Chapter 8 : Adhara (Final chapter)
Thực sự buồn cười, khi toàn bộ sự việc đã kết thúc như thế này.
Một lời hứa trống rỗng được xây dựng dựa trên sự sống còn duy nhất của một con người. Seonghwa luôn là một kẻ nói dối tệ hại. Từ lúc cậu lên năm tuổi và không hiểu rằng việc lấy một thanh kẹo từ cửa hàng mà không trả tiền là một điều xấu. Khi mẹ cậu hỏi về điều đó, Seonghwa nhận được một bài học từ khi còn nhỏ, rằng không thể nói dối để cứu lấy mình.
Một số người sẽ cho đó là lời nguyền trong khi những người khác lại cho rằng đó là phước lành. Seonghwa chưa bao giờ phải sống với cảm giác tội lỗi khi mang gánh nặng của một lời nói dối nặng nề như vậy, cho đến tận bây giờ. Seonghwa là một chàng trai trung thực, là người mà bạn có thể tin tưởng, cũng là người sẽ cho bạn thấy hiện thực khắc nghiệt của thế giới, nhưng sau đó lại là người ôm lấy bạn để an ủi. Đó là những gì cậu có thể làm tốt.
Một người rất yếu đuối với ý thức chỉ dựa trên logic. Tất nhiên, đó là cho đến khi Hongjoong xuất hiện.
Đột nhiên thật dễ dàng để nói dối và chôn vùi những bí mật. Cũng thật bất ngờ, cậu đã chơi đùa với cuộc sống của một người đàn ông khác như cậu đang cố chơi với chúa.
Được rồi, và nhìn xem cậu đạt được những gì.
Seonghwa không thể nói dối để cứu mạng mình, nhưng cậu có thể nói dối để cứu mạng người khác. Và đó rõ ràng là những gì cậu đã làm.
Chàng trai không thể nhớ chính xác khi nào nó kết thúc, thời gian hay vật chất dường như không phải là một phần của thế giới mà cậu đã xuất hiện. Gần như ngay khi Seonghwa nhắm mắt lại, một tích tắc sau đó, cậu đã xuất hiện ở đây. Không có một cái tên cụ thể cho nơi "ở đây", nhưng Seonghwa có thể nói rằng nơi này thật ấm áp và yên bình.
Cậu dường như có đầy đủ quá trình suy nghĩ của mình, Seonghwa vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ và mặc dù cơ thể cậu đôi khi không phản ứng, nhưng chàng trai vẫn có thể di chuyển xung quanh. Nơi Seonghwa đã hạ cánh cũng giống như trái đất. Nó khiến cậu nhớ lại thời thơ ấu của mình, khi loài người chưa phá hủy trái đất tồi tệ như khi cậu lớn lên. Seonghwa đang ở trong một đồng cỏ mênh mông cao đến thắt lưng. Có những cái cây lớn bao quanh cậu, một vòng tròn đầy đủ che khuất tầm nhìn của Seonghwa về đường chân trời.
Bầu trời xanh, một màu pha lê mềm mại. Điều mà chàng trai đã không nhìn thấy kể từ khi Seonghwa chỉ là một cậu bé. Làn gió nhẹ lướt qua những tán cây, xào xạc từng chiếc lá trong một bài hát dường như là ca khúc của thiên nhiên. Seonghwa cảm thấy hoàn toàn bình yên khi đứng trên một đồng cỏ bí ẩn, một giấc mơ trở thành hiện thực.
Seonghwa không cảm thấy tội lỗi, và đã rất lâu rồi, cậu không cảm thấy sức nặng đè lên ngực mình nữa. Cậu cũng không cảm thấy đôi chân mình bị trói bằng những xiềng xích nặng bề. Seonghwa cảm thấy sự tự do.
Bất kể nơi này là gì, bất cứ nơi nào cậu đã đến, đều là thiên đường.
