Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chapter 3: three

"Hyung, ở đây!"

Minho lập tức nhận ra Seungmin đang đứng vẫy tay hết sức đam mê ở phía bên kia công viên; trông rất, rất có vẻ chào đón, hơn cả lần gặp vào một tuần trước.

Anh cười vẫy tay lại. Sự thay đổi 180 độ này của Seungmin cũng không đáng ngạc nhiên mấy, đặc biệt là khi cái lý do cho việc đó đang đứng cách Seungmin chỉ vài bước, nói chuyện cùng cặp cô dâu chú rể, hướng dẫn họ tạo kiểu phù hợp với background là một đài phun nước mà staff bên Minho và Seungmin đã trang trí với hoa xanh và trắng.

"Seungmin, Hyunjin—" Minho gật đầu chào họ và cũng hướng về cặp đôi đang được chụp hình vẫy tay chào như báo hiệu sự hiện diện.

"Hey, hyung!" Hyunjin chào hỏi, vẫy tay với anh rồi nhanh chóng quay lại việc chụp ảnh.

"Anh trễ rồi," Seungmin nói, ra dáng vẻ khiển trách nhưng trong tông giọng chẳng có chút nọc độc nào.

Minho nhún vai. "Để hai đứa có thêm chút thời gian đó mà," anh đùa - chỉ để nhận được cái đấm nhẹ lên vai, công bằng thì, ảnh đáng bị vậy vì những lời đó toàn là nói dối.

Anh ấy đã cho Seungmin quá nhiều thời gian với Hyunjin vào tuần trước cho một chuyến đi bất ngờ đến Jeju cùng bạn trai kỷ niệm 200 ngày hẹn họ, cũng như ăn mừng việc gặp lại nhau sau cả tháng trời. Hyunjin, một nhiếp ảnh gia từng là người mẫu, đi đến Đông Nam Á làm việc bằng một con tàu sang trọng.

Khoảng chừng 5 năm trước Seungmin đã quyết định, một cách đột ngột, rằng cậu sẽ học nhiếp ảnh chuyên nghiệp, và một trong lớp đó cậu đã gặp Hyunjin. Dù đang ở đỉnh cao của nghề người mẫu, cậu ấy không muốn chỉ là một gương mặt đẹp đứng trước camera - cậu muốn biết sâu hơn về quá trình thực hiện chúng. Nhờ Seungmin và Minho, cậu đã có kỳ nghỉ đầu tiên, vì họ đã thuê cậu chụp cho những khách hàng đầu tiên, cho đến khi có được xíu tiếng tăm trong việc làm nhiếp ảnh gia freelance. Minho không bao giờ để họ quên rằng đó là lý do tại sao anh ấy lại có một vị trí quan trọng trong mối quan hệ từ-bạn-thành-yêu này.

"Chờ chút—" Minho gỡ kính râm xuống đeo lên đầu; nheo mắt nhìn Hyunjin người vẫn đang hướng dẫn cặp đôi đang có buổi chụp ảnh. "Người yêu dấu của em mà cũng bị cháy nắng nữa à?!"

"Đừng có gọi vậy nữa," Seungmin nhăn nhó, thúc cùi chỏ vào Minho.

Minho cười thầm; bạn thân của anh dễ bị chọc ghẹo ghê. "Bạch Tuyết mà cũng bị cháy nắng nữa hả?" Anh hỏi lại, lần nữa với một cái tên khác mà anh biết là Seungmin sẽ chịu.

Seungmin chỉ đảo mắt, thở dài bực bội. "Chạy khắp nơi ở Đông Nam Á khi đang mùa hè - tất nhiên phải bị cháy nắng rồi," cậu nói. "Anh ấy nói bị cháy nắng vào tuần đầu tiên, tội nghiệp ghê, nhưng vài tuần sau chắc là đã đỡ hơn."

"Nhìn nóng bỏng phết," Minho bình phẩm không chút do dự.

"Ảnh... đúng là như vậy," Seungmin lẩm bẩm, xấu hổ gật gật đầu.

"Seungmin—" Minho cười, quay lại nhìn cậu đã thấy một vầng đỏ hiện trên má cậu. "Oh. Oh wow," Minho nói, tiếng cười càng lúc càng to. "Mê mệt cái vẻ đẹp rám nắng của Hyunjin rồi phải không!"

"Thôi im lặng đi!" Seungmin khè lại, mặt lại đỏ hơn khi đập đập vào Minho.

