Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4.

- Ngày 0 -

Cãi nhau thì cãi nhau, bọn họ không động thủ, Hoàng Nhân Tuấn và Lý Đế Nỗ rất kiềm chế chia tay trong lý trí. Trong mắt Lý Đế Nỗ, thời gian một năm qua, bọn họ đã trải qua một cuộc chiến tranh lạnh dài đằng đẵng, hắn không muốn ban ngày mệt mỏi gặp gỡ khách hàng, đến khi trở về lại đối mặt với ánh nhìn lạnh lùng của Hoàng Nhân Tuấn, tiếp tục như vậy cũng chỉ đem tình yêu của hai người đẩy ra xa, cuối cùng biến thành một đống tro tàn.

Rất khó chịu.

Cuộc cãi vã cuối cùng nổ ra khi Hoàng Nhân Tuấn thu dọn đồ đạc, cậu sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, mang đi tất cả những thứ "thuộc về" mình. Lý Đế Nỗ đá Haru đang kêu loạn xạ bên cạnh cửa, Haru để chân trước nằm sấp xuống, cong lưng, đuôi dựng thẳng lên cao, giơ ra nanh vuốt mà đến mấy năm nay nó không cần dùng tới.

"Con mèo của em, em không mang đi sao?"

Lý Đế Nỗ đè thấp giọng, tâm trạng giống như núi lửa sắp trỗi dậy, bề ngoài ra vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại không ngừng cuộn trào, Hoàng Nhân Tuấn mặc kệ hắn có nổi giận hay không, đưa tay muốn ôm Haru lần cuối cùng, Haru liên tục lui về phía sau vài bước, trốn ở phía sau Lý Đế Nỗ.

Hoàng Nhân Tuấn cười khổ nói: "Haru hiện tại tương đối quen thuộc với anh."

"Không có đứa trẻ nào thích bị mẹ mình vứt bỏ cả."

"Jeno", Hoàng Nhân Tuấn lắc lắc đĩa game trên tay, "Khi mẹ ruột và một người xa lạ đồng thời cùng kéo một đứa bé, chỉ có người mẹ mới xót xa buông tay trước, vì người lạ kia chẳng hề màng đến việc đứa trẻ có cảm thấy đau đớn hay không."

"Em so sánh anh với 'người lạ'?"

Hoàng Nhân Tuấn thở dài, sau đó ném chiếc đĩa vào trong túi .

"Em vốn tưởng rằng trong tình yêu, ai thỏa hiệp trước sẽ là người thua cuộc, nhưng sau này em mới biết, chính vì mình đã thích anh quá nhiều nên mới chấp nhận nhượng bộ."

Lý Đế Nỗ rốt cuộc cũng nổi giận, như núi lửa khi phun trào bắn ra những đợt dung nham khổng lồ, dội về phía Hoàng Nhân Tuấn.

"Hoàng Nhân Tuấn, em là đồ hèn nhát, ngay cả dũng khí để chất vấn anh em cũng không làm được, thậm chí ngay cả một cái liếc mắt cũng không dám, em dựa vào cái gì mà nói em mới là người bị tổn thương nhiều hơn trong mối quan hệ này?

"Em không muốn tính toán điều này với anh."

"Vì sao không tính?" Lý Đế Nỗ xông lên một bước, muốn bắt lấy cổ tay Hoàng Nhân Tuấn, nhưng Hoàng Nhân Tuấn nhanh chóng nhận ra, lùi xuống tránh được bàn tay của hắn.

"Bởi vì em không muốn kết thúc một cách khó xử như vậy, để lại cho nhau một chút hồi ức tốt đẹp, có được không?"

***

Haru đã mười tuổi, quả nhiên đã già rồi, mèo hoang có thể sống lâu như vậy là một chuyện làm cho người ta vui mừng. Hoàng Nhân Tuấn sau khi dọn đi đã thay đổi phương thức liên lạc, Lý Đế Nỗ ban đầu còn không biết lúc Hoàng Nhân Tuấn chuyển nhà là dùng thẻ của mình, thẳng đến khi trên thẻ tín dụng trừ một khoản tiền lớn hắn mới phản ứng lại, nhưng khi đó Hoàng Nhân Tuấn đã sớm rời đi. Cho nên hắn không biết việc cậu thay đổi công việc, chuyển đến công ty mới ở ngoại ô, còn Lý Đế Nỗ thì ở trong thành phố, cuộc sống càng thêm không có ý nghĩa, vì vậy hắn đề nghị từ chức.

