ONESHOT
Làn gió chiều mát lạnh lướt qua làn da trần của Neteyam. Cậu lười biếng vẫy chân trong vùng nước nông bên dưới bến tàu. Không có nhiều thứ để che nắng, nhưng tiết trời hôm nay không quá nóng. Đấy là chưa nói đến cậu trai cao lớn ngồi phía sau cậu, đã che chắn cho Neteyam phần lớn ánh nắng mặt trời.
"Đừng cử động nữa, *skxawng." Aonung cầm một nắm tóc của Neteyam, mắng cậu trai Na'vi trẻ tuổi. Hiện tại, mái tóc không tết của Neteyam trông như bộ lông của con kenten.
*skxawng: Thằng ngu.
"Vậy cậu đừng thô bạo như vậy nữa." Neteyam phàn nàn. Mỗi khi mẹ hay bà ngoại tết tóc cho cậu, những cái chạm của họ thật dịu dàng biết bao. Trừ việc sửa nòng súng hoặc săn bắn ra, bàn tay của cha cậu chỉ là bộ phận vô dụng. Neteyam khịt mũi, cười thầm với suy nghĩ đó.
"Tôi không thô bạo. Do cậu có một cái đầu mềm thôi." Aonung trêu ghẹo gõ nhẹ một bên đầu của cậu trai. "Còn nữa, có gì buồn cười sao?"
Neteyam lắc lắc đầu. "Chỉ là những hồi ức cũ hề hước thôi." Sau đó, hai người ngồi im lặng một lúc trong khi Aonung tết các lọn tóc vào nhau. Dù sao thì Aonung đã cố gắng hết sức để từng cái chạm trở nên dịu dàng hơn, nhẹ nhàng hơn trong công việc chăm sóc mái tóc ấy. Nếu Neteyam thở ra một hơi dài đầy mãn nguyện, thì cậu đã và đang đi đúng hướng.
Aonung phải thừa nhận rằng cậu khá thích cảm giác từng lọn tóc của cậu trai nọ nằm gọn trong tay mình. Là một trong những thợ dệt lưới đánh cá giỏi nhất bộ tộc, đây là kỹ năng giúp cậu đáng kể trong những việc như tết tóc. Trong nhiều dịp khác nhau, ngay cả cha cũng yêu cầu cậu giúp ông ấy tết tóc trước khi đi săn.
Công bằng mà nói, Aonung thực sự rất khéo tay. Cũng chính đôi bàn tay ấy tỉ mỉ lướt dọc theo từng bím tóc, cẩn thận tết chúng vừa gọn vừa khít. Mặt khác, cậu còn thoa thêm dầu xả tự nhiên do cậu tự làm để giúp tóc cậu trai được dưỡng ẩm. Nói tới cùng thì, mái tóc của một chiến binh phải thật khỏe mạnh, chống chịu được mọi nhiệm vụ lẫn trận chiến.
"Nhân tiện, tôi thực sự cảm kích cậu vì đã tết tóc cho tôi." Neteyam bất ngờ lên tiếng. Aonung dừng tay, nhìn xuống người bạn đồng hành của mình.
"Dù sao thì cha tôi muốn chúng ta làm lành mà." Aonung nửa mỉa mai trả lời. Neteyam khúc khích cười trước lời đó. Aonung yêu tiếng cười của cậu trai kia. Nếu người cậu trai được tạo nên bởi những khúc ca dân dã, thì đối với cậu, từng tiếng cười như điệu nhạc ngân nga ấy thật ngọt ngào làm sao.
"Cậu biết đấy, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đến nơi đây." Neteyam lần nữa lên tiếng. Cậu liếc nhìn qua vai và thấy một Aonung sang chấn tâm lý.
"Vậy thì ở đâu? Awa'atlu? Hành trình từ quê hương cậu và gia đình cậu tới nơi đây không quá xa đâu." Aonung nói, lòng đầy lo lắng khi nhướng đôi mắt giả vờ đầy sự tò mò về phía cậu trai.
Neteyam đảo mắt nhìn cậu.
"Cậu biết ý tôi không phải thế, Aonung." Neteyam nói, hướng ánh nhìn xuống dòng nước bao bọc lấy chân cậu. Aonung xem đó là tín hiệu để cậu tiếp tục làm việc.
"Ý tôi là ở đây, với cậu. Vì mẹ Eywa vĩ đại, ngồi đây với cậu trên bến tàu trong khi cậu tết tóc cho tôi."
"Cậu không vui vì mái tóc của mình? Dù sao tôi mới chỉ hoàn thành phân nửa. Tôi hứa nó sẽ trông đẹp hơn ngay khi xong xuôi." Aonung đánh trống lảng.