Minho khịt mũi. "Dễ thương ghê— quen biết bao nhiêu lâu rồi nhưng vẫn bối rối như hồi còn teen."

"Sao cũng được," Seungmin hậm hực. "Dù sao thì," cậu quay qua nhìn Minho. "Anh nhìn còn tệ hơn đấy."

"Hửm?" Minho cau mày, đưa tay lên đầu kéo lại cặp kính xuống, quên mắt rằng anh đeo kính để che đi cái quầng thâm một tuần tuổi.

"Thật ra thì cũng, không—" Seungmin không do dự đưa tay lấy xuống chiếc kính râm. "Đống quầng thâm đúng là có đậm hơn, nhưng mà—" Cậu khựng lại, hậm hừ gì đó trong miệng. "Anh trông tươi tắn hơn thường thấy, một cách kỳ lạ. Với cả, anh còn gọi em và Hyunjin dễ thương nữa. Tuần vừa rồi xảy ra chuyện gì hả?"

"Anh chỉ nói là hai đứa dễ thương thôi mà," Minho đáp, nhanh giật lấy cái kính rồi đeo lên. "Không phải vì em và người yêu dấu trở lại đâu. Còn nữa, có quá trời thứ phải làm và em nợ anh khoảng thời gian đó," anh tiếp tục nói với cái giọng không cảm xúc. "Anh đã giúp Jihyo chọn váy cưới, cũng như chọn xong menu rồi. Bận rộn, một tuần bận rộn."

Park Jihyo, cô dâu mà Hyunjin đang đảm nhận việc chụp ảnh, con gái duy nhất của một gia đình sở hữu chuỗi khách sạn cao cấp. Được sắp đặt để kết hôn cùng Park Sungjin, một ca sĩ ballad nổi tiếng với bài hát mỗi năm lại nổi lên vào mùa đông trên bảng xếp hạng Melon. Cùng nhau, họ sở hữu một ngân sách đủ để phục vụ khoảng 200 khách mời độc quyền.

"Phải vòng qua vòng lại 50 cái váy để cuối cùng chọn ra 5 cái hợp với cô ấy nhất," Minho tiếp tục.

"Thôi im đi," Seungmin lắc đầu cắt ngang. "Có cần em nhắc lại những gì đã phải làm với cô Nayeon không?"

Minho cười. "Vậy có cần anh kể cụ thể những gì đã trải qua trong một tuần không? Nhắc nhở thân thiện rằng Nayeon và Jihyo là bạn thân." Họ đều biết Minho đang cố đánh trống lảng để Seungmin không đi sâu vào những gì đã xảy ra với anh tuần qua. Jihyo là bạn thân Nayeon - họ còn sắp xếp để Jihyo có thể chụp được hoa cưới của Nayeon vào buổi tiệc cưới trước đó - dù sao cũng dễ hợp tác hơn nhiều.

"Đừng có đổi chủ đề," Seungmin nói. "Chắc chắn có gì đó khan khác ở anh," cậu chắc chắn, quay lại nhìn chằm chằm vào Minho.

Minho thở dài vì Seungmin biết anh quá rõ; sự thật là vài ngày qua đối với anh cũng tốt đó chứ. Anh ngủ còn ít hơn bình thường, chỉ vì đã dành cả tuần buổi tối để đi cùng Jisung.

"Anh đổi mùi nước hoa," anh thở dài nói với Seungmin, như đang bị ép buộc nói ra bí mật nào đó. Công bằng thì, đó cũng đâu hẳn là lời nói dối - anh đang thử một nùi hương mới vừa mua cách đây không lâu. Bỏ qua cái đó một bên thì, vì lý do nào đó, Jisung là một điều anh muốn giữ riêng cho mình.

"Không phải," Seungmin nói, lắc đầu, vì cậu dĩ nhiên biết anh vẫn còn đang giấu giếm điều gì đó; cậu quay đi nhìn bạn trai mình đang làm việc, dù sao thì cậu đủ hiểu Minho để không quá khích mà gặng hỏi mãi khi anh chưa sẵn sàng kể ra.

—<<—

Tua lại

"Vậy anh định đưa tôi đi đâu?"

Đây là câu hỏi đầu tiên của Jisung sau khi Minho đã trả cho ba tiếng đồng hồ cùng cậu. Bọn họ đứng trước cây ATM vì Minho không có tiền mặt, và giờ họ đứng đây, nhìn nhau. Mắt Jisung to tròn, tươi sáng nhìn anh ấy, nhưng cùng sự mất kiên nhẫn.

