i
Xiaojun vừa tròn 100 tuổi. Cậu đã ăn mừng sinh nhật mình cùng hai người bạn, không may là không ai trong hai người là người bất tử cả, và đây là nơi đầu tiên cậu gặp Hendery.
Hendery là một nhân viên pha chế, còn Xiaojun đang nhận được sự khuyến khích từ những người bạn của cậu - chủ yếu là Yukhei - đến gần và xin số điện thoại của anh.
Khi cậu thật sự lấy hết can đảm để tiến về phía anh ấy, chàng nhân viên pha chế nở một nụ cười rạng rỡ và đặt một ly đồ uống trước mặt cậu.
Chúc mừng sinh nhật cậu nhé, anh nở một nụ cười tươi tắn và Xiaojun thì lắp bắp cảm ơn anh.
Đây là sinh nhật lần thứ bao nhiêu của cậu thế?
100 tuổi, Xiaojun trả lời, nhưng Hendery nghĩ nó là một trò đùa và cười khúc khích mãi.
Ấn tượng đấy.
Anh biết không, Xiaojun cuối cùng cũng lấy lại sự tự tin của mình, tôi cứ ngắm anh mãi từ phía đằng kia thôi và tôi nghĩ anh cực kì đẹp trai luôn đấy.
Hendery đặt chiếc giẻ lau xuống, nghiêng đầu sang một bên và cười ngại ngùng, Cậu nghĩ tôi như vậy thật à?
Không- không phải là nghĩ mà tôi chắc chắn luôn ấy. Nhưng khi tôi đứng trước mặt anh, tôi nghĩ mình đã sai rồi. Anh không chỉ đẹp trai chết người thôi đâu, trông anh như một vị thần vậy.
Và tất nhiên, cậu đã có được số điện thoại của anh.
Họ hẹn hò với nhau cả ngàn lần sau đó và Xiaojun không thể ngăn bản thân rơi vào lưới tình với anh. Hendery rất tuyệt, tôn trọng người khác, suy nghĩ chín chắn và là một người yêu hoàn hảo với một trái tim ấm áp. Cậu chìm đắm hoàn toàn trong tình yêu của Hendery và chẳng hề muốn tìm lối thoát ra.
Hai năm sau khi họ chính thức là một đôi, và khi Xiaojun chắc chắn rằng họ sẽ ở bên nhau lâu dài, cậu nói với Hendery rằng mình là một người bất tử.
Nghĩa là-buổi tối ở bar mà em nói là sinh nhật 100 tuổi, hôm đó em nói thật đấy hả?
Hendery trông có vẻ ngạc nhiên hơn là sốc, điều này nhắc Xiaojun rằng cậu đã bị anh hấp dẫn như thế nào. Xiaojun say mê Hendery. Cậu yêu tất cả những điều nhỏ nhặt về Hendery và cậu biết rằng mình sẽ chẳng thể yêu ai khác ngoài anh cả. Cậu say mê giọng anh, đôi mắt của anh, những nụ hôn và những động chạm của anh, cậu phát điên vì tất cả mọi thứ của Hendery.
Họ cưới nhau sau khi yêu nhau ba năm.
Khi mà Hendery già đi từng ngày, Xiaojun vẫn thế, vẫn trẻ trung như hồi nào và vẫn yêu Hendery như vậy-à không, thậm chí cậu còn yêu anh hơn nữa kìa.
Chôn cất Hendery là điều đau khổ nhất trong suốt 143 năm cuộc đời Xiaojun. Nước mắt cậu rơi điên cuồng khi nhìn thấy họ từ từ đặt anh xuống dưới lòng đất.
Cậu ghét phải thừa nhận, nhưng cái chết của Hendery khiến cậu đau khổ hơn nhiều khi phải chôn cất Yukhei và Mark qua đời vào hai năm trước.
Câu cuối cùng mà Hendery nói với cậu; Anh yêu em, Xiaojun.
Câu cuối cùng mà Xiaojun nói với Hendery; Em sẽ mãi mãi yêu anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net