Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

14.


Ông Kwon từ đằng sau Soojin reo hò cổ vũ trước khi đẩy cô về phía Sungho.

"Người đàn ông của cháu vừa bắt cho chúng ta một bữa tối ngon lành đó! Hôn anh ấy một cái đi chứ!"

Ông Kwon cười nắc nẻ, và Soojin biết cô không hề có lựa chọn nào khác. Đó là một lời đề nghị không mấy mới lạ khi đến từ một ông già, và cô cũng có một vai diễn cần phải làm tròn.

Soojin nhìn ông Kwon và mỉm cười ngọt ngào (nếu không muốn nói là có phần ghê tởm) trước khi quay sang Sungho và đặt bàn tay lạnh giá lên má anh, kéo ghì anh xuống cho một nụ hôn phớt, nhưng rồi Sungho lại tiến sâu hơn, có cảm giác như một cuộc tranh tài vậy, và Soojin cũng không muốn nhún nhường. Cô hôn anh vô cùng nồng nhiệt trong khi giả vờ như anh là một người nào đó khác.

Đến khi họ cuối cùng cũng chịu buông nhau ra để lấy lại hơi thở, Soojin mới nghe có tiếng vỗ tay.

"Wow! Hai đứa rồi sẽ sớm sinh quý tử thôi, ta không đùa đâu!"

Soojin cố để ngăn không cho hai má đỏ lên vì xấu hổ, trong khi Sungho chỉ cười lớn và kéo cô vào lòng.

"Cháu cũng mong chờ điều đó lắm ạ."

Soojin cảm giác muốn nôn tới nơi rồi. Có con với Sungho nghe như địa ngục của riêng cô vậy, chỉ nghĩ tới thôi cũng muốn đổ bệnh. Sungho thì vẫn làm tới và Soojin phải giả vờ như đang rơi vào cái bẫy của anh.

"Từng bước một thôi chứ, anh yêu."

Cô cố nặng ra một nụ cười gượng gạo và hôn nhẹ lên má Sungho.

Khi cô quay người lại thì bất ngờ đối diện Shuhua với ánh mắt tóe lửa đang nhìn họ.

Trông em như thể muốn bẻ gãy cánh tay Sungho đang đặt trên eo Soojin vậy, và Soojin thì phải khẩn thiết dùng ánh mắt áy náy nhìn Shuhua trước khi em trở nên tức giận hơn. Không khéo kế hoạch của họ lại đổ bể mất.

May mắn thay, sau một hồi căng thẳng, Shuhua cũng hậm hực quay đi, trở lại với cần câu của mình. Soojin âm thầm thở phào một hơi rồi cũng quay về chỗ đứng.

Một tiếng sau đó, họ vẫn bất động trên boong, chờ đợi một tí chuyển động của dây câu. Soojin ước chi có thể quay vào trong nghỉ ngơi, nhưng ông Kwon vẫn khăng khăng họ sẽ câu được nhiều hơn, chỉ cần kiên nhẫn thêm chút nữa.

Hai người đàn ông ngồi trên boong, hướng mặt về bến tàu trong khi Soojin và Shuhua ngồi cạnh nhau dưới mạn thuyền. Cũng nhờ có phòng điều khiển to lớn chắn ở giữa mà cả hai có được một khoảng không gian riêng tư hiếm hoi.

Nhưng với một ngày trời đẹp thế này giữa biển, cơn gió có thể mang bất cứ lời thì thầm nào của họ đi rất xa, nên Soojin vẫn không nói gì với Shuhua ngoài những mẩu đối thoại thường nhật.

Cô vẫn có thể nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện giữa Sungho và ông Kwon dù họ đang cách nhau một khoảng với căn phòng chắn ở giữa. Cũng không có gì quá đặc biệt, họ chỉ đang ôn lại kỷ niệm cũ về Jinhyung, nhưng Soojin biết chắc Sungho vẫn sẽ để ý nếu cô có bắt chuyện với Shuhua ngay lúc này.

Cơ mà Soojin còn không chắc liệu Shuhua có muốn nói chuyện với mình sau khi cô vừa hôn Sungho đắm đuối hay không nữa. Trông em như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào vậy, nên cuối cùng, cô chỉ đành im lặng phóng mắt về phía đường chân trời xa xa.

