
"Dễ hơn gì cơ?"
"Um," Jeongguk di di ngón chân vào nền cát, "Em biết là anh không thích em và em vừa mới phá hỏng tất cả mọi thứ...bằng việc thổ lộ những cảm xúc của em đối với anh."
"Đồ ngốc," Jimin vuốt tóc trong sự bực bội. Jeongguk cuối cùng cũng nhìn anh, mắt to tròn vì bất ngờ. "Đừng bịa đặt thế chứ."
"Nhưng, em nghĩ là-"
"Đúng đấy, em nghĩ thế!" Jimin nói, "Và anh thậm chí còn chả bảo em rời đi trước khi anh có cơ hội nói anh cũng thích em."
"Đợi chút, gì cơ,"
"Em nghe rồi đấy," Jimin ậm ừ và Jeongguk nghĩ là mình không nghe sai đâu.
Và rồi mọi thứ thay đổi nhưng cảm giác vẫn vậy, chỉ là những cái thơm má được thay bằng những nụ hôn ngây ngô đầu môi. Họ không kể cho hai mẹ biết về mối tình này, nhưng Jimin luôn có cảm giác là gia đình hai bên đều biết. Sự nghi ngờ của anh được sáng tỏ vào một ngày, khi mẹ anh đang ngồi và kể cho anh về việc Jeongguk được một công ty giải trí ở Seoul theo chân.
"Chưa có gì được quyết định hết nhưng họ thật sự muốn kí hợp đồng với nó. Họ có ghé qua buổi biểu diễn ở trường con và xem được màn biểu diễn của Jeongguk."
"Ừ, Jeongguk kể con rồi," Jimin lạnh nhạt nói. Jeongguk đã kể với anh về điều đó và Jimin cảm thấy rất vui, anh bảo cậu nên chấp nhận cơ hội đó vì anh biết Jeongguk từ lâu đã luôn muốn trở thành một ca sĩ, đó như là một giấc mơ từ thưở nhỏ của cậu.
"Đương nhiên rồi," mẹ anh cười và Jimin nhìn mẹ trong sự kinh ngạc như thể anh bỏ lỡ gì đó, "Mẹ chỉ muốn chắn chắn rằng con ổn."
"Sao con lại không ổn cơ chứ?"
"Bởi vì hẹn hò với một thần tượng không phải là chuyện dễ dàng." Jimin há hốc mồm nhìn mẹ. "Hai đứa còn chả giấu diếm gì, tưởng mẹ không biết à?"
"Ồ."
"Sao trông con như thể vừa nhìn thấy ma thế? Khép miệng lại đi trước khi có con ruồi nào bay vào. Và ăn hết thức ăn đi nếu không mẹ sẽ cấm không cho con đi xem phim với Jeongguk."
Mẹ anh cũng có phần nào đó đúng, hẹn hò một thần tượng quả là khó.
Khi Jeongguk chấp nhận lời mời trở thành thực tập sinh của công ty giải trí, cậu rời Seoul ngay sau khi Jimin tốt nghiệp Trung học. Jeongguk vẫn cố hoàn thành và tốt nghiệp ngay khi đang thực tập. Jimin từng nghĩ rằng khóa thực tập sẽ kéo dài hơn đối với Jeongguk nhưng công ty giải trí kia nhận ra cậu có tiềm lực đến mức nào và quyết định lựa ngày debut ngay sau gần hai năm. Nếu chỉ nói là Jimin rất tự hào thì hoàn toàn không đủ. Mọi thứ dần dần trở nên tốt đẹp nhưng Jeongguk hiểu rằng nghệ sĩ solo thường không thu hút được nhiều sự chú ý như các nhóm nhạc nam hay nữ; dù vậy Jeongguk vẫn không bỏ cuộc mặc dù bài hát debut của cậu không có thứ hạng tốt trên các bảng xếp hạng. Jeongguk từng nói rằng cậu không quan tâm lắm đến điều đó – nhưng Jimin biết điều đó thật ra khá ảnh hưởng đến Jeongguk.
Khi Jimin bắt đầu học đại học, dù khoảng cách của hai người được kéo gần lại một chút nhưng với lịch trình ngày càng điên rồ hơn của Jeongguk, thật khó có thể dành thời gian cho nhau. Thậm chí còn khó hơn khi Jeongguk debut và có một số lượng fan nhất định, việc đi dạo quanh Seoul và hẹn hò gần như là không thể. Jimin thật ra biết điều này sẽ đến, bởi Jeongguk đã kí hợp đồng với công ty và lệnh cấm hẹn hò là điều không tránh được, nhưng nó vẫn khiến trái tim anh cảm thấy nặng trĩu khi Jeongguk ôm lấy anh trong căn phòng kí túc xá nhỏ hẹp và cũ kĩ, thì thầm rằng cậu không thể rời khỏi anh được, rằng cậu yêu anh nhiều đến nỗi không theo tuân theo lệnh cấm hẹn hò trong bản hợp đồng. Đáng lẽ Jimin phải là người giải quyết tất cả nhưng Jeongguk đã và luôn là người duy nhất anh yêu, và chính điều đó khiến anh khó có thể buông tay cậu. Vậy nên Jimin gật đầu, toàn tâm đồng ý khi Jeongguk gợi ý rằng họ nên giữ kín chuyện tình cảm của cả hai. Jimin nghĩ, ngay từ đầu họ cũng không thường thể hiện tình cảm quá nhiều, thế thì có khác gì bây giờ đâu? Dù sao họ vẫn là Jeongguk và Jimin, Jimin và Jeongguk.
Ghi chú
[1] body shot: Trò chơi uống rượu trên cơ thể của người khác. Người chơi phải uống rượu trên cơ thể của người khác (ví dụ như ngực, rốn,...)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net