Chapter 8: Eight
Jisung chẳng thể hiểu nỗi Minho.
Đó là điều cậu nhận ra khi thức dậy vào sáng đó, mong chờ được thấy Minho nằm bên cạnh mình, nhưng rồi lại chỉ thấy một mảnh giấy note ghi vội trên cửa.
'Ngủ ngon lắm. Anh đi trước. Ngày tốt lành. - LMH.' là những gì được ghi trên đó.
Thật bực bội, bởi vì thứ Jisung thích nhất ở Minho đó là sự gắn kết giữa anh và cậu. Thật kỳ lạ khi nghĩ đến việc hai người quá hợp nhau, và cách Jisung từng có thể dễ dàng đọc vị Minho thế nào. Hoặc chỉ mình Jisung nghĩ vậy, bởi vì dạo gần đây Minho phức tạp như một bộ xếp hình ngàn mảnh vậy.
Cũng không phải như có chuyện gì xảy ra vào tối đó, trừ câu nhắc nhở của Changbin sáng đó. ("Ảnh trông khá vội sáng nay," Changbin nói với cậu, nhếch mép cười như đang ám chỉ gì đó. "Như là rất mong muốn nhanh được rời khỏi em vậy?" Anh chỉ đang đùa cợt, nhưng Jisung quá bối rối, cậu đang không trong tâm trạng đùa giỡn, giơ ngón giữa rồi bỏ đi.)
Cậu vẫn đang mãi nghĩ suy, về Minho, về sáng đó, về tối hôm trước, không chú tâm đến những thứ xung quanh - điều mà đáng lẽ cậu nên làm, bởi vì cậu đang làm công việc phát tờ rơi khai trương của một quán cà phê cún mới mở đâu đó ở Hongdae. Một công việc dễ dàng cậu làm gần đây, bởi vì với mỗi người khách đến cửa hàng cùng tờ rơi của cậu, cậu sẽ được thêm tiền thưởng. Cậu thường làm tốt việc này - thật ra, cậu khá giỏi trong việc này. Với một nụ cười và tông giọng tự tin, cậu có được cả tá người đến cửa hàng cà phê sau khi nói chuyện với cậu.
Dù vậy, hôm nay cậu lại rất mất tập trung. Đầu cậu trống rỗng phát tờ rơi, và như dự đoán, hơn phân nửa tờ rơi được ném vào sọt rác.
"Han Jisung, đúng không?"
Khi có ai đó đột nhiên gọi tên cậu, cậu ngạc nhiên đến nỗi không kiểm soát được biểu cảm.
"Gì cơ—" cậu nhìn lên, bắt gặp một gương mặt quen thuộc. "Seungmin-ssi," cậu chào với một cái cuối đầu nhỏ.
"Ồ, may quá—" Seungmin cười với cậu. "Mình đã nghĩ đó là cậu, nhưng mình không chắc. Dù vậy mình cũng không muốn thô lỗ mà không chào hỏi cậu."
Jisung chỉ mới gặp Seungmin hai lần - một khi đang trong bộ đồ thỏ nực cười khi đang làm một công việc tào lao khác, và lần khác là khi đang làm phục vụ cho anh Chan ở chỗ đám cưới. Cá nhân mà nói, chả có lần nào cậu để lại ấn tượng tốt cho người ta cả, nhưng hiện tại, Seungmin đang cười với cậu, rất ấm áp và thân thiện, nên chắc có lẽ cậu đã hiểu lầm.
"À, ừ!" Cậu cười tươi, chợt nhớ ra cậu đang phải làm việc. "Cậu nên ghé chỗ này sớm đi, Seungmin-ssi," cậu nói, nhét một tấm tờ rơi tay Seungmin. "Tuần đầu khai trương nên họ có giảm giá! Chỉ cần đưa họ tờ rơi này." Seungmin nhìn vào thông tin chi tiết ghi trên đó, trong khi Jisung tiếp tục lải nhải. "Cậu có phải một người thích chó không, Seungmin-ssi? Cậu trông có vẻ là vậy - cậu cũng có những đặc điểm giống cún nữa, có ai nói với cậu vậy chưa?"
