Chap 6
Steve chọn bó hoa lớn nhất trong cửa hàng, mua một chai whisky cùng loại với chai mà họ đã uống say hôm trước – và chúa ơi nó đắt quá đi mất – mặc một chiếc áo xanh mà Tony thích, ôm sát vào cơ bắp của mình kèm nụ cười xin lỗi chân thành nhất từ trước tới nay.
"Chắc anh đã làm gì đó đúng đắn rồi." Tony nói khi mở cửa và nhìn thấy Steve. "Bởi nếu không thì Nat đã xé tan xác cơ thể anh rồi nhét từng phần vào các hộp thức ăn Trung Quốc với tờ giấy ghi là 'Bon Appetit'." (*)
Steve cố gắng mỉm cười nhưng Tony lắc đầu, "Đừng có cười. Tôi không đùa đâu."
"Ừ, tôi tin là thế." Steve ho một cách ngượng ngùng và giơ mấy bông hoa ra, "Dù gì thì... Tôi mang mấy thứ này cho anh. Tôi khá chắc rằng chúng chẳng giúp được gì đâu, nhưng chúng ta có thể nói chuyện không?"
"Vào đi." Tony nhận lấy bó hoa cùng chai rượu, và còn chẳng thèm liếc qua chiếc áo của Steve khi tìm một lọ hoa, "Anh cần gì?"
"Tôi đến để làm rõ mọi chuyện." Steve ngồi đợi trong phòng khách cho tới khi Tony trở lại từ bếp và ngồi trên chiếc ghế bành gần anh. "Và... và tôi cũng mong được tha lỗi."
"Ừm thì, tôi cũng chẳng muốn tha cho anh đâu." Tony nói và Steve gật đầu tỏ sự thấu hiểu. "Steve này, tôi không có thời gian để đối phó với sự khủng hoảng đồng tính của anh, được chứ? Tôi chẳng quan tâm việc chúng ta không hẹn hò, cũng chẳng quan tâm anh không thích đàn ông. Cái tôi quan tâm là, anh bảo anh không thích đàn ông, rồi dành hai tháng để đối xử với tôi như thể tôi là điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống của anh vậy. Tôi quan tâm rằng, anh lúc nào cũng khăng khăng là chúng ta không hẹn hò, nhưng làm tất cả những điều mà mấy người yêu nhau hay làm đối với tôi."
"Tony..."
"Anh hôn lên trán tôi khi tôi bị ốm," Tony ngắt lời, "Anh nắm tay tôi mỗi lần chúng ta cùng xem phim. Anh mời tôi đi cà phê hàng ngày trong gần bảy tuần liền. Xem phim, ăn tối, những cuộc gọi và những tin nhắn không ngừng nghỉ-" Tony lắc đầu, "Tôi đã đợi rất lâu để được anh hôn, và khi anh cuối cùng cũng làm thế, anh đã lặp đi lặp lại hàng trăm lần về việc nó tuyệt tới mức nào, rằng anh chưa bao giờ hôn ai khác theo cách mà anh làm với tôi. Và ừ đúng, lúc đấy anh say, nhưng như thế không có nghĩa anh hoàn toàn là một người khác, nó chỉ giảm nhận thức của anh mà thôi."
"Tôi biết mà." Steve lí nhí. "Ý tôi là, tôi thật sự chẳng nhớ mình có nói mấy thứ đó hay không, nhưng chắc chắn là tôi có nghĩ tới, nên là anh nói đúng."
"Đó là lý do tại sao tôi phát điên lên với anh đấy." Steve bất ngờ trước giọng nói đáng thương của Tony, "Bởi vì tôi biết thừa rằng mấy thứ anh nói đều là thật cả, và tôi đã phải nghe anh hét ầm lên với người dì tôi yêu quý nhất rằng anh không thích đàn ông và chúng ta không yêu nhau. Tôi biết ý anh là thế mà. Chẳng ai hôn nhau mà không có ý nghĩ như thế cả, Steve ạ. Tôi cứ tự nói với bản thân là đừng có suy nghĩ quá nhiều về mấy hành động của anh làm gì, nhưng cuối cùng tôi vẫn phải làm vậy! Thực sự bất thường khi hai người bạn cùng nhau uống cà phê mỗi sáng và xem phim ba lần một tuần và để quần áo ở nhà nhau đấy. Anh đã nhận ra rằng anh để nhiều đồ ở đây tới mức tôi dọn cho anh một ngăn tủ riêng chưa thế?"
"Cái hoodie của tôi có trong đó chứ?" Steve hỏi nhỏ và Tony đáp, "Để đồ ở đây thì giờ nó là của tôi."
