Haimish
Permission:

Author: Kiboutie
Translator: Minh Khôi
Pairing: Todoroki Shouto x Bakugou Katsuki
Summary:
"Nói đi, Bakugou?"
Katsuki mở một mắt, lùi ghế về sau đến khi cậu có thể nhìn thẳng vào Shouto. Cậu ậm ừ hỏi hắn, vẻ chán chường trên gương mặt cậu chỉ bị phản bội bởi sự tò mò nơi đáy mắt.
"Giúp mày hẹn hò?"
Hay,
Todoroki có tình cảm với Midoriya và Bakugou quyết định giúp hắn.
Sau này, Todoroki nhận ra có lẽ hắn theo đuổi nhầm người mất rồi.
Lời người dịch:
Fic về TodoBaku, một chút DekuBaku.
***
"Mày nhìn tởm vãi."
Shouto quay ngoắt nhìn cậu chỉ để thấy vẻ mặt khinh bỉ của Katsuki.
"Gì-?"
"Đừng nhìn thằng Deku kiểu vậy, tên biến thái," Katsuki gầm gừ, và điều này khiến Shouto bực bội. "Nó làm tao buồn nôn."
Shouto chỉ có thể lắp bắp trả lời, má hắn đỏ bừng, tai ù đi bởi tiếng còi báo động. Katsuki là người cuối cùng hắn mong cậu nhận ra tình cảm hắn dành cho Izuku.
"Tớ không hiểu cậu đang nói gì." Giọng Shouto bình tĩnh; hắn hy vọng nó nghe thuyết phục. "Tớ nhìn Midoriya như cách tớ nhìn những người khác."
"Im mồm, Half and Half, mày không lừa được ai đâu." Bakugou nhếch mép, mặt cậu đầy vẻ khinh bỉ. "Tao sẽ móc mắt mày nếu mày dám nhìn tao như vậy." Shouto chớp mắt cảnh giác, hắn bất giác che và muốn bảo vệ chúng khỏi cơn giận của Katsuki. Nhưng cậu vẫn chưa xong. "Tao có thể đảm bảo với mày rằng tên Deku ngu ngốc ở kia không hề biết về việc mày muốn chơi nó."
"Cậu đừng nghĩ vậy- khoan đã! Tớ không muốn chạm vào cậu ấy-" Shouto cảm thấy đau khổ, hắn liếc nhìn xung quanh và thầm ước rằng không ai chú ý đến cuộc nói chuyện của họ. Hắn bực bội trả lời. "Cậu có cái miệng bẩn thật đó, Bakugou."
"Mày có muốn biết tại sao không?" Katsuki chế giễu hắn. "Trên thực tế, toàn bộ mong chờ về việc nó sẽ đáp lại mày là hoàn toàn vô nghĩa. Chữ D trong Deku có nghĩ là 'ngu như chó'(*). Mày phải tìm cách khác thôi, anh bạn ạ."
(*): dense as fuck.
"Ồ?" Shouto nhăn mày suy ngẫm. "Và làm sao cậu biết điều đó, Bakugou?"
"Mày hỏi người đứng đầu khóa học của chúng ta, mày là một thằng ngu, đúng không?" Katsuki ngả người về chỗ ngồi, cậu nhắm mắt, thở ra một hơi. "Tao từng hẹn hò với Deku vào năm nhất."
Shouto tròn mắt ngạc nhiên. Hắn chưa từng cho rằng Izuku và Katsuki là người yêu cũ. Họ đối lập về mọi mặt. Izuku tốt bụng, chăm chỉ. Katsuki lại cộc cằn, hung dữ. Ai có thể nghĩ đến chứ? Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu hắn, một sáng kiến táo bạo.
"Nói đi, Bakugou?"
Katsuki mở một mắt, lùi ghế về sau đến khi cậu có thể nhìn thẳng vào mắt Shouto. Cậu ậm ừ hỏi hắn, vẻ chán chường trên gương mặt cậu chỉ bị phản bội bởi sự tò mò nơi đáy mắt.
"Giúp mày hẹn hò?"
***
"Để bắt đầu thì, mày nên thử nói chuyện với nó," Katsuki càu nhàu, vung chân khi họ tiến về phía nhà ăn. "Làm sao mày có thể sờ vào quần nó nếu nó thậm chí không biết mày là ai, đúng không?"
Họ đến quầy đồ ăn, lấy khay và di chuyển dọc theo hàng. Shouto gật đầu, vẫn hơi ngạc nhiên khi Katsuki đồng ý giúp hắn.
"Nghe có vẻ là một cách thú vị để giết thời gian," cậu nói. "Bên cạnh đó, tên đó có nhu cầu về tình dục khá cao."
Trong mắt Katsuki chuyện này chẳng khác gì một trò chơi, nhưng ít nhất hắn vẫn có hy vọng nếu đó là với Izuku.
"Này, nhìn bên kia!" Katsuki nắm lấy tay hắn và lay nó dữ dội, gần như khiến Shouto đánh rơi chiếc khay đầy ắp đồ ăn. "Linh như quỷ, nó kìa!" Cậu nghiêng đầu về phía Izuku và bạn gã đang ngồi, mỉm cười vì sự trùng hợp. Cậu nhếch mép với một nụ cười gian xảo và Shouto nghe thấy tiếng báo động vang trong tâm trí hắn. "Đi nào, Todofucky."
"Chờ đã!" Hắn quay đầu lại và nhìn cậu trong hoảng loạn, bất lực khi bản thân đang bị kéo về bàn của Izuku. Hắn phớt lờ việc Katsuki chế tên hắn chỉ để cố kéo cậu dừng lại. "Chúng ta không thể chỉ đi ngang qua sao-"
Cậu nhìn hắn và cau mày, ánh mắt khinh bỉ như nhìn một con bọ. "Mày làm được mà, nhìn xem-" Katsuki quay lại, cậu buông tha hắn chỉ để vẫy tay chào gã. "Ê Deku!" Shouto há hốc mồm khi Izuku mỉm cười và ra hiệu với Katsuki. "Thấy chưa?" Cậu nhìn hắn từ khóe mắt, lôi hắn theo một lần nữa. "Giờ thì, đừng lãng phí công sức của tao và cố bắt chuyện với nó xem."