Minho chớp mắt, ngập ngừng không muốn thừa nhận rằng anh ấy còn chẳng có kế hoạch gì khi yêu cầu Jisung đi cùng. Anh ấy còn không biết điều gì đã khiến anh làm vậy, cộng cả việc bày tỏ muốn trả tiền. Chỉ biết là anh ấy cảm thấy chán, và không thể ngủ, và ở đây lại là một cậu trai rất dễ thương, hơn thế nữa lại trông rất thú vị.

"Không biết nữa," cuối cùng anh thừa nhận. "Cậu muốn đi đâu?"

"Chà, tôi muốn đến một bữa tiệc buffet của khách sạn năm sao và anh sẽ trả tiền—" Jisung cười, là kiểu cười thật lòng mà làm cho mọi người xung quanh cũng phải bật cười theo.

"Chắc để lần sau đi," anh trả lời không mấy nghĩ suy.

"Ồ?" Jisung giễu cợt. "Đã tính đến việc có lần sau luôn hả?"

"Thì là—" Minho nhún vai, nhanh chóng đặt lên vẻ mặt thờ ơ như kiểu anh ấy là chuyên gia trong việc này. "Để xem cậu thế nào đã, thì có thể, cùng chờ xem."

Jisung lại nhìn chằm chằm anh, tay nắm chặt cái quai cặp như một đứa trẻ quá khổ trên đường đến trường. Minho nhìn chằm chằm lại, cũng không phải dạng vừa; và rồi Jisung cười, cuối cùng thì Minho cũng không ngăn nỗi bản thân mà bật cười theo.

"Vậy," Jisung bắt đầu ngay khi họ vừa bình tĩnh trở lại. "Anh thường làm gì khi không thể ngủ?"

"Tôi đọc sách — thỉnh thoảng thì xem phim trong phòng," Minho nhún vai thừa nhận.

"Wow, đúng là một cuộc sống thú vị," Jisung giả bộ khen.

"Và cậu ở đây để làm nó còn thú vị hơn," Minho đáp trả; nghĩ nghĩ một hồi thì nói thêm, "Wow."

Jisung khúc khích và lắc đầu trước khi cố tình nắm lấy cánh tay Minho. "Được rồi!" cậu nói. "Theo tôi— dù sao thì tôi cũng sắp chết đói đến nơi rồi."

Jisung tự động khoác một tay mình vào tay Minho, người bình thường sẽ giãy nó ra ngay lập tức, nhưng lần này, anh thấy bản thân mình để cậu trai kia dẫn đi. Họ cùng đi qua một và một nữa dãy nhà, rồi dừng lại ở trạm xe bus.

"Dẫn tôi về nhà hả?" Minho trêu chọc hỏi.

"Gì cơ—?" Jisung cười. "Không!" Cậu ấy chỉ vào cửa hàng tiện lợi bên kia đường. "Tôi đói, còn anh trả tiền," cậu giải thích, bất ngờ là cậu còn nhìn qua hai bên đường như một công dân mẫu mực trước khi dẫn Minho qua đường nữa.

Cậu thả cánh tay của anh ra để mở cửa, và Minho, một cách đủ kỳ lạ, xém vươn tay ra để níu nó lại. Rồi anh xốc lại đầu óc vào phút cuối và bước lùi lại, đi vào sau Jisung vài bước.

Anh thấy cậu cầm lên một cái rổ xách trước khi chuyên nghiệp bước đến quầy đồ ngọt như thể đây là một điều quen thuộc. Jisung dường như không ngần ngại ném mọi thứ vào rổ - một hộp Chocopie, một hộp Oreo, cả một hộp dâu và kem. Thế mà vẫn chưa xong, đi đến quầy snack, gắp lên vài bịch.

"Cậu đang mua đồ dự trữ à, hay là—?" Minho hỏi khi đi đến lò vi sóng, chỗ mà Jisung vừa lấy cũng phải sáu gói cơm rong biển tam giác.

"Anh có biết ở đây họ bán đắt hơn ít nhất cũng phải 500won một món không?" Jisung hỏi lại thay vì trả lời. Cậu quay trở lại hành động, lần này thì đứng trước tủ đông lạnh đựng kem. "Ý tôi là, nếu anh so sánh cái giá này với mấy chỗ trong quận."