Bản thân Lý Đế Nỗ cũng không nghĩ tới cấp trên vẫn muốn giữ hắn lại, nhưng lần này ý chí của hắn rất kiên định, Haru thường xuyên phải đến bệnh viện để kiểm tra thân thể khiến hắn có dự cảm thời gian của nó không còn nhiều, thậm chí còn không thể sống thêm được nửa năm ngắn ngủi, Lý Đế Nỗ ôm Haru vào lòng, cũng không biết rốt cuộc bản thân hay sinh mệnh yếu ớt kia ai mới là người đáng thương.

Vì vậy, hắn thay đổi suy nghĩ, nếu người được thông báo ngày hôm nay là chính mình, hắn sẽ nghĩ gì? Làm gì? Tuổi ba mươi, không thể nói mọi chuyện không thành, nhưng cũng quả thật vẫn chưa làm được đại sự gì, tìm được một công việc, từng có người yêu rồi muốn ở bên nhau cả đời, nhưng sau đó cũng bất lực mà chia tay.

Lý Đế Nỗ vô lý tự hỏi Hoàng Nhân Tuấn liệu có phải ghét bỏ mình tuổi trẻ vô vị hay không, nhưng rồi hắn lại tự giễu bản thân thật sự không gánh nổi hai từ "tuổi trẻ", Lý Đế Nỗ sau đó lại vớ vẩn nghĩ bản thân mình đối với chuyện tình cảm chẳng lẽ không còn may mắn nữa?

Hắn nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không thể tránh khỏi một câu trả lời duy nhất.

Hắn nghĩ hắn vẫn còn yêu Hoàng Nhân Tuấn, Hoàng Nhân Tuấn ít nhất cũng còn yêu Haru, Haru là sợi tơ yếu ớt liên kết hai người lại với nhau, dù biết mỏng manh bất cứ khi nào cũng có thể đứt đoạn nhưng vẫn không ngừng đặt hi vọng vào nó.

Lý Đế Nỗ có hai lần nghỉ phép trong một năm, thời gian này hắn cần nghỉ ngơi. Lúc đạp xe đi du lịch có chạy ngang qua cửa nhà nhưng không dám đi vào, nhìn thấy mẹ mình liền lập tức đem mình giấu đi.

Rõ ràng hắn cũng đã nói với người trong nhà, người yêu của mình là đàn ông, mẹ hỏi hắn rằng có phải cậu trai trẻ lần trước gọi điện thoại hỏi cách làm canh tảo bẹ không, Lý Đế Nỗ trầm mặc gật đầu, lại kiên định nói nhất định sẽ dẫn cậu trở về.

Lý Đế Nỗ vốn dĩ không hề nói suông, nhưng chuyện tình cảm rốt cuộc vẫn không thể nói trước, tình yêu là tự nguyện, hắn dựa vào điều gì để ràng buộc cả đời Hoàng Nhân Tuấn đây?

Nhưng Lý Đế Nỗ vẫn rất muốn đưa Hoàng Nhân Tuấn trở về nhà hắn, nhìn căn nhà mà hắn được sinh ra, lớn lên, đi qua công viên quen thuộc, qua hai con đường của trường tiểu học, đến ba trạm xe buýt phía sau trường trung học, vào cửa hàng truyện tranh làm bài tập... Lý Đế Nỗ luôn muốn cùng với Hoàng Nhân trở về nơi này, mà Hoàng Nhân Tuấn đối với những điều giản dị như vậy hẳn cũng sẽ rất thích.

Sau khi trở về Lý Đế Nỗ vẫn nộp đơn từ chức, cấp trên khuyên bảo hoàn toàn không có kết quả, liền dùng giọng điệu nhượng bộ muốn hắn kéo dài thời gian hơn một tháng nữa, đến khi hắn đem toàn bộ công việc của mình bàn giao lại cho người khác.

Lý Đế Nỗ sau khi từ công ty trở về chuyện đầu tiên chính là đi chuẩn bị mộ cho Haru, mua xong thậm chí còn nhàn nhã nhìn qua một chút, Lý Đế Nỗ nhìn giá tiền đếm đến mấy số 0, đúng là con số trên trời làm cho người ta phải líu lưỡi. Hắn chứng kiến sinh mệnh ngắn ngủi của Haru ngày qua ngày, càng lúc càng mỏng manh, gọi rất lâu mới có thể nhận được phản ứng yếu ớt, ở nhà một ngày cũng không thể nhìn thấy bóng dáng nghịch ngợm trước kia của Haru.

Haru đi rồi, đi vào trong hồi ức mà Lý Đế Nỗ không muốn chủ động chạm tới, vào ngày sinh mệnh chính thức chấm dứt, Haru cũng vì hắn và Hoàng Nhân Tuấn buộc vào sợi dây liên kết cuối cùng cho hai người.