Seungmi ngước lên nhăn mày với Jisung, làm cho người còn lại chỉ có thể luống cuống cười. "Mình không hẳn là một... người thích chó," Seungmin thừa nhận với nụ cười cứng nhắc, và nhìn vào tờ rơi một lần nữa, và nụ cười cậu dần trở nên thành thật hơn. "Nhưng mà, Hyunjin chắc sẽ thích, nên... bọn mình sẽ xem thử."
"Đó là bạn trai cậu đúng không?" Jisung nói, dù cậu biết mình đã nghe đủ mọi câu chuyện từ Minho. "Sẽ vui lắm đấy! Bọn cún đáng yêu lắm."
"Được rồi," Seungmin đồng ý, gấp tờ giấy lại và nhét vào túi. "Có thể bọn mình sẽ đến."
"Tuyệt!" Jisung hú lên. "Đừng quên đưa họ tờ rơi nhé!"
"Có phải cậu sẽ... được trả tiền nếu bọn mình làm vậy?" Seungmin nhìn cậu một cách kỳ lạ.
"Đúng rồi—" Jisung cười, không xấu hổ khi phải thừa nhận điều này.
"Ồ. Okay, mình sẽ nhớ điều đó," Seungmin nói với cái gật đầu trấn an. Rồi cậu ngưng lại, như đang cẩn thận lựa chọn lời nói tiếp theo, trong khi Jisung tiếp tục phát thêm tờ rơi cho mấy người đang đi đường gần đấy. "Ừm, Jisung-ssi—?" Seungmin lại nói, một lần nữa thu hút sự chú ý của Jisung.
"Hả?"
"Minho-hyung đến gặp cậu tối qua đúng không?"
Jisung tròn mắt ngạc nhiên; cậu không biết tại sao lại không đoán ra trước trong khi đó là điều cậu nên làm. Seungmin suy cho cùng là bạn thân của Minho. Vai cậu run lên khi nhắc đến Minho, mặc cho bản thân đang bối rối thế nào, cậu vẫn gật đầu xác nhận.
"Đúng rồi," Seungmin bật cười; một nụ cười nhỏ hiện trên môi cậu, trông thỏa mãn một cách kỳ lạ, và Jisung cũng không rõ. "Tên thua cuộc đó nằng nặc nói rằng anh ấy sẽ về nhà ngủ," cậu nói, đảo mắt dù rõ là trong tông giọng có sự ưu ái. "Nhưng mình đã rõ rồi. Thật tốt khi anh ấy có cậu để tìm đến. Nhưng mà, dù sao thì— Gặp cậu sau nhé, Jisung-ssi."
Jisung gật đầu, lời nói Seungmin làm cậu khó mà tập trung chào lại người kia. Và trong tích tắc trên đầu cậu sáng đèn, trừ việc - hành động này còn làm cậu cảm thấy còn bối rối hơn.
"Seungmin-ssi!" Cậu gọi tới, nhanh chóng chạy đến chỗ người kia. "Bây giờ cậu rảnh không?"
Và cả hai thấy bản thân mình ngồi với nhau trong một quán Starbuck phía bên kia đường từ chỗ Jisung đang phát tờ tơi. Họ chọn món mình muốn, và hiện tại cả hai trông như đều đang chờ người kia bắt chuyện.
"Vậy?" Seungmin, trông khá không ổn với sự im lặng ngại ngùng này, nhìn Jisung mong đợi.
"Vậy gì cơ?"
"Cậu mời mình uống cà phê cùng mà, Jisung-ssi. mình cho rằng cậu có điều muốn nói?" Seungmin nghe có vẻ mất kiên nhẫn, hơi chút ít thân thiện hơn so với lúc đứng bên đường. Cậu ấy trông có vẻ trở nên đáng sợ hơn, nhưng thái độ đó cuối cùng cũng giúp Jisung gạt hết mọi lo lắng mà mở lời.
"Mình không hiểu nỗi Minho-hyung," cậu nói lớn; Seungmin nhìn cậu vài giây, sau đó lại bật cười. "Gì vậy!" Jisung nhăn mặt. "Thỉnh thoảng anh ấy rất dễ bị đọc vị, nhưng rồi—" Cậu thở dài nặng nề.