"Gì cơ?" Minho bối rối; hơi mất tập trung khi họ cùng lúc lấy một loại sữa chua giống nhau.

"Ồ!" Jisung cười. "Đây lại là một điểm chung giữa chúng ta sao, anh Lee-Minho-không-phải-diễn-viên?"

Minho cười, đưa tay lấy một chai khác. "Tôi cũng đói lắm," anh thừa nhận. "Còn nữa— sao cậu phải gọi tên tôi như vậy? Anh Han-Jisung-pha-chế? Ô—" rồi anh cười nhiều hơn nữa. "Nói như vậy cũng vui đó ha."

"Nhỉ?!" Jisung rạng rỡ, sắp xếp lại đồ trong rổ; rồi lại bỏ thêm vài chai nước tăng lực vào giỏ.

"Chờ tí, ở đây bán mắc hơn thật hả?" Minho hỏi; anh ấy chưa bao giờ thật sự để ý - nhưng rồi, mặc dù là người rất cẩn thận với tiền bạc và kinh doanh, anh ấy cũng chưa bao giờ trói buộc với tiền mấy nên mấy cái khác biệt tí ti này cũng không để ý.

"Đúng đó," Jisung xác nhận, dù đã biết điều này, cậu vẫn đi qua thêm vài quầy nữa. Cậu lấy xúc xích, phô mai, cả mì tôm, rồi bỏ thêm cơm ăn liền vào máy vi sóng, Minho định nói gì đó, nhưng rồi lại không vì sự thật là... anh cảm thấy rất thích thú.

Jisung đặt đống chiến lợi phẩm của mình lên quầy và để người thu ngân đang nửa tỉnh nửa mơ tính tiền, Jisung đơn giản bước qua một bên, trao ánh nhìn mong đợi cho Minho.

"Wow," Minho lẩm bẩm, thực sự thấy ấn tượng vì sự táo bạo này.

"Cảm ơn vì sự hào phóng, ngài tốt bụng," Jisung nói với anh, cười thật tươi, không có dáng vẻ tôn trọng nhưng lại tươi tắn, như một đứa trẻ năm tuổi được chiều, Minho chẳng cảm thấy dù chỉ một tí khó chịu nào.

"Cậu buồn cười ghê," anh nói rồi đưa thẻ cho thu ngân.

"Tôi sẽ xem đó là một lời khen," Jisung nói, cười cười.

Ngay khi Minho đã thanh toán xong, anh theo Jisung ra ngoài, đến chỗ người nhỏ hơn đang ngồi.

"Đây—" Cậu đã lấy ra vài thứ khi Minho ngồi xuống phía đối diện. Cậu đưa Minho hộp sữa chua, cùng với nắm cơm rong biển tam giác. "Ăn ngon thôi!" Cậu nói, vỗ tay trước khi mở một miếng cơm cuộn khác.

Minho đã sớm nhận thấy Jisung là kiểu sẽ cắn một miếng thật to, nhồi đồ ăn vào hai bên má như một con hamster. Hoặc con cá nóc, tuỳ, thiệt luôn.

Dễ thương ghê, anh nghĩ, rồi Jisung ngước lên bắt phải ánh nhìn của anh, và trông giây chốc, Minho hoảng loạn lo sợ lỡ như mình vừa nói ra tiếng câu vừa rồi.

"Anmh có địnmh ănm khômg vậmy?" Jisung nói, cái miệng đầy đồ ăn khiến Minho phải tự làm rõ nó lại. Cậu vặn mở chai sữa chua rồi làm một ngụm, nuốt hết đống ăn xuống để nói tiếp, "Anh có định ăn không vậy?"

"Cậu chưa ăn gì hôm nay à?" Minho thay vào đó hỏi ngược lại.

Jisung nhún vui. "Tôi chỉ là một cậu bé đang lớn."

"Chờ đã—" Minho nhăn mặt; bây giờ thì anh thiệt sự lo lắng lỡ như cậu ta là trẻ vị thành niên - có nghĩa là, cậu ấy không nên ở ngoài trễ thế này. "Cậu bao nhiêu tuổi?"

"Um," Jisung cười bẽn lẽn, cuối đầu trả lời. "26."

Minho khịt mũi, ngay lập tức thả lỏng. Bằng tuổi với Seungmin - có nghĩa là khoảng cách tuổi của hai người không lớn. Mà anh không quan tâm đâu, thật, tại sao chứ? "Anh đây 28," anh nói. "Có nghĩa là lớn hơn cậu đấy. Có chút tôn trọng đi."