Cảm giác mệt mỏi ngày một rõ rệt, chiếc thuyền nhẹ lắc lư và âm thanh sóng biển rì rào dần khiến mi mắt Soojin trĩu nặng. Không một con cá nào động đến miếng mồi của Soojin cả, nên cô chán đến sắp chết rồi. Câu cá chắc chắn không phải dành cho cô.

Soojin chống tay, tựa đầu, tự trấn an rằng mình có thể chợp mắt một chút trước khi ông Kwon đưa họ quay trở lại đất liền.

Đang gà gật, đầu gối cô chợt cảm giác được một sự ấm áp.

Soojin mở mắt, bắt gặp ánh nhìn tò mò của Shuhua, bàn tay em trắng nõn lả lướt vuốt ngược lên phía đùi cô. Em mỉm cười tinh quái, nhưng vẻ mặt lại vờ như ngây thơ lắm.

"Em cần gì sao?" Soojin hỏi. Bàn tay hư hỏng của Shuhua vẫn ngang nhiên vuốt ve đùi cô, ngày một tiếng gần hơn đến nơi kia.

"Không, chỉ là đang tận hưởng quang cảnh thôi." Shuhua nói, vẻ ranh mãnh không giấu diếm.

"Người bình thường ngắm cảnh bằng mắt, chứ không phải bằng tay." Soojin lạnh nhạt đáp, không muốn để Shuhua biết cái chạm của em có bao nhiêu tác động đến cô.

"Sao em lại không thể dùng cả hai chứ?"

Soojin không tin nổi sự bao gan của Shuhua luôn. Cô sững người nhìn tay em lướt trên lớp vải jeans, vỗ về phần đùi trong của mình. Những ngón tay của em vừa gần, lại vừa không quá gần. Shuhua bây giờ chính là đang đùa với lửa.

Ánh mắt họ chạm nhau khi ngón tay Shuhua ấn nhẹ lên đường chỉ dọc của chiếc quần jeans, khiến Soojin bất giác rên khẽ. Đây chắc chắn không phải nơi phù hợp để họ 'hoạt động mạnh', nhưng Soojin giống như con cá bị mắc kẹt trong lưới giăng của Shuhua, dù vùng vẫy cỡ nào cũng không thoát ra được.

Ngay khi tay Shuhua vừa chực kéo xuống khóa quần của Soojin, từ bên kia đầu thuyền liền vang lên tiếng la.

"Bắt được rồi! Bắt được rồi!"

Soojin bật đứng dậy, bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng từ những động chạm của Shuhua. Cô đẩy nhẹ bàn tay em đi, ý thức rõ nó nguy hiểm đến mức nào. Shuhua trông có vẻ tiếc nuối, nhưng em không nói gì. Soojin cần không gian để hít thở một chút.

"Chậc... nó bơi đi mất rồi."

Soojin bước lên boong và nhìn thấy Sungho lẫn ông Kwon đang tiếc hùi hụi nhìn chiếc cần bất động, một đường rẽ nước xa xa di chuyển xa khỏi thuyền.

"Xin lỗi, cho cháu hỏi mình có phòng vệ sinh không ạ?" Soojin hy vọng họ sẽ nghĩ vẻ ửng hồng trên má cô hiện giờ chỉ là cho gió lạnh.

"Trên thuyền thì nó gọi là phần 'mũi tàu' ấy." Sungho tỏ vẻ hiểu biết nói, và nếu như không phải do Soojin vẫn còn cảm giác xốn xang vì Shuhua thì hẳn cô đã tặng cho anh một cái đảo mắt rồi.

"Có đó." Ông Kwon nói. "Đối diện với phòng điều khiển có cầu thang dẫn xuống dưới. Có hơi chật chội nhưng vẫn đỡ hơn là nhịn đến khi quay về mà phải không."

Soojin nhanh chóng đi về phía mũi tàu và bước xuống bậc cầu thang. Cô nhẹ khép lại cánh cửa sau lưng, nhìn đến hình ảnh phản chiếu của mình trong gương.