"Giữ nó đi." Steve dịu dàng. "Cứ giữ lấy đi Tony, tôi yêu cái cách anh mặc đồ của tôi lắm."
"Đừng có làm thế." Tony cảnh cáo. "Đừng nghĩ anh chỉ cần nói thứ gì đó ngọt ngào và tôi sẽ quên hết mọi chuyện nhé."
"Tôi không làm thế." Steve lắc đầu. "Tôi không đến đây để nịnh nọt anh rồi nghĩ anh sẽ quên đi mọi thứ. Tôi đến để xin lỗi. Và nói rằng tôi thật quá ngu ngốc nên không xứng đáng với sự tha thứ của anh, nhưng dù gì thì, tôi vẫn mong nhận được nó."
"Được rồi." Tony giơ tay ra. "Thế thì nói đi. Nói cho chính xác vào. Rằng anh xin lỗi, và anh thật ngu ngốc."
"Tôi xin lỗi." Steve gần như nói thầm, "Tony, tôi thành thực xin lỗi. Và chúa ơi, tôi thật quá ngốc nghếch. Tôi thậm chí không xứng đáng để anh dành ra vài phút trong ngày, chứ nói gì tới tha thứ. Tôi thật ngu ngốc, chậm chạp và hoang mang, chắc là do tôi sợ phải thừa nhận mọi thứ, là do tôi chưa từng nghĩ rằng cuối cùng tôi lại yêu anh. Không, như thế... như thế không đúng. Tôi chưa từng ngờ rằng mình sẽ yêu một người đàn ông, nhưng rơi vào lưới tình của anh lại thật quá dễ dàng, tới nỗi tôi chẳng thể nhận ra và vì thế nên..."
Steve thở dốc, "Vì thế nên, tôi đã tổn thương anh. Và tôi thật lòng xin lỗi. Bất kể nguyên do là gì, hay là tôi đã trải qua những gì, thì tôi cũng đã thật tệ bạc với anh và-"
"Từ từ." Tony đưa tay lên. "Anh vừa nói gì cơ?"
"Bất kể nguyên do là gì, thì tôi cũng đã đối xử tệ với anh?"
"Ừm..." Steve nhớ lại, và mắt anh trở nên dịu dàng. "Rơi vào lưới tình của anh thật quá dễ dàng nên tôi còn chẳng kịp nhận ra?"
"Ừ, chính câu đó." Lần đầu tiên kể từ khi Steve bước vào, Tony trở nên bối rối, gã cắn chặt môi dưới, "Anh... anh yêu tôi á?"
"Anh yêu em." Steve khẳng định, và má Tony ửng đỏ lên, "Anh yêu em." Anh lặp lại lần nữa. "Chúa ơi, Tony. Không ngờ là mất nhiều thời gian đến vậy anh mới nhận ra, nhưng dĩ nhiên là anh yêu em rồi. Yêu tất cả mọi thứ thuộc về em."
"Nói thêm mấy câu như vậy đi." Tony yêu cầu, và hi vọng bắt đầu lớn lên trong lồng ngực Steve.
"Nói thêm à, được thôi. Anh yêu sự khác biệt và hài hước trong tách cà phê của em, khi nhân viên pha chế tự rắc hạt lên mocha mà chẳng cần em phải yêu cầu." Steve di chuyển tới ghế bành và nhích lại gần chỗ ghế tựa của Tony, "Anh yêu khiếu hài hước của em, anh chưa bao giờ cười nhiều tới vậy cho đến khi gặp em. Và anh yêu cả cách em cười nữa, em giả cười cũng ấn tượng đó nhưng khi em thực sự cười thì, anh thề luôn, tim anh loạn nhịp hết cả lên. Sao lại có người cười đẹp đến vậy cơ chứ..."
"Cứ- cứ tiếp tục đi."
"Em và anh, chúng ta toàn làm những thứ mà mấy cặp vợ chồng hay làm." Steve nói tiếp, xích lại gần hơn chút nữa. "Cùng ăn uống. Nắm tay nhau cho dù có đang đọc hay đang xem những thứ khác nhau, để chúng ta vẫn kết nối với nhau ấy. Em đùa anh về việc chuyển tới đây, và anh còn chẳng dám tưởng tượng nổi việc em định cho anh ngủ ở phòng của khách. Em pha cà phê cho anh, rồi anh nghĩ 'mình có thể cưới em ấy vì việc này' và anh chẳng thấy bất ngờ chút nào."
"...và?"