"Vâng, hyung!" Jisung thỏ thẻ, sự xấu hổ cũng biến mất luôn. Cậu trở lại cắn một miếng cơm rong biển thật to, nhìn thật kỳ cục với đôi má bầu bĩnh, và một hột cơm dính ngay khoé miệng.

Ba tiếng đồng hồ dường như trôi nhanh hơn so với Minho nghĩ; những câu chuyện đùa của họ cứ thế tuôn ra, ngay cả khi chỉ ngồi đây, trước một cửa hàng tiện lợi, xử đống đồ ăn mà Minho đã mua. Kỳ lạ thay việc này dường như rất tự nhiên, cuộc trò chuyện của họ trôi chảy như mối quan hệ của anh với Seungmin vậy, một người bạn mà anh đã biết gần như cả đời. Nếu mà nói thật lòng, có khi còn trôi chảy hơn thế, nhưng rồi Minho nhanh chóng đặt sự quan sát này phía sau đầu.

Mà nó cũng một phần buồn cười, vì họ cũng chẳng nói chuyện gì có nghĩa cả. Jisung hầu như chia sẻ mấy mẹo vặt cho đồ ăn ở cửa hàng tiện lợi - như thỉnh thoảng cậu lại dùng sữa thay cho nước vào món mì ăn liền.

"Anh chỉ cần đổ sữa vào tô thôi," Jisung giải thích, "rồi bỏ vào lò vi sóng. Nó ngon vl luôn, em thề! Em ăn sáng như vậy một tuần cũng phải một lần."

"Em dị vl," Minho nói cậu.

"Từ người đã trả tiền cho sự hiện diện của em," Jisung dễ dàng bắn lại, không chút xấu hổ; Minho khá là thích điều đó, anh quyết định như vậy.

"Thì anh có nói điều đó xấu đâu," anh chỉ ra, cuối cùng thì, dị là một tính từ mà người ta thường sử dụng cho anh.

"Ừm, vậy—" Jisung cười. "Vậy, cảm ơn vì lời khen nha."

Jisung còn nói cậu ấy thích ăn mì sống thế nào, đổ bột vào túi mì rồi xốc nó lên ăn thật ngon.

"Anh cũng vậy," Minho cảm thấy bản thân đồng ý với nó hơi chút thái quá. "Món yêu thích của anh mỗi khi đi học về hồi nhỏ đó," anh chia sẻ rồi cười khi những kỷ niệm cũ ập về. "Bạn thân anh lúc nào cũng phản bác lại - nói rằng món đó thật thô thiển."

"Đúng là người không có khẩu vị," Jisung hậm hực, xốc một túi mì ăn liền cho hai người. "Với cả— ai lại dùng từ thô thiển khi còn nhỏ chứ?!"

Minho cười. "Seungmin dùng," anh xen vào, và Jisung chỉ cười.

"Seungmin là tên ngốc," cậu nói như thể là một người đã biết Seungmin cả đời vậy, kèm thêm vẻ thật thà đó là lý do mà Minho còn chẳng muốn bảo vệ bạn thân mình.

"Em nên đi thôi," Jisung cuối cùng cũng nói, sau khi làm bản thân mệt nghỉ vì nói hết với Minho mấy cái tật ăn xấu ơi là xấu. Minho liếc đến điện thoại nhìn đồng hồ, rồi ngạc nhiên khi thấy nó hiển thị 4:30 sáng.

"Chết tiệt," anh nói thầm. "Dù sao thì, em sống ở đâu?"

"Phía Bắc con sông," Jisung đáp, bỏ mấy miếng Oreo còn thừa vào bịch nhựa, cùng với mọi thứ còn lại trong đống chiếc lợi phẩm đồ ăn. "Xe bus sẽ đến khoảng mười lăm phút nữa," cậu thêm vào, hất cầm về chỗ bến xe buýt bên kia đường.

Minho thật ra lại muốn yêu cầu cậu ở lại với một số tiền khác, nhưng rồi lại ngưng. Anh nhắc nhở bản thân rằng mình không tuyệt vọng đến thế. Thậm chí là, không tuyệt vọng chút nào đâu. Chỉ là chán thôi, dù có là gì thì cũng chỉ là chán thôi, anh nhắc lại trong đầu.

