Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

oneshot

Tôi đứng chôn chân trước cánh cửa sơn hình một quân cờ. Bên dưới đó là một tấm biển lộn ngược đề chữ 'CLB cờ vua'.

Tôi có chút do dự không biết có nên mở cửa không, vì bản thân tôi thậm chí còn không thích thú gì việc phải dành thời gian ở đây. Mẹ tôi tuỳ tiện đăng ký tên con trai bà với mong muốn nó sẽ làm tôi trở nên hoạt bát hơn, và bằng cách nào đó tôi được cho là thông minh nên bà đã ghi danh tôi vào CLB cờ vua. Tôi thật sự không thích cờ vua mà-

Một điều nữa, tôi còn không biết CLB này có tồn tại cho tới bây giờ, cũng dễ hiểu khi không ai nói về nó cả.

Có lẽ càng vì nó ở tít sâu đằng sau khuôn viên trường.

Đúng, không lạ mấy.

Tôi đẩy cửa một khoảng đủ để nhòm vào phía trong.

Căn phòng trông khá ấm cúng và thư thả. Hoàng hôn đã buông xuống từ lâu, những mảng màu hồng và cam nồng ấm như nhuốm lấy mọi thứ. Chỗ này chỗ kia rải rác vài miếng giấy ghi vội, một chiếc bàn nhỏ được đặt ngay ngắn ở chính giữa.

Ngay khi nhìn vào trong phòng, tôi thấy một cô gái với mái tóc xanh dài, cặp mắt kính yên vị trên sống mũi và mặc một trong những bộ đồng phục của trường, cụ thể hơn nó có màu trắng chủ đạo kết hợp chiếc váy dài màu xanh và dây nơ đỏ.

Bên cạnh còn có một thiếu niên dựa ghế gác chân lên mặt bàn. Cậu có mái tóc tối màu, gần như là đen với màu tím làm điểm nhấn, khoác trên mình bộ đồng phục màu xanh navy. Cậu cũng có nhiều băng gạc màu mè trên cánh tay và gương mặt, thứ làm tôi chú ý ngay khi nhìn vào.

Tôi tò mò lắng nghe câu chuyện của họ, chẳng qua vì tôi muốn biết người trong một CLB cờ vua sẽ nói gì với nhau. Ắt hẳn họ phải cư xử rất thông thái và chỉ bàn về những đề tài nghiêm túc nhỉ?

"Tớ nói rồi, tớ không làm đâu," người con trai lên tiếng. Cậu ngáp và ấn mình về phía lưng ghế, một cái nhìn chán chường hiện rõ trên khuôn mặt cậu.

"Ồ đừng có như vậy chứ! Cậu cũng thích mà? Không phải sẽ rất ngầu nếu-" Cô gái chỉ vừa mở miệng nhưng đã bị chặn lại bởi tiếng 'Không' từ người còn lại. Tôi nhướng mày trong khi tiếp tục theo dõi màn cãi cự nho nhỏ của hai người. Tôi thử nhích lại gần hơn nhưng đột nhiên mất thăng bằng khiến tôi vô tình đẩy cửa và té nhào vào trong.

Hai người họ đánh mắt qua chỗ tôi và nhìn chằm chằm. "Ừ thì... Cậu bị lạc hả?" Cậu ta hỏi, nhìn thậm chí còn không ngạc nhiên trước tình hình là tôi, một đứa lạ mặt nào đó, vừa ngã vào phòng câu lạc bộ của họ.

"Này, đừng có vội kết luận! Biết đâu cậu ấy muốn gia nhập thì sao?" Cô nàng reo lên đầy hi vọng. Thế là cô bước ra khỏi chỗ của mình để lại gần tôi và chìa tay ra để giúp đỡ, tôi bắt lấy nó với niềm biết ơn của mình. Sau khi nhanh chóng đứng dậy được, tôi nhìn quanh căn phòng một lần nữa.

"Tớ không nghĩ cậu ta muốn tham gia đâu à, chúng ta chẳng có lấy một mống nào gia nhập nữa từ bận Harukawa-san và Akamatsu-san, và giờ thì họ chẳng có thời gian để mà tới nữa."

"Uh thật ra... tôi có muốn tham gia."

Nghe tôi nói vậy, cậu chàng dường như hớn hở thêm một chút, bỏ chân xuống và đứng thẳng dậy. "Thấy chưa, tớ nói cậu rồi mà Kimchi, cậu ấy muốn vào câu lạc bộ," Cô nói mà không bộc lộ bất cứ biểu cảm gì.

"Đừng gọi tớ bằng cái tên đó." Cậu- gì nhỉ- Kimchi??? lườm lại cô bạn.

"Thì ừm... Tôi đã ghi danh rồi nên là, giờ tôi phải làm gì?"