Tang lễ là một trong những dịch vụ tại nghĩa trang Miêu Tinh, Lý Đế Nỗ yêu cầu tất cả mọi thứ trên bia mộ phải trùng với màu lông của Haru. Lý Đế Nỗ đã chọn một vài bức ảnh của Hoàng Nhân Tuấn cho Haru, bia mộ đã được trang trí rất đẹp. Lý Đế Nỗ mang theo thức ăn cho mèo và đồ hộp mà Haru thích, suy nghĩ một chút vẫn là đến cửa hàng hoa ven đường mua một bó hoa nhài và trứng gà.

Lý Đế Nỗ nghĩ tang lễ của con người còn có một số nghi thức quen thuộc, nhưng tang lễ của mèo nên làm cái gì đây, chẳng lẽ cũng phải phát biểu sao? Nhân viên nói điều đó không cần, chỉ cần đặt một số hình ảnh và video của mèo, hỏi Lý Đế Nỗ chẳng lẽ là chủ mèo nhưng đến ảnh còn thực sự không có?

Thật ra là có, nhưng Lý Đế Nỗ không muốn lấy ra, quay video cho mèo là chuyện Hoàng Nhân Tuấn thích làm, trong điện thoại di động của hắn lưu một video có sự xuất hiện của Haru. Là sinh nhật của Hoàng Nhân Tuấn một năm nào đó, Hoàng Nhân Tuấn bởi vì ngủ quên nên đã bỏ lỡ 0h ngày sinh nhật, đến tận khi Lý Đế Nỗ hát bài chúc mừng sinh nhật lúc hơn ba giờ chiều mới chậm rãi tỉnh lại.

Lý Đế Nỗ từ cửa đi vào, một tay giơ điện thoại di động, một tay cầm bánh ngọt, trên đỉnh đầu đội vương miện, Haru lon ton đi theo sau chân hắn.

"Mèo con lười biếng, mau dậy nào, mặt trời sắp lặn rồi."

Ngữ khí Lý Đế Nỗ giống như dỗ dành một em bé, Hoàng Nhân Tuấn duỗi cánh tay cong người về phía trước, mắt còn không mở ra được, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một bóng người, tóc cậu hơi rối, vểnh lên mấy sợi trông có vẻ ngốc nghếch.

Lý Đế Nỗ ngồi xuống cạnh giường, đặt bánh ngọt sang một bên, Hoàng Nhân Tuấn cọ cọ chui vào trong ngực hắn. Lúc này điện thoại vẫn đang để chế độ chụp tự động, bỗng chốc Haru nhảy lên giường, khuôn mặt lớn của nó liền xuất hiện trong khung hình. Lý Đế Nỗ hôn nhẹ lên môi cậu, mắt cười âu yếm nhìn người trong lòng, sau đó bèn lưu loát cất giọng nói.

"Chúc mừng sinh nhật Nhân Tuấn."

Lý Đế Nỗ cởi vương miện xuống, đội lên đầu Hoàng Nhân Tuấn.

"Sinh nhật đầu tiên, sinh nhật thứ hai, và cả sinh nhật trong tương lai, anh sẽ luôn ở bên em."

Hoàng Nhân Tuấn lúc này không đến trễ, mặc một thân quần áo toàn màu đen, trong tay xách một cái túi, lộ ra một cục bông mềm mại. Lý Đế Nỗ suy đoán đây có thể là đồ chơi mới mà Hoàng Nhân Tuấn chưa kịp mang đến cho Haru.

Hai người cùng đứng trước mộ Haru để dâng hoa, mà Haru, đã ở với họ bao lâu? Bốn hay năm năm?

Trong những ngày tháng khổ sở đến mức mỗi buổi hẹn hò chỉ có thể đi dạo bên bờ sông, Lý Đế Nỗ bị đứt quai dép, chỉ có thể chật vật đi chân trần, khi đó Hoàng Nhân Tuấn ngửa mặt lên trời cười ha ha, Lý Đế Nỗ liền dùng bia giảm giá mua từ siêu thị làm thế muốn đánh vào đầu cậu.

Trong những ngày bị công việc đè nén đến không thể thở nổi, Haru chiếm ghế ngăn cản bọn họ tăng ca vào cuối tuần, giẫm tới giẫm lui trên bàn phím, Lý Đế Nỗ muốn nổi giận nhưng vẫn chẳng thể làm gì, Hoàng Nhân Tuấn lại không nhịn được một tay ôm Haru ném ra ngoài cửa phòng.

Trong những ngày nghe tin ca sĩ yêu thích qua đời, trong những ngày tối tăm, cùng nằm trên một chiếc giường sau cuộc cãi vã, quay lưng lại với nhau rồi im lặng, Haru đã cho họ sự an ủi, cho họ can đảm, cho họ cơ hội cùng nhau chữa lành những tổn thương.

