2
Mặt trời dần lặn và buổi lễ cũng chuẩn bị bắt đầu. Gió thổi khá mạnh khi Chanyeol tới địa điểm tổ chức hôn lễ nhưng lại chẳng thể làm dịu đi cảm giác khô nóng bên trong gã. Gã bắt đầu nghĩ rằng gã không ổn. Dù không còn thấy hồi hộp nữa nhưng cơ thể gã thì như bị thiêu đốt trở nên nóng bừng.
Từng ngọn sóng ập vào bờ, mang theo hương vị của biển cả vờn quanh mũi làm gã mỉm cười. Sehun vẫn chưa đến nên gã cố gắng kiểm tra lại xem mọi thứ liệu đã nằm đúng vị trí của nó hay chưa.
Bãi biển cát trắng đẹp lộng lẫy, bờ biển cách nơi cử hành hôn lễ hàng mét. Lối đi giữa các dãy ghế là một mái vòm làm từ hoa baby và mẫu đơn hồng. Một tấm thảm trắng dày dẫn lối tới một tiểu đình bằng gỗ được trang trí với những bông hoa tương tự, phủ trên mái đình, xà trước và các thanh trụ. Vị chủ hôn trong bộ lễ phục màu đen đã đứng sẵn sàng trước đám đông. Những bông hoa xinh đẹp được thắt cùng với một tấm vải trắng buộc trên những chiếc ghế màu vàng óng đặt hai bên của lối đi. Hầu như mọi khách khứa đều đã yên vị.
Cả Baekhyun cùng Jongdae đều đã có chỗ ngồi của mình và ơn giời là bọn họ không quậy tung mọi thứ lên. Hai bên sui gia cũng đông đủ và đang vui vẻ trò chuyện. Một khung cảnh gần như hoàn hảo đối với Chanyeol.
Điều duy nhất còn thiếu chính là Sehun.
"Chanyeol," người điều phối hôn lễ đến bên cạnh gã và nói nhỏ. "Sehun sẽ tới đây trong vài phút nữa."
Tim Chanyeol nảy mạnh lên vì phấn khích. Cuối cùng thì sau bao sự chịu đựng khốn khổ, gã cũng có thể lại nhìn thấy Sehun. Ngọn lửa cháy trong cơ thể gã bừng lên dữ dội hơn nữa.
Và mọi chuyện trở nên thật tệ khi gã thấy Sehun tiến về phía gã. Chanyeol phải nuốt nước bọt trước vẻ điển trai của vị hôn phu mình. Mái tóc đen mượt của Sehun được vuốt gọn sang một bên càng làm em thêm xinh đẹp. Bộ âu phục màu hồng nhạt tôn lên làn da trắng như sữa của Sehun, khiến cho vẻ ngoài băng lãnh của em trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.
Ánh mắt của Chanyeol dần đi dọc xuống chiếc quần âu bó khít của Sehun. Thật là một cỡ quần vừa vặn dành cho chú rể của gã. Mọi thứ đều vừa đủ và trong mắt Chanyeol... mọi thứ thật lộ liễu. Gã có thể thấy mọi thứ một cách rõ ràng. Yết hầu gã nhấp nhô trong cổ họng khi gã nhìn thấy túp lều nhỏ giữa hai chân Sehun bên trong chiếc quần tây. Có thứ gì đó trong Chanyeol như vỡ vụn ra khiến gã vội vã rời mắt về gương mặt Sehun và quyết định sẽ dừng lại đó.
Sehun mỉm cười khi em đứng lại bên cạnh gã. Đó là một nụ cười thuần khiết biết mấy nhưng lại khiến Chanyeol bối rối. Đó không phải kiểu hồi hộp gã cảm thấy một giờ trước. Đó là kiểu hồi hộp mỗi khi gã có ý định mang em lên giường.
Nhưng đó thì không phải là một tín hiệu tốt, nhất là đối với gã vào ngay thời điểm này.
Một người nhân viên tới gần Sehun và nói gì đó. Từ góc độ này, Chanyeol vừa vặn nhìn thấy cặp mông hoàn hảo tròn trịa như quả đào của người yêu gã qua lớp quần. Trí nhớ của gã quay ngược trở về những lần gã chụp lấy đôi mông ấy mà nhào nặn trước khi tách nó ra, và huyệt động xinh đẹp hồng hào của Sehun mấp máy chào đón gã.
Chanyeol nuốt nước bọt và vội quay đi khi gã nhận ra thằng em của gã đang dần thức giấc. Chuyện tồi tệ đang thực sự xảy ra. Nhưng tại sao chứ? Trước đó gã thấy ổn, vẫn ổn với nỗi bồn chồn gã có nhưng không giống như lúc này. Rồi mọi chuyện cứ ập lên người gã.
Byun-cmn-Baekhyun. Tên bạn thân duy nhất của gã cùng tên người yêu phiền phức Kim Jongdae. Chính hai thằng đần đó là nguyên nhân cho tất cả sự vật lộn bây giờ gã phải chịu. Rồi gã ngay lập tức nhớ tới thứ thức uống quái dị Baekhyun đưa cho gã trong phòng thay đồ. Hắn gọi nó là gì nhỉ? Cái gì đó liên quan đến suốt đêm và đại loại thế.
Chanyeol thầm rên rỉ trong lòng. Gã thực sự cần có một cuộc nói chuyện nghiêm túc với tên bạn thân sau buổi lễ. Đúng vậy, một cuộc nói chuyện và có lẽ là cả vài cú đấm.
"Chanyeol," chất giọng trầm khàn của Sehun trở nên quá mức mềm mại khi tới tai Chanyeol, mà điều đó chẳng khiến cho mọi chuyện khá lên chút nào.