"Ồ thật ra, chúng tớ chủ yếu là tán gẫu với nhau. Vừa xong một ván cờ nè." Cô đặt tay lên hông của mình. "Và tớ thắng, dĩ nhiên." Cậu trai chỉ đảo mắt khi thấy vậy. "Cậu đã không thắng, tớ mới là người thắng. Nếu cậu muốn khoe khoang thì trước hết cậu phải biết cách đã,"

Sự tự tin của người con gái biến mất ngay tắp lự, cô đưa tay gãi đầu. "Thật ra tớ chỉ đang tập luyện cho tới lúc tớ có thể đánh bại cậu thôi," Cô cười có hơi gượng gạo. "Dù gì đi nữa, cho phép tớ giới thiệu," Cô đứng dang hai chân và chống hông, một nụ cười lớn giãn ra trên gương mặt. "Tớ là Shirogane Tsumugi, trưởng câu lạc bộ cờ vua!"

Shirogane cúi chào, như thể cô là một người trình diễn vào cuối buổi chương trình. Điều đó làm người con trai phải đảo mắt lần nữa. Cậu ta có thói quen đó thật...

"Tôi là... ờ... Ouma Kokichi chắc vậy.. Phó CLB.. hay gì đó." Cậu cuối cùng cũng lầm bầm ra được mấy tiếng giới thiệu, so với của Shirogane thì nghe có hơi thảm hại. Chỉ với việc này tôi đã có thể nói cậu ta không phải loại người lên tiếng nhiều. Mới có khoảng năm phút từ lúc tôi gặp hai con người này thôi mà tôi đã rút ra được rất nhiều điều về tính cách của họ.

Shirogane có vẻ huyên thuyên và đôi lúc kỳ quái, nhưng trở nên im lặng và rụt rè nếu thấy xấu hổ. Nó phụ thuộc phần nào vào tình huống và tâm trạng của cô.

Với Ouma, cậu không giống người hay trò chuyện, kẻ cô độc thì đúng hơn... nhưng vẫn có thể giữ vững lập trường của mình nếu cậu muốn.

Xem ra cứ như một cặp kì lạ cùng quản một câu lạc bộ cờ vua, nhưng để biết được thì tôi cần phải ở lại và quan sát nhiều hơn nữa. "Vậy thì ừm, những thành viên khác đi đâu rồi thế?" Tôi hỏi.

"À... thành viên còn lại..." Shirogane ngập ngừng khó xử.

"Ý cậu ta là"; "Chúng tôi- ừm- không có thành viên khác." Ouma lấy một thanh singum ra khỏi túi quần và bỏ vào miệng.

"Đừng nói vậy, còn Akamatsu-san và-"

"Họ không bao giờ tới nữa đâu, Harukawa thì quá bận rộn với 'cHứC lỚp TrƯởNg' và Akamatsu thì ngày nào cũng cặp kè với một đứa con trai mới." Ouma nhìn tôi. "Vậy đó, chỉ có ừm- chúng tôi thôi. Tôi không thấy bị xúc phạm nếu cậu từ chối lúc này đâu."

Tôi khẽ nhướng một bên mày. Có là biện hộ cho CLB đi nữa thì nó cũng hơi buồn. Bên ngoài còn có rất nhiều câu lạc bộ mà tôi có thể thật sự vui vẻ, như là CLB anime, hay CLB kịch, thậm chí CLB hội hoạ chẳng hạn... nhưng nếu tôi rời đi thì mẹ sẽ bực mình lắm.

"Cảm thấy... tôi cũng tuyệt vọng như cái CLB này vậy, nhưng tôi chắc chắn sẽ cố hết sức..." Tôi còn định nói thêm nữa nhưng Shirogane đã ngắt lời bằng cách kéo tay tôi đến chỗ chiếc bàn vuông nhỏ. "Vậy, tớ đoán chắc cậu cũng biết cách chơi cờ vua rồi, chúng ta vào ván đầu tiên của cậu được chứ?" Shirogane nhấn vai tôi xuống ghế ngồi trong khi vẫn nói.

"À thật ra... về chuyện đó.." Tôi lí nhí giọng mình, cố nói rằng tôi đến đây để học cách chơi hay bịa ra vài lí do tệ hại nào đó. Nói thật thì tôi không có hứng thú với cờ vua.

"Vậy... ừm, tớ thật sự không có thời gian để chỉ cậu vì mấy phút nữa tớ phải đi rồi, nhưng chắc là Ouma sẽ cố để chỉ cậu đó!"

Ouma xoay lại nhìn tụi tôi. "Cậu đang đùa tớ hả. Nghĩ là tớ có đủ nghị lực để tập trung cho việc đó sao?"

