Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 5

65.

Vương Nhất Bác nhìn cái vị mặc áo blouse trắng trước mặt đưa tay sang, tâm như tro tàn nhắm mắt lại...

Không thể như thế được!

Vương Nhất Bác tôi đây mình đồng da sắt cơ mà, sao có thể vì chút khó khăn nhỏ như cái mắt muỗi này mà từ bỏ hy vọng được!

Trong khoảnh khắc Tiêu Chiến buông tay khỏi người cậu, ánh mắt Vương Nhất Bác liền sáng lên —— cơ hội tới rồi! Nhân lúc vị bác sĩ Lưu kia còn chưa giữ chặt lấy cậu, hai chân cậu giẫm một cái, sau đó chỉ thấy một bóng mèo nhanh nhẹn dứt khoát lướt qua không trung. Vương Nhất Bác đã thành công chạy thoát từ khoảng trống giữa hai người.

"Ấy! Hạt Dẻ!" Tiêu Chiến kêu lên theo bản năng, Vương Nhất Bác cũng không quay đầu lại, vội chạy về hướng cửa. Cậu cảm thấy thành công đang đến rất gần rồi, cuộc sống tự do yên ổn với thân thể vẹn toàn còn đang ở ngoài kia chờ cậu kìa —— "Lạch cạch", Uông Trác Thành lập tức nhanh tay đóng cửa lại.

Vương Nhất Bác phản xạ nhanh, vội vàng dừng lại, nhưng mà vẫn không kịp, mũi cậu va vào cửa, đau đến mức muốn khóc.

Tôi hận!

66.

Các bạn đã bao giờ thử bắt chuột hay loại động vật nào có khả năng né tránh linh hoạt như chim sẻ chưa? Bất kể quá trình có diễn ra như thế nào, chỉ cần "vây đánh" con vật đang muốn chạy trốn đó từ cả bốn phía, dần dần thu hẹp phạm vi hoạt động của nó, kết cục vĩnh viễn chỉ có một mà thôi——

Chân trước Vương Nhất Bác bị tay bác sĩ kia túm được, trong mắt cậu vẫn còn lấp lánh nước mắt vì mới bị đâm đau. Cậu vừa giãy giụa, vừa nhìn chằm chằm Tiêu Chiến đang muốn nói lại thôi ở bên cạnh bằng ánh mắt tuyệt vọng vô cùng, như thể không lưu luyến gì cuộc đời này nữa.

Các người thật biến thái! Ác ma! Quá đáng!

"Meo meo ngoan nào, giải phẫu một chút thôi là xong rồi." Bác sĩ Lưu bắt được Vương Nhất Bác, ngay lập tức đem cậu lên trên bàn giái phẫu, trong miệng vẫn tiếp tục lải nhải gì đó. Vương Nhất Bác chỉ cảm thấy cuộc đời mình sắp sửa tắt nắng, chân tay càng giãy giụa mạnh hơn.

Nhưng tôi không muốn biến thành thái giám đâu a a a!

Bên kia, Tiêu Chiến đang trải qua quá trình dày vò tư tưởng. Anh biết là triệt sản sẽ có lợi cho cuộc sống sau này của mèo, nhưng anh cũng không đành lòng nhìn một bé động vật nhỏ bị cưỡng ép tiếp nhận chuyện nó không muốn, huống chi chuyện này còn đang chân chân thực thực phát sinh ngay dưới mí mắt anh, dù trong lòng có kiên định cỡ nào, cứng rắn cỡ nào cũng không thể lờ đi hành động giãy giụa kịch liệt kia của nó được...

Bác sĩ Lưu đi đến bên cạnh bàn, đeo khẩu trang lên chuẩn bị giải phẫu, dưới tay anh ta truyền đến tiếng va chạm của dụng cụ phẫu thuật cùng khay đựng kim loại. Vương Nhất Bác nằm trên bàn giải phẫu, nước mắt lưng tròng nhìn về phía Tiêu Chiến, khiến cho người kia cứ nhìn một cái là lại áy náy thêm một phần.

"Thôi vậy... Hay là đừng triệt sản nữa..." Tiêu Chiến thực sự chịu không nổi nội tâm dày vò kiểu này nữa, rốt cuộc giương cờ trắng đầu hàng. Bác sĩ Lưu nghe xong vẫn hơi mê mang: "Cậu nói gì cơ?"

