Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 19

100.

"Chị, sao em lại ở đây?"


Tiêu Chiến tỉnh lại từ trên giường bệnh, câu đầu tiên nói ra lại khiến Tuyên Lộ vốn trong lòng đang như lửa đốt suốt mấy ngày nay giờ lại trở tay không kịp. Theo bản năng, cô nhìn sang vị bác sĩ tâm lý đứng bên cạnh, đối phương cũng đang dùng vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía cô. Mẹ Tiêu vẫn còn ngồi ngoài phòng bệnh gạt nước mắt, Tuyên Lộ sợ Tiêu Chiến tỉnh lại mà nhìn thấy mẹ Tiêu thì cảm xúc sẽ lại bất ổn, cho nên khuyên bà ra ngoài ngồi đợi. Trong lúc Tuyên Lộ và Tào Dục Thần còn đang nhìn nhau nghi ngại, Tiêu Chiến đã cất lời: "Lộ tỷ, người bên cạnh chị là..."

Tuyên Lộ phản ứng nhanh, vội khoác lấy cánh tay Tào Dục Thần: "... Vẫn chưa giới thiệu cho em nhỉ, đây là bạn trai chị." Tào Dục Thần kinh ngạc nhìn Tuyên Lộ, cũng kịp thời hiểu ý mà phối hợp với cô, hướng về phía Tiêu Chiến mà gật đầu, tuy là nhìn vẫn còn hơi câu nệ một chút. Khuôn mặt Tiêu Chiến giãn ra, khóe mắt cong lên, cảm khái một câu: "Thật tốt quá."

Trước trạng thái hiện tại của Tiêu Chiến, Tuyên Lộ có chút lúng túng vụng về, nhất thời không biết nên nói gì, chỉ hỏi Tiêu Chiến bây giờ đang cảm thấy thế nào, sau đó ngồi tán gẫu linh tinh với anh một lúc. Tào Dục Thần ở phía sau trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng mới giật tay áo của Tuyên Lộ một cái, rồi quay qua nói với Tiêu Chiến: "Tôi có thể nói chuyện riêng với cậu được không?"

Tiêu Chiến mới tỉnh lại từ cơn hôn mê, vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nghe Tào Dục Thần hỏi một câu như thế, cũng không biết làm gì khác ngoài gật đầu. Tuyên Lộ nhìn vào mắt Tào Dục Thần đầy thâm ý, rồi mới quay người ra khỏi phòng bệnh. Mẹ Tiêu ngồi ở ngoài nhìn thấy Tuyên Lộ bước ra, lập tức đứng dậy túm chặt lấy tay cô: "Chiến Chiến nó... thế nào rồi?"

Tuyên Lộ nhìn vẻ mặt tiều tụy của mẹ Tiêu, không biết nên miêu tả thế nào cho bà hiểu: "Thân thể hẳn là không có gì đáng ngại, chỉ là... nhìn qua thì thấy trạng thái tâm lý có xảy ra chút vấn đề ạ."

"Xảy ra vấn đề?" Hốc mắt mẹ Tiêu lại đỏ lên, Tuyên Lộ vội vàng an ủi bà: "Chắc là không nghiêm trọng đâu ạ, Tiểu Tào đang xác nhận ở bên trong rồi."

"Thằng bé này... Sao lại làm ra chuyện ngốc nghếch như thế chứ..." Mẹ Tiêu lại rơi nước mắt, bà bụm mặt, ngã ngồi xuống ghế. Uông Trác Thành bước sang vỗ vai Tuyên Lộ, ý bảo cô hãy nghỉ ngơi một lúc. Tuyên Lộ gật đầu, giao mẹ Tiêu cho Uông Trác Thành, ngồi xuống ghế bên cạnh nhắm mắt lại. Quầng thâm đậm màu dưới mắt cô cho thấy cô đã không được nghỉ ngơi cẩn thận suốt mấy ngày rồi. Hành lang bệnh viện rất yên tĩnh, vậy mà trong đầu Tuyên Lộ vẫn rối như tơ vò, chuyện vừa qua như từng đoạn phim ngắn, cứ chiếu đi chiếu lại mãi trước mắt cô.

