Intro
Sau sự kiện đối đầu đẫm máu với Lữ Đoàn Bóng Ma tại Yorknew, Kurapika lại bước tiếp trên hành trình tàn khốc của riêng mình—một hành trình nhọc nhằn và không bao giờ có điểm dừng, truy tìm những cặp mắt đỏ đã bị đánh cắp vẫn còn trú ngụ đâu đó ở những vùng đất xa lạ của tộc Kurta.
Và như thể số phận là trò hề độc địa, lần này, Kurapika lại bị đẩy vào vòng xoáy tréo ngoe khi phải sát cánh—hay đúng hơn là bị kẹt cùng tên khốn đáng ghét nhất trần đời: Chrollo Lucilfer.
Lúc này, Chrollo vẫn còn mang sợi xích của Kurapika găm thẳng vào tim—một lời nguyền sống động, một bản án treo khiến hắn không thể sử dụng Nen. Còn Kurapika? Vẫn ghét hắn đến tận xương tủy. Một thứ căm thù lạnh lẽo như lưỡi dao cắm sâu vào lòng không bao giờ rút ra được.
Và điều bất hạnh nhất là: Chrollo... thật sự là một tên khốn nạn. Hắn có thể không lên tiếng, nhưng cái cách hắn tồn tại, cái cách hắn quan sát, thở, hay chỉ cần ngồi đó thôi cũng đủ để khiến Kurapika muốn bóp cổ Chrollo chết tươi. Hắn ta không làm gì, nhưng lại làm tất cả. Một loại hiện diện khiến người ta phát điên.
Kurapika đã từng nghĩ có lẽ cái chết của Chrollo sẽ là phần kết viên mãn cho cuộc đời mình. Nhưng trớ trêu thay, giờ đây cậu không thể giết hắn. Không phải vì mất đi lý tưởng—mà là vì Chrollo vẫn còn giá trị. Một con cờ quan trọng. Một lối đi chưa tàn.
Tuy nhiên, Kurapika cũng phát hiện ra một điều... thú vị. Rằng việc đấm vào mặt Chrollo—thật sự—rất đã. Đã tay, đã lòng, đều là sự trút giận từ những năm tháng đau thương.
Nhưng cũng chính vì hắn mà Kurapika nhận ra... cảm xúc của mình không còn đơn giản nữa. Nó là một thứ gì đó thối rữa và lộn xộn, như một vết thương không bao giờ lành—mỗi lần nhìn thấy Chrollo, nó lại vỡ toang ra, mưng mủ, rỉ máu. Căm thù, ám ảnh, hận thù, và có lẽ... quỷ dị thay lại là một thứ tình thú.
Và cuộc hành trình tiếp tục như thế. Với Chrollo, kẻ bị xích trong bóng tối. Và với Kurapika, kẻ mang lửa thù trong lồng ngực. Họ không phải bạn đồng hành, cũng không phải kẻ địch. Họ là hai mảnh vỡ cuộc đời bị ném vào cùng một lồng sắt—để cùng nhau gặm nhấm nỗi đau, chờ xem ai sẽ phát điên trước.
(Lời dịch giả: "ai" ở đây là Kurapika chứ Chrollo trong fic này nó điên sẵn rồi)
Hiện tại đã dịch đến:
- Hết chương 1: CUỘC GẶP GỠ ÁC MỘNG
- Tiếp tục chương 2: ÁM ẢNH VỀ CÁ HEO
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net