"Gì chứ-" Hắn rít lên, nhưng lại im lặng khi đến bàn gã. Ngay lập tức, cậu ngồi xuống, kéo hắn ngồi bên cạnh. Những âm thanh ồn ào khi đĩa và khay chạm nhau, tiếng càu nhàu của Iida về cách cư xử của Katsuki, sau đó mọi thứ trở lại như bình thường khiến hắn cảm tưởng mình đang ăn với những người bạn thân thiết, chơi với nhau từ năm nhất.
"Này Todoroki," Izuku nhẹ nói, làm hắn giật mình. "Tớ không nghĩ chúng ta đã từng nói chuyện. Cậu là bạn của Kacchan sao?"
Mất một lúc đủ lâu để Shouto nhận ra Kacchan là ai. Hắn bối rồi nhìn xung quanh và dừng lại ở Katsuki.
"Ừ," Hắn đáp, cân nhắc câu trả lời. "Tớ là bạn của Kacchan."
Katsuki lập tức cho hắn một cú dậm vào chân khá mạnh, Izuku tiếp tục và hắn ước mình không bị gãy một ngón chân nào. Shouto hơi phân tâm khi gã nói về bài tập môn tâm lý của họ vào ngày mai. Đây là lần đầu tiên hắn có thể gần gã như vậy, đủ gần để có thể đếm những đốm tàn nhang rải rác trên mặt gã, đủ gần để nhận ra mắt gã có màu xanh lá cây - midori, giống như tên của gã.
Shouto cười hạnh phúc. Tất cả là nhờ có Kacchan.
***
"Tao không thể tin mày là đứa được yêu thích nhất cái trường này!" Katsuki hét lên bên tai hắn, cả hai đang đứng trước cửa phòng học và họ nhìn thấy hàng ghế đầu tiên nơi Izuku đang ngồi. Có một ghế trống bên trái gã, và Shouto nhắm đến nó như một tay lính bắn tỉa.
"Lớp sẽ bắt đầu trong mười phút nữa, thằng ngu ạ. Chúng ta không thể đứng ở đây cả ngày." Cậu đấm vào vai hắn. "Tao thề, mày nhát vãi c*c."
"Gọi tớ hèn là quá đáng lắm đấy." Lần đầu tiên hắn nhìn khỏi chiếc ghế trống, chỉ để trừng mắt nhìn Katsuki. "Sao cậu luôn chửi bậy vậy?"
"Tao sẽ dừng chửi thề đến khi nào mày thành công," Cậu chế giễu. "Giờ thì vào đi!"
Hắn hít một hơi lấy can đảm, Shouto bước vào lớp. Katsuki phàn nàn về việc hắn đang nghiêm trọng hóa vấn đề ra sao, nhưng hắn không để ý đến. Khi họ đi về phía Izuku, nhịp tim hắn đập rất nhanh. Đột nhiên, cậu đẩy hắn và hắn ngả nhào vào ghế. Điều này khiến gã ngước nhìn họ, miệng nở một nụ cười thân thiện. Shouto cũng cười với gã khi hắn ngồi vào chỗ, và một sự ấm áp lan tỏa khi khuỷu tay họ chạm nhau lúc chép bài.
"Không cần cảm ơn," Katsuki thì thầm vào tai hắn, trước khi đi về phía sau lớp. Shouto hất vai và không quay đầu lại. Vào lúc đó, Izuku hỏi hắn một câu hỏi về bài tập của họ. Mùi hương của gã khiến mọi giác quan của Shouto bùng nổ, cơ thể hắn như muốn nổ tung. Thật ấm áp khi tay họ chạm vào nhau.
Ấm áp đến nỗi Shouto bỏ qua giọng nói nhỏ trong đầu hắn, bảo hắn quay lại và tìm Katsuki.
***
Izuku hơi trầm xuống. Giáo sư của họ phải về sớm nên cả ba quyết định đi uống cà phê. Shouto chú ý rằng Katsuki thích cà phê đá xay với bốn gói đường; Điều này thật đáng báo động và cũng thật mỉa mai khi lượng đường cao dường này cũng không khiến tính cách cậu trở nên dịu dàng.
"Làm cái mặt ủ rũ gì vậy, đồ ngốc?" Không bao giờ là một người tinh tế, Katsuki hất thẳng đống bọc nhựa bỏ đi của mình vào mặt Izuku. Hắn trừng mắt và định trách cậu. Nhưng gã đã cắt ngang hắn.
"Không có gì đâu, Kacchan," Izuku cười khúc khích, gãi tóc khi gã giả vờ mình đang có một tâm trạng tốt. "Tớ chỉ cảm thấy hơi mệt mỏi. Tớ có ba hạn nộp bài vào thứ sáu tuần này và một luận án vào cuối tháng." Gã than vãn. "Tớ cần nghỉ ngơi. Tại sao đại học lại khắc nghiệt quá vậy?"
"Nếu mày nghĩ đại học đã khó, hãy đợi cho đến khi chúng ta ra trường và nhận ra mình thất nghiệp-"
"Những gì Bakugou đang cố nói là," Shouto xô vào vai cậu, và nhận lại một đấm vào đầu. "Ow- Cậu ấy muốn nói mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi, Midoriya." Hắn bối rối nói. "Tớ cá là cậu sẽ thấy nhẹ nhõm khi núi công việc đó được hoàn thành vào thứ sáu."
"Cậu nói đúng, Todoroki," Izuku vỗ má gã, thử quyết tâm lần nữa. "Tớ có thể làm được!"
"Tất nhiên!" Shouto bổ sung, hắn vung nắm đấm vào không khí. Katsuki khịt mũi khinh bỉ cả hai, nhưng hắn không để ý đến. Izuku mỉm cười, uống vội ly americano của gã như thể nó là nước. Khi uống xong, gã bật dậy khỏi chỗ ngồi và nhặt balo của mình. "Tớ sẽ trở về ký túc xá của mình và hoàn thành nốt bài báo cáo."
"Chúc may mắn, Deku. Thật đó."
"Im đi, Bakugou," Shouto lầm bầm với cậu trước khi quay sang Izuku với nụ cười rạng rỡ.
Izuku đeo cặp sau vai và vẫy tay chào tạm biệt họ. "Hai cậu hợp nhau thật đấy, nhỉ? Gặp lại sau, Kacchan, Todoroki."
Và cứ vậy, gã phóng đi, để lại Shouto và Katsuki một mình.
