Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Cảnh báo lần cuối: Chương này có miêu tả sơ nội dung người lớn không dành cho các bạn nhỏ, dù không chi tiết nhưng vẫn xin hãy cân nhắc kĩ trước khi tiếp tục đọc.

-

Seungyoun thức dậy vào buổi sáng khi ánh nắng tràn vào trong phòng. Hôm đó là một ngày thứ bảy yên bình, cuối cùng anh cũng được nghỉ ngơi sau một tuần bận rộn ở studio. Seungyoun định tiếp tục ngủ, tận hưởng buổi sáng tươi đẹp này thì anh phát hiện có gì đó không đúng lắm.

Anh ấm lắm. Không phải kiểu ấm do bên ngoài nóng bức mà là kiểu ấm do có người nào khác ở đây. Seungyoun mở mắt, và bằng cách nào đó anh phát hiện mình đang nằm giữa giường với một Wooseok đang say giấc trong vòng tay, mặt cậu chôn trong ngực anh, tay vòng qua ôm eo anh. Ngạc nhiên là tay anh cũng vòng qua ôm lấy cậu, ôm cậu vào trong lòng tự nhiên như thể họ vẫn luôn ngủ cùng với nhau như thế. Họ thậm chí còn chưa bao giờ ngủ chung một phòng dù Seungyoun luôn muốn.

Mắt anh nhìn khắp phòng, không chắc mình nên làm gì. Liệu anh nên đánh thức cậu rồi xin lỗi? Lỡ anh doạ Wooseok sợ thì sao? Hay anh cứ lén rời đi để cậu một mình không biết có chuyện gì xảy ra?

Nhưng rồi Seungyoun có suy nghĩ khác.

Seungyoun nhẹ nhàng nghiêng đầu, ngửi mùi hương từ cậu trai tóc nâu, ôm cậu chặt hơn. Wooseok ngọt ngào cười trong lúc ngủ, dụi đầu sát vào người anh. Không, mình không thể làm như vậy.

Dù vậy cảm giác cũng thật thích. Cực thích. Cảm giác hoà hợp tự nhiên hơn hẳn khi ôm bắt kì ai khác, anh nghĩ mình phải đảm bảo sau này không ai khác ôm cậu. Có lẽ vì Wooseok nhỏ nhắn nên cậu hoàn hảo vừa vặn trong vòng tay anh. Anh chỉnh lại tư thế cho cậu nằm thoải mái hơn, nhẹ nhàng cọ chân vào bắp chân cậu.

Wooseok cựa quậy vì động tác này, anh vội nhắm mắt trước khi Wooseok tỉnh. Anh cảm giác được Wooseok động đậy, từ từ thức giấc, và nghe tiếng hốt hoảng nho nhỏ khi cậu phát hiện ra tình huống lúc này. Seungyoun cảm giác được Wooseok nhẹ nhàng ngồi dậy, rời đi, cảm giác trống rỗng đau đớn không cách nào chịu nổi. Bây giờ chuyện này chắc chắn sai rồi.

Không thèm suy nghĩ anh với lấy tay Wooseok, kéo cậu nằm xuống trở lại.

"Cậu làm gì thế?" Wooseok nửa tỉnh nửa mơ ngạc nhiên hỏi.

Seungyoun mở mắt kéo cậu vào ngực mình. "Không biết nữa. Tôi muốn ngủ thêm một chút."

Tim anh đập thình thịch. Không biết mình bị gì mà dám làm vậy. Có lẽ đây vẫn chỉ là một giấc mơ thôi. Wooseok căng thẳng nằm trong tay anh, cảm giác không thích như mới nãy nữa.

"Hôm nay là thứ bảy," anh làu bàu, vuốt ve sau đầu Wooseok. "Ngủ thêm một lát đi."

"Nhưng-"

"Suỵt," anh nói. "Tôi muốn ngủ."

Anh nghe thấy giọng nói khó tin trời đất quỷ thần ơi trong đầu, tự mình mỉm cười. Anh giờ không nghĩ được gì khác, có lẽ tí nữa cậu sẽ cáu với anh. Rồi anh cảm nhận thân thể trong ngực mình dần dần thả lỏng khi anh luồn ngón tay vào vuốt ve tóc cậu.

