Chương 15
92.
Yêu đương với một cậu nhóc còn học cấp 3 kém mình 6 tuổi là loại trải nghiệm như thế nào? Nội tâm Tiêu Chiến trăm mối ngổn ngang, lại không biết nên nói từ đâu cho phải.
Ban đầu Vương Nhất Bác chỉ đến nhà anh để ăn chực thôi. Sau đó, ngày thi cử dần dần đến gần, cả hai thấy rằng chạy tới chạy lui như thế rất phí thời gian, nên quyết định để Vương Nhất Bác ở luôn nhà Tiêu Chiến cho tiện. Mà trong nội tâm hai người vốn đã bồn chồn không yên, nay lại sống chung dưới một mái nhà, không cẩn thận một chút là củi khô bốc lửa ngay, đến nỗi Tiêu Chiến cũng không thể giải thích rõ ràng làm sao mà sự tình lại phát triển đến bước kia, như thể là vận mệnh an bài, đẩy hai người đến bên nhau. Bọn họ ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi, chỉ có bước cuối cùng kia, Tiêu Chiến vẫn lấy lí do Vương Nhất Bác còn là học sinh cấp 3 mà kiên trì từ chối, nhất quyết không cho hết.
Tháng 6 sắp đến cửa, là một học sinh lớp 12, áp lực học hành của Vương Nhất Bác cũng càng ngày càng lớn, thời gian sau tan học dần bị đủ loại bài tập cùng đề thi chiếm dụng bằng hết. Về phía Tiêu Chiến, công việc của anh cũng dần có chút khởi sắc, còn cùng với mấy người bạn ý tưởng lớn gặp nhau, cùng hợp lại thành lập một studio, sau đó còn giành được cơ hội hợp tác với một nhãn hàng danh tiếng có sức ảnh hưởng lớn. Nhờ đó, phòng làm việc cũng vững vàng hơn, Tiêu Chiến cũng vì thế mà bắt đầu chuỗi ngày đầu tắt mặt tối.
Hoàn cảnh xung quanh hệt như guồng quay của bánh răng trong động cơ, điên cuồng xoay tròn, thúc giục bọn họ tiến về phía trước, mà sự tồn tại của đối phương lại trở thành quãng nghỉ hiếm có giữa những quay cuồng ấy. Đối với cả hai người, đó là quãng thời gian điên cuồng lại mê mang, ban ngày vì tiền đồ còn mờ mịt của bản thân mà dốc hết sức lực, chỉ vào lúc đêm khuya tĩnh lặng mới có thể buông xuống tất cả căng thẳng lo âu thường trực, ở bên nhau lặng lẽ thở ra, giống như con thuyền tìm về đến bến cảng của mình, dừng chân lưu trú. Bọn họ tựa như hai kẻ vùng vẫy trong vũng bùn đen đặc, giúp nhau tiến về phía trước, trở thành tia sáng le lói soi rọi đêm đen của nhau.
Bất kể thế nào, thời gian vẫn cứ không ngừng trôi chảy, guồng chân chạy nhanh về phía trước. Vương Nhất Bác chống chọi đến hết ngày mùng 8 tháng 6 cũng thi xong buổi cuối, rốt cục có thể thở phào nhẹ nhõm. Đêm hôm đó, cậu liền đè Tiêu Chiến ra gặm sạch sẽ. Đôi tay cứng cáp ôm eo người kia một chút, đôi môi lại hôn người kia một chút, gần như cả một buổi tối chỉ lặp đi lặp lại câu "Em yêu anh" bên tai Tiêu Chiến, hơi thở cậu gần kề hết lần này đến lần khác khiến cả người anh nhũn ra, nơi đầu tim cứ run rẩy mãi không ngừng.
Tháng 7, kết quả thi đại học được công bố. Vương Nhất Bác phát huy không tồi, chẳng hề do dự mà đăng ký vào trường đại học tốt nhất tỉnh, còn vừa vặn đặt tại nội thành. Phòng làm việc của Tiêu Chiến cũng phát triển rõ rệt, được rất nhiều nhãn hiệu công nhận, danh tiếng cũng đi lên. Hết thảy mọi chuyện đều giống như xua tan mây mù thấy được trời quang, mọi sự càng ngày càng trở nên tốt đẹp.
Cả kỳ nghỉ hè, Vương Nhất Bác trực tiếp đóng quân ở nhà Tiêu Chiến, lại còn xách cả đống lego và máy chơi game phủ đầy bụi sang. Vốn là một cậu thiếu niên trời sinh hoạt bát, hơn nữa hiện tại không còn kỳ thi đại học trói buộc nữa, Vương Nhất Bác cũng coi như là có thể triệt để thả lỏng bản thân một chút. Ngày ngày nhìn cậu ngồi xếp bằng dưới đất, tập trung tinh thần liều mạng ghép lego, Tiêu Chiến cứ cong môi cười mãi. Trừ lúc ở trên giường, Vương Nhất Bác khiến Tiêu Chiến cảm thấy bản thân như thể đang nuôi thêm một đứa em trai ham chơi ở nhà vậy.