"Ý của nó là gì khi nói tao với mày hợp nhau?" Katsuki thì thầm, quay lại nhấm nháp ly cà phê của bản thân, Shouto chú ý cách mà cậu dành thời gian với ly nước, có lẽ vì nó quá ngọt so với vị giác người bình thường. Katsuki nhìn xuống đùi cậu, hàng mi dài khẽ rung. Một chút ửng đỏ hiện lên trên gò má rám nắng của cậu.
"Chờ chút," Hơi thở của hắn dồn dập. Miệng hắn ngoác rộng với nụ cười toe toét, hắn chọc cù chỏ vào hông cậu, nhìn Katsuki và thầm than 'chết tiệt'. "Bakugou, cậu ngại hả?"
"Cái đéo gì?!" Cậu lắp bắp, ho dữ dội vì sặc cà phê. Dù cảm thấy hơi tệ (nhưng vẫn muốn trêu chọc cậu), Shouto vươn người và vỗ nhẹ vào lưng Katsuki, hắn ngâm nga 'ổn rồi, ổn rồi' với tông giọng chế giễu. Cậu hét lên và đấm vào ngực hắn để trả đũa. "Dừng lại ngay, thằng khốn! Tao thiến mày bây giờ."
"Cậu biết không?" Shouto thở dài, ngó lơ cơn giận của Katsuki và đưa khăn giấy cho cậu. Hắn lau cằm cho cậu nhưng Katsuki giật lấy tờ giấy từ tay hắn. "Nếu cậu cứ nói thế. Tớ bắt đầu nghi ngờ cậu có ý gì đó với hai quả bóng của tớ-"
"Cút mẹ mày đi!" Katsuki đẩy hắn, tai và cổ đều ửng đỏ. Cậu ấy hoàn toàn bối rối khi hắn lật ngược tình thế. "Câm miệng!" Cậu rít lên, quan sát xung quanh xem có ai đang để ý đến cuộc trò chuyện của họ hay không. "Thề với Chúa, mày là một thằng khốn."
Thật buồn cười, Katsuki rất đáng yêu khi cậu xấu hổ.
"Vậy nếu cậu có ý gì với thằng em của tớ-"
"Todoroki Shouto, mẹ mày!"
"Chà, nếu cậu cứng ngắc như vậy thì-" Shouto phá lên cười khi Katsuki rên rỉ. Có hàng tá câu rủa từ miệng cậu ấy, ngày càng nhiều.
Nếu hắn dừng việc trêu chọc - để nghĩ về Katsuki, về hơi ấm lan tỏa trong ngực khi hắn nhìn thấy khuôn mặt xấu hổ của Katsuki- Nếu hắn tự nhận ra nó, có lẽ Shouto sẽ nhận ra sự thay đổi vô cùng nhỏ trong hành động của cả hai.
***
Biểu cảm vô giá xuất hiện trên mặt hắn khi hắn nhìn Katsuki và quay lại màn hình.
"Cậu muốn tớ đưa Midoriya đi hẹn hò?" Shouto thì thầm, mặc dù chỉ có hai người họ trong căn hộ của Katsuki. "Không phải quá nhanh sao?"
"Phải tấn công chiến lợi phẩm khi còn nóng," Cậu huýt sáo, nhấn chọn một bộ phim kinh dị. Trên tấm poster là hình ảnh hàng chục thây ma đuổi theo một gia đình người da trắng.
"Nó là 'phải rèn sắt khi còn nóng', anh chàng thông minh ạ." Dù sao thì hắn cũng đang giả vờ ho để che đi khóe môi đang nhếch lên. "Cậu nghĩ đây là một ý tưởng hay sao, Bakugou?"
"Thư giãn đi." Katsuki lơ đãng nói khi cậu chọn ghế. "Nhớ cách nó nói muốn nghỉ ngơi không? Một mũi tên trúng hai con nhạn. Mày sẽ rủ cả ba đi xem bộ phim mới ra này, và Deku sẽ đồng ý vì- chà, chắc vậy. Nhưng khi đến ngày," Katsuki quay lại mỉm cười ranh mãnh với hắn, và hắn thấy nó khá đẹp- chờ đã, cái quái gì-? "Khi đó, tao sẽ sủi và tụi bây có thể phang nhau trong rạp chiếu phim."
"Tớ sẽ không làm gì hết!" Shouto hét lên, sợ hãi trước lời đề nghị của cậu. "Tớ không làm tình trong rạp phim đâu, nó dơ lắm, ew." Katsuki đảo mắt trước hắn, nhún vai đầy miễn cưỡng. Shouto cau mày, trước khi hắn gãi đầu, má khẽ ửng hồng. "Nhưng sẽ thật tuyệt nếu được nắm tay cậu ấy-"
"Mày là trai tân hay gì?"
"Tớ không-" Shouto phản bác, vỗ lưng cậu và khiến Katsuki cười thành tiếng; cậu rất vui và toàn thân cậu như rung theo. Hắn muốn giận, muốn tiếp tục trừng mắt nhìn cậu. Nhưng hắn không thể. Thật lạ khi đối diện với cậu, hắn lại buông lỏng sự phòng bị. Họ thậm chí chưa nói chuyện nhiều như vậy trước đây, nhưng hiện tại, giữa họ lại có một cảm giác rất thân thiết.
Khi Shouto rời đi, dường như có một hố đen xuất hiện trong bụng hắn, có vẻ là sự cô đơn. Đi bộ về nhà như chuyện dĩ nhiên. Có hàng tá suy nghĩ trong đầu hắn. Nhưng vì một số lý do, hắn không quan tâm nhiều đến Izuku hay cuộc hẹn của họ sẽ diễn ra như thế nào. Không, hắn tập trung hơn vào việc lập kế hoạch. Cụ thể là với Katsuki.
Đèn đường nhấp nháy khi Shouto lê chân về phía trước. Hắn tự hỏi Katsuki thích xem phim nào.
***
Thật trớ trêu khi mọi thứ lại diễn ra theo hướng khác. Katsuki đã chọn một bộ chính xác sẽ khiến Izuku sợ hãi và nép vào lòng hắn, một khuôn mẫu phim tình cảm rập khuôn vẫn có tác dụng trong đời thực. Và nó cũng sáo rỗng khi gã không thể đến vì buổi họp mặt gia đình và giờ đây, Shouto mắc kẹt với Katsuki, nhìn một thây ma xé nát đầu người đàn ông trung niên.