Anh có thể đổ thừa do buồn ngủ, được không nhỉ? Seungyoun nhắm mắt nằm đó, giả vờ mình cũng đang ngủ, anh cảm giác được Wooseok lại chìm vào giấc ngủ tự nhiên như bình thường. Sao không nhỉ? Việc hai người họ cảm thấy thoải mái khi ở cạnh nhau đâu có gì xấu đâu?

Hai người họ không thân thiết mấy vì anh nghĩ rằng Woseok muốn như thế, nhưng Seungyoun vẫn luôn muốn gần gũi hơn với cậu. Họ bằng tuổi nhau, dù nhìn có vẻ khác nhau một trời một vực, họ trái lại có rất nhiều điểm chung và rất hoà hợp với nhau. Đó là lý do hai người lúc nào cũng thấy thoải mái khi ở cạnh nhau. Thêm nữa Wooseok là người xinh đẹp nhất anh từng gặp.

Wooseok khi ngủ cạnh anh quả thật rất xinh đẹp. Bụng anh bồn chồn không yên. Cậu thật nhỏ nhắn, thật thanh tú, thật mềm mại, thật hoàn hảo, còn Seungyoun lúc nào cũng lộn xộn, ồn ào. Wooseok có lẽ không muốn ở bên cạnh anh đâu, nên Seungyoun khắc ghi khoảnh khắc này bằng giấc ngủ, để bản thân tận hưởng dù chỉ thêm vài phút.

Nhưng rồi anh cảm nhận được Wooseok ôm anh, ầm ừ dụi vào lòng anh như thể cậu cũng rất thích cảm giác này. Lỡ đâu không phải chỉ có mình anh cảm thấy như vậy?

-

Wooseok một mình mơ màng tỉnh giấc trong căn phòng xa lạ, gấu bông vẫn được cậu ôm chặt trong lòng. Cậu nhìn xung quanh, thấy nhạc cụ, poster, và cây cỏ được ánh nắng chiếu sáng. À, đây là phòng Seungyoun.

Wooseok hoảng hốt ngồi dậy. Cậu ngủ trên giường Seungyoun đến bất tỉnh nhân sự, và trừ khi đây là mơ, lúc nãy hình như anh có ngăn không cho cậu rời khỏi giường. Đúng vậy, cậu chắc chắn điều đó có xảy ra. Anh đã kéo cậu vào lòng bảo cậu ngủ thêm một lát. Đây là việc chỉ người yêu mới làm, chắc chắn không phải bạn cùng nhà. Là điều mà cậu hằng mong mỏi vào hàng tá ngày thứ bảy, mơ màng tỉnh giấc, ôm chặt gối như thể đó là người yêu, nhưng chưa bao giờ thành hiện thực. Wooseok khá chắc đây chỉ là mơ thôi.

Nhưng rồi Wooseok nhớ cảm giác ngón tay Seungyoun vuốt ve sau cổ, luồn vào kẽ tóc, cậu khẽ rùng mình. Là thật, tất cả đều đã xảy ra. Nhưng giờ chỉ có một mình cậu ở đây thôi.

Wooseok đứng dậy, cầm gấu bông và gối rồi yên lặng rời khỏi phòng. Nếu cẩn thận cậu có thể lẻn về phòng mà không bị phát hiện. Wooseok chưa sẵn sàng để nói về chuyện này. Cậu chưa bao giờ sẵn sàng cả.

"Chào buổi sáng," Seungyoun nói từ phòng bếp, quay lưng lại với cậu.

Chết tiệt. Wooseok đứng hình. "Chào buổi sáng."

"Cậu ngủ ngon chứ?"

"Tôi ngủ ngon." Wooseok trả lời. "Còn cậu?"

"Tôi cũng vậy," anh nói.

Sự thật là Wooseok ngủ quá ngon. Cậu cảm giác như từng tế bào trong cơ thể vừa được tái sinh sau một đêm.

"Cậu muốn ăn gì không?" Seungyoun hỏi.

Quá tò mò ngay lập tức hủy bỏ kế hoạch chuồn đi, Wooseok bước về phía phòng bếp xem Seungyoun băm cà rốt. Trên thớt đã có sẵn từng nhúm hành băm, thịt hộp cắt nhỏ.