"Đó chỉ là Minho-hyung thôi. Chả có gì để phải hiểu cả. Anh ấy là anh ấy thôi."
Jisung xụ mặt. "Mình không rõ mình là gì của anh ấy."
"Ồ. Ồ." Seungmin chẫm rãi gật đầu, trông như đang suy nghĩ kỹ càng hơn khi câu nói của Jisung dần trở nên có nghĩa hơn. "Vậy— cậu nghĩ sao— cậu nghĩ hai cậu là gì?"
"Mình không biết." Jisung rên rỉ, bực bội vì Seungmin vừa mới hỏi lại rành rạch những gì cậu vừa nói mình không hiểu. "Anh ấy nói thế nào với cậu? "
"Không có gì nhiều," Seungmin nhún vai.
"Không phải cậu là bạn thân của ảnh hả?" Jisung hỏi ngược lại, phủ nhận việc Seungmin nói rằng cậu ấy chả biết gì cả. "Anh ấy có kể với mình về cậu," cậu tiếp tục; vì vài lý do, với cái logic này, cậu cho rằng Minho cũng sẽ kể cho Seungmin về cậu nhiều như vậy.
Seungmin lại càng nhìn chằm chằm vào Jisung, cong môi, ngón tay mất kiên nhẫn gõ gõ vào ly cà phê. Jisung không biết làm gì với sự im lặng đột ngột này, không ngừng chỉnh tư thế ngồi của mình. Và rồi cuối cùng, Seungmin thở dài, lần này Jisung là người dán mắt vào người còn lại.
"Okay," Seungmin bắt đầu. "Đây là— đây là những thứ mình biết về cậu. Mình biết loại cà phê mà cậu uống," cậu nói, tay chỉ vào ly đá xay, phía trên có kem cùng laden thêm và chocolate syrup của Jisung mà Seungmin đã order cho hai người vừa nãy, không cần phải hỏi lại cậu. "Và mình biết thể loại phim cậu thích. Mình biết cậu chụp bóng rổ rất dở— mình còn biết cậu sẽ hát bài gì khi vào karaoke. Cậu biết tại sao không? Vì đây là mấy thứ mà Minho-hyung kể với mình— không phải vì anh ấy phải kể với mình, mà bởi vì anh ấy lúc nào cũng nhắc đến cậu, lúc nào cũng kể về cậu mà bản thân còn chẳng nhận ra."
Jisung chớp mắt, chậm rãi phân tích câu nói của Seungmin, cẩn thận suy nghĩ xem nó rốt cuộc là thế nào.
"Minho-hyung không phải dạng người sẽ khen ai đó có chủ đích đâu," Seungmin tiếp tục. "Nhưng anh ấy là một trong những người dễ nhìn thấu nhất mà mình biết. Sự thật là anh ấy chả bao giờ ngừng kể về cậu cả— vậy cậu nghĩ điều đó nói gì về việc cậu là gì đối với anh ấy?"
Jisung nhìn xuống ly nước của mình; cậu có dám tự cho rằng đó là những gì cậu muốn nó trở thành không? Cậu chưa bao giờ cảm thấy thiếu chắc chắn như bây giờ - điều duy nhất làm cậu ngập ngừng thế này, ăn mòn đi sự tự tin mà cậu xây dựng chỉ có những bức tranh của cậu, chỉ vì mấy thứ đó rất có nghĩa với cậu.