"Nhắc tao lý do tại sao tao lại ở đây," Katsuki rít qua kẽ hở giữa hai hàm răng đang nghiến chặt của bản thân. Một tiếng hét nhức tai xuất hiện khiến cậu giật mình phòng thủ. Ở giữa bộ phim, Katsuki đã co chân và vòng tay quanh đầu gối như em bé. Shouto sững sờ nhìn vai cậu run lên vì sợ, đôi mắt mở to ngấn nước, lông mày nhíu chặt vào nhau.
"Cậu sợ không?" Hắn nói ngay đoạn hù ma, khiến cậu nhảy dựng và rúc người về phía hắn, tay vịn chặt vai Shouto.
"Mày nói gì vậy, Half and Half?" Giọng Katsuki run rẩy, hành động tỏ vẻ tự tin của cậu dường như vô ích. "Tao không sợ cái thứ này. Chỉ cần- xem nó thôi, vì mày đã trả tiền."
"Hmm," Shouto quay sang màn hình, dù bản thân chỉ quan tâm đến cậu trai bên cạnh hơn là những gì đang diễn ra trước mắt. Hắn tiếp tục nhìn Katsuki, nhìn vào gương mặt sợ hãi pha lẫn chút hài hước của cậu. Hắn không nên thấy chuyện này vui vẻ, hắn không nên thấy cậu ấy đáng yêu.
Nhưng Shouto lại làm vậy.
Katsuki phàn nàn khi hắn vòng tay qua người cậu, nhẹ nhàng kéo cậu lại gần hắn. Phần tay vịn có thể đưa lên, vì vậy Shouto đã dẹp nó sang bên trước khi nhích lại gần cậu. Không mất nhiều thời gian để tay hắn ôm lấy Katsuki, dụi cằm vào đầu cậu ấy.
"Mày làm gì vậy?" Katsuki nói, nhưng cậu không hề phản đối. Shouto tự hỏi liệu đây có phải là hành động trong vô thức khi cậu rúc vào gần hơn, thở dài thoải mái trong ngực hắn. Cậu ấy thật ấm áp.
"Tớ không thấy cậu phản đối," Shouto thì thầm, dụi mũi vào tóc Katsuki. Nó có mùi vani, là thứ mà hắn thích. "Cậu có muốn tớ dừng lại không, Bakugou?"
"Không." Câu trả lời rất nhanh, giọng cậu thoáng chút bối rối. "Mày có thể tiếp tục- bất kể điều gì." Katsuki hắng giọng, rên rỉ xấu hổ và khiến hắn cười khúc khích. "Đừng cười tao nữa," cậu lẩm bẩm.
"Tớ không cười cậu," Shouto nói, và hắn dừng lại ngay lập tức khi cậu rời khỏi hắn. Cậu rên rỉ, chỉ muốn nhích sâu hơn vào hắn. Bởi nó vô cùng ấm áp và thoải mái và Shouto nên xem bộ phim thay vì cứ nhìn Katsuki.
"Ừ thì, coi như đây là luyện tập một chút," Katsuki lẩm nhẩm. Nụ cười trên mặt hắn vụt tắt và Shouto cau mày. Mắt Katsuki như sáng lên nhờ ánh sáng từ màn chiếu. "Deku ghét phim kinh dị hơn tao. Nó thậm chí còn tè ra quần khi tụi tao xem The Ring hồi cấp hai. Cho nên ừ-" Katsuki hắng giọng. "Giờ thì, mày biết phải làm gì khi hẹn hò với nó rồi đấy."
Ồ.
Shouto nhăn mày, hơi ấm từ lưng Katsuki nhanh chóng biến mất. Phải rồi. Đáng lẽ đây phải là buổi hẹn hò giữa hắn và Izuku. Không phải Katsuki. Gã mới là người nên nép sát vào hắn. Không phải Katsuki. Nhưng sau đó, tại sao Shouto lại không muốn bộ phim ngu ngốc này dừng lại?
Mặc dù hắn chỉ để tâm đến chàng trai cạnh mình.
***
Họ không nói với nhau lời nào từ khi bộ phim kết thúc. Shouto thở dài, quan sát làn hơi của hắn như sương mù bay trong không khí. Họ đi bộ về nhà trong im lặng, từng bước chậm rãi. Thật ngượng ngùng, thậm chí là một chút buồn bã. Hắn mệt mỏi, tự hỏi vì sao cả hai lại như vậy.
"Có chuyện gì vậy?" Katsuki quay lại nhìn hắn, nhướng mày thắc mắc."Trông mặt mày cứ như bị táo bón."
"Hả?" Shouto nhếch mép. "Không có gì đâu," Hắn nói, mặc dù chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó. "Tớ chỉ nghĩ về những điều cậu nói. Về Midoriya."
"Hửm?" Katsuki quan sát hắn, thăm dò biểu cảm của hắn một cách cẩn thẩn. Và đột nhiên, mắt cậu mở to như thể cậu vừa nhận ra điều gì đó. "Chờ đã, mày ghen hả?"
Shouto chớp mắt, sửng sốt trước lời nói của cậu. Ghen?
"Nghĩ lại thì, đi chơi với tao sẽ thật quái khi mày biết tao từng hẹn hò với Deku." Katsuki nhìn xuống chân mình, hai tay đút sâu vào túi quần jean. "Tao đã không nghĩ về chuyện đó trước đây. Xin lỗi nha, bro."
Lạ lẫm làm sao khi nghe Katsuki xin lỗi hắn một cách chân thành như vậy. Và càng lạ hơn nữa khi hắn không hề cảm thấy ghen với cậu. Trên thực tế, hắn không nghĩ mình đã từng ghen tị với Katsuki trong suốt khoảng thời gian họ bên nhau. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.
"Lạnh thật," Shouto nói, giọng hắn căng thẳng. Căn hộ của cậu đã xuất hiện, chỉ cách đây vài dãy nhà. Họng hắn như nghẹn lại khi nghĩ đến khoảnh khắc phải tạm biệt Katsuki. Và Shouto như đóng băng ở khoảnh khắc đó, mắt mở to vì sốc. Điều này có nghĩa là gì?
Chúa ơi, không thể nào-
"Có chuyện gì vậy Todoroki?" Giọng Katsuki đầy lo lắng, cậu kéo nhẹ cánh tay hắn. Đây là lần đầu tiên cậu gọi đúng tên hắn, và ý nghĩ đó khiến hắn rung động.