Neteyam thở ra một hơi dài. Aonung thật vụng về khi nỗ lực chuyển sang đề tài khác. "Thế mà cậu gọi TÔI là skxawng." Cậu nhấn mạnh, đảo mắt lần nữa. "Ý tôi là dành thời gian với cậu, chỉ hai chúng ta. Tôi, cậu, cảnh đẹp trước mắt-"
"Và ngồi giữa hai chân của Aonung như một bé con prolemuirs." Một giọng nói quen thuộc với tiếng cười khúc khích tiến gần tới chỗ hai cậu trai đang ngồi.
"À, đứa con gái hoang đàng đã về rồi." Aonung châm chọc từ chỗ cậu đang ngồi vắt chéo chân trên sàn.
"Rất vui khi gặp em, Tsireya. Anh hi vọng một ngày lặn biển và thu thập vỏ sò của em ổn cả. Tuk không gây rắc rối gì cho em chứ?" Neteyam hỏi từ chỗ cậu đang ngồi.
"Cô bé là một thiên thần nhỏ tuyệt vời. Chưa hoàn toàn sẵn sàng để cưỡi ilu ra bờ biển, nhưng đến cuối vụ thu hoạch, em rất tự tin là em ấy sẽ hoàn thành nhiệm vụ." Tsireya nói, vắt mái tóc ướt đẫm của mình.
"Bây giờ Tuk ở đâu?"
"Em đưa em ấy về cho cha mẹ anh trước khi đến đây. Em có cắt ngang gì không..." Cô bẽn lẽn nói, xoay xoay ngón tay về phía Aonung.
Aonung trừng mắt nhìn cô em gái tọc mạch của mình trong khi khuôn mặt cậu trở nên nóng bừng vì xấu hổ. Không biết phải nói gì, Neteyam đã lên tiếng thay cho cậu trai.
"Aonung chỉ đang giúp anh làm tóc." Neteyam nói, khoe nửa bên đầu đã xong của bản thân.
Tsireya thấy những bím tóc được tết gọn gàng, nhận ra chúng được làm từ tay nghề điêu luyện của anh trai mình. Cô không thể không chú ý đến nửa đầu tóc còn lại xõa ra một cách lố bịch của cậu trai Na'vi.
Tsireya cười khúc khích. "Với cái đầu xong một nửa, anh trông giống như kenten đang bay vậy." Bất chấp sự khó chịu pha lẫn chút bối rối của bản thân, Aonung cũng không thể nhịn được cười.
"Hoặc như chính tay Eywa đã tặng cậu một tia sét vậy." Một giọng nói quen thuộc khác vang lên. Cả đám quay đầu lại thì thấy Rotxo đang lại gần nơi tụ tập ngày càng nhiều người.
Cậu trai Na'vi bước đến lịch sự chào Tsireya và Aonung trong khi gật đầu, chân thành chào hỏi với Neteyam. Neteyam nở một nụ cười nửa miệng và gật đầu với Rotxo, khi vẫn không rõ cảm nhận bản thân đối với cậu ấy.
Đúng là cả cậu ấy và Aonung đều có phần trong việc khiến Lo'ak có khả năng bị thương tổn trong trò chơi khăm ở rạn san hô, không kể đến trận đánh nhau giữa bọn họ, thế nhưng vì lý do nào đó mà cậu dễ dàng tha thứ cho Aonung hơn. Neteyam cho rằng việc Aonung khẩn thiết xin lỗi cậu ngay từ đầu góp một phần không nhỏ.
Rotxo và người bạn khác của cậu ta, mà Neteyam không biết tên, đã không thực sự nói chuyện với cậu kể từ ngày đó. Cái cảm giác khó xử khi một hoặc cả hai người họ xuất hiện ở gần đó.
Một cảm giác tương phản đáng ngạc nhiên với cảm giác hòa hợp mà cậu có được mỗi khi chỉ có cậu và Aonung ở bên nhau trong những ngày qua.
"Thật sự thì, tôi không đến đây để pha trò." Rotxo bắt đầu. "Hay đắm chìm trong sự duyên dáng của cô con gái đáng yêu nhà tộc trưởng." Giờ thì đến lượt Tsireya đảo mắt.
Rotxo hướng sự chú ý tới Neteyam. Neteyam cảm thấy bị soi xét dưới cái nhìn chằm chằm của cậu trai khác nhưng cậu vẫn giữ vững ánh mắt mình.