Chẳng ra làm sao cả. Mái tóc rối bời vì gió, cả mặt và mũi đều đỏ ửng vì lạnh (và ngượng). Bụng dưới của cô vẫn còn vương cảm giác ấm nóng từ những động chạm của Shuhua.

Em đã trở nên táo bạo hơn rồi. Nụ hôn của cô và Sungho dường như khiến em khá để tâm, và Soojin đột nhiên có cảm giác thỏa mãn lạ kì khi biết rằng mình có thể khơi gợi lòng ghen của Shuhua.

Chỉ mới vài tuần trước thôi, Shuhua còn muốn Soojin chứng minh tình yêu dành cho anh trai, mà giờ đã lại hành xử như thể Soojin là của riêng em vậy.

Em vẫn chưa biết toàn bộ sự thật đằng sau màn đính hôn của Soojin và Sungho, nên có lẽ em sẽ cho rằng cô vẫn còn vấn vương một chút tình cảm thật sự dành cho anh. Mặt khác, Sungho vẫn nghĩ anh nắm chắc được sự trung thành của Soojin trong tay. Soojin chưa bao giờ tưởng tượng sẽ có ngày cô bị mắc kẹt giữa tam giác tình yêu quái gở giữa em gái và anh trai như thế này, nhưng biết sao được, đây quả thật là cuộc đời hiện tại của cô.

Soojin tát nước lên mặt, cố hết sức để bình tâm lại. Cô cần phải giữ hình tượng và duy trì vai diễn, mặc kệ áp lực vô hình mà cả Shuhua lẫn Sungho đang áp lên vai mình.

Vừa lúc cô rút khăn lau mặt thì cánh cửa đằng sau bỗng nhiên lại hé mở. Là Sungho đến làm phiền cô sao?

"Xin lỗi-"

Soojin đột ngột bị đẩy sát cả người vào bổn rửa. Có đôi bàn tay tuyệt vọng nắm chặt lấy vai cô và kéo cô vào một nụ hôn cháy bỏng. Trong một khoảnh khắc, Soojin đã muốn đẩy người kia đi, nhưng ngay khi nhận ra đôi môi quen thuộc, cô liền thả lỏng và đắm mình vào nụ hôn.

Không như bàn tay lạnh lẽo của Sungho, Shuhua lúc nào cũng ấm nóng và hừng hực lửa nhiệt. Hai tay em nhốt trọn Soojin ở giữa, cả người tựa sát vào thành bồn. Do sự chênh lệch chiều cao giữa cả hai, Shuhua phải hơi kiễng chân để giành thế thượng phong.

Soojin không nhịn được mà thở hắt ra khi Shuhua vùi mặt vào hõm cổ cô, để lại những dấu vết mới trên nền vết cũ vẫn chưa lành hẳn. Tay em trượt xuống bên hông cô, vén áo khoác lên và ấn sâu vào làn da nhạy cảm.

Shuhua hôn dần xuống ngực Soojin, chầm chậm cởi bỏ áo khoác của cô và cởi luôn từng cái cúc áo flannel cô mặc ở bên dưới. Trong khi đặt lên trái tim cô nụ hôn ấm nóng, tay em còn khéo léo muốn cởi nốt cái quần jeans.

Soojin không thể tin được chuyện gì đang diễn ra nữa. Chỉ mới vài phút trước thôi, cô còn đang lim dim trên con thuyền câu cá của một ngư dân già, và giờ thì cô sắp được 'lên thớt' trong khi hôn phu 'giả' chỉ đang ở cách đây tầm vài mét.

Tay Shuhua đã len lỏi vào trong quần Soojin, ngón tay trêu đùa khều nhẹ lớp vải quần lót khi cô đột nhiên nắm lấy cổ tay em, sực tỉnh trở lại thực tại.

"Shuhua... Chúng ta không thể làm ở đây." Soojin cố hết sức làm dịu đi ham muốn của em. Đây không phải nơi thích hợp để hoan lạc với em gái của chồng sắp cưới. Cô đẩy nhẹ vai Shuhua, và em cuối cùng cũng chịu lùi lại.

