Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2.1


Nếu bạn biết bất cứ thứ gì về giấc mơ thì hẳn bạn cũng hiểu điều này: nghe người khác kể về giấc mơ của họ là điều nhàm chán nhất bạn phải chịu đựng. Tất nhiên, giấc mơ của chính bạn thì sẽ rất thú vị. Đó là chìa khóa mở ra những ẩn giấu trong lòng và cả tương lai của bạn. Tuy nhiên, đối với giấc mơ của tất cả mọi người thì tôi đảm bảo không có gì đặc biệt hay nghiêm trọng cả. Và vì vậy tôi phải xin lỗi trước vì vào thời điểm này, trong câu chuyện này, tôi sẽ phải kể cho bạn nghe về một giấc mơ không phải của bạn.
Tôi hứa sẽ chỉ mô tả thoáng qua, bạn nên quên nó ngay khi tôi kể xong. Một giấc mơ thì đâu quá quan trọng phải không nào?
Đêm đầu tiên ở Asgard, Loki đã mơ. Trong mơ cậu thấy một người phụ nữ mặc váy xếp ly kiểu  Asgard, đứng trên vách đá. Cô ta có thân hình săn chắc và vạm vỡ như một chiến binh. Khi đến gần, cậu thấy cô ta nhìn về những tảng băng ở phía nam Jotunheim. Tim Loki như bị bóp nghẹt bởi cảnh quê nhà của mình.
Người phụ nữ với mái tóc vàng óng nhiều lọn bồng bềnh quay về phía cậu. Đôi mắt màu xanh lam ấy hệt như Odinson ngạc nhiên nhìn cậu.
"Ngươi đang tiếp cận ta?" cô ta nói.
Loki nhanh chóng bật lại. "Ngươi là ai?"
Người phụ nữ mặc áo choàng hất vai, nhếch môi như thể nói rằng cô đã biết cậu là ai. Rồi cô ta biến mất và Loki tỉnh giấc, trên người cậu vẫn đang quấn chiếc áo choàng đỏ của Thor.
Cậu ngồi dậy, thở hổn hển, lần đầu tiên nhìn về phía lò sưởi. Than hồng vẫn cháy trong lò nhưng Odinson đã biến mất.
"Ngài tỉnh rồi," một giọng nói trầm ấm vang lên.
Loki dụi mắt, nhìn đến chiếc bàn gần cửa sổ, có một người đàn ông đang xếp quần áo. Hắn ta cao, da ngăm và dáng đứng đầy sự tự tin của một nhà lãnh đạo vĩ đại.
"Ngươi là ai? Tại sao ngươi lại vào phòng ta khi ta đang ngủ?" Loki kéo áo choàng che cơ thể mình lại.
"Thor không nói với ngài sao?" Người đàn ông quay lại và nhìn chằm chằm vào Loki với đôi mắt kì lạ hơn cả Odinson. Chúng có màu trắng nhưng là màu trắng đục mờ mịt như mây xám. "Tôi là Heimdall, người của Hoàng tử. Tôi đến để chuẩn bị cho ngài một tủ quần áo mới."
"Ngươi bị mù," Loki thốt lên.
Heimdall nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên một chút. " Thái tử thật tinh ý," ông nói với giọng thản nhiên. "Mời ngài đến và chọn đồ mà ngài muốn mặc. Thần có thể chuẩn bị bất cứ thứ gì phù hợp với ngài nhưng bây giờ như thế này là đủ rồi." ông vỗ lên chồng vải đã gấp gọn trên bàn.
Loki tuột khỏi giường và chậm rãi tiến đến. Trong khi Loki chọn quần chẽn và áo dài tay đen thì Heimdall đang bận rộn khuấy tro tàn trong lò sưởi. Loki tự mặc quần áo vì người hầu của Hoàng tử không đề nghị giúp đỡ và cậu cũng muốn cởi đống đồ cưới này ra càng nhanh càng tốt.
Nhìn Heimdall đi loanh quanh trong phòng làm cậu đấu tranh tư tưởng với ý định nhìn chằm chằm ông. Ngay cả khi đối phương không thể nhận thức được thì điều này vẫn thật thô lỗ. Cuối cùng, sự tò mò đã thắng.
