Chương 17
95.
Vương Nhất Bác theo huấn luyện viên đến phòng chờ, bên trong có một người phụ nữ đang ngồi đợi, hai mày nhíu chặt, sắc mặt rất kém. Người phụ nữ nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra liền ngẩng mặt lên nhìn cậu. Vương Nhất Bác tiến đến, ngồi đối diện với bà.
Mẹ Tiêu nhìn cậu bé ngoan ngoãn trước mặt mình, trong lòng ngũ vị tạp trần. Đứa nhỏ này dáng dấp đẹp mắt, còn rất lễ phép, hơn nữa thi đỗ vào trường đại học này thì chứng tỏ phương diện học tập cũng không tồi. Nếu đặt trong tình huống bình thường, bà hẳn sẽ thích đứa trẻ này lắm. Thế nhưng cứ nghĩ đến mối quan hệ giữa cậu và con trai mình, trong lòng lại bất giác sinh ra một cảm xúc bài xích không thể nói rõ. Bà cần phải ngăn cản con trai mình đi vào cái ngõ cụt đó.
Khuôn mặt của Tiêu Chiến giống mẹ đến bảy tám phần, khi nhìn thấy đôi mắt của bà, Vương Nhất Bác cũng đã thầm đoán được đại khái mọi chuyện. Quả nhiên, mẹ Tiêu mở lời trước: "Cháu là Vương Nhất Bác phải không? Bác là mẹ Tiêu Chiến."
Nghe thấy tên Tiêu Chiến, từng đốt ngón tay của Vương Nhất Bác không tự giác mà cuộn tròn lại, sống lưng cứng còng thẳng tắp. Kỳ thực lúc Tiêu Chiến gióng trống khua chiêng đem chuyện của anh với cậu nói hết cho những người thân thiết xung quanh biết, chỉ chừa lại mỗi ba mẹ anh, thì cậu cũng đã nhìn thấu được trong lòng anh đang trăn trở điều gì. Nhưng cậu không muốn đè nặng thêm áp lực lên người anh, cho nên không nói thẳng ra, dù chuyện gì cậu cũng hiểu. Tuy rằng ngày thường cậu luôn bày ra vẻ vân đạm phong khinh, chẳng bao giờ thèm lưu ý đến cái nhìn của bố mẹ hay những người xung quanh, chuyện gì cũng tự làm theo ý mình, nhưng chỉ cần có liên quan đến Tiêu Chiến, cậu liền không tự tin được như thế nữa.
"Bác đã biết... quan hệ giữa cháu với con bác." Trong phòng chờ chỉ có mẹ Tiêu và Vương Nhất Bác, không khí nhất thời có chút căng thẳng. Vương Nhất Bác lấy lại bình tĩnh, mới dám nhìn thẳng vào đôi mắt gần như giống hệt đôi mắt của Tiêu Chiến ở phía kia.
Mẹ Tiêu cũng nhìn Vương Nhất Bác, hít một hơi rồi nói tiếp: "Hôm nay bác tới là hy vọng có thể bảo cháu chia tay với nó."
Tuy rằng đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc thật sự nghe đến lời này từ miệng của mẹ người yêu nói ra, Vương Nhất Bác vẫn có hơi hoảng loạn. Cậu rất muốn nhảy dựng lên, trực tiếp cự tuyệt, nhưng đối diện cậu là mẹ Tiêu Chiến, là người đã sinh ra người cậu yêu, nuôi dưỡng người cậu yêu. Bất kể có thế nào đi nữa, cậu cũng không muốn làm Tiêu Chiến khó xử.
Vương Nhất Bác cân nhắc suốt một hồi lâu, sau đó mới lựa lời nói với mẹ Tiêu: "Thưa bác, thực sự xin lỗi bác vì bọn cháu đã giấu giếm bác suốt thời gian vừa qua. Nhưng cháu thật lòng thật dạ thích con trai bác, thế nên cháu sẽ không chia tay với anh ấy đâu ạ. Cháu nghĩ Tiêu Chiến cũng..."