"Bánh mì nướng." Anh nói. "Cậu có thể lấy giúp tôi vài quả trứng trong tủ lạnh không?"

"Được, cậu cần bao nhiêu quả?"

"Ừmm" Seungyoun chỉ vào mình, chỉ vào Wooseok rồi đếm đếm ngón tay. "Năm quả chắc là đủ nhỉ? Cậu lấy giúp tôi bắp cải luôn được không?"

"Ừ được," Wooseok nói, mở tủ lạnh ra thấy nhiều thức ăn hơn so với ngày hôm qua theo cậu nhớ. "Mấy cái này đâu ra vậy?"

"Sáng nay tôi chạy xuống cửa hàng lúc cậu còn đang ngủ" anh trả lời.

"Sớm vậy hả?" Wooseok ngạc nhiên hỏi.

"Sớm sao?" Seungyoun cười. "Bây giờ đã là trưa rồi, thưa người đẹp ngủ trong rừng."

Wooseok mở to mắt. "Sao cậu không gọi tôi dậy!"

"Tôi không muốn" Seungyoun trả lời, thái bắp cải thành sợi mỏng. Wooseok nhìn anh bỏ hết nguyên liệu vào một cái tô, đập trứng vào rồi trộn đều tất cả.

Anh đun chảy bơ trên chảo hình vuông, nướng mẩu bánh mì được cắt sẵn trước khi đổ trứng vào xèo một tiếng thật to. Cả căn hộ tràn ngập mùi thơm của bơ và rau củ. Bụng Wooseok réo dữ dội. Thức dậy mà được thế này cũng không phải quá tệ...

Trong lúc Seungyoun bận nấu nướng, Wooseok quay về phòng cất đồ, đánh răng, nhưng quyết định không thay đồ ngủ. Chả có việc gì cậu không được phép thoải mái trong chính căn nhà của mình vào ngày thứ bảy cả.

Wooseok quay lại, lấy đồ uống cho hai người rồi không nói gì ngồi xuống. Seungyoun không định nói về chuyện này, vậy nghĩa là cậu cũng không cần phải bận tâm. Chỉ là tai nạn do cái giường đó bị lõm ở giữa thôi. Chắc sau này cậu nên ngỏ ý giúp anh lật tấm nệm lại.

Họ yên lặng ăn, bánh mì ngon như ngoài tiệm. Nếu sự nghiệp âm nhạc của Seungyoun kết thúc, anh rất có tương lai đi bán thức ăn đường phố. Chỉ cần món bánh mì này thôi cũng đủ làm anh nổi tiếng.

Hai người không nhìn nhau lúc ăn, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Wooseok không biết sao bản thân mình lại xấu hổ, cậu đâu phải người lôi kéo hồi sáng. Nhưng đúng là có lý do nên mới xấu hổ. Wooseok tự thở dài. Việc hôm nay có rất có ý nghĩa đối với cậu.

Làm sao cậu có thể lạnh lùng với người mình thầm thương được chứ, khi cậu vẫn luôn khắc ghi cái cảm giác yêu thích này. Cậu chưa bao giờ thấy ai giống như vậy. Cơ thể Seungyoun hoàn hảo, mềm đúng chỗ cần mềm, cứng đúng chỗ cần cứng. Anh còn rất ấm nữa. Seungyoun cực kì thơm mùi hoa tươi và xạ hương làm cậu nhớ tới mùi kem dưỡng da tay và củi khô. Biết anh như thế rồi làm sao sau này cậu có thể như bình thường mà sống chung với anh được nữa chứ?

Lý do duy nhất Wooseok ngu ngốc thích anh là vì cách cả gương mặt anh trở nên rạng rỡ khi cười, sự thật rằng anh cực kì tài năng và giỏi tất cả mọi thứ, và cả cách anh ấm áp nhìn cậu. Wooseok biết ánh nhìn ấy cũng không mang theo ý gì khác, nhưng chưa từng có người nào nhìn cậu đầy trìu mến như vậy. Người ta thường nhìn cậu như một người có thể lợi dụng để kiếm lợi ích hoặc một người quá lạnh lùng không ai muốn lại gần. Seungyoun nhìn cậu khiến cậu yếu lòng, nên mỗi khi cảm giác ấy hiện hữu cậu đều cố tránh mặt anh. Giờ sao mà cậu có thể đối mặt với nó đây?