Seungmin thở dài. "Cậu biết mà, Minho-hyung, anh ấy giấu đi nhiều thứ lắm," cậu lẩm bẩm, tông giọng nhẹ hơn, có cả chút buồn rầu. "Anh ấy dở bày tỏ bằng lời nói lắm, nhưng mình biết anh ấy gần cả đời rồi, nên mình để ý mọi thứ — mình biết anh ấy đã có khoảng thời gian khó khăn khi biết tin mình và Hyunjin là một cặp. Mình nghĩ anh ấy nghĩ rằng đã mất mình, hay thế nào đó—" Cậu nói và đảo mắt như thể câu vừa rồi là thứ nực cười nhất vậy đó, Nhưng khi cậu tiếp tục, nghe còn phiền muộn hơn. "Anh ấy không đánh mất mình đâu, rõ ràng là vậy, nhưng anh ấy lại là kiểu người chỉ nghĩ theo ý mình thôi, và cũng không phải kiểu người sẽ kể với ai đó khi thấy buồn— đặc biệt là với mình, vì anh ấy không muốn mình buồn cho ảnh. Mình nghĩ anh ấy xứng đáng có ai đó làm anh ấy vui—Mình không nói với ảnh điều này, bởi vì anh ấy sẽ cho rằng mình chỉ muốn mọi người có tình yêu, chỉ bởi vì mình đang yêu. Đó chỉ đơn giản là ảnh thôi, cậu biết mà? Nói cái gì mà sai ý ảnh là ảnh chặt lại ngay, đặc biệt là khi ảnh biết cậu đúng. Nhưng mà— mình chỉ muốn bạn thân mình hạnh phúc thôi, có gì sai hả?" Cậu ngừng lại, nhìn Jisung như đang chờ đợi câu trả lời, và Jisung gật đầu. Điều đó có vẻ đã đủ với Seungmin, cậu tiếp tục, "mình cũng muốn anh ấy biết—và cảm thấy rằng mình là người mà anh ấy có thể dựa vào. Và, thì—khi anh ấy nói về cậu, anh ấy lúc nào cũng vui vẻ hết, giọng nhẹ nhàng hơn và nghe... rất chìm đắm, nên dù mình không biết cậu, mình cũng phải nói rằng cậu là một tên ngốc nếu cậu không nhận ra Minho-hyung rất thích cậu, một cách vô vọng".
— << —
"Vậy, uh, anh làm gì ở đây, hyung?" Jisung cố tỏ vẻ tươi tắn khi đi cùng Minho vào phòng mình, sự thật là tim cậu đang đập rất nhanh, như phát điên đập cả vào xương sườn, như thể sẽ bùng nổ vào bất cứ lúc nào. Cậu không hiểu tại sao, càng khó hơn để cậu có thể ngừng bản thân lại mà suy nghĩ khi cậu biết Minho đang ở đây. Nên cậu không cố hiểu nữa.
"Gì cơ, em là người duy nhất có thể đến chỗ anh à?" Minho hỏi, cười nhếch môi. Anh vẫn đứng ở lối ra vào ngay cả khi Jisung đóng cánh cửa lại, mắt đảo nhanh qua những thứ có trong căn hộ này.
"Đúng rồi, đây là một mớ hỗn độn," cậu thừa nhận trước cả khi người lớn hơn có thể nói gì về căn hộ. "Nhưng mà em thích vậy."
Minho cười, cuối cùng cũng bước vào trong, cởi áo khoác và gác nó lên chiếc ghế cạnh bàn học.
"Mấy cái này của em đúng không?" Anh hỏi, tay chỉ vài mấy bức vẽ canva to nằm dựa vào góc tường.
"Chết tiệt!" Jisung hoảng loạn, xém thì trượt ngã khi cố lao vào giữa Minho và mấy bức vẽ. "Hyung! Em nói anh rồi mà! Chờ đến khi em được nhận vào trường nghệ thuật anh sẽ được nhìn chúng!" Cậu nhanh chóng quay mấy bức canva vào mặt tường; không biết tại sao cậu lại lo lắng như vậy khi cho Minho xem chúng.
"Thôi nào, Jisung! Anh đã ở đây rồi— cho anh coi đi?"
Cậu thở dài và lùa lại. "Được rồi," cậu nhăn nhó. "Nhưng anh không được cười đâu đấy, biết chưa?"
Minho khì cười, gật đầu chắp tay lên ngực. Jisung bước đến ngồi xuống bên góc giường, lo lắng căn môi dưới khi nhìn Minho xoay mấy bức tranh lại.
"Một đống.... tranh vẽ mèo," Minho nhìn và nói. Jisung nhún vai thay cho câu đáp, nhưng vì thế nào đó cậu lại thấy mình đang đỏ mặt.
"Ừm— anh biết dạo này em hay đến mấy chỗ mái ấm của mèo mà?"
"Cùng Felix," Minho nói thêm, cùng tông giọng làm Jisung thấy kỳ lạ.
"Ờ, ừm," dù vậy cậu cũng thừa nhận. "Đó là một phần. Mèo là... một sinh vật thu hút."