"Ngươi bị mù bẩm sinh à?" Loki hỏi. Cậu hiếm khi gặp những người sinh ra đã khiếm khuyết như ông.
"Không," Heimdall trả lời khi đang gấp chiếc áo choàng đỏ của Thor, "Nó chỉ mới xảy ra gần đây."
"Ồ." Loki không giấu được vẻ thất vọng trong giọng nói của mình. Sau đó, cậu nhận ra rằng nó nghe khá khủng khiếp như thế nào, cậu nói thêm, "Ta xin lỗi, ta không biết—"
"Ngài cũng không đoán được mà." Heimdall nhún vai, sau đó ra hiệu với đôi mắt vô hồn của mình. "Hoàng tử sẽ cho ngài biết bất cứ điều gì nếu ngài hỏi."
"Ngươi không muốn tự kể sao?" Loki xỏ chân vào quần chẽn, kéo chúng lên thắt lưng. "Ta thà tự giải thích sự nhỏ bé của mình còn hơn là nhờ ai đó nói hộ."
"Được rồi." Heimdall đi đến cửa sổ và kéo rèm ra để nắng vào phòng. "Nhiều năm trước, thần có quyền năng nhìn thấy mọi ngóc ngách của Cửu giới. Thần là cánh tay phải đắc lực của Bệ hạ, ngài giao việc trông coi tất cả các cõi cho thần. Nhưng sau đó thần bị buộc tội ăn trộm đồ ở nhà kho của Đức vua và Nữ thần Chết Hela ra lệnh tước đi quyền năng nhìn thấy của thần như một sự trừng phạt. " Heimdall cười cay đắng. "Thần đương nhiên vô tội."
Loki hít một hơi. "Và sau đó Odinson ép buộc ông trở thành người hầu của hắn?" cậu lắc đầu kinh ngạc. " đúng là sát muối vào vết thương. Thật kinh khủng."
"Ngài hiểu lầm rồi," ông nói. "Sau khi bị Hela lấy đi thị giác, thần bị trục xuất khỏi Asgard, ngôi nhà trọn đời của thần. Thor đã cầu xin All Father cho thần ở lại. Quyết định ở lại phục vụ ngài ấy là thần tự chọn." ông nhìn cậu, cái nhìn xuyên thấu khiến Loki rùng mình, "Hoàng tử cần mọi đồng minh mà ngài ấy có thể tập hợp trong thời điểm ảm đạm này."
Loki suy nghĩ một lúc, "Lòng trung thành của ông thật đáng khen ngợi, nhưng ta nghĩ nó đã đặt sai chỗ. Odinson là một kẻ tàn bạo, không khác gì một con thú. Nếu ta là ông, ta sẽ chọn bị trục xuất."
"Ngài có muốn không?" Heimdall di chuyển đến giường và dùng tay vuốt lại bộ chăn ga gối nhàu nhĩ. Lông mày ông nhướng cao thắc mắc. Đôi má của Loki nóng lên "Hoàng tử đã không chạm vào ngài đêm qua," người mù nói. "Nếu ngài ấy là một con thú, ngài ấy hẳn phải là một người thuần thục trong chuyện chăn gối."
"Hắn đã nói với ông về kế hoạch của hắn? Và cả sự lừa dối của hắn?" Loki cáu kỉnh, chỉnh lại áo. Cổ áo cao nên ít nhất nó cũng giúp che đi cái vòng vàng ở cổ. Cậu xỏ chân vào đôi dép được chuẩn bị sẵn, vui vì những cái vòng ở cổ chân không bị nhét vào đôi giày nữa.
Heimdall nói một cách mơ hồ. "Hoàng tử có thể hơi thô bạo ở vài khía cạnh, thần đồng ý với ngài, nhưng thần đã biết ngài ấy từ khi ngài ấy còn là một đứa trẻ. Thật lòng, Hoàng tử là một người hiền lành -" Heimdall cau mày khi nghe Loki khịt mũi. "—Tốt bụng—" Loki cười khẩy. "—Và dũng cảm."
"Giờ thì ta hiểu rồi," Loki cười. "Ông đã theo dõi Odinson từ khi hắn còn mặc quần đùi bước chập chững trong cái lâu đài này. Tất nhiên ông không thể nghĩ hắn là người thô thiển hay độc ác! Ngay từ đầu hắn đã lừa dối ông."
