Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

#2



Vấn đề của việc rơi vào lưới tình khi vẫn còn nhỏ bé là bạn sẽ yêu một cách điên dại. Đấy sẽ là mối tình định nghĩa thế nào là tình yêu đối với bạn trong suốt quãng đời còn lại - mối tình xâm chiếm lấy tâm trí, đôi khi đến mức bạn không tài nào nghĩ về một điều gì khác.

Ban đầu, Meiling và Daidouji chỉ viết cho nhau về những điều xoay quanh Syaoran và Kinomoto - làm cách nào để hai người bày tỏ tình cảm với nhau, làm cách nào để lên kế hoạch cho một cuộc hội ngộ, cách họ ở bên nhau ngọt ngào đến nhường nào. Syaoran và Kinomoto là mảnh ghép cuộc đời em - hai mảnh ghép lớn đến mức đôi khi em tự hỏi liệu cuộc sống của em, và cả của Daidouji, sẽ còn lại gì nếu vắng họ.

Và rồi điều thú vị xảy ra: Meiling và Daidouji cuối cùng đã viết cho nhau một lá thư thật dài mà không hề nhắc đến hai người bạn của mình. Những lá thư tương tự như thế được nối tiếp nhau gửi đi. Cho đến một ngày khi thức giấc, Meiling giật mình nhận ra em và cô ấy tự bao giờ đã thôi không còn nhắc đến những người khác, những mối quan hệ khác, những thứ tình cảm đã quấn lấy em và cô ấy trong rất nhiều năm trong những lá thư. Thay vào đó, các em bắt đầu thổ lộ nhiều hơn về bản thân mình.

Mình đã tham gia câu lạc bộ võ ở trường, Meiling viết. Các bạn ấy đều là những tay nghiệp dư, mình nghĩ mình có thể đánh bại bất kì ai trong họ.

Nếu có một người có thể làm điều đó, mình tin chắc người đó sẽ là bạn, Meiling. Daidouji đã trả lời như thế. Buổi hòa nhạc sẽ diễn ra vào tuần tới và mình đang rất lo, mình vẫn chưa thể nào biểu diễn một cách hoàn hảo tiết mục của mình.

Mình tin chắc bạn sẽ làm được.

Sau tất cả mọi thứ, em nhận ra tất cả những gì em và Daidouji cần làm để tìm lại bản thân, chính là tìm thấy nhau.



Lần đầu tiên một bạn nam ngỏ lời mời hẹn hò với em, Meiling đã không biết em nên đáp lời như thế nào.

Mặc dù hôn ước với Syaoran đã hủy bỏ từ nhiều năm trước, em vẫn chưa khi nào nghĩ đến viễn cảnh em sẽ sánh bước bên cạnh bất kì một ai khác. Thế mà anh bạn này đột nhiên xuất hiện, đứng trước mặt em mà nở nụ cười vương chút lo lắng và sự bồn chồn rõ ràng đến mức, trong một khoảnh khắc, bạn ấy làm em nhớ đến Syaoran mỗi khi anh ở gần người anh thích. Thế là em quyết định, em sẽ thử một lần.

Em đã cầm bút lên và viết cho Daidouji về chuyện này ngay khi vừa về nhà.

Lá thư của em mới viết được một nửa khi Daidouji gọi em. "Naoko đã hôn mình," giọng của cô ấy qua đầu dây điện thoại bình thản đến độ em ngỡ cô ấy chỉ đang bàn về chuyện thời tiết.

Dạo này mình và bạn ấy đã nói chuyện với nhau nhiều hơn, Daidouji kể. Naoko đã tham gia câu lạc bộ điện ảnh của trường và hai người thường bắt gặp nhau mỗi khi ra về sau khi sinh hoạt câu lạc bộ. Thế nên họ đi bộ cùng nhau. Thỉnh thoảng Naoko sẽ cho Daidouji mượn sách và rồi họ sẽ hẹn gặp để nói về cuốn sách đó. Những chi tiết nhỏ nhặt mà Daidouji đã để ý đến, và đã gạt nó qua một bên.