"Cậu đủ khả năng tập trung để học chơi cờ, cộng tác phát triển câu lạc bộ và đối phó với tớ, vậy nên làaa, tớ nghĩ vậy."

Ouma sắp sửa phản bác lại nhưng đã kịp bị Shirogane chặn lời. "Thế thì tớ đi trước đây, chào, chúc vui vẻ!" Shirogane dứt câu đã chạy ra khỏi phòng, đóng sập cánh cửa sau lưng cô nàng. Tôi quay về phía Ouma, cậu ta có vẻ khá bực mình trước tình huống này.

"Được thôi, sao cũng được, cũng không phải tôi không có thời gian." Cậu lầm bầm mấy lời lẽ khó chịu nữa rồi bước tới chỗ bàn, ngồi phịch xuống chiếc ghế trước mặt tôi. "Vậy ÍT NHẤT thì cậu cũng biết luật cơ bản?"

"Ừm... không.." Tôi cúi đầu xuống bàn, có chút xấu hổ.

Ouma thở dài. "Được rồi, tôi sẽ giải thích trong lúc chúng ta chơi thử. Tôi sẽ chuẩn bị." Cậu lôi ra một túi đầy những quân cờ và đặt chúng chính xác tại các vị trí trên bàn cờ.

"Giờ thì, cậu thấy quân này chứ?" Cậu ta chỉ vào một trong những quân trông hết sức kỳ lạ của tôi. Tôi gật đáp lại. "Đây là quân Vua của cậu. Nếu tôi 'bắt' được nó thì tôi lập tức thắng, hiểu chứ?" Tôi lại gật một cách hoang mang.

Rồi hết thứ này đến thứ khác, cậu ấy giải thích mà tôi chỉ hiểu được một phần. Thành thật mà nói, nãy tới giờ tôi không chú ý lắm. Tôi hay lơ đãng và nhìn chăm chăm vào người đối diện mình, thỉnh thoảng gật gù và thường hành động như thể tôi thực sự chú ý vậy.

Sau đó tôi để ý được một điều về cậu ấy, như là cậu dùng từ 'ừm' rất nhiều, và cậu không thể ngồi yên trên ghế. Liên tục mân mó ngón tay mình hay rụt chúng về lòng bàn tay. Cậu cũng hay phải gạt những sợi tóc ra khỏi gương mặt vì chúng cứ rơi xuống mãi.

Đột nhiên cậu ta gọi tôi. "Ừm- Này! Cậu có còn nghe không vậy?"

"Uh- không- Ý tôi là- có!"

"Được, vậy thì quân Mã đi như thế nào?" Ouma hỏi, một chút bực mình trên khuôn mặt cậu. Tôi cố nhớ lại cuộc đối thoại ban nãy nhưng tôi khó lòng gợi lại được gì.

"Nó uhm- đi thẳng, có phải không?" Tôi đáp lại. Câu trả lời của tôi khiến cậu ấy phải vuốt trán. "Cậu vô vọng thật." Cậu ngao ngán đáp lại tôi, cả sự thất vọng và tức giận xen lẫn trong câu nói đó.

Cậu cầm một quân Mã và để nó xuống ô cờ. "Nó di chuyển theo hình chữ L, như thế này," Nói rồi cậu lui quân về phía sau hai ô và sang bên phải một ô. "Giống vậy. Nó có thể đi lùi về sau, sang hai bên, tiến lên phía trước, kiểu nào cũng được, miễn là theo hình chữ L."

Tôi gật đầu.

"Giờ thì quân Tốt là đứa đi thẳng. Không lùi lại được, và chỉ có thể tiến lên một ô mỗi lượt. Ngoại lệ duy nhất là lúc nó đang ở hàng xuất phát, lúc đó cậu có thể cho nó tiến lên hai bước." Cậu ấy thuật lại bằng hành động cho tôi xem. "Và, mấy con Tốt chỉ có thể ăn được quân khác nếu quân đó ở ô chéo với chúng."

Tôi nhìn cậu ấy. "Lời cậu nói mâu thuẫn với nhau kìa..."

"Không, tôi nói ngoại lệ là lúc cậu di chuyển con Tốt lần đầu, và khi cậu dùng nó để ăn quân khác, đâu có khó hiểu," Cậu ta nhìn trừng trừng lại tôi. "Nếu cậu còn không hiểu những điều đơn giản tới vậy thì cậu đúng là có IQ của một chiếc tất mốc đấy."

Chẳng biết nói gì nữa, tôi vụt miệng ra một lời xin lỗi ngắn mà cậu ta còn thậm chí không đáp lại. Người chỉ đơn giản tiếp tục giải thích những quân cờ và cách di chuyển của chúng.

...

"Và vậy đó. Giờ chúng ta có thể chơi được một ván nhanh," Cậu nói trong khi đặt lại những mảnh cờ.