"Thích! Mấy đứa trẻ con các cháu há mồm ngậm miệng là chỉ biết nói mỗi chuyện thích với lại không thích!" Ngữ khí của mẹ Tiêu lạnh lẽo vô cùng, một nhát cắt ngang lời của Vương Nhất Bác, "Hai đứa trẻ như thế, đang lúc huyết khí phương cương, có khi đấy chỉ là nhất thời xúc động, lại đi nhầm thành thiên trường địa cửu. Con trai bác trước kia rõ ràng có thích con gái, hồi cấp 2 còn yêu thầm hoa khôi lớp bên cạnh. Nó đồng ý ở bên cháu bất quá chỉ là do cảm giác mới mẻ nhất thời thôi."
Từ lời nói của mẹ Tiêu, Vương Nhất Bác đoán rằng bà chắc cũng đã giằng co qua lại với Tiêu Chiến. Đôi mày cậu không khỏi nhăn lại. Hiện tại mẹ Tiêu nói câu nào là sặc mùi thuốc súng câu đấy, hẳn là lúc ở bên kia bà vẫn chưa thuyết phục được Tiêu Chiến. Trong thời gian huấn luyện quân sự Vương Nhất Bác không được dùng điện thoại, không có cơ hội liên hệ với Tiêu Chiến, cho nên hoàn toàn không biết tình hình hiện tại của đối phương, nhất thời không tránh khỏi lo lắng. Cơ mà vấn đề khó giải quyết nhất bây giờ vẫn là mẹ Tiêu ngồi trước mặt cậu kia.
"Thế là bác cũng đã nói chuyện với Tiêu Chiến rồi phải không ạ? Cháu nghĩ là, chuyện của bọn cháu có phải là do ham thích mới mẻ hay không, Tiêu Chiến hẳn là rõ hơn bác. Bọn cháu ở bên nhau có thể là vì nhất thời xúc động, nhưng hai bọn cháu thật sự thích đối phương, mối quan hệ được như hôm nay, đều là vì bọn cháu đã cân nhắc kỹ lưỡng, từng bước cùng nhau trải qua. Xin bác hãy tin tưởng chúng cháu."
"Tin tưởng? Cháu muốn bác tin tưởng hai đứa nhóc như mấy đứa thế nào hả?" Mẹ Tiêu kích động đến nỗi hốc mắt đỏ bừng lên, "Hai đứa mới có tí tuổi, làm sao đã biết cái gì là sóng to gió lớn! Hai đứa luôn miệng nói muốn cùng nhau đối mặt với khó khăn, nhưng mà hai đứa có thật sự biết con đường này khó khăn đến mức nào không hả?"
Vương Nhất Bác á khẩu không trả lời được. Nói cho cùng, trong cuộc tình này, chuyện tuổi tác chính là điểm yếu lớn nhất của cậu. Rất nhiều lúc cậu chỉ hận bản thân không thể một ngày lớn thêm được mười tuổi, có đủ dũng khí, đủ mạnh mẽ để bảo hộ người cậu yêu.
Mẹ Tiêu dừng một lúc rồi lại tiếp tục: "Chiến Chiến từ nhỏ đã là một đứa trẻ có lòng tự tôn cực cao, tuy rằng so với các bạn cùng lứa, nó không phải đứa ưu tú nhất, nhưng cũng coi như là lớn lên không gặp trở ngại vấp ngã gì. Nhìn dáng vẻ cháu, bác nghĩ cháu hẳn là cũng quen được người ta khen từ bé đến lớn. Bây giờ hai đứa lại muốn nghe người ta châm chọc chửi rủa, muốn để người ta xem thường mình à? Hai đứa chịu được sao? Chiến Chiến là con trai bác, cháu muốn bác đứng trơ mắt nhìn nó đi vào vũng bùn thế à? Hai đứa đã bao giờ nghĩ qua bác sẽ cảm thấy thế nào chưa?"
Vương Nhất Bác biết mẹ Tiêu yêu con đến tha thiết, lời nói ra cũng đều là sự thật, cho nên cũng không biết phản bác ra sao. Tiêu Chiến là miếng thịt nơi đầu tim của mẹ Tiêu, nhưng anh đối với cậu cũng chẳng khác gì. Cậu có thể không màng đến những lời đồn đại phỉ báng xung quanh, nhưng cậu không hi vọng những lời nhảm nhí cay nghiệt đó làm hại đến Tiêu Chiến. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt của mẹ Tiêu, cất lời, "Bác, bọn cháu không yếu đuối như bác nghĩ đâu ạ. Bác không tin cháu cũng được, nhưng xin bác hãy tin vào lựa chọn của Tiêu Chiến. Tương lai, nếu gặp phải khó khăn... cháu sẽ dùng hết sức lực để bảo vệ anh ấy."