"Sao em lại làm vậy?" Soojin hỏi sau khi dần lấy lại nhịp thở. Mắt Shuhua vẫn mơ màng và đục ngầu. Tay em giữ nguyên trên bụng Soojin, lòng bàn tay áp vào da cô nóng hổi.

"Em ghét nhìn thấy anh ta động vào chị."

Shuhua đang tỏ ra chiếm hữu, và suy nghĩ đó khiến Soojin lại rạo rực một hồi. Nó không giống như cách chiếm hữu của đàn ông, xem phụ nữ như món đồ trong tay rồi nắm lấy. Shuhua chỉ muốn Soojin, và Soojin không thể nói điều đó không khiến cô thổn thức vì em được.

"Chị xin lỗi về chuyện đó. Chị chỉ không muốn anh ấy nghi ngờ chúng ta."

"Chúng ta còn phải giả vờ thế này bao lâu nữa?"

Shuhua hờn dỗi, và tim Soojin như vừa mẻ mất một miếng. Cô ước mình không phải nói dối và diễn kịch trước mặt em, nhưng cô không thể làm gì cả.

"Chỉ tới khi chúng ta giải quyết xong vấn đề với bản di chúc."

Soojin không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau khi cô phản bội Sungho. Cô có thể sẽ phải chạy trốn khỏi Hàn Quốc, mất việc, hoặc bị từ chối bởi Shuhua vì đã lừa dối em. Đường nào cũng u tối cả, nhưng cô vẫn cố giữ lạc quan.

"Em không muốn chia sẻ chị với bất cứ ai khác nữa." Shuhua không vui nói, trước khi rướn người và gục đầu lên vai Soojin. Cô ôm lấy em, không khí nóng bỏng ban nãy nhanh chóng chuyển sang lắng đọng.

Soojin không thể nhớ được lần cuối cùng cô thoải mái ôm ai như thế này là khi nào nữa. Những động chạm của Shuhua, mới nãy còn cháy bỏng da thịt, giờ đây lại ấm áp như than hồng.

Soojin ước mình có thể ở mãi dưới này với Shuhua trong vòng tay, nhưng tiếng động cơ chưa gì đã phá tan bầu không khí êm đềm trong căn phòng nhỏ. Đã đến lúc họ phải quay lại rồi.

Shuhua rời khỏi vòng tay Soojin, mắt rơi xuống vùng cổ để lộ của cô.

"Chị nên kéo khăn quàng lên lại đi này."

Mặt Soojin nóng ran khi cô liếc nhìn vào gương và thấy những vết đỏ ửng còn rất mới trên cổ mình. Cô còn thấy cả dáng vẻ tự mãn của Shuhua phản chiếu ngay sau lưng nữa.

"Rồi sẽ có ngày chị trả hết đống này cho em mà xem." Soojin vừa nói vừa cẩu thả kéo lại khăn quàng.

"Chị có thể thử." Shuhua nháy mắt rồi rời khỏi phòng.

Khi họ trở lại trên boong, có vẻ như Sungho lẫn ông Kwon đều không biết đến sự biến mất nho nhỏ của cả hai. Soojin thở phào nhẹ nhõm, và rồi họ quay thuyền trở về đất liền.

--


Sau khi đã về đến nhà, Soojin lại một lần nữa nằm trên giường Shuhua. Em đã hứa mời cô một tách trà ấm nóng sau khi đắm mình trong những cơn gió lạnh của biển, và Sungho dường như không thèm để tâm Soojin đi đâu về đâu cả.

Tuy nhiên, buổi trà chiều nhanh chóng biến chuyển ngay sau khi cánh cửa nhà thuyền đóng lại, và chẳng mấy chốc, Soojin đã bị đẩy xuống nệm êm, đầu tựa vào thanh chắn đầu giường, áo bị kéo lên quá ngực và cái đầu nhỏ của Shuhua nhấp nhô giữa hai chân cô.

Soojin không có lấy một cơ hội trả thù Shuhua vì những vết đỏ trên cổ, nhưng giờ thì cô cũng không còn để ý chuyện đó lắm. Shuhua bảo em sẽ rửa sạch đi dấu vết của Sungho, và em quả thật đã không ngừng lại cho đến tận khi Soojin không thể chịu nổi được nữa.