Ngay khi Tiêu Chiến bắt đầu cho rằng mọi chuyện đều sẽ thuận lợi trôi qua, một cú điện thoại đã gõ vang hồi chuông cảnh báo trong lòng anh.
Buổi tối hôm đó, Tiêu Chiến vừa mới tắm rửa đi ra thì thấy Vương Nhất Bác vừa chơi game xong, đang trưng cái vẻ mặt đắc ý khoe với anh kỷ lục mới, ghét muốn chết. Sau đó hai người ở ngoài phòng khách hôn hít một tí, lúc sắp sửa lau súng cướp cò thì tiếng chuông điện thoại của Tiêu Chiến bất chợt vang lên. Anh nhìn màn hình điện thoại hiện lên chữ "Mẹ" lập lòe, nháy mắt bỗng bĩnh tĩnh lại.
Anh tự nhiên nghĩ ra mình còn chưa thẳng thắn với người nhà chuyện Vương Nhất Bác. Ba mẹ anh chẳng biết gì chuyện anh yêu đương, đã thế anh còn ở chung với người ta cả mấy tháng trời rồi. Yêu đương thì không phải vấn đề, mẹ Tiêu Chiến cũng thường vì chuyện chung thân đại sự của anh mà sốt ruột. Chỉ là... anh không biết làm thế nào để mở miệng nói với người nhà, rằng người yêu của anh thật ra là một chàng trai.
Ba mẹ anh... liệu có thể tiếp thu được chuyện này không? Tiêu Chiến thất thần nghe xong điện thoại, liền lâm vào trầm mặc. Trong nháy mắt, anh bỗng ý thức được mình và Vương Nhất Bác đã chọn đi một con đường gập ghềnh biết bao, buộc phải đối mặt với rào cản gia đình, xã hội, hiện thực, không có cách nào trốn tránh. Anh đứng ngoài ban công nhận điện thoại, Vương Nhất Bác thì ở trong phòng khách dọn dẹp mấy mảnh lego rơi vãi. Qua cửa kính trong suốt, anh nhìn cậu thiếu niên bận rộn trong phòng khách, đoạn nghĩ, nếu là Vương Nhất Bác, cậu sẽ xử trí thế nào?
Nhưng em ấy nhỏ tuổi vậy, hẳn sẽ không để ý đến loại chuyện này đâu. Tiêu Chiến cúi đầu cười tự giễu. Vương Nhất Bác từ trước đến nay đều là một người tùy tâm sở dục (*), thường không màng đến những khuôn sáo của xã hội hiện thực. Có lẽ vì anh đã sớm bị hiện thực mài giũa, đến mức sắp mất đi góc cạnh của riêng mình, nên mới bị nhuệ khí hồn nhiên thiên thành (**) trên người đối phương hấp dẫn.
(*) Tùy tâm sở dục: thuận theo ý muốn của bản thân, hành động mà không bị người ngoài ảnh hưởng
(**) Hồn nhiên thiên thành: khí chất trời sinh hoàn mỹ, ở đây ý nói Bí Bo tốt đẹp như vậy là tự nhiên vốn có, tâm tính không bị hiện thực tàn khốc biến đổi
Nếu nói Tiêu Chiến mang đến cho Vương Nhất Bác cảm giác ấm áp mà cậu vẫn luôn thiếu thốn, thì Vương Nhất Bác cũng là người rót một phần sức sống vào cuộc đời của Tiêu Chiến, khiến bản thể mỏi mệt vì bị thế giới người lớn chèn ép đến khó thở trong lòng anh có thể nhờ cậu mà thả lỏng một chút. Những khi ở bên cạnh Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến không cần khoác lên bộ mặt đon đả giả dối của người trưởng thành, có thể không chút kiêng nể đùa giỡn hay bày ra tính khí trẻ con với cậu.
Tiêu Chiến siết chặt điện thoại trong tay, khẽ thở dài một hơi.
Thôi thì cứ gạt ba mẹ trước đã.
93.
Từ đó về sau, Tiêu Chiến bắt đầu suy xét kỹ càng tương lai của hai người họ. Anh không quá rõ ràng chuyện nhà Vương Nhất Bác, nhưng Tiêu Chiến cảm thấy nếu muốn bên nhau lâu dài, anh cần phải dần dần dung nhập sự tồn tại của Vương Nhất Bác vào cuộc sống thường ngày của mình, nói cho cùng thì cũng không thể bí mật yêu đương cả đời được. Trước tiên, anh đem chuyện này nói với Tuyên Lộ và Uông Trác Thành. Hai chị em họ đều kinh ngạc hết sức, nhưng người trẻ tuổi tư tưởng cũng thoáng, bọn tiếp rất nhanh chóng tiếp nhận sự thật này. Sau khi thuyết phục được hai người thân cận nhất và cũng có khả năng giúp anh giải thích với ba mẹ nhất, Tiêu Chiến cũng có thể tạm thời thở phào một hơi, sau đó bắt đầu đem mục tiêu hướng đến mấy người bạn thân của mình.