"Đúng vậy—" Minho gật đầu, ánh mắt vẫn dính chặt mấy bức tranh của Jisung. Cách anh nhìn chúng làm Jisung cảm thấy bị yếu thế, bởi vì anh ấy trông rất chăm chú tìm hiểu chúng và điều đó làm Jisung cảm giác thật trần trụi như bị xem xét một cách tỉ mỉ dù bản thân cậu không phải điều Minho đang nhìn. "Anh không phải người sành sỏi về nghệ thuật, nhưng anh nghĩ chúng rất đẹp, Jisungie," anh thì thầm, gần như chẳng có tiếng thở khiến Jisung cách nào đó hy vọng rằng anh đang xoa dịu cậu.
"Cảm ơn anh," cậu lẩm bẩm.
"Anh mua một cái được không?" Minho hỏi, Jisung lật đật ngửa đầu lên nhìn anh.
"Không," cậu nhanh chóng đáp. "Em nói rồi hyung— giữa bọn mình đừng nói gì về tiền bạc nữa?"
"Ồ?" Minho nghiêng đầu. "Anh biết mình đã nói về việc anh không trả tiền cho thời gian của em nữa, nhưng mà— đây là tác phẩm của em mà, chẳng phải em làm để kiếm sống sao? Anh biết mình muốn một bức chính chủ từ Han Jisung."
"Vậy em sẽ đưa anh một cái," Jisung nói. "Rồi hãy giả vờ như khoản tiền anh đã gửi vào tài khoản em là khoản trả thêm, và bây giờ chúng ta cuối cùng đã huề."
Minho cười, và Jisung cũng nhận ra bản thân mình đang cười vì tiếng cười của Minho. "Được, chốt vậy đi." Minho nói với cậu, và Jisung đứng dậy tạo dáng như để hai người bắt tay.
Rồi cậu nghe tiếng mở cửa rồi đóng cửa bên ngoài, và cậu nhận ra Changbin đã trở về.
"Hyung— anh muốn ăn phô mai que không?" Jisung hỏi Minho. "Chúng ta có thể, ừm--xem một bộ phim? Changbin-hyung thường là người chiếm lấy TV vì em thường vắng nhà lúc này, nhưng mà—" Cậu chỉ về phía chiếc laptop. "Màn hình nhỏ thôi nhưng bọn mình có thể—"
"Jisung—" Minho cắt ngang bằng một tiếng cười. "Được, tất nhiên rồi, bọn mình có thể xem phim trên laptop của em, nhưng lần này anh sẽ chọn phim."
Cậu thở phì; cậu có lẽ nên lo lắng bởi vì Minho có thể sẽ chọn một bộ phim kinh dị chỉ để chọc ghẹo cậu, nhưng bằng cách nào đó, cậu thấy đủ chắc chắn khi nói về gu phim chung của hai người. "Okay!" Cậu đồng ý. "Em sẽ lấy ít đồ ăn vặt— Em nghĩ mình có ít bỏng ngô."
"Được rồi," Minho gật đầu, bước đến ngồi xuống giường Jisung. "Anh sẽ chờ ở đây?"
"Được, hyung!" Jisung cười tươi. "Cứ tự nhiên nhé!"
Changbin trông như có rất nhiều thứ muốn hỏi khi thấy Jisung bước ra khỏi phòng, nhưng Jisung chỉ lè lưỡi rồi lấy mấy thanh phô mai, chạy xuống nhà bếp để kiếm chút bỏng ngô.
"Anh ấy còn ở đó hả? Trong phòng em?" Changbin hỏi, đi theo Jisung vào bếp.
Cậu ngâm ngọng trả lời, không lời nào quăng gói bỏng ngô vào lò vi sóng.
"Anh đoán là anh đúng, em nhảy chân sáo, không giống dáng vẻ đáng thương như mấy tối trước," Changbin quan sát và nói.
"Em chả biết anh đang nói gì cả, hyung," Jisung nói, quay qua mở tủ lạnh tìm đồ uống.
Cậu cuối cùng cũng xoay xở được với hai hũ sữa chua uống và một tô bỏng ngô trên tay, nhưng rồi lại trở về phòng chỉ để thấy Minho đã cuộn tròn trên giường cậu, còn có cả tiếng ngáy nhè nhẹ.