Đầy tâm sự, Wooseok cầm đĩa trống trơn của hai người rồi đứng dậy. Cậu rửa chúng trong bồn rửa cùng với hai chiếc ly từ tối hôm qua, cả chiếc thớt, con dao, cái tô, và chảo lớn. Tất cả bằng chứng về cái đêm đầy sợ hãi cũng không kém phần lạ lùng của hai người đều trôi xuống lỗ thoát nước, rồi biến mất. Wooseok quyết định sau này sẽ giữ khoảng cách giữa hai người cho tới khi cậu quên đi, cho tới khi mọi chuyện bình thường trở lại.

"Cảm ơn cậu vì bữa trưa," cậu nói rồi bước ra khỏi phòng bếp, nhưng vừa bước qua bàn ăn, Seungyoun ôm lấy cậu, kéo cậu ngồi lên đùi anh. Anh vòng tay ôm cậu, đặt cằm lên đầu vai. "Nè cậu làm gì đấy?"

"Cậu có ghét nó không?"

Wooseok im lặng một lúc lâu. Cậu nhắm mắt lại hối hận về lời mình sắp nói. "Không."

"Tôi chỉ muốn kiểm ra thử."

"Gì cơ?" Wooseok hỏi, giọng vụn vớ.

"Cảm giác sẽ thế nào."

"Cảm giác sẽ thế nào sao?"

"Tôi không chắc," Seungyoun nói. Anh quay người Wooseok đang ngồi trên đùi mình qua một bên, Wooseok cảm giác mình như đứa trẻ đung đưa chân trên mặt đất. Seungyoun ngẩng đầu, nhăn mày nhìn cậu.

"Sao thế?"

"Cậu vẫn chưa nhảy xuống."

Wooseok chớp chớp mắt. "Tôi phải nhảy xuống sao?"

"Không cần," anh nói, mặt cực kì nghiêm trọng. Thật lạ lùng, không quen. Cảm giác khá đáng sợ khi thấy Seungyoun có biểu cảm như vậy.

Wooseok không thoải mái chỉnh tư thế, đầu nặng nề gần như nổ tung khi cậu nghĩ đến một việc làm cậu khnôg vui lắm. Cậu nhăn mày nhìn Seungyoun, không còn bị ánh mắt anh dọa sợ. "Cậu đang trêu tôi vì biết tôi thích cậu sao?"

Seungyoun chớp mắt, giật mình. Mặt anh lại dịu dàng và tinh nghịch như lúc trước. "Cậu sao cơ?"

Hai má Wooseok đỏ rực. "Không có gì. Tôi không biết gì hết."

Cậu động chân muốn đứng dậy bỏ chạy nhưng vòng tay sau lưng cậu quá mạnh mẽ.

"Chờ chút." Anh nói.

Wooseok xấu hổ nhìn sang hướng khác. "Không có gì to tát đâu."

"Có đấy. "

"Tại sao chứ? Dù sao cảm giác này rồi cũng sẽ biến mất." Wooseok nói. "Lúc nào cũng thế."

"Tôi không muốn." Seungyoun mặt mày nghiêm trọng nói.

"Cậu không muốn gì cơ? Không muốn tôi thích cậu?"

"Không muốn cậu ngừng thích tôi." Seungyoun nhẹ giọng trả lời.

Wooseok nhắm mắt thở dài, quên mất cậu vẫn đang ngồi trên đùi anh. "Cậu không biết mình vừa nói gì đâu."

"Có, tôi biết chứ." Anh chăm chú nhìn cậu rồi nói. Seungyoun nghĩ ngợi một chút rồi nới lỏng vòng tay. "Nhưng cậu có thể đứng dậy nếu muốn. Tôi sẽ không ngăn cậu làm điều cậu muốn."

Wooseok xém tí nữa đồng ý định bật dậy, nhưng rồi cậu bất động. Não cậu đang không ngừng năn nỉ cậu chạy trốn, vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng cơ thể vẫn ngồi yên không nhúc nhích.

"Cậu không hề di chuyển." Seungyoun thầm thì, nghiêng người hôn lên má Wooseok.