"Có lẽ thần đã bị lừa," Heimdall trả lời, "hoặc có thể trong thời gian tới, ngài sẽ đồng ý với thần."
"Nghe có vẻ không khả thi lắm," Loki khoanh tay trước ngực. Chiếc áo da mới kêu lên theo chuyển động của cậu.
Heimdall hướng tai về âm thanh. "Ồ, ngài chọn màu đen. Để hợp với tâm trạng chăng?" Heimdall không đợi Loki đáp thì nói tiếp  "Nếu ngài đã mặc quần áo xong, chúng ta nên rời khỏi đây, hầu phòng sẽ đến để lấy tấm ga giường dính máu, ngài biết mà." Ông nhướng mày nói với vẻ thích thú.
Hai người cùng nhau rời khỏi phòng. Heimdall hướng dẫn Loki đi qua các sảnh cung điện, rẽ vào các ngã mà không do dự tí nào. Cậu quan sát kĩ từng hành động của người mù. Loki sợ mình vấp ngã trong khi Heimdall thì không.
"Làm sao ông biết đường mà không có bất kì sự hỗ trợ nào của gậy hay phép thuật?" Loki hỏi.
Heimdall cười nhạt. "Thần đã đi trên những hành lang này cả cuộc đời mình và hiểu rõ cung điện này hơn bất cứ ai, thưa ngài" ông nói. "Thần không cần nhìn đường ở đây."
Một số ít người Asgard mặc áo choàng cận thần đang ở gần đó, cuộc nói chuyện vui vẻ của họ trở nên im lặng khi thấy Loki. Heimdall cúi chào những người phụ nữ khi cả hai đi qua, nhưng tất cả chỉ nhìn với vẻ tò mò và có lẽ không một chút sợ hãi. Loki tự hỏi mình có nên thực hiện một cử chỉ thô lỗ với họ không thì đám cận thần đã lướt qua trước khi cậu có thể.
"Ngoại hình của ta lúc nào cũng khiến người khác phản ứng như vậy sao?" cậu lẩm bẩm.
"Xin lỗi Thái tử. Thần hiểu cảm giác bị nhìn chằm chằm này." Heimdall lắc đầu. "Nhưng xin ngài hiểu, hầu hết những người ở đây chưa bao giờ nhìn thấy một Jotun bằng xương bằng thịt. Cuộc hôn nhân sẽ bảo vệ ngài khỏi những tổn thương nghiêm trọng nhưng hiện tại thần e rằng nó không có tác dụng gì nhiều."
Loki tặc lưỡi. "Chúng ta có thể gọi cuộc hôn nhân này là một trò hề không? Chà, có lẽ ở Asgard—" 
Heimdall nắm tay Loki và dẫn cậu đi sâu hơn vào dãy hành lang, "Khi chúng ta ở một mình, thần muốn ngài nhớ: không ai ngoài bản thân thần biết về sự sắp xếp của ngài với Thor. Hãy cẩn thận về những gì ngài nói, rất nhiều người có thể nghe thấy. Tất nhiên thần biết ngài đang có tâm trạng cực kì tồi tệ, không ai mong mình hạnh phúc trong hoàn cảnh này, nhưng đừng tiết lộ cho bất kỳ ai, kể cả bạn bè của Hoàng tử, rằng Thor không làm gì ngài vào đêm qua."
"Nếu ông đã nói vậy," Loki nói. Lông mày nhíu lại suy nghĩ. Không nghi ngờ gì rằng sự ngụy trang này sẽ là một vũ điệu kỳ lạ giữa sự thật và tưởng tượng.
Cuối cùng họ cũng rời khỏi hành lang và đi đến một cái sân đầy cát, nơi Odinson và một số người bạn của gã đang cầm kiếm hoặc giáo.
"Thần chắc chắn rằng Hoàng tử rất muốn cho ngài thấy kỹ năng của mình ở đấu trường," người đàn ông mù nói. "Mời ngài thưởng thức." Và sau đó ông ta biến mất ở một cánh cửa khuất. Loki muốn gọi ông lại; cậu không muốn đối mặt với bãi mìn mới này một mình nhưng đã không kịp.
"Chào 'Công chúa'," một người trong đám bạn của Odinson có râu và tóc bạc lên tiếng, rồi nói với Thor, "Có vẻ như vợ mới của ngài cuối cùng đã rời giường."