Nhưng phần tuyệt vời nhất của nó là có một người đàn ông đang đứng ngay bên cạnh Seonghwa. Cứ như thể thời gian ngừng trôi, những ngón tay của cậu đan vào những ngón tay của người kia.
Seonghwa nhìn sang bên cạnh, ở cuối đồng cỏ là một ngôi nhà nhỏ. Có khói tỏa ra từ ống khói và nó dường như lấp đầy toàn bộ cơ thể Seonghwa với một cảm giác yên bình. Ngôi nhà được bao quanh bởi những cánh đồng và thảm hoa, có nhiều loại cây cỏ khác nhau mọc khắp xung quanh và nó giống như một giấc mơ xa vời, gần như là một ký ức, về một lời hứa mà cậu đã từng hẹn ước.
"Hongjoong," Seonghwa quay lại với người đàn ông, ngón tay cậu siết chặt tay người kia. "Chúng ta đang ở đâu?"
Hongjoong chậm rãi quay đầu về phía cậu, nụ cười dịu dàng nhất trên môi, "Em đã về nhà, Hwa."
"Nhà," cậu nhắc lại, từ đó ngọt như mật trên đầu lưỡi. Nó chỉ khiến Seonghwa cảm thấy choáng váng, ý nghĩ cuối cùng cũng có một mái nhà với người mình yêu đủ để trái tim cậu đập loạn nhịp.
"Đẹp quá," cậu tiếp tục, đôi mắt mở to hết mức có thể khi nhìn xung quanh. Seonghwa buông tay Hongjoong để xoay một vòng và ngắm nhìn toàn cảnh vùng đất và thiên nhiên xung quanh họ. "Hongjoong, nơi này thật hoàn hảo!"
"Tất nhiên rồi, nơi này là nơi chứa đựng mọi thứ đều hoàn hảo," Chàng trai nhỏ hơn trả lời. Anh không hề di chuyển, nụ cười tuy nhỏ nhưng vẫn ngọt ngào trên môi. "Không đau, không khổ, không có gì cả."
"Nơi này là..." Seonghwa nhìn lên bầu trời, nhẹ nhàng nhắm mắt lại và để ánh mặt trời thấm vào da. "... Mọi thứ em từng mơ ước!"
Khi Hongjoong không trả lời, Seonghwa mở mắt nhìn lại người đàn ông đang đứng cách đó chỉ vài bước chân. Dường như chỉ trong chốc lát, toàn bộ thái độ của anh đã thay đổi. Chỉ cúi mặt xuống, ngón chân anh đạp mạnh vào nền đất bên dưới trong khi đôi môi mím chặt vào nhau.
"Joong," Seonghwa nhẹ nhàng gọi anh, bước lại gần để xem thử điều gì đã khiến chàng trai nhỏ hơn buồn bã đến vậy. "Có chuyện gì vậy? Nơi này thật hoàn hảo, anh không thích sao?"
"Hoàn hảo với em," anh nhận xét, cuối cùng cũng nhìn lên để bắt gặp ánh mắt của người lớn hơn. Đôi mắt Hongjoong tràn đầy cảm xúc, gần như tối sầm lại vì tuyệt vọng trong khi đôi môi anh dường như cố gắng nở một nụ cười nhẹ. "Tôi chỉ ước chúng ta có nhiều thời gian hơn."
Seonghwa dừng bước, bối rối nghiêng đầu sang một bên, "Gì cơ? Ý anh là gì? Hiện tại chúng ta đang ở bên nhau, chúng ta có tất cả thời gian trên đời."
"Cho dù chỉ là năm phút nữa," Hongjoong thì thầm, và Seonghwa không khỏi rùng mình khó chịu trước lời nói của anh. "Tôi sẽ đánh đổi cả thế giới chỉ để có thể ôm lấy em thêm năm phút nữa."