Điện thoại không người bắt máy, Uông Trác Thành dùng hết sức lực đá văng cửa nhà, người ở trên giường có kêu thế nào cũng không tỉnh dậy, lọ vitamin C không nhãn rơi trên mặt đất, xe cứu thương chạy như bay trên đường, ánh đèn xanh lét trên cửa phòng cấp cứu sáng lên... Tại sao cô lại không chú ý đến những dấu hiệu đó chứ? Cô rõ ràng đã có cơ hội ngăn cản hết tất thảy! Cô rõ ràng đã có cơ hội để làm thế mà... Thế nhưng cô lại bỏ lỡ mất.

Tuyên Lộ hít sâu một hơi, rồi lại chậm rãi thở ra, trên mí mắt giống như đang treo nặng ngàn cân, làm cách nào cũng không mở ra được.

"Mình rõ ràng có thể..." Cô giống như đang nói mê, cứ lẩm bẩm mãi, cuối cùng không thể chống đỡ nổi nữa mà ngủ mất.


Những chuyện về sau mọi người hầu như cũng biết cả rồi. Tiêu Chiến tự sát không thành, còn đánh mất toàn bộ ký ức dẫn đến chuyện anh lựa chọn quyên sinh. Rõ ràng mức độ ảnh hưởng của chuyện kia đối với Tiêu Chiến vượt xa biểu hiện ngày thường của anh rất nhiều. Về chuyện mất trí nhớ, bác sĩ tâm lý kiêm bạn trai tạm thời của Tuyên Lộ, tức Tào Dục Thần phán đoán nguyên nhân là do kích thích của thuốc, khiến đại não của Tiêu Chiến khởi động cơ chế tự chữa lành, vô thức quên đi hết những đoạn ký ức khiến cho anh thống khổ. Nói cho cùng thì cũng là chuyện tốt. Tào Dục Thần cũng ít khi gặp phải tình huống như vậy, chỉ có thể đưa ra biện pháp có chút bảo thủ là đề nghị mọi người không được nhắc đến bất cứ chuyện gì có khả năng sẽ động chạm đến đoạn ký ức đã ngủ yên đó, rốt cuộc thì đối với Tiêu Chiến, duy trì trạng thái mất trí nhớ này có lẽ sẽ tốt hơn.

"Nhưng mà, so với Tiêu Chiến, tôi còn lo cho tình trạng hiện tại của cô hơn." Tào Dục Thần nhìn về phía Tuyên Lộ, trong mắt tràn ngập lo lắng, "Bây giờ cô rõ ràng đã mắc rối loạn stress sau sang chấn (*). Ngoài việc quan tâm đến em trai cô, cô cũng nên để ý đến bản thân một chút... Nói cho cùng thì lúc đó cô cũng không biết bên trong bình thuốc kia có cái gì."

(*) Rối loạn stress sau sang chấn (hay Hậu chấn tâm lý): là một rối loạn tâm lý, tổn thương về mặt tinh thần, biểu hiện bằng các triệu chứng lo âu rõ rệt sau khi phải đương đầu với sự kiện gây tổn thương và vẫn tiếp tục kéo dài sau đó khi sự kiện đã kết thúc từ lâu. Bệnh hay gặp ở những người từng trải qua các biến cố gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe tinh thần hoặc/và thể chất như , , bạo hành(, bạo hành tinh thần,...), . (theo Wikipedia)

Tuyên Lộ chỉ biết lắc đầu bất đắc dĩ, không nói gì cả. Từ sau sự việc kia, mỗi lần nhìn thấy lọ đựng thuốc, tim cô sẽ đập nhanh đến độ khó kiểm soát, ban đầu chỉ có lọ vitamin C, sau đó thì bất cứ một lọ thuốc nào cũng có thể khiến cô hoảng loạn. Chuyện này bắt đầu gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến nghề bác sĩ của cô, nên cuối cùng Tuyên Lộ chỉ có thể từ chức, chuyển sang làm một công việc khác. Bên kia, mẹ Tiêu cũng không còn cưỡng cầu Tiêu Chiến nữa, nói cho cùng thì đâu có chuyện gì quan trọng được bằng tính mạng của con mình. Tiêu Chiến thì tuy là rất tò mò với khoảng ký ức đã đánh mất kia, nhưng mỗi lần anh hỏi bóng hỏi gió, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ né tránh, không muốn nói cho anh biết, cho nên Tiêu Chiến cũng hiểu đó chắc hẳn không phải là một chuyện tốt, sau cũng không truy vấn nữa. Trạng thái như vậy được duy trì ổn định trong suốt 3 năm ── cho đến khi Vương Nhất Bác xuất hiện một lần nữa.