Yêu đương với một cậu bạn nhỏ kém tận 6 tuổi, riêng việc này thôi cũng đã rất có lực sát thương rồi, huống chi là còn nghe từ miệng một người bạn từ đầu đến chân đều là dáng vẻ thẳng nam sắt thép. Mấy người bạn thân của Tiêu Chiến khiếp đảm hết nửa ngày, không nói được lời nào, cuối cùng chỉ vỗ vai anh, chúc anh hạnh phúc. Đương nhiên, những việc này Tiêu Chiến đều nói cho Vương Nhất Bác biết, trong đầu còn tự bồi đắp một suy nghĩ.
Anh thực sự nghiêm túc muốn Vương Nhất Bác đồng hành với mình trải qua hết nửa đời sau.
Tiêu Chiến nhờ vả Tuyên Lộ và Đại Thành giúp anh giấu giếm chuyện yêu đương này với ba mẹ, bất tri bất giác mà đối phó được đến tận tháng 9. Về sau Tiêu Chiến mới biết rằng Vương Nhất Bác đã thẳng thắn nói chuyện của hai người với ba mẹ cậu ngay khi cả hai xác nhận quan hệ xong. Chỉ là ba mẹ cậu từ sau khi ly hôn cơ bản cũng không buồn quản cậu nữa, nên tự nhiên là cũng chẳng phản đối gì. Đương nhiên, cho dù là có phản đối, Vương Nhất Bác cũng sẽ không nói cho Tiêu Chiến biết.
Vương Nhất Bác sẽ không đĩnh đạc giảng giải cậu muốn tương lai về sau ra sao, chỉ người thật việc thật mà hành động, đáp lại mọi cố gắng của Tiêu Chiến, nỗ lực vì cái gọi là quãng đời còn lại của nhau.
Ngày đến trường đại học báo danh, Tiêu Chiến đi cùng với Vương Nhất Bác, dọc đường đi cứ lải nhải mãi không ngừng, trông như kiểu phụ huynh chứ chẳng phải bạn trai, mà còn là loại phụ huynh có đứa con 6 tuổi lần đầu đến trường học. Vương Nhất Bác sẽ có một quãng thời gian huấn luyện quân sự, theo luật là phải hoàn toàn ở lại trường, không được ra ngoài, nên hai người họ sẽ phải xa cách một thời gian khá lâu. Tới lúc phải nói lời tạm biệt, Tiêu Chiến vẫn dặn dò không ngơi miệng, lôi lôi kéo kéo Vương Nhất Bác ngay ngoài cổng trường. Vương Nhất Bác trưng ra vẻ mặt bất đắc dĩ, miễn cưỡng đáp lời anh, kỳ thực nội tâm rất hưởng thụ chuyện này. Cậu biết là Tiêu Chiến đang lưu luyến mình, nhưng mà lại xấu hổ, không thể nói trực tiếp thành lời cho cậu nghe được.
Cậu đứng yên tại chỗ kiên nhẫn nhìn Tiêu Chiến, chờ đến khi người kia không còn nghĩ ra được cái gì để mà dặn nữa. Tiêu Chiến bị Vương Nhất Bác nhìn lâu đến mức lòng nảy sinh cảm giác chột dạ, giơ tay sờ mũi.
"Anh nói xong cả chưa?" Vương Nhất Bác nhướng mày nói với Tiêu Chiến. Anh nghĩ nát cả óc vẫn không biết nên đáp gì cho phải, đành gật đầu một cái. Vương Nhất Bác tiến lên một bước, nâng cằm Tiêu Chiến lên, đặt xuống môi anh một cái hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước rồi nói, "Em cũng không muốn xa anh."
Hai bên tai Tiêu Chiến lập tức đỏ ửng cả lên, không biết là vì bị xem thấu tâm tư hay là vì đột nhiên bị người yêu hôn một cái ngay giữa đường. Anh nhe răng thỏ cảnh cáo, mãi một lúc lâu sau mới rít ra một câu.
"Em đấy..."
Cổng trường ở ngay mặt đường cái, ngày khai giảng nên người đến người đi tấp nập vô cùng, bất kể là sinh viên mới hay cựu sinh viên đều bận chìm đắm trong bầu không khí náo nhiệt của ngày khai giảng, gần như không có ai chú ý tới nhất cử nhất động của hai người dưới bóng cây bên cạnh cổng, mà kể cả có nhìn thấy đi chăng nữa thì cũng chỉ là chuyện của người lạ, cũng chẳng có gì to tát.
Nhưng câu chuyện lại phát triển theo hướng không ai ngờ tới nhất. Ở phía đường bên kia, có một người phụ nữ trung niên đưa con tới báo danh trực tiếp quan sát hết một màn này. Người phụ nữ do dự lấy điện thoại ra, hướng tới phía Tiêu Chiến ở xa xa mà chụp một tấm ảnh, sau đó gửi đi, kèm theo một tin nhắn.
"Dì, hình như cháu mới gặp qua con trai dì ở cổng trường đại học X, thằng bé vừa mới cùng một cậu con trai... hôn nhau."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net