Khi Odinson cười và quay lại nhìn Loki thấy má mình nóng bừng.
"Ta e rằng ta đã khiến Thái tử thức cả đêm", gã nháy mắt với bạn bè sau khi treo thanh kiếm lên giá gỗ rồi tiến lại gần Loki. Gã cởi trần, mồ hôi nhễ nhại. Loki nhăn mũi trước mùi nồng và hăng hắc ấy. Thor nắm lấy bàn tay cậu và đặt lên nó một nụ hôn khiêm tốn đến lạ kỳ. "Ta thấy Heimdall đã đưa cho em những bộ quần áo mới. Chúng có hợp với sở thích của em không?" gã hỏi.
"Chúng ổn," Loki nói, nhanh chóng thu tay lại. Ánh mắt cậu lướt qua những người trong sân, những người đang nhìn cậu với vẻ mặt thích thú không chút giấu giếm. Đứng bên cạnh người đàn ông có râu có một cung thủ, một phụ nữ to lớn và một người đàn ông béo.
"Hãy để ta giới thiệu đồng đội của mình cho em," Thor nói và chỉ từng người. Mọi người đều gật đầu lịch sự với Loki, kèm theo một cái nhìn đầy cảnh giác về cậu.
Người được gọi là Công nương Sif nói: "Có thể Thái tử đây sẽ thích xem trận đấu."
"Ý kiến ​​hay đó." Người tên Fandral rút một thanh kiếm từ giá để gần đó. "Hoàng tử, cho phép thần. Thần chắc rằng Người Khổng Lồ Băng này chưa bao giờ thấy kiếm thuật hay bất kỳ phương thức chiến đấu nào tử tế và thần sẽ là ứng cử viên tốt nhất để chứng tỏ mình có những điều đó."
Loki nheo mắt nhìn gã râu ria xồm xoàm. "Người Khổng Lồ Băng này nên được gọi là Thái tử bởi những người như ngươi," cậu nói. "Và thực ra, ta quen với mọi cuộc chiến, hơn cả thứ mà ngươi gọi văn minh và theo một cách Jotun thượng đẳng đấy."
Fandral bị sốc, gã im lặng rồi phá lên cười sảng khoái. Tất cả những người Asgard đều cười theo, ngoại trừ Thor, hắn lắc đầu trước những kẻ ngốc này và ném cho Loki một ánh mắt đau lòng.
"Xin lỗi, 'Công chúa'," Sif nghẹn giữa những tiếng cười, "Nhưng ý nghĩ Người Khổng Lồ Băng Nhỏ Bé nghĩ rằng mình vượt trội - Nó đi ngược lại tất cả những điều tự nhiên. Chúng tôi không thể không thấy buồn cười được."
Odinson bước đến một cách khó chịu. "Ta chắc rằng cách chiến đấu của người Jotun có rất nhiều điểm hay. Chúng ta thậm chí có thể học được điều gì đó, nếu chúng ta quan tâm."
Có thể? Lòng của Loki bùng lên. Cậu quay sang bốn chiến binh, miệng nhếch lên. "Ta chỉ tự hỏi liệu ta có thể tự mình dạy cho các ngươi không. Ngươi có sẵn sằng đấu với ta một trận không?"
"Với ngươi?" Hogun, cung thủ nhìn cậu, không mấy ấn tượng. Ánh mắt của gã hướng về Odinson, điều này chỉ khiến Loki thêm tức giận. Cái gã thô kệch kia không phải người phát ngôn của cậu!
"Đúng, là ta" Loki bước về phía trước, lặp lại, "Điều kiện duy nhất của ta là tự mình chọn đối thủ."
"À, hiểu rồi, Jotun này có ý muốn chọn Công nương Sif, tôi nghĩ rằng cô ấy là một mục tiêu dễ dàng." Tên Volstagg béo nói với giọng cười và ồn ào. "Hắn sẽ thất vọng!" Sif đấm vào tay gã béo khiến hắn nhăn mặt.
"Thái tử." Thor nắm lấy khuỷu tay Loki và kéo cậu sang một bên để họ có thể nói chuyện một cách riêng tư. "Em không cần đưa bản thân vào thử thách để giữ thể diện cho mình. Không có vinh quang gì khi thua trong trận chiến của người Asgard cả."