"Thì là... Tôi thấy Hạt Dẻ thực sự không muốn chút nào, hay là thôi đừng làm nữa..." Tiêu Chiến có chút chột dạ, sờ mũi mấy cái, từ đầu đến cuối người kiên quyết muốn làm cũng là anh, từ bỏ cũng là anh, kể ra cũng thấy hơi ngượng.

Vương Nhất Bác nằm trên bàn giải phẫu nghe thấy những lời này, kích động đến mức thiếu chút nữa thì mừng phát khóc. Nếu thân thể hiện tại không bị trói buộc, cậu chắc chắn sẽ giơ hai tay hai chân lên, cho anh ta mấy like.

Phản ứng của bác sĩ Lưu cũng khá là bình tĩnh, chắc cũng từng gặp qua kiểu quan xúc phân lâm trận đến nơi rồi còn đổi ý như thế này, cho nên cũng không bất ngờ quá. Anh ta chỉ hỏi lại thêm lần nữa để xác nhận: "Quyết là không làm nữa thật hả?"

Tiêu Chiến vẫn hơi do dự, anh nhìn bác sĩ Lưu, lại nhìn sang Vương Nhất Bác, thấy bé mèo trưng ra vẻ mặt đáng thương vô cùng nhìn mình, lại còn lệ nóng quanh tròng. Tiêu Chiến rốt cuộc hạ quyết tâm, gật đầu: "Vâng."

"Vậy được rồi." Bác sĩ Lưu bác sĩ không nói nữa, duỗi tay cởi bỏ dây cố định tứ chi cho Vương Nhất Bác. Trong khoảnh khắc trở lại lồng ngực Tiêu Chiến, trong lòng Vương Nhất Bác không hiểu sao lại nảy lên một loại cảm giác như thể đại nạn không chết vậy.

Tôi khổ quá mà, thật sự đấy.

Tiêu Chiến nói xin lỗi với bác sĩ, làm phiền người ta như vậy, nội tâm anh vẫn có chút băn khoăn. Anh vừa nhận lỗi vừa tiện miệng hỏi thêm những điểm cần chú ý khi mèo động dục. Bác sĩ cũng nhiệt tình, hỏi gì cũng trả lời.

"Cảm ơn bác sĩ, hôm nay làm phiền anh quá." Tiêu Chiến ôm mèo ra khỏi cửa, bỗng nhiên lại bị bác sĩ Lưu gọi lại.

Vương Nhất Bác thấy mình sắp phát điên lên mất, giờ phút này cậu chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái nơi đầy rẫy thị phi này, đi tận hưởng thế giới tự do vẹn toàn ngoài kia.

Bác sĩ Lưu bước nhanh hai bước đuổi theo Tiêu Chiến, dúi vào tay Tiêu Chiến một tấm danh thiếp: "Đúng rồi, người yêu tôi mở cửa hàng thú cưng. Nếu Hạt Dẻ động dục, cần giải quyết nhu cầu gì đó thì có thể liên hệ em ấy, hoặc gọi cho tôi cũng được ~" Anh ta nói xong còn chớp chớp mắt, mặt toàn là vẻ "cậu hiểu mà", cực kỳ giống mấy tú bà đang mời chào khách.

Nụ cười của Tiêu Chiến bỗng chốc cứng đờ.

Vương Nhất Bác: "......"

Không cần, cái này thật sự không cần.

Rốt cuộc thì, mối nguy của Vương Nhất Bác cuối cùng cũng được giải trừ.

67.

Sau khi mang Vương Nhất Bác về nhà, Tiêu Chiến bắt đầu công tác giám sát chặt chẽ hành vi của bé mèo, nhưng cũng chẳng thấy có gì khác lạ phát sinh. Dần dà, anh cũng quên luôn cả giám sát. Bản thân Vương Nhất Bác lại không để ý chút nào, vẫn sinh hoạt như cũ, nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, cuộc sống cứ vậy chậm rãi qua đi.

Chỉ là cái anh bác sĩ Lưu kia, từ sau ngày hôm đó, vẫn luôn siêng năng gửi tin nhắn cho Tiêu Chiến.

"Tôi cảm thấy bé mèo này không tồi đâu ~ vừa vặn cùng giống với Hạt Dẻ nè, chủ của bé cũng không đem mèo đi triệt sản, đến lúc động dục cậu với cô ấy có thể giúp đỡ nhau đấy ~"

Tiêu Chiến: "... Vậy thì phiền anh quá."