Chúa tôi-
"Không, không có gì đâu," Shouto hất cằm, nắm lấy tay Katsuki. Hắn vô thức đan tay họ vào nhau, và cổ họng hắn như nghẹn đi khi cậu đáp lại hắn. "Có vẻ chúng ta đến nhà cậu rồi, Bakugou."
Họ dừng lại trước lối vào, tay trong tay. Không gian mờ ảo, và nó không chỉ là khí lạnh. Shouto tự hỏi làm thế nào mà mọi thứ lại phát triển theo chiều hướng này.
Ôi Chúa ơi-
"Này." Katsuki cất lời, giọng cậu chứa đựng thứ cảm xúc hắn không thể lý giải được.
"Ừ?" Shouto nói, hắn cố cười và quay sang hỏi cậu. "Chuyện gì vậy, Bakugou?"
Trong tích tắc, nụ cười trên môi hắn bỗng vụt tắt. Katsuki rướn người lên và áp môi họ vào nhau. Chuyện này khiến hắn như quên cả thở, một luồng điện như xuất hiện nơi cả hai hôn nhau, khẳng định chính xác nỗi sợ hãi của hắn. Môi cậu ấm áp, lại có phần thô ráp do Katsuki căng thẳng nghiến chặt răng. Nhưng chúng vẫn hoàn hảo với Shouto.
Có một tiếng rên nhỏ phá vỡ sự im lặng giữa họ mà hắn lại không đủ tỉnh táo để nhận ra nó là của mình. Trước khi hắn kịp hiểu bất kì điều gì, tay hắn đã chạm vào gáy Katsuki, kéo cậu lại gần hắn. Katsuki thở hổn hển, môi cậu hé mở, mời gọi hắn khuấy đảo nó. Bên trong cậu ngọt ngào, như vani- Shouto tự hỏi liệu mọi thứ khác về cậu cũng có vị vani hay không.
"Bakugou," Hắn thì thầm, mân mê môi cậu. "Chúa ơi, cậu tuyệt quá-"
Và cứ như vậy, không khí như đóng băng và Katsuki lùi lại. Cậu áp ngón tay lên môi- nó đỏ bừng, môi dưới của cậu là nơi Shouto chăm sóc tốt nhất. Katsuki không nhìn hắn, cậu không nhìn bất kì điều gì. Đôi mắt cậu bỗng trống rỗng và u buồn khi cậu quay người bước đi.
Shouto nhìn theo bóng lưng cậu, tim hắn đập mãnh liệt, môi hắn vẫn còn nóng bừng vì nụ hôn. Có tiếng ong ong bên tai hắn và cả tiếng trống vang dội trong lòng ngực. Hắn đã biết chính xác đáp án cho câu hỏi mà thậm chí còn chưa được cất thành lời.
"Đây cũng là luyện tập." Katsuki dừng bước. Hắn cũng dừng bước lại khi thấy vai cậu đang run lên, như khi trong rạp phim. Nhưng lần này là vì lý do khác. "Dù thằng Deku không thích nó quá thô bạo," giọng cậu như nức nở ở những từ cuối, và Katsuki cố gắng che giấu nó bằng tiếng cười khúc khích. "Ngủ ngon, Todoroki."
Sau đó, Katsuki biến mất đằng sau cánh cửa, bỏ lại Shouto và màn đêm sau lưng.
***
Katsuki không đến lớp vào ngày hôm sau.
Hắn thở dài, dùng đũa đâm dĩa mì trước mặt. Dường như trong dạ dày hắn có một hố sâu, cho dù hắn ăn bao nhiêu nó vẫn không biến mất, hay sự nhức nhối nơi trái tim hắn khao khát một người mà hắn không biết rõ. Cho đến giờ.
"Todoroki?"
Shouto nhìn lên và thấy Izuku đứng cùng với bát ramen bốc khói.
"Chỗ này đã có ai ngồi chưa?" Izuku hỏi hắn. Hắn lắc đầu, kéo khay về phía mình và nhường chỗ cho gã, người kéo ghế ra và ngồi vào bàn. "Thật vui khi thấy cậu ngồi một mình."
"Hả?" Shouto nhẹ giọng hỏi, hắn bị phân tâm bởi suy nghĩ về ai đó. "Xin lỗi. Tớ không hiểu ý của cậu, Midoriya."
Gã ồ lên và dừng đũa giữa không trung. Sợi mì tuột xuống và rơi lại vào bát gã. Một khoảnh khắc khó xử, khi hắn cố hiểu câu nói trước đó của Izuku.
"Kacchan không đi cùng cậu."
Cái hố nơi bụng hắn lại như sôi lên. Tiếng chuông báo động thì vang ầm ĩ bên tai. Izuku tiếp tục ăn, húp nước mì, cùng nụ cười thản nhiên trên môi. Như thể gã không phải là kẻ vừa bóp nát trái tim Shouto.
"Ồ?" Âm thanh đơn lẻ ấy bật khỏi miệng hắn. "Điều gì khiến cậu nói vậy, Midoriya?"
"Ý tớ là," Izuku dừng lại để ăn tiếp bát udon, sau đó gã lau mũi, cười toe toét nhìn Shouto. "Gần đây hai cậu luôn đi bên nhau."
Đó là sự thật, hắn chỉ vừa nhận ra. Những ngày qua, hắn và cậu cứ dính lấy nhau. Thật điên rồ khi hắn không thấy được điều đó trước ngày hôm qua- hay trước những gì vừa diễn ra.
"Nói đi, Todoroki?" Nụ cười trên mặt gã không còn nữa, thay vào đó là sự buồn bã.
"Ừ thì?" Shouto hắng giọng, đột nhiên hắn có chút sợ hãi trước sự nghiêm túc của gã.
"Cậu đang hẹn hò với Kacchan đúng không?"
Hắn chớp mắt, ú ớ không biết trả lời. Shouto nhìn gã với vẻ sửng sốt, lời nói của Izuku vang lên trong đầu hắn. Hắn cảm giác như có một loạt câu đố đang chờ hắn trả lời. Vì sao Izuku lại nghĩ hắn đang quen Katsuki? Có phải những người khác cũng nghĩ vậy? Nhưng chỉ duy nhất một câu hỏi khiến hắn dừng lại và giải quyết tất cả những bài toán khác.
Tại sao hắn không hẹn hò cùng Bakugou Katsuki?
"Chúng tớ không quen nhau," Shouto nghẹn giọng, tim hắn đập thình thịch khi phải đối diện với sự thật. "Sao-Sao cậu nghĩ thế?"
