Phần 4
Tên gốc: 𝐎𝐍𝐄 𝐖𝐀𝐘 𝐓𝐈𝐂𝐊𝐄𝐓 𝐓𝐎 𝐇𝐄𝐀𝐕𝐄𝐍
Tác giả: DanaiaCake (https://twitter.com/DanaiaCake)
Couple: Iwaizumi Hajime/ Oikawa Tooru
Link gốc: https://www.archiveofourown.org/works/26793448
BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. VUI LÒNG KHÔNG REPOST DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.
----------
Tóm tắt:
Đôi khi, anh sẽ mơ thấy cậu.
Trông cậu thật rạng rỡ, và tươi trẻ. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của căn bệnh đã cướp đi mạng sống thuộc về cậu. Cậu sẽ mỉm cười về phía anh với đôi mắt nâu lấp lánh ánh kim. Cậu thậm chí sẽ cười ra tiếng với âm thanh náo nhiệt và rạng rỡ, chứ không phải âm điệu khàn khàn từ cuống cổ.
Đôi khi, anh nghe thấy cậu gọi mình với tiếng cười háo hức. Đôi khi, giọng nói ấy còn gọi tên anh.
Iwa-chan.
Cái biệt danh khó chịu đó. Và nó sẽ khiến anh mỉm cười. Nhưng khi mở mắt ra, cậu sẽ không bao giờ ở đó. Và giấc mơ thì sẽ biến tan.
----------
Phần tiếp theo của "Điều ước cuối cùng của Oikawa". (Oikawa's last wish/es)
Câu chuyện diễn ra vài năm sau cái chết của Oikawa Tooru.
----------
Có điều gì đó giữa họ đã thay đổi vào đêm hôm ấy. Và khi Iwaizumi tổ chức sinh nhật lần thứ 21 của mình tại Tokyo, Oikawa chắc chắn sẽ không bỏ lỡ nó.
"Yo, Iwa." Satoshi Ryu, bạn cùng khối sống bên kia hành lang khoác tay lên vai anh khi anh đang trên đường trở lại bàn tiệc của họ, với năm chai bia được ôm thăng bằng trên tay.
"Ừ?" Anh trả lời với giọng điệu châm chọc. Anh và cậu ta không thực sự thân thiết vì anh thấy cậu ta quá ồn ào và đáng ghét, đấy là hai thứ ở ai đó mà Iwaizumi thực sự ghét trừ khi tên của họ bắt đầu bằng Oikawa và kết thúc bằng Tooru.
Anh đã đi uống cùng với bạn bè, gồm cả Hanamaki, người tình cờ đến Tokyo để thực tập. Oikawa đến muộn hơn một chút vào đêm ấy vì cậu có một trận đấu tập để giành chiến thắng. Iwaizumi đã nói rằng cậu không cần đến, nhưng cậu chàng vẫn kiên quyết về điều đó. Không bao giờ tớ lỡ mất sinh nhật của cậu.
Tất nhiên, Iwaizumi chỉ chợt nhận ra sau khi cậu ta nói với anh như vậy. Rằng Oikawa đã luôn dành thời gian cho ngày sinh nhật của anh, bất kể có bận rộn thế nào.
"Bạn của cậu, Oikawa ấy?" Satoshi tiếp tục nói và Iwaizumi sững người. Có vài điều anh biết về cậu ta - rằng cậu ta thích nam lẫn nữ; cậu ta có một nỗi ám ảnh với cái đẹp; anh ta là một tên trăng hoa; và ngoại hình đẹp đẽ của cậu ta luôn là ưu điểm trong những cuộc trăng hoa ấy.
Thực tế, cậu ta cao hơn Iwaizumi vài inch, có mái tóc xoăn màu nâu khiến anh nhớ đến Oikawa.
"Cậu ấy dễ thương nhỉ," Satoshi nhận xét và dừng nói như thể cậu ta đang chờ Iwaixumi đáp lại gì đó - bất cứ điều gì. Iwaizumi không trả lời nên anh ta đành nói thẳng, "Cậu có biết cậu ấy liệu có đang hẹn hò với ai không?"
Iwaizumi nhìn lại bàn của họ, nơi Oikawa đang ngồi cười vì trò đùa nào đấy, có lẽ là của Chiyo. Cả nhóm của họ gần như trầm lặng cả buổi cho đến khi Oikawa đến, trông như một siêu mẫu và thu hút hàng tá con mắt nhìn chăm chăm vào chỗ của họ, hay dụ dỗ mấy con thú như anh chàng này.
Cậu ấy có đang hẹn hò với ai không? Iwaizumi thậm chí còn không biết vì Oikawa chả bao giờ nói với anh.Từ khi biết được rằng giống như Satoshi, Oikawa có thể hẹn hò với cả nam lẫn nữ, nhưng họ chưa bao giờ thực sự thảo luận về điều đó. Một phần trong anh muốn trả lời "có" vì thôi thúc muốn bảo vệ Oikawa nhưng lại một lần nữa, nếu một người đàn ông tương tự như cậu ấy có thể khiến cậu hạnh phúc thì sao?
