Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

01

Trans: NN

16:00

Sáu giờ, hắn tỉnh dậy từ trong cơn mơ

Thở gấp như chó hoang, mồ hôi mịt mờ ướt cả trán

Đỉnh đầu là một cái bóng đèn chập chờn, đã vỡ mất cái miệng, thậm chí một con thiêu thân còn bay loạn vào.

Dưới cánh tay trái rất nóng, rất trơn, nhìn qua mới biết là một cơ thể trắng đến lóa mắt, đầu óc vô cùng hỗn loạn.

Tôi là ai, đây là đâu? Bên cạnh là ai

Căn phòng tối tăm lộn xộn, TV lóe lên những bông tuyết, rít rít mà vang lên mấy âm thanh bình luận bóng đá dõng dạc.

*bông tuyết ở đây là mấy cái hạt đen trắng lúc TV bị nhiễu

Trên hộc tủ đặt một cái đồng hồ mặt số màu đỏ lấp lóe , nhảy từng giây từng giây cẩn thận .

"A..." người bên cạnh nhúc nhích, vò vò cái mái tóc rối màu bạch kim, đôi mắt vẫn chưa mở ra đã lên tiếng: "Tiêu Chiến, sao anh dậy sớm thế."

"Tôi tên Tiêu Chiến?" Câu hỏi mang tính thăm dò không nhận lại được câu trả lời, người bên cạnh lại gục đầu.

Đồ vật đang bị chiếc điện thoại bàn màu đỏ gạch đè lên, cầm lên xem thử, trang đầu viết đầy chữ.

Tiêu Chiến, đừng sợ, tôi là cậu của ngày hôm qua

Cậu mắc chứng mất trí nhớ tạm thời, không nhớ được chuyện đã qua trước kia, với lại sau 24 giờ sẽ quên mất toàn bộ.

Thế nhưng đừng sợ, điện thoại di động ở dưới gối, mật mã ở bên trên nó.

Trang thứ hai, hé ra khuôn mặt yêu nghiệt đẹp trai, mái tóc màu bạch kim phản nghịch, ánh mắt đen láy, cả khuôn mặt khinh thường giơ ngón giữa với ống kính.

Bên dưới viết bảy chữ: Vương Nhất Bác, tiền đã đưa rồi.

Bình tĩnh chấp nhận tất cả, dường như chuyện này đã sớm trở thành bản năng của cơ thể.

Tiêu Chiến móc điện thoại từ dưới gối ra, mở album ảnh, danh sách liên lạc một lần, chẳng có cái gì cả.

Ngồi dậy, rón rén từ bên cạnh Vương Nhất Bác đang ôm gối che kín lấy đầu cầm một cái quần lót lên, chân đụng vào Vương Nhất Bác một cái, em ấy mặc rồi, thế chắc nó là của mình.

Duỗi chân ra khỏi chăn cẩn thận từng li từng tí, người bên cạnh đột nhiên cử động một cái.

Tiêu Chiến hồi hộp nhìn sang, lọt vào một cặp mắt thuần khiết như trẻ con, tóc tai lộn xộn, cái miệng và khuôn mặt phúng phính, nửa thân trên đều lộ ra, trắng nõn bóng loáng như một cô gái, trên người còn có tí vết đỏ, Tiêu Chiến không nhớ mình rốt cuộc là đồng tính hay là dị tính, nhưng nếu cậu đã ngủ với Vương Nhất Bác, thế chắc là ...gay nhỉ?

Xem ra chỉ là một đứa rất nhỏ, mình thật là cầm thú!

Bỏ đi, dù sao thì biết rõ xu hướng tình dục rồi.

Vương Nhất Bác lướt mắt qua lông chân của anh một cái không nói gì.

Xấu hổ quá, Tiêu Chiến suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn khen một câu

"Em đẹp trai quá, tối qua làm rất tốt, cực khổ rồi."

Nói xong, còn huýt gió như lưu manh.

Vương Nhất Bác đột nhiên cười lên, như nhân vật phản diện trong phim truyền hình: "Nếu làm tốt, muốn làm thêm một lần nữa không?"

Tiêu Chiến vò đầu, nhìn thân thể nhỏ bé yếu ớt của Vương Nhất Bác một cái, đơn thuần cười: "Thêm một lần, em chịu được không?"