Hoàng Nhân Tuấn muốn khóc, tấm ảnh dán trên bia mộ đối với cậu quá quen thuộc, bàn tay to lớn của Lý Đế Nỗ đang ôm trọn Haru, ánh mắt dịu dàng thân mật hôn lên môi cậu.

"Tâm thư" của tang lễ là một cuốn sách nhỏ được đặt trước mộ của Haru.

"Ba mẹ ơi, Haru đã trở về với sao trời rồi. Khi con không có ở đây, hai người phải chăm sóc sức khỏe thật tốt, ba mẹ cũng đừng cãi nhau, nhớ phải uống nước đúng giờ như con, ngày đẹp trời phải ra phơi nắng, những ngày mưa hãy cùng nhau uống rượu gạo và ăn bánh hành tây, tựa như ngày trước mẹ ôm Haru rồi dựa vào lòng ba ngắm mưa rơi. Ba mẹ à, con đi rồi, hai người đừng quá nhớ con, cũng đừng quá buồn, Haru sẽ sớm trở thành một chú mèo khác, từ hành tinh Miêu vượt qua hàng triệu năm ánh sáng, tiếp tục trở lại làm con của ba mẹ. Vậy nên, hai người không được cãi nhau trong lúc con đi vắng đâu nhé! Thân ái, Haru yêu ba mẹ rất nhiều!"

Nước mắt Hoàng Nhân Tuấn ướt đẫm, Lý Đế Nỗ đưa cho cậu một tờ khăn giấy.

Làm sao bây giờ, vẫn rất đáng yêu, Lý Đế Nỗ nghĩ thầm trong lòng. Từ lần đầu tiên gặp mặt đã cảm thấy cậu đáng yêu, dáng vẻ khi cười, dáng vẻ khi làm nũng, hoặc ngay cả lúc nghiêm túc, đến cả dáng vẻ mơ hồ, thậm chí khi nước mắt ướt đẫm cũng rất đáng yêu.

Mũi cậu thoáng co giật, yên lặng rơi nước mắt, bàn tay nhỏ bé mềm mại đang liều mạng lau đi những giọt nước mắt sắp trực trào, phảng phất như đang khóc vì tức giận với bản thân, trách móc vì sao mình lại vô dụng như vậy.

Nhưng khóc không phải là một điều xấu, Nhân Tuấn khóc cũng rất dễ thương.

Hoàng Nhân Tuấn bắt đầu khóc nức nở, Lý Đế Nỗ đau lòng đưa tay xoa đầu cậu, lại đưa cho cậu một ly trà mật ong.

Tầm mắt Hoàng Nhân Tuấn bị nước mắt làm cho mơ hồ, cái gì cũng không thấy rõ, dáng vẻ Lý Đế Nỗ cũng theo đó mà mờ nhoè. Nghĩ về những điều đã cùng nhau trải qua, lúc sinh nhật ngủ quên được hắn ôm vào lòng, đến cả những lúc cãi nhau, Lý Đế Nỗ vì chiến tranh lạnh mà tận lực né tránh, hai người vì thế cũng không dám đối mặt. Còn hiện tại, Hoàng Nhân Tuấn khóc đến nghẹn ngào, chật vật không chịu nổi, nhớ về trước kia, mỗi lần cậu khóc, Lý Đế Nỗ sẽ nhẹ nhàng đến bên an ủi cậu, đưa cho cậu một ly trà mật ong.

Cậu không quen với những tháng ngày thiếu vắng Lý Đế Nỗ, cũng không quen với những ngày tháng không có Haru, Haru đã đi rồi, cậu cũng không thể để mất Lý Đế Nỗ một lần nữa.

Hoàng Nhân Tuấn chủ động tiến đến ôm lấy Lý Đế Nỗ, tựa như trước kia chưa một lần nào chia xa, cố gắng lấp đầy cảm giác sợ hãi, đưa hai tay gắt gao siết chặt hắn.

Lý Đế Nỗ cũng nhẹ nhàng ôm lấy cậu, đem toàn bộ tâm tư gửi gắm trong cái ôm dịu dàng. Không một ai cất tiếng nói, nhưng trái tim lại bất giác đập liên hồi, tựa như được lấp đầy sau khoảng thời gian đối mặt với cô đơn...

- Hoàn chính văn -
***
Sorry mọi người rất nhiều, tớ quên mất fic này vẫn còn 1 phần ngắn nữa chưa xong, nên ngâm một thời gian lâu ơi là lâu á, cảm ơn mọi người đã ủng hộ nhaaa ❤️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net