"Được gặp gỡ em thật đơn giản. Quá bình thường. Chỉ là, em hoàn toàn hợp với anh, và giờ anh không thể sống thiếu em. Anh đã làm gì trong những ngày vắng em nhỉ? Làm thế nào mà anh chịu được tới tận bây giờ nhỉ?"
"Steve-"
"Tony." Steve cuối cùng cũng ngồi ngay gần chiếc ghế tựa, gần tới nỗi cả hai có thể nắm tay nếu một trong hai người chìa tay ra. "Em yêu, anh đã mắc kẹt trong suy nghĩ 'chúng ta không hẹn hò', mù quáng tới độ không thể nhận ra mình yêu em, và giờ anh đã lên sẵn kế hoạch cho cuộc sống cùng với em..."
"Cái gì cơ?!"
"-anh mới nộp đơn xin việc ở cơ sở phía Bắc của trường đại học." Steve không dừng lại. "Chỉ bảy phút tính từ nhà em thôi. Anh làm vậy vì muốn được ở gần em. Anh đã lên kế hoạch cho cuộc sống xoay quanh em, và bị suy nghĩ 'mình không thích đàn ông' đè chặt tới ngu ngốc và để lỡ rất nhiều điều. Tony, anh không thích đàn ông. Anh chỉ thích em thôi. Chỉ em thôi. Anh gặp và yêu em, và quá ngu dốt để nhận ra điều đó."
"Ừ, anh đúng là ngu vãi cả lìn thật." Tony đồng tình và Steve lặp lại. "Đúng là ngu thật nhỉ. Anh đã đi rất xa từ lúc 'mình không thích đàn ông, nên đây chỉ là tình bạn thôi' cho đến bây giờ, lúc nhìn thấy thứ trước mặt anh."
"Thứ gì trước mặt anh cơ?" Tony thử hỏi và Steve lập tức nắm lấy cơ hội, rời khỏi ghế bành và quỳ xuống ngay trước chiếc ghế tựa, đưa tay vuốt nhẹ lên má Tony.
"Là em đó. Giờ em ở ngay trước mắt anh." Steve thì thầm, "Và anh chỉ nhìn thấy mỗi em thôi. Chỉ riêng em. Tony, anh yêu em."
"Tôi... tôi cũng yêu anh." Tony lí nhí, và Steve thở phào nhẹ nhõm. "Nhưng anh chưa bình an vô sự đâu nhé."
"Vậy nói anh nghe cách chuộc lỗi đi nào." Steve tiếp tục vuốt tay lên gò má Tony, di xuống khóe miệng. "Anh sẽ làm tất cả."
"Thế thì bắt đầu bằng việc mút ciu nhỉ." Tony lạnh tanh, rồi Steve lập tức quỳ xuống đầu gối và rê tay vào gót chân gã. "Ôi Chúa ơi, nhìn anh kìa."
"Thực ra anh chưa biết cách làm," Steve nhấn ngón tay vào đùi Tony, "nhưng nếu em đã nói vậy thì..."
"Steve, anh này, em đùa thôi mà." Tony khúc khích. "Cái éo gì vậy, ai lại đi bảo người khác mút ciu mình để xin lỗi cơ chứ."
"Ồ." Cảm thấy mình hơi ngốc nghếch, nhưng cũng khá thích tư thế mới này, Steve nhún vai, "Thế thì anh tự nguyện làm."
"Ừ, thì tự nguyện." Đôi mắt nâu của Tony rực sáng và Steve thực sự cạn lời, "Lúc nào đó sau này, chúng ta có thể trò chuyện về việc anh tự nguyện quỳ gối như thế nào. Sẽ vui đấy."
"Trong tương lai á?" Steve lờ đi việc tự nhiên lòng anh rộn ràng hơn vì suy nghĩ mình sẽ quỳ gối vì Tony và hỏi, "Vậy có nghĩa là em sẽ chịu đựng anh nữa ư? Anh còn chưa phá hỏng hết mọi thứ hay sao?"
"Em nghĩ đầu tiên anh nên hôn em đã." Tony quyết định, "Vì em đã đợi bao lâu để được hôn, rồi anh mới làm vậy mỗi một lần khi say và lần đó xấu hổ chết đi được."
Steve ngồi dậy, xoa tay vào mái tóc Tony, ngả người xuống và đặt lên môi gã một nụ hôn. Tony thở dốc vì bất ngờ và Steve coi đó là tín hiệu tốt, đưa lưỡi vào bờ môi ngọt lịm đó rồi Tony khẽ rên lên, đưa tay nắm vào áo của Steve và kéo anh lại gần hơn nữa.