Seonghwa cảm thấy trái tim mình bắt đầu đau nhói, một cảm giác đau đớn đè xuống lồng ngực. Nhìn cách Hongjoong đang đứng đơ ra đó, đôi mắt đẫm lệ vì thậm chí không thể nhìn vào Seonghwa thực sự bắt đầu khiến cậu lo lắng.
"HHongjoong," chàng trai cao hơn thử lại, giọng cậu run run khi bước lại gần Hongjoong. "Anh có thể ôm em bao nhiêu tùy thích. Anh cũng có thể hôn em bao nhiêu tùy thích. Em có thể là tất cả của anh nếu anh muốn."
Lời nói của Seonghwa bắt đầu nghe có vẻ tuyệt vọng như thể thời gian không còn nhiều và cậu phải vội vàng nói ra mọi thứ. Tim Seonghwa bắt đầu đập nhanh hơn vì một lý do nào đó, một cảm giác hối thúc cậu phải nhanh lên ngày càng dày đặc trong huyết quản.
Khi Seonghwa đưa tay ra cố chạm vào cánh tay của Hongjoong để cậu có thể kéo anh lại gần mình hơn, tay Seonghwa chỉ xuyên thẳng qua cơ thể người kia.
Nó giống như Hongjoong thậm chí không ở đó, một ảo ảnh hay một trò lừa đảo từ mặt trời. Bàn tay của Seonghwa chỉ chạm vào hư không, hình ảnh của người đàn ông trước mặt cậu thậm chí còn không nhấp nháy.
"Chuyện gì vậy ..." Seonghwa lùi lại, đưa tay lên che miệng. Cậu cảm thấy mắt mình bắt đầu ngấn nước, cổ họng nghẹn lại khi Hongjoong chỉ nhìn vào nơi người lớn hơn đã cố chạm vào anh và thở dài nặng nề.
"Tôi không thể hiện hữu những nơi em đang chạm vào," anh thì thầm, mặc dù giọng Hongjoong vỡ ra ở đoạn cuối và có vẻ như anh đang cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh.
Nếu Seonghwa ở gần hơn, cậu có thể thấy những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má của người nhỏ hơn. Seonghwa cảm thấy bụng mình quặn lên dữ dội, tai cậu ù đi nhanh chóng khi cố tập trung vào những gì Hongjoong đang nói với mình.
"Thời khắc này không dành cho tôi."
"Anh đang nói gì vậy," Seonghwa gọi lại, đột nhiên cách Hongjoong rất, rất xa. "Điều đó thậm chí có nghĩa là gì?!"
Ngay cả khi cậu chỉ cách anh một vài bước chân, Seonghwa vẫn cảm thấy như mình đang ở cách xa anh hàng ngàn dặm. Seonghwa không cảm thấy hơi ấm, không chút thoải mái nào từ anh. Hongjoong đang cố gắng nói chuyện với chàng trai cao hơn nhưng không có gì phát ra từ miệng anh ấy và Seonghwa tìm cách đọc khẩu hình miệng của Hongjoong nhưng vẫn không thể hiểu anh đang cố nói điều gì.
Cậu cứng đơ người, cơ thể không thể cử động khi ra sức gọi người đàn ông kia một lần nữa. Seonghwa cảm thấy những giọt nước mắt dâng lên trong đôi mắt mình cho đến khi chúng tràn ra, và một cảm xúc không thể giải thích xé toạc toàn bộ cơ thể cậu. Và nếu cơ thể của Seonghwa đang hoạt động, có lẽ cậu đã nằm trên mặt đất và run rẩy vì cơn chấn động trong tâm trí.
"Anh ấy còn sống." Một thanh âm đột nhiên vang lên sau lưng Seonghwa.
Cậu giật nảy mình với một tốc độ phi thường, cổ gần như bị trật khi cảm thấy adrenaline trong người tăng vọt vì âm thanh đột ngột.
Seonghwa cảm thấy cánh tay mình nhũn ra trong khi mắt lại mở to đến độ không thể tưởng tượng nổi.
