Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1

1.

Hôm nay thời tiết ấm áp cực kỳ, Vương Nhất Bác lười biếng duỗi cái eo nhỏ, dùng móng vuốt xù lông lau mặt hai cái, rồi rảo bước về phía ngõ nhỏ ngập tràn ánh nắng rực rỡ.

Đúng, mọi người không có nhìn nhầm đâu, là móng vuốt thật.

Chính là loại chân đầy lông xù xù đó.

Một trận gió nhẹ nhàng quét qua, thổi tung lớp lá rụng nhiễm đỏ màu thu. Đám lá lại sột sột soạt soạt cắt ánh mặt trời thành từng mảnh nhỏ, để lại trên mặt đất bóng nắng trải đầy. Vương Nhất Bác đi tới chỗ đất bằng nơi đầu ngõ nhỏ nằm phơi nắng, đôi mắt híp lại ra chiều thích thú lắm.

Đúng là từ đầu đến đuôi từ trong ra ngoài đều là dáng vẻ nên có của một con mèo. (*)

(*) Ở đây tác giả dùng "miêu mô miêu dạng" (猫模猫样), chế từ cụm "nhân mô cẩu dạng" (人模狗样), tức là "mặt người thân chó", thường dùng để chỉ người bên ngoài đạo mạo bên trong toan tính, trong ngoài bất nhất. Tác giả chế thành "miêu mô miêu dạng", ý nói em nó từ trong ra ngoài, từ vẻ ngoài đến tích cách đều là dáng vẻ của mèo.

2.

Nhưng mà Vương Nhất Bác không phải mèo.

Ừ thì vẫn tính là mèo, cơ mà nói cho chính xác thì không phải là mèo bình thường.

Tuy rằng hiện tại cậu đã học được cách dùng thân hình này để bán manh làm nũng, hòng đổi lấy mấy con cá khô nhỏ từ chỗ bà lão hiền lành ở số nhà 23 phố Tây, cậu lại không có cách nào khống chế tiếng rừ rừ thoải mái phát ra từ cổ họng khi được cô bé lúc nào cũng mặc váy hoa ở số nhà 118 hẻm Đông sờ cằm... Nhưng cậu cực kỳ chắc chắn mình là một con người.

Là thiên tính thôi, tuyệt đối là do bản tính vốn có của mèo, Vương Nhất Bác kiên định nghĩ như vậy.

3.

Câu chuyện có lẽ bắt đầu từ ba tháng trước.

Nửa đêm, Vương Nhất Bác bị một trận gió lạnh thổi cho tỉnh giấc, mơ màng ngái ngủ mở mắt ra.

Bầu trời đêm ngày hạ đen đặc, không có lấy một ánh sao, một con ngài cứ bay lòng vòng quanh cái đèn đường mờ tối, lại còn liên tục lao về phía bóng đèn... Ấy khoan, sao tự nhiên trông cái đèn đường này cao bất thường thế nhỉ? Thêm nữa, sao cậu lại ngủ ngoài đường cái?

Vương Nhất Bác đầy mặt hoang mang, không hiểu rõ lắm đang có chuyện gì xảy ra. Cậu chống chân xuống mặt đường xi măng để đứng lên, không nghĩ tới lại cảm giác được lòng bàn tay mềm mại dị thường.

Thấy sai sai nên cậu cúi đầu nhìn một cái.

4.

Chắc chẳng có gì đáng sợ hơn chuyện nửa đêm bị gió lạnh thổi tỉnh, phát hiện ra bản thân đang nằm ngủ ngoài đường cái đâu nhỉ?

Mẹ nó ấy thế mà lại có đấy.

5.

Vương Nhất Bác nhìn đôi móng vuốt xù lông tùy ý mình vung vẩy trước mắt mà lâm vào trầm mặc.

Cậu quay qua quay lại nhìn ngắm bốn phía. Bậc thang nhỏ nơi bồn hoa ven đường, nơi mà bình thường chỉ cần tùy tiện sải chân một cái là bước lên được, giây phút này bỗng nhiên khó với đến lạ thường.

Vương Nhất Bác đưa cái măng cụt đầy lông xù xù lên xoa mặt một cái, run rẩy mở miệng:

"Meo?"

Một tiếng mèo kêu non nớt vang lên nơi đường cái vắng vẻ, còn chưa kịp truyền đi xa đã bị gió thổi tan đi rồi.

Cả người mèo con Vương Nhất Bác run lên trong gió lạnh.

6.