"Hửm?" Izuku gõ ngón trỏ lên cằm, gã ra chiều suy nghĩ. "Tớ không rõ. Kacchan cười rất nhiều khi cậu ấy đi cùng cậu. Mặt khác, vì cậu ấy luôn cau có, nên sẽ thật lạ khi cậu có thể khiến cậu ấy vui như thế." Gã khúc khích, mỉm cười dịu dàng. "Chúng tớ từng hẹn hò- Kacchan và tớ."
Shouto nuốt nước bọt. Hắn đã biết điều này, và nó chưa từng làm hắn bận tâm trước đây. Nhưng giờ, khi nhìn vào sự đau khổ trên mặt Izuku và cả sự khao khát trong mắt gã, một chút đắng như trào lên trong cổ họng hắn. Hắn phải sợ hãi thừa nhận rằng đó là sự ghen tị. Hắn ghen tị với bất kì điều gì mà Izuku và Katsuki từng làm với nhau trong quá khứ. Nhưng điều khiến hắn bàng hoàng nhất là hắn không hề ghen với Katsuki, như hắn nên làm. Không phải.
Shouto ghen tị với Izuku.
Đầu hắn như choáng ngợp bởi lượng thông tin mới, Shouto hít một hơi thật sâu. Hắn thích Katsuki. Hắn rất thích Bakugou Katsuki. Và chết tiệt, tất cả lại như một trò đùa!
"Todoroki?" Giọng của Izuku cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, kéo hắn về thực tại , nơi không có Katsuki bên cạnh.
"Xin lỗi, tớ chỉ- Hai người từng hẹn hò hả?" Hắn lau miệng nhằm đánh lạc hướng. Có điều gì đó đang thôi thúc hắn hỏi gã, chuyện gì đó đã làm phiền hắn suốt thời gian qua mà Shouto không hề hay biết. "Vì sao lại chia tay?"
"Không có lý do cụ thể." Izuku thở dài, gã đã ăn xong và bắt đầu thu dọn đồ đạc. "Bọn tớ chỉ dần xa cách nhau." Gã khịt mũi, dùng mu bàn tay xoa nó. "Thỉnh thoảng, tớ nghĩ đó là lỗi của mình. Kacchan và tớ quá khác biệt, tớ muốn cậu ấy để tâm đến mối quan hệ của cả hai nhiều hơn, mong cậu ấy nỗ lực hơn và cho tớ thấy Kacchan quan tâm tớ nhường nào. Nhưng cậu ấy đã làm vậy ngay từ đầu, theo cách riêng của cậu ấy." Gã cười, đầy tiếc nuối. "Tớ đoán đây là vấn đề về giao tiếp. Tớ nghĩ bây giờ tớ đã hiểu Kacchan hơn. Nhưng-"
Izuku quay sang hắn. Gã cúi người về trước, dùng khuỷa tay chống lên bàn và dùng tay khác đỡ đầu mình. Gã cười toe toét, giơ ngón cái ra vẻ hiểu biết với Shouto.
"Sẽ có người xứng đáng với cậu ấy hơn tớ."
Shouto không cần phải cố hiểu, hắn biết gã đang nói về ai. Hắn mỉm cười đáp lại, nhấc khay ăn và lùi về sau.
"Vậy sao? Tớ hy vọng mọi chuyện rồi sẽ ổn," Shouto nói, môi hắn cong lên, cảm giác ngứa ngáy chạy dọc huyết quản. "Hẹn gặp lại, Midoriya."
***
"Mày làm gì ở đây?" Katsuki càu nhàu khi cậu mở cửa và thấy hắn đang dựa lưng vào tường.
"Tớ không có tiết nào buổi chiều," Shouto trả lời, dù hắn biết đó không phải là đáp án Katsuki cần. Tuy vậy, cậu vẫn lùi lại và cho phép hắn vào trong. Cánh cửa đóng lại sau lưng họ, để lại cả hai với đống rắc rối cần giải quyết.
"Hôm nay cậu không đến lớp," Hắn nói, cố nuốt trôi cơn nghẹn. Họ đang ngồi trên chiếc ghế dài của cậu, hai người ở hai đầu.
"Không thích," Katsuki khịt mũi, cậu nghịch gấu quần đã sờn của bản thân. "Hơn nữa, giáo sư đứng lớp còn không điểm danh. Vậy nên-" Cậu nhún vai, vô tư. "Chẳng bỏ lỡ gì."
Hắn muốn nói cậu bỏ lỡ một thứ- cậu bỏ lỡ Shouto. Hoặc ít nhất thì, Shouto nhớ cậu. Hắn quan sát các biểu hiện của Katsuki, sự căng thẳng nơi quai hàm, cách các ngón tay cậu run lên.
"Bakugou, chúng ta cần nói chuyện," Hắn cẩn thận cất lời. "Về tối hôm qua." Katsuki ngay lập tức quay về phía hắn, mắt cậu mở to, sự sợ hãi thoáng qua nó trước khi cậu cứng người.
"Tao-" Giọng cậu nhỏ đến nỗi hắn không thể nghe được. "Được rồi, nói đi."
"Tớ đã nói chuyện với Midoriya hôm nay," Shouto nói, một nụ cười thoáng hiện trên mặt hắn khi hắn nhớ về khoảnh khắc bản thân cuối cùng cũng nhận ra tình cảm hắn dành cho Katsuki.
"Ồ?" Giọng Katsuki khàn đi. Cậu nhấc chân lên, ôm gối quay về phía Shouto và nhìn trộm hắn. "Mày đã làm được, đúng không?"
"Ừ, tớ đã làm vậy." Một giọt mồ hôi chảy xuống khi hắn tiếp tục, "Cậu ấy cũng rất tốt."
"Vậy thì chúc mừng mày," Katsuki gượng cười. "Có vẻ như mày không cần đến sự giúp đỡ của tao nữa."
Shouto chớp mắt và chợt nhận ra có lẽ cậu đang hiểu lầm hắn đã tỏ tình với Izuku. Tuyệt vời, hắn vừa tạo thêm một rắc rối không đáng có.
"Chuyện đó-" Giọng hắn đứt quãng, vì hắn đột nhiên cảm thấy ngại ngùng. Việc này xấu hổ hơn cả lúc hắn tập chạy xe đạp hồi mẫu giáo, hơn cả khi hắn bị bỏng tay lúc nấu cháo hồi nhỏ hay lần đầu tiên Shouto đối mặt với cha mình về việc chuyển ra sống riêng. Hắn chưa bao giờ sợ bị từ chối như vậy trong đời. Nhưng hắn cũng chưa từng chắc chắn về cảm xúc của mình như bây giờ.