"Ta sẽ không bị đánh bại," Loki rít lên, "Bây giờ và không bao giờ." Cậu ngẩng đầu lên, nhìn qua vai Thor và gọi lớn, chỉ vào gã Volstagg to béo: "Ngươi. Ta sẽ đấu với ngươi."
Câu nói tạo nên một tràn cười cho các chiến binh. Thor siết chặt tay cậu
"Lo— Thái tử," gã nói lại khi thấy Loki trừng mắt với mình, "em đừng có nghiêm túc như thế. Volstagg to gấp đôi em; gã đã giết bao nhiêu người trong các trận chiến rồi. Ta không cho phép."
"Ồ, ngươi không ư?" Loki nhổ nước bọt.
"Thor," Volstagg gọi khi hắn đã chọn được một chiếc rìu chiến từ giá để vũ khí. "Ngài có muốn ta đánh nhau với người làm ấm giường cho ngài không?"
Thor quay lại và mở miệng nhưng Loki đã bấm những chiếc móng tay nhọn của mình vào cánh tay Thor khiến gã im bặt.
"Đừng trả lời hộ ta," cậu nói thì thầm. "Ta có thể tự nói."
Odinson nhìn chằm chằm vào Loki một lúc lâu, sau đó thả cánh tay đang giữ khuỷu tay của Loki ra, lạnh lùng. "Được thôi," gã nói. "Nhưng khi Volstagg bẻ gãy cả hai tay em, đừng nói rằng ta đã không cảnh báo em."
Loki đẩy Thor ra, bước vào võ đài, nơi có tên chiến binh bự con với chiếc rìu trên vai đang chờ mình.
"Ta đã chọn vũ khí, Jotun," hắn nói lớn. "Vũ khí của ngươi là gì?"
"Không gì cả," Loki nói. "Ta không cần vũ khí để đánh bại ngươi."
Ba chiến binh đứng ngoài sân đấu nghi hoặc tròn mắt theo dõi diễn biến. Thor gia nhập cùng đồng đội của mình với vẻ mặt ủ rũ, gã khoác tạm chiếc áo lấy trên giá để che đi bộ ngực đẫm mồ hôi của mình.
"Hoàng tử, Người Khổng Lồ Nhỏ Bé này sẽ bị nghiền nát," Fandral nói.
Loki nghe rõ từng lời nhưng cậu cũng không rời mắt khỏi đối thủ mà nói vọng ra, "Ta cược mười lượng bạc cho chiến thắng của mình."
"Em không có mười lượng bạc!" Thor kêu lên.
"Mười lượng bạc của chồng ta," Loki sửa lại.
"Thần cũng cược," Sif nói, Hogun và Fandral đã đặt cược của riêng họ bất chấp Thor tỏ vẻ bực bội.
"Nói nhảm đủ rồi." Volstagg nâng rìu. "Đấu thôi!" Hắn lao vào Loki và chạy với tốc độ khinh hoàng.
Tuy nhiên, rất ít người biết được rằng Loki đã dành cả cuộc đời để chiến đấu với những đối thủ to lớn hơn mình, cậu biết cách lợi dụng kích thước của mình để tạo lợi thế. Thực tế, cậu lại không hề biết cách để chiến đấu với một người có cùng chiều cao và cân nặng như mình, và Volstagg thì đủ lớn cho cậu thực hiện mục đích. Loki lách qua Volstagg nhanh như một con nai và cho gã một cú đá hiểm vào ngay sau đầu gối. Chân Volstagg khuỵu xuống, gã gầm lên, vung một đường rìu tới trước. Loki tránh được lưỡi rìu bén ngót trong gang tấc, không chút run rẩy. Cậu dùng lưỡi dao đâm vào những chỗ dễ bị tổn thương như thận, dạ dày và cuống họng. Cuối cùng Volstagg ngã xuống với một âm thanh kinh khủng.
Gã đàn ông to lớn thở khò khè vì đau. Ngay khi gã ngã chiếc rìu cũng rơi xuống, và Loki đứng trên Volstagg, quay sang nhóm khán giả nhỏ của mình.
"Ta sẽ lấy số bạc đó ngay bây giờ," cậu nói với hơi thở gấp gáp sau những nỗ lực của bản thân.