Không biết tương lai sau này sẽ ra sao, ít nhất hiện tại Vương Nhất Bác vẫn tương đối vừa lòng với cuộc sống của một chú mèo. Buổi sáng thức giấc ở ngôi nhà nhỏ mà đám trẻ trong khu dùng tấm lòng để dựng lên, ăn mấy phần đồ ăn mà mấy bạn nhỏ tình nguyện viên thiên sứ chuẩn bị, sau đó nhàn nhã cất bước, đi tìm một nơi dư thừa ánh dương mà nằm phơi nắng. Buổi chiều sang phố Tây chơi cùng bà lão cô độc nọ, nghe bà lải nhải mấy câu chuyện cũ của thằng cháu nhà bà, dù là Vương Nhất Bác chưa từng gặp thêm ai khác ở nhà bà lão. Chạng vạng lúc gần giờ tan học thì ra con đường gần trường ngồi xổm một lúc, rồi chỉ cần meo meo mấy tiếng là sẽ có mấy cô bé thơm tho mềm mại đem đồ ăn vặt đưa đến bên miệng cậu – dù rằng phần lớn thời gian sẽ phải trả giá bằng cách để mấy cô bé vuốt lông.

Hôm nay Vương Nhất Bác vẫn nhàn nhã nằm sưởi nắng như cũ. Mùa thu tiết trời chuyển lạnh, ánh nắng ấm áp dễ chịu, lúc sưởi thoải mái vô cùng. Vương Nhất Bác vừa quay qua quay lại, đem cả người phơi từ đầu đến chân không chừa chỗ nào, vừa nhìn quanh quất ngắm người đi đường quá vãng.

Biến thành mèo thì cũng không có gì không tốt, chỉ là thân hình có hạn, hơi nhàm chán chút. Với tư cách của một con mèo có chỉ số thông minh của loài người, cậu còn lâu mới đi đánh nhau với chó gây lộn với mèo, cũng sẽ không chạy theo đống len sợi để lăn lộn cùng nó cả buổi trưa. Tuy rằng ngày ngày không cần đi làm không cần lên lớp, nghĩ thôi cũng thấy sướng, nhưng cũng thật nhạt nhẽo a a a a.

Vương Nhất Bác lại lần nữa trở mình đón nắng, ngáp một cái.

7.

"Lúc đạp xe phải chú ý duy trì độ thăng bằng nhé."

"Xe nghiêng về phía nào thì tay anh cũng phải đảo tay lái về phía đó, mắt đừng nhìn mặt đất dưới chân, phải nhìn thẳng về phía trước!"

"......"

Vương Nhất Bác từ cơn ngái ngủ bừng tỉnh, hai mắt nhập nhèm nhìn về hướng phát ra âm thanh. Ra là có người đang học đi xe đạp. Người học đi xe nọ trông dáng dấp cũng khoảng hai mấy tuổi, ngồi nghiêm chỉnh trên một chiếc xe đạp, nghiêm túc nghe giảng. Người dạy cũng tự mình làm mẫu rồi, nhưng lộ trình tiến lên của cái xe đạp kia vẫn không khống chế được như cũ, tay lái đảo hết từ bên nọ sang bên kia.

"A a a a a dễ thế mà anh còn không học được là sao hả!"

"Ây làm lại đi, làm lại lần nữa nào! Đảm bảo là làm được!"

Hai tai mèo của Vương Nhất Bác run lên, mắt thấy người tập đi xe đạp kia đang run rẩy lao về hướng mình, cậu lập tức nhảy ngược về phía sau.

8.

Nhưng có vẻ cậu vẫn đánh giá hơi cao trình độ kỹ thuật của tên này rồi.

9.

Lúc xe đạp lao đến đây, Vương Nhất Bác mới phát hiện, hóa ra mí mắt mèo cũng biết giật giật báo nguy.

Tuy rằng ai cũng nói mèo có tới 9 cái mạng, nhưng lúc bị một cái xe đạp có trọng lượng gấp chục lần đâm bay, đồng thời chân trước bên trái cũng phát ra âm thanh đứt gãy lách cách thanh thúy, Vương Nhất Bác vẫn đau đến mức trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện cào rách mặt cái tên đầu đất học đi xe đến ngốc mà vẫn không đi được tử tế kia.

10.

Nhưng lúc này tên ngốc kia lại đang vươn tay, liên tục vuốt lông Vương Nhất Bác từ đầu đến đuôi, cậu lại không thể nhảy dựng lên mà cào rách mặt anh ta được.

Bởi vì chân trước của cậu đang bị một anh bác sĩ mặc áo blouse trắng dùng băng cố định trên bàn quấn quanh.

Đúng rồi đấy, Vương Nhất Bác thế mà lại bị tên khờ kia đâm gãy xương.

11.

Cũng may người này không gây chuyện rồi chạy trốn, thấy mèo bị mình đâm bay liền đem xe đạp vứt cho người còn lại, tự mình ôm lấy con mèo Vương Nhất Bác hiện đang đau đến mức bất tỉnh "miêu" sự trên mặt đất, vô cùng lo lắng chạy tới bệnh viện thú y.

Anh bác sĩ thú ý mặc áo blouse trắng, tay ôm bình giữ nhiệt, vẻ mặt không màng thế sự đưa mắt hết nhìn mèo rồi lại nhìn người.