"Cậu hiểu lầm rồi." Shouto nhìn thẳng vào mắt Katsuki. Chúng sáng ngời, và một chút dao động. "Tớ nhận ra bản thân không có tình cảm với Midoriya." Cậu có vẻ hơi bất ngờ, nhưng hắn không để cậu cắt ngang. "Tớ thích người khác, Bakugou."
Phải mất một lúc trước khi Katsuki cất lời. "Điều đó... Điều đó thật tuyệt. Mày muốn tao giúp tán tỉnh thằng đó? Hay nhỏ khác? Nếu mày thích cả hai."
"Là một chàng trai." Shouto cảm nhận tim hắn đập nhanh dần, hắn bỗng thấy lo cho sức khỏe của mình. "Và tất nhiên, tớ vẫn cần sự giúp đỡ của cậu. Rất nhiều. Thực tế thì, cậu biết người này còn rõ hơn cậu biết về Midoriya."
"Hơn cả Deku?" Katsuki có vẻ bối rối. "Thằng khốn đó là ai vậy?"
"Là cậu đó."
Khoảnh khắc đó thời gian như dừng lại. Chỉ có hắn biết rõ là không phải vì đồng hồ hành lang vẫn liên tục tích tắc, âm thanh nhỏ thôi lại quá mức chói tai trong không gian vắng lặng giữa họ. Katsuki có vẻ vẫn đang sốc, còn Shouto tự hỏi liệu hắn có nói sai gì không, tim hắn thắt lại vì lo lắng.
"Ồ." Cậu đáp. "Không đời nào."
Đúng là Katsuki khi phản ứng như vậy trước lời tỏ tình chân thành từ hắn, Shouto đảo mắt. Nhưng vẫn có tia hy vọng nảy nở trong tim hắn vì cậu đã không thẳng thừng từ chối hắn. Hắn nín thở quan sát, chờ đợi Katsuki đáp lại tình cảm của hắn.
"Vậy, là mày thích tao, hả?" Cậu kinh ngạc nhắc lại. Sau đó, cậu bỗng đanh mặt ngay lập tức. "Chờ đã, mày là thằng khốn!"
"Hả-?" Giờ thì đến lượt Shouto há hốc mồm vì sốc. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Katsuki đang nói về điều gì?
"Mày làm tao nghĩ mày đã cặp kè với tên Deku ngu ngốc đó!" Katsuki duỗi chân, cậu rướn người về trước và trừng mắt nhìn hắn. "Đồ tồi!"
Katsuki bắt đầu đấm vào vai hắn, khiến hắn phải giả vờ rên rỉ đau đớn. Shouto gần như quên mất lời bày tỏ của mình, thay vào đó hắn lại tập trung đỡ những đợt tấn công từ cậu, hắn nắm chặt tay Katsuki và kéo cậu lại gần hắn. Bằng một thế lực siêu nhiên nào đó, cậu cuối cùng đã ngã vào lòng hắn, tay bị giữ chặt giơ lên không trung. Shouto nín thờ chờ cậu nguôi giận, hắn bắt gặp điều gì đó vụt qua đáy mắt cậu.
"Mày thích tao đúng không, Half and Half?" Katsuki cuối xuống, mắt cậu lấp lánh, đôi môi hé mở cất lời. Giọng cậu trầm xuống, Shouto băn khoăn liệu cậu đang khó chịu về hắn hay chỉ đơn giản là Katsuki đang dần lơ đễnh. Có một sự thay đổi nhỏ và sau đó, cậu ngồi trên người hắn, chân cậu dang rộng và ấn hắn xuống mặt nệm, Katsuki vô tình chà xát bờ mông tròn lẳn của mình lên thằng em đang to dần của Shouto.
"Baku-" Lời của hắn bị cắt ngang khi Katsuki cúi người và hôn lên môi hắn. Lần này khác với tối qua, họ hôn nhau mãnh liệt, đầy đê mê. Shouto buông lỏng cổ tay cậu, thả Katsuki thoát ra. Trong tích tắc, tay cậu luồn vào tóc Shouto, giữ chặt tóc hắn. Tiếng rên rỉ của cậu được cất kĩ sâu trong vòm họng cả hai.
"Nhìn mày kìa," Katsuki thở gấp khi tay Shouto nắm lấy eo cậu và nhấn xuống, hông hắn đẩy lên như muốn cắm cả cây hàng to bự vào mông cậu. "Mặt mày đỏ vãi, giống như tóc mày-"
Katsuki rên rỉ lúc hắn luồn tay vào quần cậu, xoa nắn hai cánh mông. Khi hắn chạm tay vào người cậu, Shouto thề có Chúa, chuyện Katsuki không mặc đồ lót là chuyện nóng bỏng nhất trên đời. Hắn kéo quần cậu xuống tận đầu gối trước khi vỗ vào cặp đào kia. Một cơn khoái cảm chạy khắp cơ thể cậu, và cậu chỉ có thể rên rỉ, to hơn, tục tĩu hơn, trước khi hôn hắn và cả hai điên cuồng mút lưỡi nhau. Shouto sờ soạng mông cậu, sau đó hắn dùng tay tách chúng ra. Hắn lướt ngón tay qua lỗ nhỏ của Katsuki, và chỉ dừng lại khi hắn chạm phải thứ gì đó. Hắn bất ngờ nhận ra đó là một cái máy rung.
"Chết tiệt-" Shouto rít lên, cắn vào môi dưới của Katsuki và khiến cậu liên tục cất lên những âm thanh dâm dục. "Cậu tự chơi với chính mình sao? Mẹ kiếp - Cậu quyến rũ vãi!"
"Quá hứng tình sau nụ hôn đêm qua," Katsuki cười khúc khích, cậu mút mát, trải những cái hôn lên cổ hắn. Cậu chậm rãi chà xát với thằng em hắn, thở hổn hển khi hắn vỗ mông cậu. "Tao nghĩ rằng mình phải bỏ cuộc thôi vì mày thích Deku, nhưng-" Katsuki lắp bắp, cậu ngã về trước khi Shouto chậm rãi kéo máy rung khỏi người cậu. "Mày khiến tao phát điên lên chỉ với một nụ hôn. Chúa ơi- tao đã mơ rằng cây hàng của mày sẽ cho tao lên thiên đường."