"Hyung—?" cậu nhẹ nhàng gọi nhưng anh không trả lời.
Đặt đồ ăn xuống bàn, cậu bước lại gần giường. "Hyung," cậu gọi lại, nhẹ chạm vào cánh tay Minho. Người lớn hơn động đậy, quay lưng lại nhưng mắt thì vẫn nhắm, nhịp thở vẫn đều đặn.
Cậu thở dài và bỏ cuộc vì Minho trông rất ấm áp và thoải mái. Đẹp không nói nên lời, nhưng Jisung bây giờ đã thừa nhận điều này đã quá bình thường.
"Ngủ ngon, hyung," cậu thầm thì, mỉm cười lấy chăn đắp lên cho người kia.
— >> —
Jisung vẫn nhớ lần đầu cậu thấy Minho. Lúc ấy là gần nửa đêm, như thường lệ anh bước vào tiệm cà phê, hoàn hảo dù chỉ mặc chiếc áo hoodie và một cái quần xám. Cả ba bọn họ - cậu, Felix, và Jeongin - chăm chú nhìn anh, để rồi lại hoảng lên và giả vờ như đang làm việc rất vất vả khi anh tiến đến quầy.
Felix là người nhận order của anh, mặc dù đang giả vờ như đang sắp xếp lại kệ bánh bên cạnh đấy, Jisung luôn lén lút đặt ánh nhìn của mình lên Minho. Anh nhẹ cười, và Jisung đã nhớ mãi, thú thật bởi vì nụ cười ấy chẳng ăn nhập gì với ánh mắt mệt mỏi đó.
Và rồi Minho trở thành một khách hàng quen thuộc, cũng như trở thành chủ đề của những cuộc trò chuyện giữa ba bọn họ.
"Được rồi, mỗi người 5000won, tất cả cược sẽ thuộc về người dám chạy ra đấy nói 'Em yêu anh' với ảnh". Ý tưởng là của Jeongin, nhưng rõ ràng là cậu ấy muốn nhắm vào Jisung khi nói ra điều đó.
"Khoan đã, tại sao cơ?" Felix hỏi, và Jeongin chỉ nhún vai trả lời, "Tại vì chán."
"Nếu không làm thì sao?" Jisung hỏi.
"Tiền thuộc về mình," Jeongin đáp, đơn giản và đầy đủ.
"Khoan đã, tại sao cơ?" Felix lặp lại khi Jisung trố mắt nhìn Jeongin.
"Bởi vì đó là ý tưởng của mình," Jeongin nói, và Jisung đã có thể từ chối, nhưng cậu lại thấy bản thân đủ tự tin để làm điều đó - tiền từ trên trời rớt xuống cơ mà, cậu nói với bản thân.
Và cậu đã làm vậy, thế là một chuỗi sự kiện xảy ra đã dẫn cậu đến thời điểm này, đứng trước căn hộ của Minho lúc bảy giờ tối, chờ cho anh ấy mở cửa.
"Jisung?" Minho nhìn khá bối rối khi mở cửa, trông thấy Jisung đứng đấy cùng nụ cười căng thẳng. "Em làm gì ở đây vậy? Sao em biết anh có ở nhà-?"
"Gì vậy— anh là người duy nhất được phép xuất hiện mà không báo trước à?" Jisung vặn lại, cười tươi hơn cố che đi vẻ sợ sệt. "Và— Seungmin có nói anh sẽ không ở chỗ nào khác ngoài chỗ này, nên là—" Cậu nhún vai chờ Minho cho cậu vào.
"Seungmin?" Bây giờ đến lượt Minho thấy khó hiểu. "Chờ đã, vậy— sao em lại ở đây? Không phải tối nay em đi làm à?" Anh hỏi lại, và Jisung mạnh dạn bước vào trong khi anh có ý muốn lùi lại cho cậu lối đi, dù vậy anh cũng chả thể biết lý do sự hiện diện của cậu trai này.
"Um." Cuống họng cậu khựng lại, chẳng thể thốt ra được lời nào. "Ca của em chưa bắt đầu— hyung." Cậu nuốt ngược nước miếng. "Cho em ly nước được không?"