Được thôi.

"Anh nói cái gì? Nói lớn lại xem", giọng điệu ra lệnh, mái tóc bị tóm lấy, bị buộc nâng lên, đối mặt với đôi mắt dã thú, đôi môi hồng hào mấp mấy: "Anh nói cái gì?"

"Mẹ nó! Đệt" Tiêu Chiến nhịn không được mà mắng, bị ép ngậm vào đầu lưỡi ướt át linh hoạt, từng tấc một mút vào nước bọt, người nằm sấp trên thân như một con thú hoang điên cuồng, mỗi lần tiến vào đều hung hăng đâm vào tuyến tiền liệt, nặng nề đụng đến chỗ sâu, hông của cậu mạnh mẽ va lên cái mông của anh, tiếng vang dâm mĩ càng kích thích hứng thú của cậu.

"Vương...Nhất Bác... sao mà...em... làm anh vậy", một câu nói bị phân nát thành từng chữ một bật ra. Tiêu Chiến hận đến mức răng cũng đang run lên

"Không sướng sao? Chỗ tối qua anh đòi hỏi đó". Vương Nhất Bác hình như đã tìm đến điểm thoải mái của anh, cắm một nửa đến chỗ đó , dùng quy đầu mạnh mẽ nghiền ép tuyến tiền liệt.

"A...em làm gì đó..." Mềm mại như một cô gái, "Đệt ...em tha cho anh được...không hả, anh đưa tiền cho em...em đừng làm nữa"

Vương Nhất Bác cọ sát càng dữ hơn, thậm chí lại nhét vào một ngón tay cọ nơi nhạy cảm đó: "Không được, vịt cũng có tôn nghiêm của vịt"

"Quần..." Lúc Tiêu Chiến nói chuyện bị va chạm mạnh mẽ, miệng cũng không khép được, âm thanh sướng đến cực hạn phát ra không ngừng, nước dãi chảy dọc theo khóe miệng.

"Đêm qua..."

"Anh muốn biết điều gì?" Vương Nhất Bác hình như rất hài lòng với bộ dáng của anh, cẩn thận đổi tư thế, để anh ngồi lên trên mình, nắm lấy eo cùng lúc đẩy hông, như vậy đâm càng sâu.

Tiêu Chiến cảm thấy mình bị đâm nát rồi, thế mà người dưới thân kia nhìn chằm chằm anh không hề chớp mắt, mang theo khí thế ham muốn lẫn ép người dày đặc.

"Tối qua anh bảo anh thích nhất là tư thế này, bởi vì như thế quyền chủ động trong tay anh, hôm nay sao thẹn thùng thế?"

Vương Nhất Bác cười nói: "Anh Chiến, đừng trốn tránh, nhìn em nè."

Người tôi nói không phải là Vương Nhất Bác, cậu ta kịch liệt bẻ cổ Tiêu Chiến xuống, để anh nhìn thấybản thân từ lỗ nhỏ ra vào thế nào, trong lỗ nhỏ của anh rốt cuộc nhiễu bao nhiêu nước, ngậm lấy dương vật của Vương Nhất Bác lưu luyến không rời ra sao, dương vật của chính anh đã cứng đến mức nào, thậm chí làm ướt cả bụng dưới của Vương Nhất Bác

"Xem em làm anh như thế nào, sướng nhỉ"

"Hôm qua anh cứ giống một con cho cái vậy, núm vú bóp cứng lên , tuốt dương vật hai lần, đã đong đưa cái mông xin em làm anh nhanh chút..."

" Em im mồm", Tiêu Chiến gần như chóng bị cậu nói mà khóc luôn, lấy tay chặn lại cái miệng của cậu ta, "Anh không có như thế, em nói bậy."

Lời Vương Nhất Bác lầm bầm bị chặn ở trong tay nghe không rõ, từng đợt hơi nóng truyền đến, Vương Nhất Bác lè lưỡi liếm một vòng dâm đãng lên tay anh.

Đồng thời nắm chặt eo của anh tiến vào mạnh mẽ.