"Vậy, về cẩn thận," anh nói, đẩy ghế ra rồi đứng lên.

Jisung cười, đã tóm gọn đống túi nhựa đồ ăn. "Gặp lại vào ngày mai, Lee Minho-hyung!" Cậu vẫy tay, đưa tay lên trán chào anh; nó làm Minho thích thú, giống như một cái chào thương hiệu của Jisung vậy, hơn thế nữa, anh nghĩ nó rất hợp với cậu ấy.

"Gặp lại vào ngày mai," anh lẩm bẩm nói theo, dù cho Jisung, người đã đi qua nửa con đường, không có vẻ gì là nghe thấy.

Họ vẫn gặp nhau vào tối hôm sau; Thật ra, Minho nhận thấy bản thân mình đêm nào cũng ở Soul Cup - cũng không phải điều gì mới, nhưng anh cũng tự thấy bản thân mình chờ đợi cho đến khi ca làm của Jisung kết thúc vào 1 giờ sáng.

"Wow, anh thấy thiếu hơi em lắm đúng không?" tối hôm tiếp theo Jisung trêu chọc, nhưng Minho chỉ cười cho qua. Anh nhận ra tốt hơn hết nên lơ đi thay vì giải thích lại với cậu những sự thật sau đó. (Và cũng chả có sự thật gì ở đây cả, Minho tự nhắc mình. Anh ấy chỉ chán thôi.)

Mỗi đêm họ lại làm một thứ khác - như đêm thứ hai thì họ đến sân chơi trẻ em, và Jisung kể với Minho những câu chuyện khi cậu 11 tuổi, làm gãy cánh tay khi nhảy xuống từ cái xích đu vì làm theo lời thách đấu của bạn. Rồi buộc phải đeo băng hơn cả tháng, nhưng cậu kể về câu chuyện đó rất hăng say - đa phần vì trên miếng băng đó được lấp đầy bởi chữ viết tay và hình vẽ từ bạn học của cậu. Đổi lại, Minho kể về năm anh 13 tuổi, anh cố thuyết phục ba mẹ cho anh học lớp nhảy - cuối cùng lại phải dừng lại vì anh bị bong gân mắt cá chân khá nặng.

Một tối khác, họ đến phòng karaoke, Minho biết được rằng bài khởi động của Jisung là 10 out of 10 của 2PM- giống của anh ấy. Anh ấy biết được rằng Jisung có quãng giọng lên tới hai quãng tám, và khi cậu cố gắng lên nốt cao sẽ có vài cái gân cổ nổi lên như muốn chạy ra khỏi cổ.

Jisung còn đưa anh đến phòng net chơi những trò họ dở tệ, lần tới lại đi đến sông Hàn, uống cà phê, ăn xúc xích. Họ nói về mọi thứ trên đời, Minho mất quá nhiều giấc ngủ, nhưng kỳ lạ thay mỗi buổi sáng, anh thấy tim mình rạo rực mỗi bước chân đi.

——————————

"Có phải là do em, hay là con thỏ bông to to kia đúng là đang nhìn chằm chằm vào chúng ta không?" Seungmin hỏi Minho, huých tay anh trong khi đang giúp Hyunjin dọn dẹp mọi thứ sau buổi chụp hình.

"Hửm? Đâu cơ—?" Minho nhìn xung quanh, cố nhận diện ra người mà Seungmin nói. "Chắc là tò mò việc chụp ảnh thôi - Jihyo nhìn thật lộng lẫy trong chiếc áo choàng vừa nãy. Hoặc nếu mà nói về người còn lại thì anh Sungjin, anh ấy nhìn cũng ổn mà, dù vậy thì đối với một người nổi tiếng, anh ấy chụp hình khá chán." Minho cố nói giảm việc mặt Sungjin bị biến dạng thế nào trong sáu trên mười bức hình, và anh ấy cũng thật thiếu kiên nhẫn khi liên tục hỏi việc này sẽ diễn ra trong bao lâu mặc cho sự khó chịu của cô dâu.

Seungmin khịt mũi, đập nhẹ vào cánh tay Minho. "Dừng lại đi, họ nghe thấy mất," cậu nói; Sungjin và Jihyo đứng cách họ vài feet, vẫn đang mặc trên người những bộ lễ phục, nhưng họ quá bận rộn nhìn nhau đắm đuối để có thể chú ý đến xung quanh. Nếu Minho không cảm thấy cuộc trò chuyện này quá đỗi ngọt ngào, thì có lẽ buổi chụp hình sẽ đi qua dễ dàng hơn, và họ cũng không làm mấy thứ như họ đang làm bây giờ - nhưng chúa ơi, anh còn chẳng muốn nhìn vào họ thêm giây nào.