Loki lấy tiền trong khi Volstagg rên rỉ về những mánh khóe bẩn thỉu của Jotun. Các chiến binh đưa người bạn khập khiễng của họ rời khỏi đấu trường, bỏ lại Thor. Loki bỏ qua tất cả những chi tiết đó để đếm tiền thắng cược của mình.
Đúng vậy, khi cậu tìm cách thoát khỏi cung điện, có lẽ số tiền này đủ trả cho một thợ rèn để hàn đứt những cái vòng vàng.
"Tại sao không nói với ta rằng em biết cách chiến đấu như vậy?"
"Để phá hỏng yếu tố bất ngờ?" Loki lạnh lùng liếc nhìn anh. "Ngươi nên thấy mặt mình lúc này. Ngươi không thích khi được dạy một bài học về phong cách chiến đấu văn minh của người Jotun sao?"
"Ta không thích nghĩ rằng em sẽ bị thương. Dù em nghĩ gì về ta thì sự thật việc bảo vệ em vẫn là trách nhiệm của ta. Không ai khác chăm sóc em đâu Thái tử."
"Ta tin ta vừa chứng minh được mình có thể tự chăm sóc bản thân." Loki cầm túi bạc sau đó nhặt chiếc rìu bị rơi gần đó treo lên giá.
Thor nắm lấy cánh tay và buộc Loki quay lại đối mặt với gã. "Em nên cảm thấy may mắn vì Volstagg và những người khác là bạn của ta. Nếu không những gì đã xảy ra ở đây hôm nay sẽ dễ dàng đến tai chị gái ta." Gã nắm chặt tay Loki hơn. "Em được cho là đang mang trong mình đứa con của ta, nhớ không? Ít nhất, đó là hy vọng. Hela sẽ nói gì nếu chị ấy biết ta đã để em đánh nhau? Mọi cố gắng che giấu và kế hoạch của ta sẽ đổ vỡ. Em có thực sự nghĩ đến không? Em có chắc sẽ không bị ảnh hưởng bởi những việc làm tàn bạo đẫm máu của chị ta? "
Loki không hề ngốc; ngay từ khi bị bắt đầu cậu đã hiểu cậu đang nhảy múa trên một lưỡi dao bén. Nhưng cậu muốn có được những kỹ năng dù chỉ nhỏ nhặt nhất khi tham chiến. Dù không muốn thừa nhận nhưng Thor đã đúng. Cả hai cần phải cẩn thận tránh bứt dây động rừng.
"Được thôi," Loki nói. "Không còn những trận đánh nhau chớp nhoáng vậy nữa. Ta sẽ hoàn thành tốt vai diễn là một người bị bắt. Tất nhiên là khi những ánh mắt của người khác đổ dồn về ta."
"Cảm ơn," Thor thở ra. Gã đá những viên sỏi dưới chân như một đứa trẻ đang hờn dỗi. "Hôm nay là một ngày đẹp trời," gã nói, vô nghĩa theo những gì Loki biết. "Em có muốn đi dạo trong vườn với ta không?"
"Đi dạo?" Loki khịt mũi. "Chỉ vì ta đã đồng ý hành xử như— hiện tại — không có nghĩa là ta muốn dành hơn một giây không cần thiết để xuất hiện trước người dân của ngươi."
"Chúng ta nên cố gắng," Thor nói, "để xuất hiện trước công chúng với tư cách một cặp vợ chồng. Nếu ta để em ngồi im trong phòng cả ngày, đám cố vấn Hoàng gia sẽ tự hỏi ta có dấu diếm gì không. Nó sẽ làm dấy lên những nghi ngờ. "
Loki suy nghĩ một lúc, nhún vai. Căn phòng trống trải kia quả thật không hề hấp dẫn và cậu cũng thực sự muốn nhìn thấy những khu vườn — để tìm kiếm những cánh cổng hoặc bất kỳ lối thoát nào. Cậu kết luận rằng Odinson đang có một mưu đồ chính trị gì đó. Loki sẽ di chuyển quân cờ của mình trên bàn cờ. Hy vọng hướng tới tự do.
"Được rồi. Cho ta xem," cậu nói kèm theo một cái lắc đầu chế giễu.

15-06-2022

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net