Minho vẫn nhìn cậu với ánh mắt lạ lùng, khó hiểu, nhưng không thắc mắc gì về yêu cầu này. Anh ra hiệu cho cậu đi theo cùng đến nhà bếp để anh có thể lấy cho cậu ít nước.
Cậu cầm lấy và uống nó ừng ực.
"Vậy?" Minho hỏi, ngay khi ly đã trống.
"Vậy—" Jisung nhe răng cười, đặt ly nước xuống quầy. Ly nước chả giúp được gì trong việc làm dịu nỗi lo lắng của cậu, nhưng vẫn đủ nở một nụ cười khi cậu đã gum lại đủ mọi thứ trong đầu. "Hyung— bọn mình là gì?"
Trong một giây thoáng qua Minho có vẻ hơi hoảng hốt, nhưng nó quá nhanh đến nỗi Jisung nghĩ mình chỉ tưởng tượng nó ra, đặc biệt là khi trên môi anh nhoẻn một nụ cười, và anh nói, "Bọn mình là gì? Người Hàn Quốc?"
"Hyung—" Tiếng hyung lọt ra từ miệng cậu nghe như một tiếng càu nhàu. Cậu tiến đến, Minho thì lùi lại, dựa người vào quầy bếp.
"Jisung?"
"Hyung," Jisung lặp lại, lần này thì nghe như tiếng thở dài bực bội. Cậu nhớ lại lời của Seungmin sáng nay - nói với ảnh cậu nghĩ thế nào, Seungmin đã khuyên vậy. Ảnh sẽ chặt lại cậu - ảnh sẽ lấy việc đó ra làm trò đùa, nhưng đừng để ảnh làm vậy. Hài thật đấy, bởi vì dự đoán của Seungmin hóa ra lại đúng 100%, dù đã biết điều này sẽ xảy ra, Jisung vẫn một phần bực bội và bối rối. "Hyung, em thích anh," cậu nói, có tỏ ra vẻ rõ ràng, gọn gàng và tự tin nhất. "Em thích anh nhiều lắm, và hầu như mọi ngày, em nghĩ anh cũng cảm thấy giống em."
"Hầu như mọi ngày?" Minho lặp lại, ngạc nhiên vì sự bất mãn này của Jisung.
"Và những ngày như này—" Jisung nhăn mày rồi cuối đầu. Sự tự tin mà bản thân Jisung cố tạo nên chốc lát bị ăn mòn nhờ vào sự hờ hững của Minho. "Là lý do tại sao lại không phải là mọi ngày," cậu lẩm bẩm, dời ánh nhìn đi và lùi bước.
"Jisung—" tông giọng của Minho đã mềm mại hơn, nhưng lại đột ngột biến mất để lại cho Jisung một khoảng im lặng.
Chỉ có cậu thôi, cậu nhớ đến những gì Seungmin nói. Cậu phải làm anh ấy dừng cư xử như một tên ngốc.
("Nghe có vẻ nhiều việc ," Jisung đáp.
"Cậu phải là người quyết định rằng anh ấy có đáng hay không," là câu trả lời đơn giản của Seungmin.)
"Hyung— anh thích, hay không thích em?" Jisung thử lại, lần này cậu ngẩng cao đầu nhìn thẳng Minho vào mắt.
"Whoa—" Tiếng gì đó nghe như ngượng cười phát ra từ phía Minho. "Sao em bỗng căng thẳng vậy?"
"Hyung!" Jisung càu nhàu. "Làm ơn, hãy thành thật với em— và nếu em sai, thì— thì—" Cậu thở dài, không giữ nỗi tông giọng quả quyết. "Thì đành vậy thôi," cậu lầm bầm một cách chán nản.
Và Minho chỉ nhìn cậu không nói gì. Bỗng có điều gì đó trong ánh mắt Minho làm Jisung sợ, rồi anh lại nhìn đi chỗ khác. Minho càng kéo dài thời gian, sự tự tin của Jisung càng thấp. Có lẽ, cậu nghĩ, có lẽ đây là một ý tưởng tồi tệ. Cậu là người làm Minho cảm thấy vui - chắc chắn rồi, mỗi lần cậu làm Minho cười đều là thật. Nhưng nói cho thực tế thì, chả có bằng chứng nào chắc chắn nói rằng Minho thích cậu nhiều như cậu thích Minho cả - hay Minho thích cậu theo cách cậu thích Minho.