"Anh có thể hôn em cả đời." Steve thì thầm, mút nhẹ môi dưới của Tony, "Anh còn thích hôn em hơn cả hít thở nữa cơ, em biết không? Anh đã từng mơ thấy điều này, mơ thấy em. Một đêm nọ, em ngủ cùng anh, rồi anh đã 'ra' ngay trong quần khi chỉ mới nghĩ tới việc ôm chặt em và làm em tới rối tung rối mù..."
"Câu đó quyến rũ dã man, và chúng ta sẽ xem xét vấn đề đó sau. Nhưng giờ hãy bớt nói đi rồi hôn em nhiều hơn nữa, hoặc em sẽ nghĩ cách để anh im miệng đấy." Tony yêu cầu, và lần này Steve vừa rên rỉ vừa siết chặt Tony vào lòng anh hơn.
"Miễn là cách đó có bao gồm việc 'một vài phần của anh' ở trong 'chỗ nào đó của em'..."
"Steve!!" Tony cười lớn khi đang bị kéo vào một nụ hôn dài, "Chúa ơi, đây là anh mỗi khi hẹn hò đấy ư? Ngọt ngào và cũng đầy dục vọng?"
"Đó là anh đối với em." Steve thừa nhận, "Cực kỳ ngọt ngào bởi em xứng đáng nhiều hơn những thứ anh đã làm, và anh lúc nào cũng sẽ cần em bởi anh từng nói dối bản thân về chuyện đó, và giờ cuối cùng anh cũng phải thừa nhận rằng-"
Anh kéo Tony khỏi ghế, ôm gã xuống sàn nhà và trở mình để nằm trên gã, bế Tony một cách cẩn thận để không bị đập vào sàn gỗ cứng, "Em yêu, anh thề là... anh thề sẽ làm tất cả cho em. Hai tháng vừa rồi anh toàn hành động ngu ngốc, và giờ anh sẽ không để phí thời gian nữa. Sẽ không như thế nữa, được chứ? Anh hứa."
"Vậy để em giúp anh." Tony nhanh chóng kích thích Steve, kéo anh vào một nụ hôn sâu, không buông ra cho tới khi Steve gần như rên rỉ trong miệng gã, tách hai chân của Tony ra và đè gã xuống.
"À này?" Giọng Tony trở nên run rẩy khi cuối cùng họ cũng phải buông nhau ra để hít thở, "Không phải mơ. Chúng ta đã làm tình vào cái đêm giông bão hôm trước, và em chưa từng nghe thứ gì quyến rũ hơn tiếng anh phát ra lúc lên đỉnh đâu."
"Cái đ*t mẹ." Steve chửi thề, toàn thân anh nảy lên. "Tony. Anh cứ tưởng đó là mơ. Và phát hoảng lên trong hai tuần liền vì suy nghĩ 'bạn bè thì không thể mộng tinh thấy nhau được'. Và giờ nó không phải mơ ư?"
"Không phải mơ." Tony lặp lại. "Và anh nói đúng, bạn bè thì chẳng mộng tinh về nhau bao giờ, nhưng kể từ khi xác định rằng chúng ta sẽ vượt mức bạn bè một chút, thì mình nên có một khóa học bồi dưỡng nhỉ? Có lẽ anh nên dùng cánh tay đó để bế em lên giường vì em thật sự mê muội từng phần múi bụng của anh dưới lớp áo rồi đấy."
"Ồ, chắc chắn anh sẽ làm vậy rồi." Steve cười tươi, gồng tay lên và mắt Tony mở to, "Chắc chắn đó."
__________
Hai tuần sau.
__________
"Anh thích phần này đó." Steve kéo áo Tony lên và cúi gập người xuống để đặt một nụ hôn lên làn da mềm mại ngay phía trên hông của gã, "Em yêu, anh không thể ngờ nó lại quyến rũ đến như vậy."
"Người yêu này,..." Tony trợn tròn mắt nhưng không hề phàn nàn khi Steve đẩy gã vào cánh tủ và tặng cho phần da đó một sự ưu ái đặc biệt hơn nữa, gã hổn hển trước những dấu răng và đầu lưỡi ấm áp của Steve, "Anh nên dừng lại thì hơn. Sam sẽ giết chúng ta nếu biết mình làm tình trong nhà bếp đấy."
"Sam không biết đâu." Steve kéo quần Tony xuống sâu hơn nữa để có thể mút phần xương hông sắc nhọn, "Tony, sao anh lại có thể nghĩ mình chỉ là bạn bè được nhỉ? Anh nói yêu em bao nhiêu cũng không đủ, thề luôn là anh bị nghiện-" anh nâng đùi Tony lên và kéo khóa quần gã xuống, "-anh bị nghiện em mất rồi."