Anh không chắc liệu có phải do mối liên kết dài lâu và bất thường giữa anh và Oikawa hay là lực hấp dẫn tự nhiên nơi họ đối với nhau (mà Hanamaki nói rằng nói thực sự kỳ quặc) đã khiến Oikawa phát hiện ra anh giữa đám đông hay không. Nụ cười của cậu bừng nở khi nhìn thấy anh và nhiệt tình vẫy tay, miệng thì thốt lên cái biệt danh khó chịu kia.
Tim anh như ngừng đập trong giây lát và khi anh tỉnh táo trở lại, anh quay sang Satoshi và nói với cậu ta rằng, đúng vậy, Oikawa đang hẹn hò với ai đó.
"Ai vậy?" Oikawa chất vấn anh khi quay về. "Chỉ là người quen thôi," anh đáp.
Một cái nhìn lướt qua khuôn mặt của Oikawa... và bằng cách nào đó, những người còn lại trên bàn đều cảm thấy ánh mắt đó đang ám chỉ gì đó. Anh cũng nhận ra nhóm của họ đã đổi chỗ ngồi khiến anh - người đã ngồi cạnh Hanamaki cả đêm chuyển sang cạnh Oikawa. Anh không bận tâm điều này lắm, ngoại trừ việc... thời gian còn lại của đêm đó, gần như tất cả mọi người đều liếc nhìn họ, điều đó khiến anh cảm thấy tò mò. Nhưng anh làm ngơ, thay cho một đêm bình thường, không phức tạp, đêm mà mọi người có thể say sưa điên cuồng mà không nghĩ ngợi đến điều gì khác.
"Bộ có điều gì xảy ra trong khi tớ đi lấy bia à?" Anh hỏi khi họ trở về ký túc xá. Oikawa ở lại, Hanamaki cũng định thế-nhưng vì một số lý do, cậu ấy quyết định ở khách sạn tối nay, đinh ninh rằng chi phí sẽ do công ty mà cậu đang làm việc chi trả. Vậy nên, anh và Oikawa ở đây, trong ký túc xá của anh, một mình và say xỉn.
Họ ngồi cạnh nhau trên sàn nhà, gần gũi nhưng không chạm vào nhau, và anh quyết định đặt câu hỏi. "Hmm? Không có gì đâu. Chỉ nói về việc cậu đần độn đến mức nào thôi." Oikawa nói chậm rãi như thể đang cố điều hướng giọng nói của mình.
"Gì? Đần độn? Tớ hả?" Anh hỏi, còn Oikawa thì cười say xưa, "Ừ, ừ. Cậu đó... Ý tớ là cậu đơn giản đến mức chẳng nhận ra bất cứ gợi ý nào... ngay cả những gợi ý rõ ràng nhất."
"Cậu đang nói cái quái gì vậy?!" Anh biết cả hai đều say xỉn nên việc này cũng không có ý nghĩa gì.
"Đấy thấy chưa." Oikawa cười khúc khích, lấy ngón tay chọt vào trán Iwaizumi, "Cậu.Quá.Đần.Độn."
Anh giận dữ bắt lấy ngón tay đó. Dùng sức kéo ngón tay ra-và đó là điều khá tối tệ, vì anh đã kéo luôn cả Oikawa theo, hoàn toàn quên mất họ đã say như thế nào. Oikawa ngã nhào lên người anh với lực đủ để đẩy cả hai nằm xuống sàn.
"Au..." anh rên rỉ xoa đầu mình. Nhưng cả hai đều đã quá say, nên họ cứ nằm cạnh nhau trên sàn. Sau đó, anh nhớ đến Satoshi và không hiểu vì lý do gì, anh quyết định kể lại việc đó.
"Nhân tiện, cậu có nhớ người đã dồn ép tớ ở quán bar không?"
"Ừ? Người quen hả?" Sự khinh thường trong giọng nói của Iwaizumi rõ ràng đã khiến cậu tò mò.
"Ừ. Cái cậu tóc nâu cao cao đẹp trai đó."
"Cậu ta đâu có đẹp đến thế." Giọng điệu của cậu đột nhiên trở nên khó chịu.
Iwaizumi cau mày nhưng chỉ nhún vai, "Chà, cậu ta khiến tớ nhớ đến cậu."
Chỉ trong một tích tắc, Oikawa đột nhiên bật dậy và giữ lấy anh. Oikawa, với tất cả sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành, phà hơi ra khỏi phổi rồi đẩy anh xuống sàn, tay đè vai anh. "Iwa-chan, rút lại nó đi!"
"Cái quái gì xảy ra với cậu vậy hả?!" Anh chất vấn, vì đôi mắt trông như thủy tinh của Oikawa đong đầy nước mắt và chúng rơi bắn xuống người anh, có thể là do chất cồn đọng trong cơ thể cậu nhưng anh chưa bao giờ thấy Oikawa nổi điên như vậy... không, vẻ mặt của cậu ấy không chỉ có sự tức giận. Nó khiến anh nhớ lại cách mà cậu nhìn Kageyama vào cái đêm định mệnh hồi sơ trung-tựa như là, ghen tị.