"Dù sao thì," Seungmin tiếp tục, "Cái người kia, đang cầm quả bóng bay màu đỏ ấy." Cậu hất cầm qua phía đó, và khi Minho nhìn theo, khá chắc là anh ấy thấy một con thỏ lớn màu hồng đang cầm chùm bong bóng trong tay trái.

"Sao em chắc người đó đang nhìn mình—" Minho hỏi; bên đó là một con linh vật, và ta đâu thể nhìn vào mắt người ở bên trong. Nhưng mà trước khi anh kịp nói hết, con thỏ đột nhiên vẫy tay về phía họ, vô tình thả mất chùm bóng bay thế là phải loảng loạn chụp lại một cách buồn cười.

"Wow—" Seungmin khịt mũi. "Con thỏ này là một tên ngốc."

Minho định đồng ý, nhưng rồi thấy con thỏ đang chạy đến chỗ họ, tay vẫn vẫy. Bối rối, Minho giả vờ vẫy tay lại.

"Hyung!" Con thỏ nói khi đã đến chỗ họ; Seungmin liếc nhìn Minho đầy nghi vấn, trong khi Minho nhận ra có thể anh biết giọng nói này.

"Jisung—?" Anh ấy hỏi lại để chắc chắn, con thỏ cởi cái đầu to đùng ra, và anh thấy Jisung đang cười toe toét.

"Hyung! Rất vui được gặp anh ở đây!" Jisung chào hỏi. "Vào ban ngày!"

Bên khoé mắt, Minho để ý thấy Seungmin đang nhìn anh một cách tò mò và anh chọn lơ nó đi.

"Em là con linh vật à?" Anh hỏi, đôi môi cong lại để cố gắng không nở ra nụ cười.

"Đúng rồi!" Jisung đáp, nghe tự hào một cách kỳ lạ. "Lương hơi bèo, nhưng mà thiệt tình thì, tiền vẫn là tiền."

Minho cười khì - bởi vì đó giống hệt một thứ mà Jisung sẽ nói. "Tiền vẫn là tiền," anh nhắc lại.

Bên cạnh anh, Seungmin ho một tiếng, Jisung nhìn cậu ấy trước khi quay lại Minho với ánh nhìn mong đợi.

"Đúng rồi," Minho nói, cứ như thể anh ấy chỉ quên giới thiệu họ chứ không phải định né tránh việc đó luôn - tại vì nó đúng là như vậy. "Seungmin, đây là Jisung. Jisung, Seungmin. Cậu ấy làm việc ở quán cà phê bên kia đường căn hộ của anh," anh giải thích.

"Xin chào, rất vui được gặp cậu," Jisung chào hỏi, nụ cười cậu tươi sáng, thân thiện và mang vẻ mời chào. Seungmin, trong khi đó, nhìn vào cậu kia như đang cố lý giải điều gì đó.

"Chờ đã—" Seungmin nhìn Minho, mắt sáng lên cùng nụ cười lớn dần. "Người mà nói "Em yêu anh" đúng không?!"

Chết tiệt, Minho nghĩ, vì quên mất là đã kể chuyện này cho Seungmin (và Wonpil). Nhưng nhìn Jisung đang mở to mắt ra khiến anh cười.

"Oh, wow, anh kể với bạn của anh về em hả?" Bây giờ thì Jisung cũng cười, đấm nhẹ lên cánh tay Minho. Nghe có vẻ tự hào và hạnh phúc một cách kỳ lạ, Minho không thể kiềm được nụ cười của mình, anh chỉ nhún vai để đáp lại. "Chờ đã, Seungmin—?" Cậu quay lại nhìn. "Seungmin, người không uống Cola chỉ vì anh Minho bảo axit trong đó sẽ làm teo não đây hả?!"