"Tôi tưởng một ván cờ vua sẽ kéo dài hay gì đó..?" Tôi nhìn xuống bàn cờ trước mặt.

"Eh, nhưng với cậu thì nó sẽ nhanh thôi, vì tôi bảo đảm cậu sẽ làm mọi thứ sai hết cả." Cậu gạt tóc ra khỏi mặt mình một lần nữa. "Tôi sẽ đi trước."

"Ah được rồi..." Tôi quan sát lúc cậu chuẩn bị đi nhưng đột nhiên dừng lại. "Thấy chưa, cậu đã rối rồi kia."

"Sa- ta còn chưa bắt đầu mà!" Tôi phản đối. Cậu ấy chỉ 'suỵt' tôi và nói tiếp, "Màu sáng luôn đi trước, chính là của cậu đó. Giá mà cậu để ý một tý thì cậu đã biết rồi." Ouma thở dài.

"Đúng nhỉ.. xin lỗi.."

"Đi đi,"

"Tôi-Tôi.. ừm.." Tôi di chuyển một trong những con tốt của mình.

Và ván cờ bắt đầu từ đó, nhưng hầu như toàn bộ là tôi rối tung rối mù hết lần này đến lần khác.

...

Tôi suy nghĩ một lúc trước khi tôi đi quân Vua của mình.

"Oi- cậu vừa đi một nước sai rồi kìa." Ouma đáp, nheo mắt nhìn bàn cờ.

"Tại sao?" Tôi cũng cố tìm xem mình sai chỗ nào. Cậu ta chỉ vào quân Vua của tôi, rồi lại trỏ vào quân Hậu của cậu. "Cậu không thể tự mình đặt Vua vào thế nguy hiểm được. Cậu vừa để nó ngay đường quân Hậu của tôi đi, tức là tôi có thể ăn được Vua của cậu và chiếu tướng."

"Ồ.. Tôi không để ý.." Ouma đảo mắt trước câu đáp của tôi.

Những điều tương tự như trên xảy ra nhiều lần nữa, nhưng cậu không có vẻ gì là bực bội hay tỏ ra bị phiền hà. Dù rất khó để nói nhưng cứ như cậu ấy xem việc dạy tôi cũng có phần vui vậy, ít nhất là khi cậu không phải lặp lại lời mình tận 10 lần.

Chúng tôi sớm kết thúc ván cờ và Ouma bắt đầu dọn dẹp mọi thứ.

"Hi vọng là tôi không phiền cậu quá nhiều.." Tôi gãi đầu và mỉm cười đầy khó xử.

Ouma dừng lại một chút trước khi tiếp tục. "Với cậu cũng không tệ mấy... Tôi chỉ khó chịu khi người khác không quan tâm đủ nhiều tới sở thích của tôi để mà ừm- chú ý một chút.. hay gì đó..."

"Cậu nói mà sao như cậu không chắc chắn thế,"

"Thực ra thì tôi chắc đấy, tôi hay chêm vào những thứ như 'tôi đoán thế' hoặc 'hay sao đó' để người khác nghĩ rằng tôi không chắc chắn và vì vậy nên không thể bắt bẻ lại ý kiến của tôi về hầu như tất cả mọi thứ,"

"Huh." Tôi dọn đồ của mình lại và chuẩn bị rời phòng.

"Vậy.. ừm.. mai cậu có tới không?" Ouma hỏi, cũng thu dọn đồ đạc của cậu giống tôi. "Er- tất nhiên, tôi cũng kiểu phải tới mà đúng chứ?" Tôi cười nhưng cậu ấy không nói gì.

"Đừng đến nếu cậu không thật lòng muốn học.." cậu ta phồng má lầm bầm.

"Ừm- Cậu biết đấy, trước đây thì tôi không muốn thật nhưng giờ.. tôi nghĩ nó cũng khá tuyệt! Đại loại vậy, cờ vua và những người như cậu tâm huyết với nó đến mức nào." Tôi mỉm cười.

"T-Thì, tôi không nói tôi đến mức đó nh-nhưng mà-ừm.." Cậu tránh ánh nhìn của tôi và cúi xuống. "Pffft, sao cũng được, tôi đi đây. Cái mông của cậu tốt nhất là đến đây vào ngày mai đấy."

"Được, cậu hiểu rồi đấy," Tôi bật cười trước dáng vẻ của cậu ta.

Ouma lê bước khỏi phòng câu lạc bộ, tôi cũng rời ngay sau cậu.

Có lẽ tôi cũng không phiền khi ở đây đâu.

———————————————————-
T/N:
Bản gốc Shuichi lời văn có hơi rụt rè (hoặc do tiếng Anh nên mình thấy vậy) nhưng mình dịch theo kiểu thẳng thừng luôn mong mọi người không phiền =(((

Per của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net