Gã cố gắng trông bình tĩnh hết sức có thể trước khi đối diện với Sehun. Tầm mắt ngay lập tức va phải bờ môi căng mọng như cherry của vị hôn phu khiến gã giật nảy người. Một tầng mồ hôi dần đọng lại trên trán gã. Cảm giác khô nóng ngày càng dữ dội và thằng em gã cuối cùng cũng tỉnh giấc.
Thấy gã không phản ứng gì một đỗi, Sehun lo lắng. "Mọi chuyện ổn chứ, babe?"
Sự trìu mến trong giọng nói của Sehun như là thứ âm nhạc trong tai gã, khiến đôi tay gã run rẩy. Gã lắc đầu lia lịa trước khi nói, "Ừ, chỉ là anh quá hưng phấn thôi."
Một bên mày của Sehun nhướng cao. "Hưng phấn?"
Tim Chanyeol hẫng đi một nhịp đầy lo sợ. "A! Ý-ý anh là, anh quá hào hứng muốn cùng em bước vào lễ đường đó, em yêu."
Sehun chớp mắt, rồi má em ửng đỏ và môi em thì dẩu ra. "Em cũng vậy."
Vào khoảnh khắc Chanyeol nhìn ngắm Sehun, gã nhận ra gã đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu rồi. Cuối cùng thì gã cũng không còn chỉ là người tình hay người yêu của Sehun nữa. Từ ngày hôm nay, gã sẽ là chồng hợp pháp của Sehun.
Cái danh phận duy nhất mà gã đã thèm muốn thật lâu. Và cái suy nghĩ đó còn khiến gã hứng tình hơn nữa.
"Được rồi, chúng ta sẽ bắt đầu buổi lễ ngay sau đây. Xin mời các quý vị khách quan ổn định vị trí!" Người chủ trì hôn lễ thông báo tới mọi người.
Tiếng nhạc cổ điển cất lên. Chanyeol nắm lấy tay Sehun và mỉm cười yêu chiều. Cổ họng gã càng thêm khô nóng khi xúc cảm mềm mại từ tay người yêu truyền tới tay gã. Gã nghe tiếng tim mình đập điên cuồng hơn bao giờ hết. Gã khẽ rên rỉ trong cổ họng rồi thì thầm vào tai Sehun bằng chất giọng khàn khàn những lời gã muốn nói, "Anh yêu em rất nhiều."
Sehun cười lại với gã, đáy mắt lấp lánh tràn ngập tình yêu và niềm hạnh phúc. "Em cũng yêu anh. Vô cùng." Khóe môi em nâng lên thành một nụ cười láu cá. "Em thấy biết ơn vì đêm đó đã chạy tới tán tỉnh anh."
Chanyeol cười khúc khích và kéo chồng-sắp-cưới của gã tới gần hơn, nhưng không quá gần đến mức có thể làm sụp đổ lí trí gã. "Anh cũng vậy."
Buổi lễ bắt đầu bằng cuộc diễu hành của người hộ nhẫn và những bé gái tung hoa. Mọi người thủ thỉ với nhau rằng đám nhỏ thật đáng yêu với chiếc váy hồng xinh xắn trong khi đang rải những cánh hoa mềm mại dọc lối đi. Tiếng cười khúc khích của Sehun vang lên bên tai khiến Chanyeol mỉm cười hạnh phúc.
Tiếng nhạc lại lần nữa vang lên với một giai điệu khác và tất cả mọi người đều đứng dậy. Khoảnh khắc ấy đến rồi.
Chanyeol mỉm cười nhìn Sehun, cố gắng lờ đi dục vọng của chính mình.
"Em sẵn sàng chưa?"
"Vâng."
Hai người cùng nhau tiến vào lễ đường và Chanyeol có thể nhìn thấy những gương mặt hạnh phúc của những người đang dõi theo họ, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến gã. Gã quay sang nhìn Sehun và cười đầy cưng chiều. Người gây ảnh hưởng lớn nhất tới gã trên thế giới này chỉ có thể là Sehun, người con trai ở bên cạnh gã ngay lúc này. Chính là Sehun, người đang bước đi bên gã tiến vào lễ đường của hai người.
Sehun nắm tay gã chặt hơn khiến cho Chanyeol cứng người trong giây lát. Bằng cách nào đó mà tâm trí gã lại bắt đầu bay bổng. Nó trở về với lần đầu tiên gã thấy Sehun khỏa thân, cơ thể đỏ ửng, hơi thở gấp gáp. Và đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho thằng em của gã.
Chanyeol vội nhắm chặt mắt lại. Không được, gã không được phép để cho bản thân chìm đắm hơn nữa. Nhất là vào thời điểm này khi gã đang bước vào lễ đường cùng với Sehun. Người con trai duy nhất mà gã muốn áp xuống dưới thân.
"Anh ổn không, babe?" Sehun thì thầm với vẻ mặt lo lắng.
Chanyeol chỉ biết gật đầu vì không dám tin tưởng giọng nói của chính mình. Gã sợ giọng gã sẽ cho thấy rằng gã đang phải vật lộn khổ sở. Ừ, nếu như nó là bất kì tình huống nào khác thì gã cũng sẽ chẳng cần phải dùng từ "vật lộn" đâu.
Gã cảm thấy trán mình dần ướt đẫm mồ hôi. Chết tiệt.
Họ tiến vào trong tiểu đình và dừng lại trước mặt vị chủ hôn. Người đàn ông mỉm cười trìu mến nhìn hai người. Chanyeol cầu nguyện gã có thể hoàn thành lời thề một cách trọn vẹn chứ không phải giống như một con mèo động dục đang hưng phấn.
----
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net