"Tôi biết." Wooseok nói, giọng cậu gần như không thể nghe được. Xúc cảm trên má đủ để làm từng cọng lông trên người dựng đứng vì nổi da gà từ tay đến chân. Nếu hôn thật không biết cậu chịu nổi không nữa. Nhưng điều đó chắc không xảy ra đâu. Đó là việc chỉ người yên mới làm với nhau, không phải bạn cùng nhà. "Cậu đang trêu tôi đấy à?"

"Không" Seungyoun đặt cằm lên vai cậu, siết chặt vòng tay. "Nhưng giờ cậu hết thời gian để đứng dậy rồi."

"Gì cơ?" Wooseok khó hiểu cười.

"Cậu nghe rồi đó." Anh nói, ôm chặt Wooseok. "Cậu lỡ mất cơ hội đứng dậy rồi, giờ cậu phải ngồi đây với tôi."

"Lỡ tôi vẫn muốn đứng dậy thì sao?"

"Vậy vẫn được" anh thở dài. "Cậu muốn hả?"

"Không" Wooseok nhẹ giọng trả lời, có gì đó sâu trong người Seungyoun cồn cào, muốn vùng dậy. Nếu Wooseok nghĩ chỉ có mình cậu có cảm giác thì cậu rất ngốc.

Seungyoun hôn cậu. Wooseok nghĩ chắc cả hai sẽ cùng ngã vì bất ngờ mất. Môi hai người chạm nhau một lúc lâu trước khi Wooseok hơi nghiêng người, vòng tay ôm cổ anh thật chặt.

Cậu hôn anh thật sâu như cậu đã từng mong mỏi, môi họ cử động ăn ý như thể hai người đã hôn nhau một nghìn lần. Wooseok cảm nhận được ngón tay anh vuốt ve tóc mình, tay còn lại ôm chặt lấy cậu. Cậu hơi hé môi, mời gọi anh thâm nhập.

Trước đây cậu chỉ nghĩ anh rất thơm, nhưng mùi vị của anh còn tuyệt hơn nữa. Tràn ngập mật ngọt và ánh nắng, không kịp suy nghĩ, Wooseok cắn xuống môi dưới của Seungyoun.

Anh ngạc nhiên hít vào một hơi, cảm giác có gì đó phía dưới. Ồ.

"Xin lỗi," Wooseok thầm thì.

Anh cười chạm vào môi cậu. "Thêm một lần nữa đi."

Wooseok giữ tiếng gào thét trong lòng, nghiêng người tới hôn anh thêm lần nữa. Nụ hôn dần trở nên ướt át, cả hai thở nặng nề, không thể kìm chế nổi nữa. Anh cảm giác được tiếng cậu rên rỉ trong miệng mình, nghe đến cả người run rẩy.

"Chờ chút," Wooseok thở hổn hển.

"Sao?"

Cậu di chuyển tư thế, ngồi giang hai chân trên đùi anh. Seungyoun nhìn cậu, má ửng hồng, tóc rối bù, mắt mơ màng, Wooseok không rõ liệu đây có phải là mơ khi thấy anh như thế này.

Cậu ngồi trên đùi, dựa sát vào người anh, hai chân tách ra hết cỡ, cảm giác được có gì đó cứng rắn đè ép phía dưới cậu, đến lúc này không phân biệt được đâu là thật đâu là mơ nữa rồi.

Họ vồ lấy nhau, thô bạo hôn môi đối phương. Wooseok đung đưa hông trên đũng quần Seungyoun, đổi lấy tiếng rên rỉ từ anh trôi tuột xuống cổ họng cậu.

Seungyoun nghiêng đầu tìm cổ Wooseok rồi hôn lên đó, liếm, mút để lại cả dãy vết hôn dài xuống tận xương quai xanh. Wooseok ngửa đầu ra sau, quên mất mình đang ngồi trên chiếc ghế trong phòng bếp và có thể ngã xuống bất cứ khi nào, cậu lắc hông khiến người kia càng rên rỉ thật lớn.

"Thích thật." Anh rên rỉ vào cổ cậu, tay bấu chặt sau lưng Wooseok. Anh cảm giác có đó ướt át sau lớp vải mỏng, Seungyoun biết mình sắp sửa làm bất cứ điều gì để cậu thỏa mãn.