"Jisung—" Và Minho lên tiếng. Giọng anh nhẹ nhàng, gần như lo lắng. Jisung chưa bao giờ nghe anh như vậy bao giờ, và cậu quay lại nhìn anh. "Jisung," Minho lặp lại, lần này nghe cứng rắn hơn. "Anh— Anh yêu em mất rồi." Mắt Minho mở to, như thể lời nói của anh tự làm mình ngạc nhiên vậy, như thể đây không phải lời anh định nói, nhưng đó là những thứ mà anh đã nói ra.
"Hyung—?" Có lẽ Jisung nên cảm thấy bối rối, có lẽ cậu nên cảnh giác hơn - nhưng cậu lại đang làm điều ngược lại. Vai cậu thả lỏng, như vừa trút bớt cả cái tạ. Cậu thấy lòng mình dịu lại, nở nụ cười tươi vươn đến cả mang tai. "Điều đó khó lắm hả, hyung?" Cậu hỏi, một lần nữa tiến gần đến người lớn hơn.
"Ừ?" Minho đáp lại, có vẻ không chắc chắn mặc cho tiếng cười đang vang từ cổ họng. "Đm, Jisung— tất nhiên là nó khó rồi" Anh nghe thật bực bội, dù không có ý xấu, và nó làm Jisung cười. "Bạn đồng hành... tình bạn— đó là những thứ khác nhau. Anh tin vào những điều đó, nhưng tình yêu? Sự lãng mạn? Yêu ai đó? Là gì chứ—? Đấy chưa bao giờ là điều anh ước có, và rồi em đến, với câu em yêu anh ngốc nghếch, và—" Anh rên rỉ, và dừng lại khi nhận ra bản thân đang lảm nhảm. "Nhìn xem em đã bắt anh làm gì đi. Cái sự nhả chữ vô tội vạ của em ảnh hưởng đến anh rồi đấy. Rất nhiều thứ anh bị ảnh hưởng từ em, và chỉ là nó nực cười ghê, bởi vì sao có thể dễ dàng và tự nhiên như vậy khi ở bên cạnh ai đó chứ? Nhưng nó lại như vậy đấy, ở bên cạnh em thật dễ dàng, và anh - điều này thật ngu ngốc." Anh phụng phịu, nhưng trên má lại phớt màu đo đỏ đáng yêu.
"Hyung," Jisung bắt đầu, nhưng trước khi có thể tiếp tục, cậu đã bắt đầu cười rộ lên. Cậu nghĩ đây là lần đầu cậu thấy anh ít cảnh giác như vậy và nó làm cậu thấy vui. "Đúng đó, hyung, em đồng ý," cậu nói, tiến một bước nữa đến gần Minho hơn; lần này, cậu tìm đến tay anh và đan những ngón tay vào nhau. "Nó thật ngu ngốc, và khó nữa, nhưng em — em cũng yêu anh mất rồi."
Nhịp thở của cậu như bị lấy đi vì Minho nhìn cậu, và ánh mắt họ chạm nhau.
"Em cũng yêu anh," cậu lẩm bẩm, và đột ngột khoảng cách giữa họ đóng lại.
Môi Minho trên môi cậu, nó không chỉ mềm, mà còn hợp với môi Jisung một cách hoàn hảo. Nó không giống cái lần đầu của họ, bằng cách nào đó nó rất khác. Họ buông tay nhau, chỉ để cho cánh tay họ dễ dàng quấn lấy nhau hơn.
Jisung bị kéo lại gần hơn, gần hơn, và gần hơn, cho tới khi cậu dựa hoàn toàn vào Minho, hơi thở cậu dần cạn đi, và có lẽ Minho cũng vậy, nhưng cậu không muốn buông ra, ít nhất không phải bây giờ, bởi vì thời khắc này quá đẹp, quá hoàn hảo, quá cmn đúng - tựa như mọi thứ khi nói đến cậu và Minho vậy.
>>
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net