"Con mèo này gãy xương là do bị xe đạp đâm vào à?"

"Đúng thế."

"Cậu đâm à?"

"Vâng."

"Thế mà cũng đâm vào nó được, đỉnh thật đấy!" Bác sĩ thốt ra lời cảm thán từ tận đáy lòng.

"......"

12.

"Tao nói thí không phải, chứ nhìn chú mày chắc vẫn còn là mèo con, tuổi còn trẻ, làm sao đến cái xe đạp còn không tránh được vậy? Có phải ngày thường ít rèn luyện thể lực đúng không, hay là do lúc đấy mất tập trung hả... Chậc." Tay bác sĩ thú y vừa băng bó vừa lắc đầu, miệng khẽ lầm bầm.

Vương Nhất Bác đảo mắt, vẻ mặt vô cùng ghét bỏ.

Mau ngậm cái miệng của anh lại.

13.

Bất quá tay bác sĩ này tuy có hơi lắm mồm, nhưng làm việc vẫn rất lưu loát, bó rất... chắc tay.

Vương Nhất Bác giơ cái măng cụt bị băng thành một cục lên nhìn, lại thêm một lần phỉ nhổ trong lòng.

14.

Một con mèo có bốn chân, thiếu đi một chân cũng chẳng ảnh hưởng lắm đến việc đi đứng.

Vương Nhất Bác từ trên bàn đứng dậy, bước đi lưu loát, từ dưới tay của ông anh đang giữ chân mình thoát ra, ước lượng vị trí thật chuẩn, nhẹ nhàng nhảy khỏi bàn, thậm chí còn lăn một cái giảm xóc, tránh động đến cái chân bị thương.

Một chuỗi động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, đến Vương Nhất Bác còn nhịn không được mà tự tấm tắc khen ngợi bản thân.

15.

Không hổ là mình.

Vương Nhất Bác chống ba cái chân lành lặn xuống đất, vẻ mặt đắc ý hất tóc mái không tồn tại của mình một cái.

16.

Nhưng mà ở trong mắt anh chàng lòng đang tràn ngập áy náy kia, đó chỉ là một chuỗi hành vi ngây ngô của mèo con, nó run rẩy muốn nhảy khỏi bàn, lại vì chân bị thương mà khi chạm đất còn ngã lăn quay một cái.

Nhìn mà lòng anh tan nát.

17.

Anh đi qua nhấc mèo con lên, dúi nó vào trong lồng ngực mình, vẻ mặt nghiêm túc nói với nó:

"Anh sẽ chịu trách nhiệm với bé con!" (*)

(*) Chỗ này tui định để tao – mày cho tự nhiên cơ mà nghe lại thấy hơi cục súc nên đổi như này =))) mọi người thích kiểu gì hơn? Cho xin miếng ý kiến ik =)))

18.

"Meo meo meo meo?"

19.

Tóm lại, anh chàng kia ôm mèo con rảo bước về nhà. Mặt trời chiều ngả về tây, một người một mèo trông hài hòa biết bao.

Vương Nhất Bác ghé vào ngực anh, nghĩ đến cá khô nhỏ mà tức giận.

Nếu trong nhà người này không có đồ ăn ngon, lão tử sẽ bỏ đi ngay và luôn!

20.

"Anh sẽ chăm sóc nhóc đến khi vết thương khỏi hẳn, đến lúc đó đi hay ở là tùy em nhé."

"Meo." [Được.]

"Hồi còn ở quê anh có từng một con mèo, tuy là hầu như đều là bố mẹ anh chăm nó, nhưng anh cảm thấy mình cũng coi như có một chút kinh nghiệm đi."

"Meo." [Ừ...]

Người này chắc không phải bị ngốc đâu nhỉ, Vương Nhất Bác nghĩ, sao lại còn ngồi nói chuyện với mèo vậy?

"Sắp tới chắc là chúng ta sẽ phải ở chung với nhau lâu đấy! Đúng rồi, anh tên Tiêu Chiến."

"Meo ngao." [Tôi tên Vương Nhất Bác.]

"Nhóc nói xem có tên gì hay để đặt cho nhóc bây giờ nhỉ..."

"......" [...... Đừng.]

" Hạt dưa, đậu phộng, hạnh nhân, hạch đào, hạt dẻ..."

"Meo meo meo meo?" [Tên tuổi kiểu gì kỳ vậy?]

"Ý? Nhóc thích tên Hạt Dẻ à?"

"Meo?" [Hả?]

"Vậy kêu nhóc là Hạt Dẻ nhé!"

"Miêu ngao?" [Clgt?]

"Nhóc đúng là thích cái tên này thật đấy nhỉ ha ha ha ha."

21.

Khỉ gió!

Ai nói thích cơ????

Đừng có mà xuyên tạc tiếng kêu của tôi như thế có được không!

Có được hay không!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net