Cho đến buổi sáng nay khi cả hai đều trực nhật sớm. Và, khi đã xong xuôi, họ bắt đầu trò chuyện như họ vẫn thường. Và Daidouji đang kể cho Naoko nghe về một cuốn sách khi Naoko cúi xuống và hôn cô ấy. Nụ hôn rất nhẹ, ngọt ngào, và môi của Naoko rất mềm.

"Thế nên, bây giờ bạn đang hẹn hò?" Meiling hỏi và nhíu mày. Điều này nghe thật lạ lùng đối với em.

"Không. Không, Naoko rất tốt, nhưng khi bạn ấy hôn mình, mình cảm thấy như thể...," cô ấy ngập ngừng và Meiling biết bạn của em đang cố gắng để sắp xếp từ ngữ cho những gì cô ấy sắp nói. "Mình không biết quá rõ ràng về việc này, nhưng mình nghĩ nếu bạn hôn đúng người, cảm giác sẽ không giống như thế này. Mình sẽ cảm thấy nhiều hơn. Kỳ diệu hơn."

Một cảm giác giống như những gì Syaoran và Kinomoto có, Meiling nghĩ.

Em đã huỷ đi cuộc hẹn với cậu trai họ. Em thấy có lỗi khi thay đổi quyết định sau khi đã gật đầu đồng ý, nhưng em cảm thấy em đã làm một điều đúng đắn. Hơn hết, nếu như cuộc hẹn với người này có cơ hội tiến triển thành một điều gì đó đặc biệt, em nghĩ em hẳn đã phải cảm nhận được.



Syaoran biết Meiling và Kinomoto vẫn còn giữ liên lạc với nhau vì anh chính là bồ câu đưa thư cho đôi bạn mỗi lần ghé thăm Hong Kong. Ban đầu thứ họ trao đổi chỉ đơn thuần là những bức thư, nhưng rồi rất nhanh anh phải gói ghém theo rất nhiều thứ nữa - Tomoyo từng gửi cho anh những thùng hàng được chất đầy bởi trang phục bạn ấy tự thiết kế và Meiling bắt anh mình mang theo những món đồ lưu niệm em ấy tìm được ở mấy khu chợ. Nhưng Syaoran chưa bao giờ nghĩ về việc họ thân nhau đến mức nào, cho đến một ngày anh nghe được một trong những cuộc trò chuyện qua điện thoại của họ.

Bình thường anh sẽ hay ở cùng với mẹ của mình hoặc chính anh cũng sẽ bận rộn giành hàng giờ trên điện thoại với Kinomoto để có thể chú ý đến Meiling và những cuộc gọi của em ấy. Nhưng lần này, Meiling bắt đầu gọi điện trước giờ em hẹn với Syaoran một tiếng đồng hồ, và cho đến khi Syaoran gõ cửa phòng em ấy, cuộc gọi vẫn chưa kết thúc.

"Nè, Tomoyo," Meiling vừa nói vừa xỏ chân vào giày. "Syaoran đến rồi. Mình sẽ gọi bạn tối nay nhé!"

Khi em cúp máy và xỏ nốt chiếc giày còn lại, em bắt gặp Syaoran đang nhìn em với một vẻ đăm chiêu anh ấy thường bày ra mỗi khi phải nghĩ đến điều gì nan giải. Cái nhìn ấy lâu đến mức làm em cảm thấy bồn chồn, và khi Meiling sắp không chịu nổi, anh ấy cuối cùng đã hỏi: "Em bắt đầu gọi tên thân mật của Daidouji từ khi nào thế?"

Meiling bặm môi và lảng tránh ánh mắt anh.

Từ khi em bắt đầu ngưng việc mòn mỏi đếm từng ngày, từng ngày một mong Syaoran sẽ quay về bên em, em nghĩ.

Từ khi em bắt đầu thôi xem Hong Kong là nhà của Syaoran, em đoán vậy.

Nhưng thật ra em biết, câu trả lời là từ khi em nhận ra điều mà em mong mỏi nhất - điều khiến em cảm thấy vui nhất - là khi em nhận được thư của Tomoyo.

Nhưng em không nói với Syaoran bất cứ điều nào. Thay vào đó, em chỉ nhún vai. "Anh không phải là người duy nhất thay đổi suy nghĩ về con người ở Tomoeda đâu. Em rất mến Tomoyo. Bạn ấy là một người bạn tốt."