"Sam sẽ giết mình đó." Giọng Tony cao hơn một chút khi đôi môi Steve đã di chuyển xuống phần dưới rốn và dương vật gã đã cứng lên trong quần, "Steve-"
"Sam không biết đâu mà."
"SAM CHẮC CHẮN SẼ BIẾT ĐẤY!" Tiếng hét lớn từ phòng khách. "SAM SẼ BIẾT VÀ SẼ GIẾT CHẾT HAI NGƯỜI! MÀY NÊN LÀM CÁI TRÒ CỦ LÌN ĐÓ Ở NHÀ TONY CHỨ ĐÉO PHẢI Ở BẾP NHÀ TAO! STEVE! TAO SẼ GIẾT MÀY!"
"Chết tiệt." Steve đứng lên với một tiếng rên rỉ, đưa đầu gối tới giữa hai chân Tony và ghì gã lên bệ rửa kèm theo nụ hôn sâu, "Tận hưởng đêm nay ở nhà em nhé."
"Nhà mình." Tony sửa lại, giơ một chiếc chìa khóa cho Steve, "Em đã làm thêm một chiếc, nếu anh muốn chính thức chuyển tới đây."
"Anh thực sự sẵn sàng rồi." Steve cầm chìa khóa và hôn gã thêm một cái nữa, "Không thể đợi tới lúc được sống với em."
"À với cả," đôi mắt sáng lấp lánh của Tony chưa bao giờ thất bại trong việc làm tim Steve loạn nhịp, "Em nghĩ rằng để ăn mừng việc anh chuyển tới, ừm, chúng ta có thể..." gã nhướn mày, "Được không? Em đã mua dầu bôi trơn với bao cao su, và có lẽ mình sẽ thử xem anh thích dùng cách nào hơn nhỉ?"
"Ôi Chúa ơi." Đầu gối Steve gần như rã rời và nhiều phút sau đó họ chẳng nói thêm gì nữa cả, miệng họ còn đang bận và tay thì còn bận hơn, vì làm tình khi còn đang mặc quần bò thì không được thoải mái cho lắm.
Một tiếng động đã dừng hai người lại, và trong khi Tony ngả đầu vào tủ để lấy lại hơi thở, Steve nao núng nhìn về phía cửa bếp.
"Hai người thực sự làm thế luôn đó hả?" Sam nhét một miếng rau vào miệng, "Ngay tại đây, khi tôi đang ăn món salad chết tiệt của mình? Khi tôi đang cố hấp thụ chất diệp lục? Cố trở nên khỏe mạnh và bước vào nhà bếp rồi mất hết cảm giác ngon miệng chỉ vì nhìn thấy cái đống lộn xộn này ư? Có công bằng không hả?"
"Xin lỗi Sam." Steve không rời khỏi Tony nhưng ít nhất cũng đã bỏ tay khỏi phía sau quần gã, "Ừm, bọn tao... sẽ chuyển đi sớm thôi."
"Tốt." Sam đổ thêm nước sốt vào món salad và trở lại phòng khách, nằm chen giữa Bucky với Natasha rồi hỏi, "Trời ơi hai người tin được không? Thế quái nào mà thằng Steve còn nghĩ nó thẳng được nhỉ?"
"Tôi không phải người hay chú ý tới khuôn mẫu." Natasha lơ đãng nói. "Nhưng thằng này chính là ví dụ của một thảm họa song tính."
Bucky khịt mũi tỏ vẻ đồng ý rồi quàng tay ra sau chiếc ghế bành, đặt lên vai Sam và duỗi tay đủ xa để xoa lên tóc Natasha. "Tôi nghĩ Steve chính là một thảm họa rồi, cho dù nó thích ai đi chăng nữa."
"Hoàn toàn đồng ý."
__________
(*) Nghĩa là "Chúc ngon miệng" trong tiếng Pháp.
__________
Lần đầu hoàn thành một fic dịch, cảm ơn mọi người đã ủng hộ tui hehe. Chắc sắp tới tui cũng sẽ làm thêm, nhưng cũng chưa biết nên dịch fic nào nữa, thôi để xem mấy fic được rec coi sao... :'> Dịch truyện cũng không quá vất vả nhưng mà khó nhất là làm sao để vừa truyền tải tới người đọc trong tiếng Việt mà không bị mất chất của fic gốc, dù gì thì được ủng hộ như vậy cũng là hạnh phúc lắm rồi. ~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net