Sau khi họ tắm rửa và thay đồ xong xuôi thì cũng đã là 4 giờ chiều. Họ vẫn còn một chút thời gian trước khi phải dùng bữa tối với gia đình, nên cả hai mới thoải mái nằm ườn và thư giãn trên sofa. Đầu Shuhua gối lên đùi Soojin khi họ một lần nữa đọc lại những bức thư của Jinhyung.

"Cha em chắc chắn đã cố tình để lại những bức thư này cho em."

"Em biết. Nhưng lí do là gì?"

Não Soojin như muốn nổ tung đến nơi khi cô cố gắng giải mã ẩn ý trong những câu chữ của Jinhyung, nếu có.

Cô đọc đi đọc lại từng bức thư, phân tích đến từng con chữ, nhưng vẫn chẳng rút ra được gì. Mãi cho đến khi sắp buông xuôi và bỏ cuộc thì những con số và ký hiệu được in mờ trong góc mỗi tờ giấy mới chợt lọt vào mắt cô. Soojin nhanh chóng ngồi dậy và trải tất cả những bức thư ra bàn.

"Shuhua, nhìn những con số ở góc giấy này."

Mắt em mở to khi nhìn theo tay chỉ của Soojin.

"Sắp xếp những bức thư lại theo thứ tự ngày tháng đi."

Họ cùng nhau sắp xếp lại mấy bức thư, và Shuhua cặm cụi ghi chú lại những con số theo thứ tự.

"37.544, 127.041." Soojin hy vọng họ đang làm đúng.

"Đây là... tọa độ?" Shuhua ngờ vực nhìn những con số em vừa ghi ra.

Soojin nhanh chóng chộp lấy điện thoại và gõ xuống hàng số. Ứng dụng bản đồ mất một lúc để dò tìm, nhưng rồi kết quả cũng hiện ra. Soojin suýt chút nữa thì đánh rơi cả điện thoại trên tay.

Shuhua nhìn cô, có chút sốt ruột chờ cô nói gì đó.

"Shuhua, là dinh thự. Bản di chúc nằm ở dinh thự nhà Park."

Tọa độ chỉ chính xác tòa dinh thự của nhà Park ở Seoul. Jinhyung hẳn đã cố tình để lại những bức thư ở đây để chỉ mỗi Shuhua có thể tìm thấy, nhưng vì lí do nào đó, bản di chúc thật sự lại được giấu ở một nơi khác. Ông ấy thật sự không tin tưởng bất cứ thành viên nào trong gia đình? Tại sao Shuhua lại là người duy nhất được ông để lại manh mối này?

"Bây giờ chúng ta làm gì đây? Phải đến tuần sau ta mới có thể quay về Seoul. Lỡ luật sư của Sungho tìm ra nó trước thì sao?" Shuhua lo lắng hỏi. Soojin nhẹ nắm lấy tay em, đem cả hai cùng bình tĩnh lại một chút. Tình thế cấp bách hiện tại dần nhấn chìm Shuhua. Nếu Sungho có được bản di chúc trước, em có thể sẽ mất đi tất cả mọi thứ mình còn giữ được đến giờ của cha.

"Chị nghĩ chị có thể lừa Sungho để chúng ta về sớm hơn dự định." Soojin tự tin nói. Nếu có bất cứ điều gì khiến cô tự tin hơn hết thảy, thì đó chính là cái lưỡi bạc có thể bắt đàn ông làm theo những gì cô muốn.

"Chị có thể sao?"

"Ừ. Cứ để đó cho chị. Giờ chị sẽ đi tìm anh ấy."

Soojin toan đứng dậy và rời đi, nhưng Shuhua đã nắm lấy cổ tay cô. Em ngước nhìn cô với đôi mắt đượm buồn.

"Chị ở một mình với Sungho, liệu có ổn không?"

Shuhua đang tỏ ra bảo bọc và điều đó khiến trái tim Soojin khẽ nhói đau. Cô cúi người, âu yếm hôn lên trán em.