Syaoran vẫn tiếp tục nhìn em thêm một lúc nữa, nhưng lần này với một nụ cười nhẹ. "Anh rất vui. Em xứng đáng có được hạnh phúc."

Em quả xứng đáng có được hạnh phúc. Phải không?



Tomoyo gọi em để nói về một cuộc thi đấu âm nhạc rất lớn sắp được tổ chức ở trường năm nay. Và rằng Tomoyo cũng sẽ tham gia với một tiết mục độc diễn.

"Thế cho nên, cuộc thi này rất quan trọng với bạn nhỉ?"

"Nó là cấp quốc gia đấy," Tomoyo nói. Giọng cô ấy vẫn tươi sáng và bình thản như nó vốn luôn thế, nhưng có điều gì đó khiến cho Meiling cảm nhận được rất rõ ràng Tomoyo đang lo lắng đến nhường nào. Và cuộc thi này đối với Tomoyo là một điều lớn lao đến nhường nào. "Ước gì bạn có thế ở đây xem mình thi đấu," cô ấy nói tiếp, giọng nhẹ bẫng.

Và đó là khi Meiling biết, cuối cùng cũng đến lúc em phải trở về.

Điều làm em cảm thấy ngạc nhiên nhất khi đặt chân lần nữa đến Nhật Bản là việc nhận ra Tomoeda đã trở nên thân thuộc đến nhường nào đối với em. Nó lớn hơn một chút, phát triển hơn một chút, nhưng vẫn là thị trấn nhỏ xinh xinh trong trí nhớ của em từ nhiều năm trước. Điều đó càng tạo nên sự khác biệt với Hong Kong - thành phố luôn thay đổi và phát triển.

Và, em nghĩ, quay về lại Tomoeda khiến cho lòng em thoải mái kì lạ. Đó là một thứ cảm giác ấm áp và dịu dàng - một thứ cảm giác mà em nghĩ em có thể gọi tên nó là về nhà. Có một thứ gì đó đặc biệt ở thành phố này, em cuối cùng cũng hiểu ra.

Hong Kong sẽ luôn là thành phố ưu việt nhất trong lòng em, nhưng em nghĩ em cuối cùng đã nhìn thấy được những gì Syaoran thấy ở Tomoeda.



Em vẫn chưa nói với ai về kế hoạch của mình - chỉ gọi một chiếc taxi đi thẳng từ sân bay về căn hộ của Syaoran, nơi mà Kinomoto đã trố mắt ra nhìn em ngay sau khi mở cửa. Bạn ấy cứ nhìn em trân trối như thế một lúc lâu, sau đó vứt bỏ quyển sách bài tập trên tay qua sau gáy, hét toáng lên, rồi ôm chầm lấy em. Meiling bật cười và dang tay đón lấy cái ôm ấy khi Syaoran nửa chạy nửa ngã nhào về phía cửa.

"Meiling?" Anh ấy há hốc mồm. "Em làm gì ở đây thế?"

"Này, đấy là cách anh chào đón đứa em họ anh thương nhất đấy à?" Em la lên với một nụ cười. "Em đến để xem Tomoyo thi đấu, tất nhiên rồi!"

Kinomoto nhìn chằm chằm em bằng đôi mắt mở to tròn. "Tomoyo không nói với mình rằng bạn sẽ đến."

Meiling lắc đầu. "Đây là một bí mật," em giải thích. "Nên bạn phải giúp mình giữ kín nó đấy!"

Kinomoto liếc nhìn Syaoran, người đang mang vẻ mặt ngạc nhiên không kém gì bạn ấy. Và rồi, khi thời gian qua đi, anh ấy nhìn Kinomoto và mỉm cười. Sau khi trao đổi ánh mắt, Kinomoto cuối cùng cũng nở nụ cười rạng rỡ thương hiệu và hứa rằng sẽ không để cho Tomoyo biết. "Bạn ấy sẽ rất vui nếu biết bạn ở đây."

"Mình biết," Meiling cười tinh nghịch. "Đấy là kế hoạch của mình mà."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net