"Tôi cũng đến để xin lỗi. Vì những gì đã xảy ra với em trai cậu do trò chơi khăm ngu ngốc của chúng tôi bên ngoài rạn san hô. Tôi tiếp tay đưa cậu ấy vào tình thế nguy hiểm đến không tưởng mà không nhận ra điều đó sớm hơn. Tôi xin lỗi vì những tổn hại mà tôi đã mang lại cho cậu và gia đình cậu." Rotxo kết thúc, cúi đầu đầy hối lỗi.
"Cậu và gia đình cậu là khách của chúng tôi; là gia đình mới của chúng tôi. Và tôi xin lỗi vì đã không đối xử với cậu như vậy."
Neteyam không biết phải nói gì. Phải mất một lúc cậu mới sắp xếp lại được từ ngữ của bản thân trước khi lên tiếng. Trả lời Rotxo, người đang cảm thấy lo lắng vì sự im lặng của cậu.
"Tôi...Tôi hy vọng cậu cũng đã nói điều này với em trai tôi." Cuối cùng, đây là câu nói được thốt ra. Tsireya phì cười ở bên cạnh cậu, còn Aonung cười to ở bên trái cậu.
"Tôi à ừ..tất nhiên rồi. Tôi đã tìm cậu ấy trước khi tôi đến đây." Rotxo nói. Neteyam tin chắc rằng cậu trai kia nói thật.
"Vậy thì *nước chảy qua cầu rồi." Cậu đùa, có cố gắng khi nói một câu đùa Trái đất mà cha cậu đã nhắc đến. Chỉ là câu đùa bằng tiếng Na'vi rất bất ổn, vì khuôn mặt bối rối của mọi người đã nói lên hiện thực đó.
*"Water under The Bridge" (Nước chảy qua cầu) là một thành ngữ phổ biến tại Anh, tức là một chuyện gì không tốt đã trôi qua, không nên lo nghĩ hay nhắc lại nữa.
"Đừng bận tâm. Tôi tha thứ cho cậu, người anh em. Và tôi chấp nhận lời xin lỗi của cậu." Neteyam đứng lên nói. Cậu bước tới và chìa tay với Rotxo. Cậu trai nhìn xuống bàn tay đó trước khi bắt tay với Neteyam. Neteyam kéo cậu trai vào một cái ôm, vỗ vào lưng cậu ta có lẽ hơi mạnh hơn bình thường trước khi tách ra.
Tsireya buồn cười vì trò hề của cậu. "Rotxo, thật ra tôi cần trợ thủ thu thập thêm vỏ sò. Tôi đã có gần đủ số lượng tôi cần, nhưng trợ thủ yêu thích của tôi đã nghỉ ngơi rồi. Giúp tôi một tay được không?"
Tsireya nháy mắt với anh trai mình trước khi kéo cậu trai rời khỏi hai người còn lại. Rotxo lẩm bẩm chào tạm biệt trước khi bị kéo đến bến tàu, tiến ra bãi biển.
Neteyam quay người trở lại chỗ ngồi ban đầu, ở ngay phía trước Aonung. "Chà, một sự kiện đáng nhớ ha." Cậu đùa với Aonung. Cậu quay lại, nhìn cậu trai Na'vi.
"Bây giờ chúng ta có thể hoàn thành nửa đầu còn lại của tôi không? Tôi không muốn trông giống như một con kenten khi về nhà đâu." Cậu nói đùa.
Aonung hơi thả lỏng và ở phía sau Neteyam dang hai chân ra. Cậu chộp lấy dĩa dầu xả tự nhiên đến gần và nhúng những ngón tay vào dĩa. Tay còn lại của Aonung cẩn thận nắm lấy những lọn tóc chưa chải của Neteyam.
"Tất nhiên rồi." Câu trả lời cuối cùng của Aonung ngay khi cậu quay lại công việc chăm sóc tóc cho Neteyam.
"Này Aonung, ngày mai cậu có muốn đi lặn không? Tôi sẽ giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ để chúng ta có thể đi sớm. Có một chỗ rất đẹp mà Lo'ak và tôi đã tìm thấy hôm trước."
Aonung nhếch mép cười. "Không chịu được ý nghĩ phải xa tôi một ngày sao, *paskalin?" Aonung trêu chọc khi tết xong một bím tóc khác.
*paskalin: sweet berry (quả mọng ngọt ngào).
"Ừ thì, chắc tôi không thể. Hoặc...có lẽ tôi chỉ không muốn chúng ta phải xa nhau." Neteyam mỉm cười đáp lời khi nhìn xuống đôi chân đang vẫy vẫy nước của bản thân.