"Chúng tôi vẫn luôn cố gắng lấp liếm chuyện đã qua, xóa sạch mọi dấu hiệu liên quan đến cậu ở nhà em ấy, làm đến mức độ chính tôi nhiều khi cũng tin tưởng rằng tất cả mọi chuyện đã xảy ra kia chỉ là một giấc mộng mà thôi. Nhưng tôi biết Tiêu Chiến đối với chuyện kia vẫn còn nhiều nghi vấn, ngay cả em ấy cũng không hề phát hiện rằng bản thân em ấy vẫn luôn cố tìm kiếm bóng hình cậu trong tiềm thức... Nhưng mà hiện tại cậu đã trở lại rồi, tốt biết bao."

Tuyên Lộ kể xong tất cả những chuyện đã qua, hốc mắt cô đã sớm đỏ ửng lên. Nói xong, cô còn nhìn Vương Nhất Bác mỉm cười, khiến cậu cảm thấy cổ họng mình như có gì nghẹn lại.

"...Thành thật xin lỗi." Hầu kết Vương Nhất Bác run lên, cuối cùng chỉ nói ra được một câu này. Tuyên Lộ lắc đầu: "Cậu không cần thiết phải cảm thấy có lỗi. Cậu không sai, em ấy cũng không sai, không có ai sai hết." Cô ngẩng đầu nhìn khoảng không ngoài cửa sổ, "Nhìn sắc trời cũng không còn sớm nữa, Tiêu Chiến hẳn là sắp về đến nhà rồi đấy."

Vương Nhất Bác đứng dậy, trước khi đi còn cúi gập người chào Tuyên Lộ: "Cảm ơn chị."

Tuyên Lộ đứng ở của sổ nhìn bóng dáng Vương Nhất Bác càng lúc càng xa, tâm trạng nặng nề đè nặng trong lòng thoáng có chút buông lỏng. Cô ngồi xuống ghế, vươn tay xoa xoa đôi mắt có chút xót.

"Cũng cảm ơn cậu."



101.

"Em về rồi đây."

Lúc Vương Nhất Bác về đến nhà, Tiêu Chiến đã đứng trong bếp chuẩn bị bữa tối, nghe thấy tiếng mở cửa thì thuận miệng hỏi: "Đi đâu thế?"

"Đi ra ngoài một lát thôi."

Vương Nhất Bác biết Tiêu Chiến không thật sự có ý truy hỏi cậu, cậu vừa tùy tiện đáp một câu vừa cởi áo khoác ra, vắt trên thành ghế ngoài phòng khách. Cậu đi vào bếp, thấy Tiêu Chiến đang đứng trước bàn bếp thái rau, một lọn tóc sau gáy lung lay trên dưới theo động tác của anh. Vương Nhất Bác ngắm nhìn bóng dáng anh, cổ họng nhất thời lại hơi nghèn nghẹn. Cậu tiến lên vài bước, vòng tay ôm lấy anh từ phía sau lưng. Tiêu Chiến dừng tay, quay đầu lại cười hỏi: "Làm sao vậy?"

Vương Nhất Bác ôm chặt Tiêu Chiến, chôn khuôn mặt mình vào vai anh, mãi một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Không sao hết. Chỉ là tự nhiên cảm thấy gặp được anh thật tốt."

Tiêu Chiến nghe vậy thì bật cười, vươn tay xoa đầu cậu: "Sao hôm nay miệng lại ngọt thế? Ngoan nhé, ca ca phải nấu cơm rồi, nấu xong sẽ chơi với em, có được không nào?"

"Chậc." Vương Nhất Bác thấy anh dùng ngữ khí dỗ dành trẻ con để nói chuyện với mình, có chút không hài lòng, lập tức véo eo anh một cái. Tiêu Chiến ăn đau xuýt xoa một tiếng, nhanh chóng quay đầu lại, nhe răng thỏ cảnh cáo. Hai người họ gặp được đối phương liền biến thành hai con quỷ ấu trĩ, bắt đầu đùa giỡn trêu chọc nhau kiểu học sinh tiểu học.


Hai người không cẩn thận bước ra khỏi đời nhau, rốt cuộc cũng quay về bên nhau rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net