"Mơ về nó, sao?" Shouto hỏi, đầu hắn ngả ra sau, mắt nhắm nghiền. "Ai có thể nghĩ cậu là một người thèm khát dương vật đàn ông như vậy, Bakugou?"
"Tao đã cho mày rất nhiều cơ hội, đồ ngốc," Katsuki cười chế giễu hắn. Cậu lùi lại và chỉ cười thành tiếng khi hắn rên rỉ và không muốn cậu rời đi. Shouto chỉ dừng lại khi cậu lóng ngóng trước chiếc thắt lưng của hắn, cách mà cậu mỉm cười chiến thắng khi mở được nó. Cậu phải mất một lúc để có thể kéo quần hắn xuống, ngồi trên người hắn, Katsuki nhẹ ma sát hông, nhếch mép cười khi cậu thấy vệt ướt. Lúc cậu có thể cởi bỏ hoàn toàn chiếc quần lót của hắn, nụ cười trên mặt cậu hoàn toàn biến mất. Tuy vậy, trước khi Shouto có thể lo lắng, một sự khát khao đã hiện lên trong đôi mắt đang giãn ra của Katsuki.
"Mày chưa bao giờ nói với tao là mày giấu thứ vũ khí chết người này trong quần, đồ khốn." Cậu cúi xuống và khẽ liếm thằng em hắn. Nó chỉ mới cương phân nửa, nhưng đã dài và to như này, để lại một vệt nước trên bụng cậu. Hắn phải chửi thề khi Katsuki chăm sóc dương vật hắn. Đây là cảnh quyến rũ nhất hắn từng thấy, khi mà cậu liếm mút cho cả hai viên bi nặng trịch của hắn. Hắn nghĩ mình sẽ lên đỉnh hoặc chết. Hoặc cả hai.
"Hãy nhớ mày từng trêu tao rằng tao có ý gì đó với hai nhóc này của mày," Katsuki thì thầm, trước khi cậu khúc khích và quay lại chăm sóc tinh hoàn của hắn. Shouto cảm nhận hơi nóng cuộn lên dữ dội trong bụng hắn, tay khẽ luồn vào tóc cậu.
"Katsuki, tớ sắp-"
"Nah uh," Môi cậu rời khỏi cây hàng hắn phát ra một tiếng pop, đôi môi sưng tấy nhếch mép nhìn hắn. "Không đời nào tao để mày bắn trừ khi mày ra bên trong tao, Bakaroki."
Với những lời đó, Katsuki kéo xuống chiếc quần vướng víu của cậu, giải phóng thằng em cậu. Nó nhỏ nhắn, căng cứng, đỏ ửng và rỉ nước dưới bụng cậu. Shouto định nói gì đó, nhưng trước khi hắn có thể làm gì, cậu đã áp sát cây hàng hắn, nâng bản thân lên đỉnh dương vật hắn, sẵn sàng bị khuấy đảo.
"Chờ đã!" Shouto nắm chặt hông Katsuki, buộc cậu dừng lại. Hắn trông có chút bối rối lẫn quẫn bách nhưng hắn bỏ qua tất cả để hỏi một câu quan trọng. "Chúng ta cần bôi trơn- và cả bao cao su-"
Katsuki càu nhàu, cậu với tay ra sau và tự nới lỏng bản thân. Hắn đỏ mặt, cảnh này còn kích thích hắn hơn nữa. Cậu rút tay ra, đưa chúng đến trước mặt hắn. Chúng lấp lánh nước dưới ánh đèn trần.
"Tao ổn với việc chơi trần," Katsuki nói. Cậu ấy có vẻ hơi ngượng ngùng. "Tao không có bệnh. Và nếu mày cũng vậy- tao tin mày. Nhưng tất nhiên, chúng ta sẽ chỉ làm nếu mày cũng đồng ý-"
Cậu hét lên khi Shouto siết chặt tay hắn và đẩy hông, một phát lút cán, đâm vào cậu. Bên trong Katsuki nóng bỏng, ướt át, khít chặt, cả bên trong Katsuki và dưới thân hắn. Hắn có cảm giác bản thân như tan chảy trong cậu, nhẹ nhàng đẩy vào trong lối nhỏ e thẹn.
"Mày to quá- Ah mẹ nó-" Tiếng rên rỉ đứt quãng của Katsuki xen lẫn âm thanh nức nở của cậu kích thích hắn. "Sướng vãi- Chơi tao đi!"
Shouto nhìn cậu ngã vào lòng hắn, gương mặt ngây thơ nay lại đỏ ửng và hạnh phúc. Hắn thúc cả cây hàng vào người cậu, thật nhanh, thật mạnh và cũng thật sâu. Cậu mềm nhũn trước hắn, Katsuki luôn quyến rũ như vậy. Hắn đi lên ngày càng cao trên nấc thang khoái cảm, bi hắn như muốn bắn sạch tất cả đến khi chúng trống rỗng.
Hắn thúc sâu vào người cậu và tự hỏi liệu điều này có nghĩa là họ đang hẹn hò hay không. Shouto nhìn vào gương mặt của Katsuki, đỏ bừng, lông mày cậu nhíu chặt. Katsuki chưa từng nói cậu thích hắn, cậu chỉ bỏ qua tất cả và chuyển sang làm tình. Hắn cau mày, tốc độ chậm lại đôi chút.
"Đừng chậm lại- Mạnh hơn nữa!" Katsuki rên rỉ, móng tay cậu cào sâu vào lưng hắn và đẩy mình xuống, tự chơi mình trên dương vật của hắn.
Shouto mỉm cười, hắn nâng hông và tăng tốc. Không lâu sau cả hai cùng bắn, hắn lấp đầy bên trong Katsuki bằng dòng tinh dịch nóng hổi và cậu thì ra đầy ngực cả hai. Katsuki rên nhẹ như những chú mèo được cho ăn no trước khi ngã vào lòng hắn. Shouto rút ra, hạt giống của hắn chảy ra từ lỗ nhỏ Katsuki và di xuống đùi cậu. Khí trời nóng nực, mọi thứ lại bừa bộn và ẩm ướt. Nhưng theo cách nào đó, mọi thứ đều hoàn hảo.
Cuối cùng thì, Shouto đã tìm được đúng người hắn thương.
Fin
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net