Họ nhìn chằm chằm nhau một lúc lâu, hơi thở của Oikawa dồn dập. Một lúc sau, Oikawa bỏ anh ra. "Cậu quá đần độn." Cậu ấy nói, thả vai anh ra và tránh chỗ.
Iwaizumi chết lặng-anh nghĩ rằng mình như thể phải biết điều gì đó nhưng lại tiếp tục bỏ lỡ.
"Cậu say đến cỡ nào rồi?" Anh hỏi và Oikawa bắt đầu cười ngặt nghẽo, "Quá say luôn." Iwaizumi đưa tay áp trán Oikawa, rồi chạm vào má để kiểm tra nhiệt độ của cậu. Nhưng cậu lại dựa dẫm vào cái chạm đó, và Iwaizumi bị mê hoặc bởi vẻ ấm áp, mềm mại và vẻ ngoài tuyệt vời của cậu. Hoặc có thể, anh chỉ say rượu thôi.
"Tớ xin lỗi vì đã so sánh cậu với cậu ta. Đặc biệt là khi cậu ta thậm chí không bao giờ có thể bằng một nửa con người cậu." Câu nói của Iwaizumi khiến Oikawa nở nụ cười.
"Dù sao thì, tớ nhắc đến cậu ta là vì cậu ta hỏi về cậu."
"Về tớ?"
"Ừ. Tớ nghĩ cậu ta thấy cậu đẹp. Cậu ta hỏi tớ rằng cậu có đang để mắt đến ai không?"
"... Vậy cậu đã nói gì?"
Iwaizumi đột nhiên cảm thấy bất an và hối hận vì đã nhắc đến chủ đề này. Nhưng anh vẫn tiếp tục nói. "Tớ nói với cậu ta rằng cậu đang hẹn hò." Oikawa trố mắt nhìn anh như một con nai đứng trước đèn pha. Và chết tiệt! Chắc chắn anh đã kể một câu chuyện không nên kể.
"Mặc dù tất nhiên, chỉ là để bảo vệ cậu khỏi... Ý tớ là cậu ta là một vận động viên nổi tiếng. Nhưng nếu cậu thích, tớ có thể..." anh cố gắng sửa lại nhưng vẫn có một khoảng im lặng sau đó.
Có lẽ, Oikawa và Satoshi có thể đến với nhau. Có lẽ Oikawa muốn thử. Có lẽ đây không phải là chuyện mà anh nên xen vào.
Oikawa ngồi dậy, quay sang nhìn anh với một biểu cảm khó hiểu trên gương mặt. "Không, chỉ là... hoàn hảo. Cậu làm đúng rồi đấy."
Có nghĩa là sao? "Khoan đã, cậu đang nghiêm túc qua lại với ai đó à?" Iwaizumi hỏi, lờ đi một chút nhói trong lồng ngực.
Oikawa toe toét, "Ước gì được như vậy." Vẻ mặt khao khát của cậu khiến Iwaizumi cảm thấy xấu hổ. Anh không biết phải nói gì với cậu, nhưng anh không thể phủ nhận cảm giác nhẹ nhõm khi nghe thấy câu trả lời. Điều đấy đặt ra câu hỏi-tại sao anh lại--
"Nè, Iwa-chan."
"Hửm?"
"Tớ có thể hôn cậu không?"
"Hử? Gì? Cậu cô đơn đến vậy hả?? Sẽ là nói dối nếu nói rằng Iwaizumi chưa bao giờ nghĩ về điều đó trong suốt cuộc đời mình. Anh luôn nghĩ rằng Oikawa quá xinh đẹp và khi anh biết được rằng Oikawa là người đồng tính... anh cảm thấy hơi vui vẻ với ý tưởng này. Nhưng anh không bao giờ làm vậy vì nó có vẻ không ổn chút nào.
Oikawa nhún vai, "Có lẽ vậy." Cậu thở dài, "Hoặc có lẽ là tớ chỉ say mà thôi. Có lẽ cả hai chúng ta đều say. Có lẽ chúng ta có thể làm điều này và sẽ quên nó vào ngày mai?"
"Nhiều 'có lẽ' quá đấy."
"He."
Iwaizumi nhìn chăm chăm vào Oikawa-nhìn chăm chăm vào môi cậu. Nó ẩm ướt và có sắc hồng và anh tự hỏi liệu những cô gái mà cậu đã hẹn hò có cảm thấy tương tự hay không. Những cô gái, anh chưa bao giờ nói với Oikawa vì... anh cảm giác cậu chàng sẽ làm ầm ĩ lên. Anh tự hỏi liệu Oikawa có nói đúng không... nếu anh ấy, họ sẽ quên chuyện này vào sáng hôm sau. Có lẽ. Có lẽ.
"Được."
-----
Oikawa đã quên. Còn Iwaizumi thì không bao giờ quên.
To be continued.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net