"Chị sẽ ổn mà. Chị hứa."

--

Họ đã dùng tới món thứ hai khi Sungho đột nhiên lên tiếng.

"Con nghĩ chúng ta nên quay lại Seoul vào ngày mai." Sungho thận trọng đánh mắt nhìn Soojin sau khi hùng hồn tuyên bố.

Taeha trông hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã che giấu đi biểu cảm ấy. Ở bên kia bàn ăn, Shuhua lại phải cố hết sức để giả vờ ngạc nhiên.

Soojin nhớ lại cuộc trò chuyện giữa mình và Sungho trước khi bữa tối diễn ra.

"Anh biết không, trong lúc chuẩn bị bữa tối hôm qua, mẹ anh có nhắc đến vài chuyện khá thú vị đó." Soojin đứng đối diện Sungho trong phòng ngủ của họ, nói. Cô đã tìm gặp anh ngay sau khi để lại Shuhua ở nhà thuyền.

"Chuyện gì?" Sungho chú tâm dỏng tai nghe, Soojin biết mình đã có được toàn bộ sự chú ý của anh.

"Bà bảo bà cần phải trở lại Seoul sớm."

Đôi mày Sungho nhướn cao.

"Có thật không?" Trông anh có vẻ ngạc nhiên với thông tin mới mẻ này.

"Thật. Nghe chừng có vẻ gấp rút lắm."

Sungho nhếch môi. Anh hẳn phải nghĩ mọi chuyện đều rõ ràng rồi. Chỉ cần vài ngày tìm kiếm nữa thôi và bản di chúc sẽ là của anh.

"Cảm ơn em vì đã cung cấp thông tin quý giá. Anh nhất định sẽ tăng thêm tiền thưởng cho em sau vụ này."

"Cũng không có gì. Việc của em mà."

Sungho đã cắn câu, và Soojin không thể tự hào hơn nữa.

"Con muốn quay trở về Seoul ngay ngày mai sao?" Taeha hỏi lại. Với bất cứ người nào khác, giọng điệu của bà nghe có vẻ vô cùng ung dung, nhưng với một diễn viên cũng không thua kém như Soojin, sự mất tự nhiên là khá rõ ràng.

"Vâng, thưa mẹ. Con có việc phải làm, còn Soojin thì có cuộc hẹn gặp với bên tạp chí thời trang, không dời lịch được. Với lại, con nghĩ Shuhua cũng muốn sớm quay về để hoàn thành việc học nữa."

"Con chắc chưa?" Taeha hỏi, nhìn một lượt quanh bàn ăn.

"Vâng. Sao thế? Mẹ vẫn còn muốn ở đây?" Sungho khích.

"Không, ta thì sao cũng được. Ta chỉ nghĩ sẽ tốt hơn cho các con nếu tránh xa thành phố thêm vài ngày nữa, để có thêm thời gian tịnh dưỡng ấy mà." Taeha lí lẽ.

"Con nghĩ tịnh dưỡng như vậy là đủ rồi. Công việc không thể chờ thêm một ngày nào nữa đâu." Sungho không kiêng dè đáp.

"... Được thôi. Ta sẽ sắp xếp xe đến đón chúng ta vào sáng sớm mai." Soojin biết Taeha có hoang mang, nhưng bà che giấu điều đó rất tốt. Diễn xuất tài tình của Taeha không những thế còn rất có lợi cho kế hoạch của Soojin.

Ánh mắt Soojin và Shuhua giao nhau qua một cái bàn, cả hai đều hài lòng vì kế hoạch tiến triển trót lọt. Tuy nhiên, họ chưa thể mừng vội, Soojin biết là Sungho và Taeha vẫn là những đối thủ đáng gờm.

"Hoàn hảo." Sungho vui vẻ tựa lưng vào ghế. Hẳn là anh nghĩ mình đã nắm chắc phần thắng. Khi nhìn thấy vẻ tự mãn của anh, sự quyết tâm của Soojin lại càng tăng vọt. Cô muốn chứng minh cho Sungho thấy anh đã sai. Cô cần phải chứng mình rằng anh đã sai. Và có vẻ như Shuhua cũng vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net