"Ghế sofa" Wooseok thở ra một hơi, cảm giác có một bàn tay chà sát trên đũng quần mình.

"Hửm?"

"Mình ra sofa đi." Cậu cố gắng giữ nhận thức.

"Tại sao" Seungyoun trêu chọc. "Em không muốn thử làm trên bàn à?"

"Cái bàn sẽ gãy mất."

Seungyoun đột nhiên dừng lại, nhìn cậu mở to mắt đầy ngạc nhiên. "Bám chắc nhé."

Wooseok chớp chớp mắt rồi mới hiểu ý của anh. Cậu vòng tay vòng chân quanh người anh khi Seungyoun nâng cậu đứng dậy.

"Anh thật mạnh mẽ nha." Cậu luồn lưỡi vào tai anh, thầm thì.

"Còn em thì thật nhỏ bé." Anh giỡn lại, nhưng Wooseok không nhận thấy ý trêu đùa nào cả. Mắt anh có ánh sáng, Wooseok không rõ đó là gì nhưng cậu thấy hưng phấn. "Anh sẵn sàng rồi?"

"Ừ" Anh nói, nhẹ nhàng thả cậu xuống đệm sofa. Seungyoun leo lên người cậu, ma sát đũng quần anh với cậu, xúc cảm khiến cậu phải bật thốt lên tiếng rên rỉ. Wooseok vòng chân quanh người anh kéo anh sát xuống. "Em muốn anh."

Seungyoun đưa tay xuống, nắm mép áo Wooseok, cởi nó ra, Wooseok cũng làm vậy với Seungyoun.

"Em chắc chứ" anh hỏi rồi Wooseok gật đầu.

"Nếu anh cũng vậy."

"Hay là em nghĩ lại trước đi."

Wooseok đưa tay xuống cảm nhận Seungyoun cách một lớp quần. Anh lớn hơn nhiều so với cậu tưởng tượng, Wooseok không chắc liệu mình có thể chịu đựng nổi kích cỡ đó. Cậu thật tâm do dự một chút.

"Đùa em thôi." Seungyoun thầm thì rồi hôn cậu.

Wooseok tập trung vuốt ve anh qua lớp quần, ngón cái xoay vòng trên phần đỉnh ướt át. Anh rên rỉ trong miệng cậu, muốn nhiều hơn nữa. Wooseok đang do dự không biết có nên phạt anh vì dám trêu chọc cậu thì ngay lập tức thay đổi suy nghĩ khi Seungyoun luồn tay vào giữa hai chân Wooseok.

Wooseok rên rỉ, không nhận ra mình sắp tới cho đến khi tay anh chạm vào cậu. Wooseok làm ấm tay rồi luồn vào trong mép quần Seungyoun, vuốt ve anh. Anh thuận theo, ma sát thứ đồ vật của mình vào tay Wooseok. Cậu hôn anh mạnh bạo, rên rỉ trong miệng anh.

Seungyoun dần thở gấp, Wooseok đẩy nhanh tốc độ tay. Cậu rên rỉ, cả người căng thẳng, cảm giác mình cũng sắp đến ngưỡng khi thấy anh làm mình sung sướng. Tay còn lại của Seungyoun ôm chặt lưng cậu, rên một tiếng. Anh buông tay, thở hổn hển vào vai Wooseok, mắt nhắm chặt, cả người vô lực. Wooseok cảm nhận một dòng chất lỏng ấm áp chảy vào tay mình, rồi buông tay khi anh bắn xong. Cậu để anh bình tĩnh lại rồi một lần nữa hôn anh, thoả mãn vì mình khiến anh cảm thấy thoải mái.

Cậu buông tay, chùi vào lớp vải rồi định đứng dậy đi thay đồ nhưng Seungyoun cản cậu.

"Em định đi đâu?" Seungyoun trầm giọng. "Anh còn chưa xong với em đâu."

Wooseok ngạc nhiên nhìn anh. "Chưa sao?"

Anh nhăn mũi lắc đầu đưa ngón tay luồn vào mép quần Wooseok, cởi xuống, lộ ra bạn nhỏ Wooseok đang bừng bừng hưng phấn. "Sao cả chỗ này cũng thật xinh đẹp vậy?"