"Cháu hiện tại chỉ là đứa nhóc mười tám mười chín tuổi, chăm lo cho mình còn không xong, nói gì đến chuyện bảo vệ người khác? Hứa hẹn kiểu đó ai mà chẳng làm được, vấn đề là cháu thực sự sẽ làm được gì cơ chứ? Cháu thậm chí còn chưa ra trường, chưa bước vào xã hôi, kinh tế còn chưa độc lập. Nói cho cùng, cháu không thể làm được gì cả đâu."
"Nếu cháu thật sự thích nó, thì đừng kiên trì níu kéo những chuyện sẽ làm nó tổn thương như thế nữa."
Hốc mắt Vương Nhất Bác đỏ ửng, có cái gì nghẹn chặt nơi yết hầu, khiến cậu không nói thêm được gì nữa. Mỗi một câu mẹ Tiêu nói ra đều đâm vào điểm yếu của Vương Nhất Bác, làm cho người ta hít thở không thông. Khắp phòng chờ chỉ có sự câm lặng bao trùm.
96.
"Mẹ đến trường tìm Vương Nhất Bác sao?!"
Tiêu Chiến mới cãi nhau với mẹ xong, tự nhiên không muốn về nhà. Có điều bản thảo vẽ tay anh mới nhận gần đây có yêu cầu một loại tài liệu đặc thù, không có thì không hoàn thành được, mà loại tài liệu này anh lại để ở quê, nên dù không tình nguyện cho lắm nhưng Tiêu Chiến vẫn nhấc chân về nhà một chuyến. Anh không ngờ vừa mới đến cửa đã nghe thấy mẹ nói chuyện với người ta, mà nội dung câu chuyện còn khiến Tiêu Chiến vẫn đang đứng ngẩn người ở bậc cửa lập tức bừng bừng lửa giận. Anh dùng vẻ mặt không thể tin được để nhìn mẹ mình.
"Làm sao? Tôi tìm nó nói chuyện còn phải hỏi ý kiến anh à?" Mẹ Tiêu nhìn thấy con trai cũng tức đến sôi máu, từ sô pha đứng phắt dậy, giằng co gắt gỏng với Tiêu Chiến. Người ngồi bên cạnh bà nâng tay lên, vẻ muốn nói lại thôi. Tiêu Chiến lúc này mới nhìn rõ bên cạnh mẹ Tiêu là Tuyên Lộ.
"Lộ tỷ." Tiêu Chiến quay về phía Tuyên Lộ gật đầu một cái, xem như chào hỏi, sau đó lại một lần nữa nhìn sang phía mẹ mình, ngữ khí lạnh lẽo: "Mẹ có chuyện gì thì tìm con đây này, đừng đi tìm Vương Nhất Bác làm khó nữa."
"Anh nói tôi làm khó nó à?" Mẹ Tiêu cao giọng, "Sao anh không nghĩ là hai anh đang làm khó tôi đi?"
Mùi thuốc súng trong nháy mắt tràn lan khắp cả căn phòng. Tuyên Lộ bị kẹp ở giữa, nói cũng không được mà không nói cũng không xong, ngồi thu mình trên ghế, xoa tay lo lắng. Mẹ Tiêu cũng coi như nể tình có người ngoài ở đây, không trực tiếp chơi bài ngửa với Tiêu Chiến, cố bày ra vẻ mềm mỏng với anh.
"Nghe mẹ đi, cuối tuần này đi gặp con bé nhà họ Cố..."
"Mẹ đừng khuyên con nữa, con sẽ không bao giờ chia tay với em ấy đâu." Tiêu Chiến lắc đầu thở dài, trên mặt treo đầy bất đắc dĩ, "Mẹ cũng đừng tìm Vương Nhất Bác nữa, em ấy cũng sẽ không đồng ý đâu."
Mẹ Tiêu nhìn thẳng vào mắt anh, biểu tình bỗng nhiên phát sinh biến hóa, có chút khiến người ta không nắm bắt được.
"Sao con biết là nó không đồng ý?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net