"Không phiền không phiền đâu."

Ở một góc khác trong thành phố, bác sĩ Lưu một tay cầm bánh ngọt mới mua, một tay bấm điện thoại nhắn tin cho Tiêu Chiến. Anh cứ thế đi, cuối cùng dừng lại ở một cửa hàng thú cưng. Từ ngoài cửa nhìn vào, có thể thấy một chàng trai đang giơ máy sấy, hong lông cho một bé cún cả người sắp sửa xù bông lên. Bác sĩ nhấn gửi tin nhắn, ở một nơi khác, giao diện của Tiêu Chiến hiện thông báo đã nhận được tin nhắn từ một vị bác sĩ nhiệt huyết vô cùng. Thấy tin nhắn được gửi đi thành công, bác sĩ Lưu cất điện thoại, duỗi tay đẩy cửa kính trong suốt trước mặt mình.

Chàng trai đang bận rộn kia nghe thấy tiếng động, liền ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa, ngay sau đó cười nói: "Hải Khoan, sao hôm nay anh đến sớm thế?"

"Hôm nay không bận, xong việc rồi thì tới đây với em thôi," Lưu Hải Khoan giơ bánh ngọt cho người kia xem, mắt cười cong cong, "Anh còn mua cả bánh đây này."

"Thật là." Chu Tán Cẩm lắc đầu bất đắc dĩ, ý cười nơi khóe miệng lại không hề phai đi. Cậu tiếp tục công việc trong tay, hất cằm bảo đối phương đặt bánh kem lên bàn bên cạnh, "Dù sao cũng rảnh rỗi ha, vậy mau giúp em thay cát mèo bên kia đi."

"Được rồi." Người bị điểm danh tràn ngập nhiệt tình đáp lại một câu, hai người nhìn nhau cười, trong cửa hàng nho nhỏ lập tức ấm áp náo nhiệt hẳn lên.

68.

Tháng 12, lại một năm nữa sắp qua đi.

Bảng tổng kết cuối năm của phòng làm việc còn chưa kịp xong, hợp đồng hợp tác ngày hội tân xuân đã tới liền tay, lại còn là loại phải giải quyết luôn. Tiêu Chiến cùng đồng nghiệp ở phòng làm việc thương thảo một buổi trưa, rốt cuộc cũng nhất trí được phương án cuối cùng, vô cùng lo lắng mà lập tức triển khai công việc, tăng ca hết cả buổi tối mới dựng xong cái khung ban đầu của dự án. Chờ đến khi Tiêu Chiến gọi được xe, đi từ trung tâm thành phố về dưới chân chung cư, cũng đã gần 12 giờ đêm rồi.

Lâu lắm rồi mới phải tăng ca muộn thế này, Tiêu Chiến cảm thán một câu. Anh một tay xách túi, một tay đút túi quần, vẻ mặt mệt mỏi chuẩn bị đi về nhà. Đêm khuya tĩnh lặng, xung quanh một mảnh tịch liêu, chỉ có đèn đường cùng trăng làm bạn. Tiêu Chiến đưa chân đá một hòn sỏi trên đường, trong đầu bắt đầu lan man nghĩ ngợi. Không biết Hạt Dẻ một mình ở nhà thế nào, có ngoan ngoãn ăn cơm không? Thôi bỏ đi, con mèo này có khi còn khôn hơn người, có bạc đãi ai cũng không thể bạc đãi chính mình.

Nghĩ đến bé mèo, vẻ mặt mệt mỏi của Tiêu Chiến tựa hồ hơi giãn ra một chút. Mỗi ngày làm việc rồi về nhà, dù có mệt đến mấy, chỉ cần nghĩ đến trong nhà còn có một sinh mệnh nhỏ hoạt bát đang chờ mình, một ngày nhọc nhằn dường như chẳng đáng để kể đến nữa. Anh thở phào nhẹ nhõm, trong miệng nhịn không được ngâm nga một giai điệu vẫn luôn hiện hữu trong đầu suốt hai ngày nay. Đến chân chung cư, Tiêu Chiến theo bản năng ngẩng đầu lên liếc một cái, quả nhiên giờ này tầng nào phòng nào cũng sáng đèn... Ấy khoan, sao đèn phòng khách nhà mình lại sáng?