Wooseok không biết nên trả lời thế nào hay nên ngu ngốc chớp mắt.

Anh đưa tay vuốt ve vài cái khiến cậu cương cứng. Wooseok không thể làm gì khác ngoài nhìn chằm chằm động tác của anh, không dám nhìn gương mặt hoàn hảo mà cậu hằng mơ ước.

Cậu nhìn anh cúi xuống dùng lưỡi liếm quanh phần đỉnh rồi ngậm hết tất cả vào cổ họng. Wooseok ngửa đầu ra sau rên rỉ. Lưỡi anh liếm xuống phần gốc, anh nuốt rồi di chuyển đầu lên xuống theo từng nhịp ổn định.

Cậu sắp tới nên không hoàn toàn tận hưởng, nhưng cậu không quan tâm. Cậu thậm chí không cố kéo dài. Cậu đặt tay lên đầu anh, nắm lấy tóc vì quá sung sướng. Anh dứt ra, làm ướt ngón tay rồi đưa vào trong cậu, di chuyển một chút rồi tìm thấy đúng điểm cần tìm, Wooseok khóc thét, không thể kiềm chế âm thanh.

Không lâu sau cậu tiết ra trong miệng anh, lưng tạo thành độ cong hoàn mỹ trên sofa. Seungyoun hôn lên cơ thể nhạy cảm, tìm thấy đôi môi rồi mỉm cười thỏa mãn hôn cậu. Anh nằm xuống ôm thân thể còn đang run rẩy của Wooseok để đầu cậu gối lên ngực mình, Wooseok thở ra một hơi, cuối cùng cũng lấy lại được nhận thức.

"Anh trêu chọc em vì biết em thích anh đúng không?" cậu thở không ra hơi hỏi.

"Không, anh trêu em vì anh thích em."

"Ừ vậy cũng được" Wooseok nhắm mắt, cố không xấu hổ về việc họ vừa làm.

Một lúc sau Seungyoun nói. "Chúng ta nên làm việc này thường xuyên hơn."

"Làm gì, xem phim kinh dị hả?"

"Không đâu," anh cười, hôn cậu.

"Tốt, em ghét phim kinh dị," Wooseok nói giữa nụ hôn.

"Em là người chọn nó mà!"

"Em không có!"

"Có!"

"Không có!"

"Dù sao cũng là ý tưởng của em!"

"Không phải!"

"Phải!"

"Không!"

Anh ôm lấy cậu rồi lật người lại. "Em và con gấu bông dễ thương của em lừa anh."

"Em không có mà!" Wooseok phản kháng. "Đừng có lôi gấu bông vào chuyện này!"

"Gấu bông giờ là của anh" Seungyoun trêu cậu, ngón tai di chuyển tới ngực Wooseok.

"Anh không được làm thế." Cậu rên rỉ.

"Hừm, từ giờ trở đi em phải vào phòng anh thì mới được nhìn thấy gấu bông." Seungyoun nói, đột nhiên nhảy khỏi sofa, chạy vào phòng Wooseok.

"Nè!" Wooseok la lên. "Anh quay lại đây!"

Cậu nhìn thấy Seungyoun chạy vụt qua. "Quá trễ rồi!"

"Không!" Wooseok la lớn, chạy vào phòng Seungyoun rồi ngạc nhiên vì không thấy anh đâu cả. Seungyoun đột nhiên xuất hiện, bắt lấy cậu, nhấc bổng Wooseok lên khỏi mặt đất. Wooseok la thét khi anh vứt cậu lên giường rồi chồm người đè lên trên cậu.

"Nữa hả?" Wooseok hỏi, thở hổn hển sau nụ hôn mãnh liệt.

"Em có muốn không?" Anh hỏi, ý đồ cực kì rõ ràng.

"Có," Cậu gầm gừ rồi xoay người leo lên phía trên.

Ngài gấu bông tội nghiệp phải chứng kiến một màn nóng bỏng mà mình không bao giờ muốn thấy ở vị trí mới chỗ bàn máy tính, Wooseok sẽ mắng Seungyoun vì dám để gấu bông của cậu chỗ đó khi cả hai xong việc.

Khi nào xong thì không ai biết cả.

-

cre: twitter.com/xsninepm

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net