Aonung dừng tay. "Cái đó" giữa hai người đã phát triển được một thời gian rồi. Những ánh nhìn ấm áp. Mỗi một trò đùa tinh nghịch. Từng cái cớ để hai cơ thể va chạm nhau. Không ai trong hai người chủ động nói xa hơn về "cái đó". Nhưng giây phút này đây, Neteyam đang ám chỉ "đó" không phải là trò chơi, càng không phải là cảm xúc đơn phương đến từ một phía như cậu từng nghĩ.
"Cậu nghiêm túc?" Aonung hỏi, nghiêng người ra phía trước để nhìn thấy cậu trai rõ hơn từ bên trên.
"Những lời vô ích của người nói mà không làm cũng giống như bông hoa đẹp và màu mè nhưng không có hương thơm*, vì thế lời nói phải đi đôi với hành động." Neteyam nhớ lại những lời mẹ đã nói với cậu khi còn bé.
*"Những lời vô ích của người nói mà không làm cũng giống như bông hoa đẹp và màu mè nhưng không có hương thơm." (John Dewey, (1859 - 1952) Nhà triết học, tâm lý học và nhà cải cách giáo dục người Mỹ với các ý tưởng có ảnh hưởng sâu sắc tới giáo dục và cải cách xã hội.). Kuro mượn bản dịch câu danh ngôn của nhà triết học để dịch cho lời Neytiri đã nói với bé con Neteyam nhé.
Neteyam quyết định làm một việc ngay sau đó. Cậu ngả đầu ra sau và rướn người lên, trân trọng trao nụ hôn trong sáng, thuần khiết lên đôi môi của Aonung, người đang bất ngờ trước cậu.
Ban đầu Aonung rất ngạc nhiên, và rồi sự ngạc nhiên ấy chuyển thành sự hưng phấn, cậu đáp lại nụ hôn ấy nhiều nhất có thể từ vị trí ngồi hiện tại của cả hai. Hai cậu bắt đầu thật chậm rãi, để khoảnh khắc nóng bỏng dần ập vào trong tâm trí của cả hai.
Aonung và Neteyam hôn nhau lâu thật lâu, rồi từ từ lui ra và nhìn sâu vào đôi mắt nhau.
Aonung chưa từng nghĩ bản thân sẽ đắm chìm thật sâu vào vẻ đẹp của đôi sao vàng bên dưới, không gì sánh kịp, đang bắt lấy ánh nhìn của cậu tại thời khắc này.
Neteyam cười vui vẻ trước biểu cảm của cậu trai. "Câu hỏi của cậu đã được trả lời chưa, paskalin?" Neteyam gọi Aonung bằng biệt danh trước đó.
Gương mặt của cậu trai nở nụ cười rạng rỡ nhất, vui vẻ nhất mà Neteyam chưa từng thấy trước đây.
"Tất nhiên là có rồi, con trai của Toruk Makto." Aonung nói. Aonung hạ nụ hôn lên trán cậu trai, bọn họ cùng nhau chia sẻ khoảnh khắc yên bình khác.
"Phải rồi, tóc của cậu! Xin lỗi, tôi sẽ xong ngay thôi." Aonung xấu hổ nói nhỏ. Sẽ có thật nhiều thời gian của sau này, cho vô vàn những nụ hôn khác. Đặc biệt là khi tình cảm của hai Na'vi đã đơm hoa thơm, kết quả ngọt. Hiện tại, con trai của Olo'eyktan của Metkayina phải hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên dành cho cậu bạn trai mới ra lò của mình.
Trong lúc Aonung chăm chỉ hoàn thành bím tóc cho Neteyam, cậu trai còn lại tiếp tục vẫy vẫy đôi bàn chân bao quanh bởi nước trong dòng chảy ngược.
Trên khuôn mặt của con trai Toruk Makto, nở rộ vẻ tươi cười được tô điểm bởi ngọt ngào lãng mạn thuần khiết của tuổi trẻ trong sáng.
End.
*Chia sẻ của tác giả 'atless'*
Cảm ơn vì đã đọc fanfic Avatar 2 đầu tiên của tôi. Tôi đã có ý tưởng về Oneshot này trong đầu cả ngày nên tôi quyết định viết nó sau giờ làm việc. Mình rất gay và muốn lan tỏa cặp đôi gay lọ xinh đẹp tuyệt vời này tới mọi người.
paskalin = sweet berry (quả mọng ngọt ngào) (biệt danh thân mật) => tôi đã cố gắng sử dụng biệt danh theo tiếng Na'vi có nghĩa giống với biệt danh ngọt ngào như sweet heart/sweetie pie
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net