Tiêu Chiến vẻ mặt nghi hoặc, anh nhớ rõ buổi sáng trước khi ra cửa đã tự mình kiểm tra đèn đóm một lần, cái nào cũng tắt rồi. Chẳng lẽ Hạt Dẻ lại luyện động tác gì yêu cầu độ khó cao? Nghĩ đến bé mèo nhà mình, năng lực vận động mạnh hiếm có, khiến người ta phải kinh ngạc không thôi, anh nghĩ cũng không phải không có khả năng này.

Chắc không phải có người đột nhập vào nhà đâu nhỉ...

Tuy là nghĩ như thế, lúc Tiêu Chiến lên lầu, trong đầu anh vẫn tính đến trường hợp tệ nhất có thể xảy đến. Anh đứng ngoài cửa nghe ngóng, xác nhận không có tiếng động gì lạ, mới cắm chìa khóa vào ổ, chậm rãi vặn ra.

"Hạt Dẻ?" Tiêu Chiến không rảnh lo dép lê, trực tiếp bước vào phòng, nhẹ nhàng gọi mèo nhà mình một tiếng, cũng không thấy nó phản ứng gì. Trong phòng bếp truyền ra tiếng nước chảy chậm, tí ta tí tách. Tiêu Chiến có chút khẩn trương, siết chặt chìa khóa trong tay, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi. Anh rón ra rón rén đi đến cửa bếp. Tình cảnh bên trong bỗng khiến anh cả kinh, nhất thời không cầm chắc chìa khóa, khiến nó rơi bộp ra đất.

Một chàng trai cao tầm mét 8 đang đứng trước tủ lạnh, giơ tay sờ soạng trên nóc tủ lạnh, hòng tìm bánh quy, trong miệng còn ở lẩm bẩm cái gì mà "Ai bảo anh để bánh quy ở chỗ cao như vậy, bình thường tôi với không tới, hôm nay cũng để tôi bắt được rồi nhé."

...Nếu Tiêu Chiến không nhìn nhầm, cậu trai trước mặt này hình như còn đang mặc đồ của anh cơ.

Nghe thấy tiếng chìa khóa rơi xuống đất, cậu nhóc trong phòng bếp vô thức quay đầu nhìn về phía cửa. Thấy Tiêu Chiến đứng đó, cậu ngẩn ra, theo bản năng nhanh chóng dừng lại, còn đem bánh quy trong tay giấu ra sau lưng, từ đầu đến chân đều là dáng vẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang.

Đôi mắt Tiêu Chiến vì kinh ngạc mà trợn to, đồng tử hơi chấn động, biểu tình phức tạp, miệng há ra một lúc lâu, cuối cùng chỉ có thể nhả ra một chữ: "Cậu..."

Chàng trai đối diện nháy mắt trưng ra vẻ mặt đứng đắn, nhanh chóng đoạt lấy câu chuyện: "Nghe tôi giải thích một chút..." Nhưng cậu một câu cũng chưa nói xong, kim giờ kim phút của chiếc đồng hồ trên tường đã đồng thời chỉ về số 12. Một người sống sờ sờ bỗng nhiên biến mất không bóng dáng, hộp bánh quy rơi cái bộp trên nền đất, chỗ cậu trai kia vừa đứng hiện tại chỉ có bộ quần áo cậu vừa mặc. Tiêu Chiến sững sờ đứng tại chỗ, nhất thời không tiêu hóa được sự việc vượt quá lẽ thường này.

Rốt cục là đang có chuyện gì vậy chứ!

Ngay lúc Tiêu Chiến sắp sửa hoài nghi chính mình hôm nay mệt quá nên sinh ảo giác, quần áo trên mặt đất bỗng nhiên giật giật. Tiêu Chiến nháy mắt cảnh giác, vẻ mặt đề phòng nhìn chằm chằm bộ đồ kia. Sau đó chỉ thấy một đôi chân nhỏ xù lông thò ra từ trong bộ đồ, tiếp theo là phần đầu, cuối cùng cả người bé mèo chui ra.

"Hạt... Dẻ?" Tiêu Chiến bỗng nhiên cảm thấy chuyện này còn có thể phát triển theo chiều hướng điên khùng hơn nữa.

Vương Nhất Bác ngồi trước đống quần áo, cúi đầu nhìn đôi măng cụt toàn lông xù xù của mình, xoay người bắt lấy cái đuôi đằng, trầm mặc nửa ngày, đột nhiên ôm chặt đầu mèo trên cổ mình kêu lên một tiếng.

"Meo?!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net