Seungmin mở to mắt liếc Minho, người mà vẫn đang bị câu nói của Jisung làm buồn cười. Anh không thể tin được, bao nhiêu câu chuyện anh kể với cậu tuần qua thì câu chuyện đó lại dính vào đầu Jisung. Dễ hiểu thôi, vì cậu gần như cũng trêu một người bạn như vậy - một người pha chế khác tên Felix - trừ việc Minho là một đứa trẻ 9 tuổi tinh nghịch, còn Jisung là một người trưởng thành 25 tuổi. ("Cậu ấy uống nó quá là sảng khoái luôn," Jisung vừa giải thích vừa cười. "Em chỉ nói cho vui thôi! Làm sao mà biết được cậu ấy lại tin?!")

"Lúc đó em mới 7 tuổi," Seungmin hậm hực, không vui vì đây lại là ấn tượng của Jisung về cậu.

"Và bây giờ em vẫn không uống Cola," Minho nói, cười khẩy.

"Thì, nó có tốt mấy đâu," Seungmin lẩm bẩm. "Sao cũng được," cậu thêm vào, quăng cho Minho ánh nhìn giết người trước khi quay sang Jisung lần nữa. "Rất vui được gặp cậu, Jisung," cậu vừa nghiến răng vừa nói; rồi giơ lên chiếc chân máy ảnh đang cầm trên tay. "Mình sẽ mang cái này ra xe."

"Chà— em không nghĩ cậu ấy thích em đâu," Jisung nói, khi Seungmin đã đi được vài bước.

"Vì cậu ấy nghĩ anh làm em nghĩ cậu ấy là tên ngốc," Minho giải thích, vẫy tay một cách miễn cưỡng. "Anh sẽ lo cậu ấy sau."

"Vâng," Jisung gật đầu; nụ cười đã trở lại trên môi. "Mà này, hyung! May mắn khi gặp anh ở đây ghê!"

"May mắn sao?" Minho nhếch môi. "Nhớ anh đến vậy rồi hả?"

Jisung khì cười. "Không phải! Em chuyển ca làm sáng với một người hôm nay bận đột xuất, thế nên buổi tối sẽ không có em ở đó - và em đã hoảng loạn vì không có cách nào để nói với anh đó!"

Minho nhếch một bên lông mày; thật hiếu kỳ khi Jisung nghĩ tới việc cần phải nói với anh điều này. Suy nghĩ đó làm anh man mác vui trong lòng, nhưng anh chưa nói gì hết.

"Ồ, okay," anh nhún vai, cố gắng làm như đang không quan tâm. "Giờ thì anh biết rồi."

Jisung nhăn mặt; Minho không biết có phải vì anh không bộc lộ gì ra mặt hay không, hoặc vì thứ khác, anh cũng không muốn tự cho là như vậy.

"Ừ, thì—" Jisung hít vào một hơi. "Em nghĩ cũng đã đến lúc bọn mình trao đổi ID KaTalk rồi nhỉ?" Cậu khẽ khua tay, nhăn mặt. "Mà em không có lấy điện thoại ra được khi mặc bộ đồ này..."

"À ừ—" Minho không thể ngăn mình cười vì vẻ ngốc nghếch của Jisung, nhưng cũng nhanh chóng rút điện thoại từ túi mình ra. "Vậy cho anh ID của em," anh nói khi mở ứng dụng nhắn tin.

"Tên là handsomej1," Jisung nói. "H-A-N-D—" Trước khi cậu đánh vần nó xong, Minho đã vừa cười vừa nhấn nút.

"Handsome hả?" Anh giơ điện thoại lên cho Jiung coi, người đang gật đầu lia lịa.

"Mô tả em một cách hoàn hảo!" Cậu nói một cách vui vẻ. "Han trong handsome!"

"Okay," Minho gật đầu, chọn lơ đi sự tự tin thái quá của Jisung, thay vào đó viết nhanh một tin nhắn. "Anh nhắn vào đấy rồi, em có thể kết bạn khi lấy được điện thoại ra."

"Tuyệt!" Jisung đội cái đầu thỏ to lên lại. "Vậy, em phải trở lại làm việc rồi, sẽ add anh sau, hyung!"

"Gặp lại sau," Minho thì thầm.

Cái đầu thỏ của Jisung nẩy lên nẩy xuống, và như thường lệ cậu đưa tay lên trán chào anh. Minho đứng đó nhìn Jisung, nhìn thật buồn cười trong bộ đồ thỏ hồng đang chạy đi. Anh gượng bản thân quay đi, làm cho xong việc của khách hàng hôm nay - cố tránh đi sự thất vọng vì không được dành buổi tối hôm nay cùng người ấy.

leeminh01025 handsomej1: đừng nhớ anh quá nhé - minho

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net