Jeon Jungkook 23 tuổi đầu, tốt nghiệp ra trường đi làm được một năm vì bất mãn tên sếp lưu manh mà đánh hắn toé cả máu mũi. Một ngày thất nghiệp, được Seokjin giới thiệu cho vào làm ở một công ty tốt mà một bước lên tiên. Ở đây, cậu gặp được mục tiêu của cuộc đời mình, anh trưởng phòng Kim Taehyung. Lần đầu tiên thổn thức, lần đầu tiên yêu đương. "Cha mẹ ơi! Người đâu mà đẹp như tiên!"Thể loại: Đam mỹCouple phụ: HopeMin, NamJinChiếc longfic đầu tay nên mình viết theo motif khá cũ, cũng chỉ nhẹ nhàng thôi, không ngược nhiều. Start: 31/1/2020 - End: 31/12/2021…
Tác giả:Nhóm dịch: Ngôn PhongThể loại: Comic, Manhua, YaoiTình trạng: Đang tiến hànhNguồn: ngonphongcomics.com Đằng sau mỗi chàng trai đều luôn che giấu một mối tình cấm kị. Giữa họ sẽ có những câu truyện như thế nào đây?...…
# Tô Yên thần cách .....rớt. #Hệ thống của cô nói, nếu muốn tìm đầy đủ hồn cách, phải thực hiện nguyện vọng của nam chủ.Kết quả là, cô bắt đầu bước trên con đường công lược nam chủ.Thiếu niên kiệt ngạo mặt mày lệ khí:"Em chỉ có thể thích một người là ta."Hoàng tử bệnh kiều ánh mắt sâu kín:"Nàng nói sẽ ở bên ta cả đời."Tà mị ảnh đế mắt đào hoa:"Tiểu Tô Yên, lại đây để anh hôn hôn."Tô Yên rối rắm, cô chỉ là muốn tìm về thần cách của mình mà thôi, như thế nào còn bị quấn lên? .....nhìn nam nhân trước mặt tầm mắt không thích hợp, lập tức sửa lại miệng, được được được, đều là vì anh, thích nhất anh!Nam chủ tay toàn là máu, từng bước tới gần, lẩm bẩm:"Em đã nói, sẽ lưu tại bên cạnh ta, vĩnh viễn sẽ không rời đi."Tô Yên nhẹ nói:"Được được được, đều nghe anh, em mang anh đi rửa sạch tay trước, đừng dọa người khác được không??"…
Lưu ý: Truyện lấy cảm hứng từ Đạo tình - Chu Ngọc."Anh hạ dược tôi!" gương mặt cô vì tức giận cộng với dược tình mà đỏ lên, làm tên nam nhân nào đó không nhịn được mà muốn cắn một cái:"Tức giận cái gì? Ván này do em thua còn trách ai được. Ngoan nào bảo bối! Ai bảo em không giảo hoạt bằng tôi" Nói xong anh không quên tặng cô một nụ cười xảo trá, điên cuồng giày vò cô suốt đêmTác giả: Tình Văn (bút danh)Nam chính phúc hắc, nữ chính cũng không kém nhưng làm sao bằng được nam chính chứ =))Truyện sủng, không có tiểu tam. Nếu có thì 1 là man chính 1 đao chém chết, 2 là nữ chính tát nát mặtKhông phải Văn tự tin đâu mà là nếu các bạn có đăng ở trang khác thì ghi nguồn và tên tui dùm nha _ Tình Văn _…
TỪ THẾ GIỚI 7Hán Việt: Phản phái nam thần công lược kếTác giả: Vân Tam TamThể loại: Mau xuyên, hệ thống, ngôn tình, nam nữ cường, ngược tra, nữ phụ, sủng ngọt, 1 vs 1, HETình trạng bản gốc: 747 chương (còn tiếp)Tình trạng bản edit: đang bò🐢🐢Nguồn Convert: Wikidich🍃EDITOR: Dương Gia Uy Vũ🍃Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả. Chỉ đăng duy nhất trên Wattpad. VUI LÒNG KHÔNG MANG TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC.Ta thấy mê bộ này mà lâu rồi mà không thấy ra chương mới nên quyết định tự ra trận.Ta sẽ bắt đầu edit từ thế giới thứ 7.🌹Link các thế giới trước🌹https://oheo0168.wordpress.com/heo-dang-lon/mau-xuyen-ke-sach-cong-luoc-nam-than-phan-dien/Vì đây là truyện đầu tiên ta edit nên khó tránh khỏi sai sót, chỉ đúng khoảng 70% nội dung. Mọi người cứ thoải mái góp ý. Nhiệt liệt ghi nhận.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ^^🌺Văn án🌺Sau khi chính tay đâm tra nam tiện nữ, Vân Khuynh chờ bị giáng xuống 18 tầng địa ngục! Không ngờ, chờ đợi lại là một hệ thống 'Nguyên Phối Nghịch Tập' cưỡng chế bắt buộc, từ đây bắt đầu mở ra con đường nhiệm vụ hố cha.---Vân Khuynh: "Nghịch tập lại tam quan của tiểu tam?"Hệ thống: "Không! Quan trọng nhất chính là, đoạt lại khí vận trước kia!"Vân Khuynh tỏ vẻ, tra nam sao, lăn qua một bên đi.Hệ thống: "Ký chủ phản kháng nhiệm vụ, giá trị khí vận -100000!"Vân Khuynh: "Không phải là công lược tình yêu sao, nhất định phải là tra nam tiền nhiệm à?"Mỗ boss phản diện khẽ cười một tiếng: "Ngươi thấy ta thế nào?"Hệ thống: "Từ từ! Phương thức mở nhiệm vụ này không đúng!"…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…