Tiêu Chiến nhịn không được kêu lớn, tay đã thả lỏng lực, Vương Nhất Bác lại bắt đầu nói, vân vê đầu vú của anh trước, trêu đùa sưng tấy đến đáng sợ, lại bóp bụng dưới của anh, hung hăng cắm vào, liều mạng đâm, sau đó sờ nơi mình đưa đẩy ở dưới bụng, còn khen anh: "Kêu nghe hay ghê, thoải mái nhỉ, chó cái nhỏ"

Kế đó nhào nặn cái mông của anh, cái mông trắng mềm như bột nhão, đập từng cái từng cái lên háng của cậu, xấu hổ không thể tượng tượng nổi, thân thể cũng đỏ đến khó tin. Phía sau đã thoa dầu bôi trơn, thế nhưng đã chơi lâu như thế vẫn hơi khó chịu, khó chịu nhưng ngăn không nổi sung sướng. Vương Nhất Bác trời sinh thích ra lệnh ép buộc lẫn chinh phục người khác, thế mà loại người này, cách thức này, ở trên giường có thể khiến người ta sướng đến chết đi sống lại.

Tiêu Chiến bây giờ đã cảm nhận được mình bị làm đến muốn chết, Vương Nhất Bác một tay đã có thể trói anh, không để anh tự sờ dương vật cho bắn ra, cùng lúc còn dùng lời lẽ nhục mạ: " Ai cho anh chưa thông qua sự cho phép của em mà tự bắn? Như thế không sướng sao? Anh Chiến"

Không lưu luyến chút nào mà quét qua núm vú đỏ cứng: "Anh sao mà lẳng lơ vậy?"

Trong mắt Tiêu Chiến chứa dòng lệ nóng, rốt cuộc suy nghĩ làm sao để cậu im miệng, cúi người xuống hung hăng ngậm lấy môi của cậu.

Đối với một cặp mắt chất chứa nước mắt và nhục nhã, nhiệt độ ẩm ướt đáng sợ trên miệng lần đầu tiên chủ động dán lên. Vương Nhất Bác sửng sốt, ngay sau đó yên tâm tiếp nhận nụ hôn, có lòng tốt giúp Tiêu Chiến tuốt đầu đỉnh, nhưng mà là kiểu hững hờ, không nhanh không chậm mà tuốt. Tay Tiêu Chiến muốn động lại bị cậu kéo ra.

"Đừng gấp"

"Vương Nhất Bác...xin cậu", Tiêu Chiến giống như là không thầy cũng tự thông mà khép mở, câu này đã nói ra thì cái gì cũng có thể theo đó mà nói được : "Vương Nhất Bác, anh, cầu anh, buông tha cho tôi được không..."

Nhắm mắt cam chịu số phận, cái bộ dáng phụ nữ trọng trinh tiết cầu xin cậu: "Chủ nhân, cầu xin cậu, để chó cái bắn ra đi"

Vẻ ảm đạm trong mắt của Vương Nhất Bác Tiêu Chiến nhìn không ra, anh ngước đầu, liều mạng kêu to thở dốc, hoàn toàn rơi vào trong nhịp điệu ra vào điên cuồng của Vương Nhất Bác.

"Cút..."

"Em đi đây..." Tiếng cài nút thắt lưng vang lên, Vương Nhất Bác mặc áo khoác da, sơ mi trắng, trên mặt không có trang điểm nhìn rất nhỏ, đội nón lên sau cùng, liếc mắt nhìn Tiêu Chiến lưu luyến không rời, như đứa nhỏ bị đưa đến nhà trẻ víu lan can nhìn phụ huynh: "Em đi đó, em đi thiệt đó...làm phiền anh tổng kết tiền lần này"

"Cút", Tiêu Chiến đỏ hốc mắt lấy ví tiền đập cậu, lại sợ con người này thấy tiền là sáng mắt, ngồi nhìn chằm chằm xem cậu lấy ra bao nhiêu. Cậu giống như một đứa trẻ tủi thân, rút ra hai tờ năm trăm bath, đặt ví tiền lên lên trên bàn cho anh, còn tủi thân đóng cửa.

"Đệt, làm như mình đâm nó ấy , rõ ràng đã đưa tiền, mà lại là nó..."

Tiêu Chiến nhịn không được mắng thành tiếng, ánh mắt dừng lại bố con số trên cánh tay phải

1805

Ngã quắp trên giường, lại nghĩ đến khuôn mặt kia: "Thu phí thật tiện lợi"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net