"Mingi ư?"
Người đàn ông trong câu hỏi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, mái tóc bồng bềnh trên đỉnh đầu tung bay theo làn gió nhẹ. Cậu bé mặc một bộ đồ toàn màu trắng, hoàn toàn trái ngược với phong cách thường ngày của mình, nhưng Mingi vẫn có nụ cười ngọt ngào và vui vẻ làm sáng bừng cả khuôn mặt.
"Này, hyung," cậu nhẹ nhàng trả lời, "Lâu lắm rồi em mới gặp anh."
Seonghwa gần như không thể tin vào mắt mình, cậu lau chúng bằng mu bàn tay để cố xóa đi tầm nhìn mờ ảo của chính mình. khi cậu quay lại nhìn người đàn ông cao lớn, Mingi vẫn còn ở đó và khi Seonghwa nhìn lại nơi Hongjoong đã đứng, thì anh đã biến mất.
"Hongjoong?" cậu ngay lập tức cất tiếng gọi, quay đầu lại trong một nỗ lực tuyệt vọng để tìm kiếm người đàn ông. "Hongjoong! Anh ở đâu?!"
"Anh ấy không có ở đây," Mingi trả lời người lớn tuối hơn, "Em đã nói với anh rồi, anh ấy còn sống."
"Điều chết tiệt ấy nghĩa là gì?" Seonghwa gần như phát khóc, cơ thể cậu bắt đầu hoàn toàn hoảng loạn khi cậu hét tên người kia một lần nữa. "Điều đó có nghĩa là anh đã chết?"
Mingi nghiêng đầu sang một bên, "Thật khó để em trả lời."
"Cái quái gì đang diễn ra vậy!" Chân Seonghwa khuỵu xuống khi cậu ngã trên nền đất cứng bên dưới. Đột nhiên nơi này dường như không còn hoàn hảo nữa, nó không còn ấm áp và sôi động như trước đây một vài phút. Thế giới dường như quay cuồng trong tích tắc, trái tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực mạnh mẽ đến mức Seonghwa chỉ sợ nó sẽ bật ra khỏi cơ thể cậu bất cứ lúc nào.
Điều duy nhất có thể giúp người lớn hơn thoát khỏi cơn hoảng loạn nho nhỏ là khi Mingi ngồi xổm xuống cạnh cậu và đặt một tay lên vai Seonghwa. Cậu bạn cao kều xoa tay qua lại một cách nhẹ nhàng, một cảm giác quá đỗi quen thuộc từ một ký ức xa xăm.
"Shhh," Mingi thì thầm, di chuyển cả hai tay để nắm lấy tay Seonghwa và kéo người anh mình đứng dậy. Khi Seonghwa cuối cùng đã đứng vững trên đôi chân của mình, Mingi lau nước mắt đang chảy dài trên đôi má cậu bằng ngón tay cái và đặt cả hai tay lên vai người anh lớn. "Anh có sự lựa chọn để thực hiện."
"Ý em là gì về sự lựa chọn?" Cậu nghẹn ngào, giọng đã khàn đi vì cục nghẹn nằm trong cổ họng.
Mingi chỉ mỉm cười với Seonghwa bằng vẻ dịu dàng hơn và nhìn lại qua vai về một thứ gì đó ở đằng xa. Seonghwa lắc đầu để cố gắng giải tỏa những suy nghĩ của mình và đi theo hướng mà Mingi đang nhìn. Có ba chàng trai nữa ở phía xa xa, một người cao hơn hẳn hai người còn lại và tất cả họ đang ngồi dưới một trong những tán cây lớn và đang cười đùa cùng nhau. Tất cả đều nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt, cũng khoác trên mình bộ quần áo màu trắng như Mingi đang mặc. Dường như có điều gì đó rất quen thuộc về người đàn ông cao lớn này. Điều gì đó thể hiện cách chàng trai đang ngồi và cách mái tóc cậu ấy rẽ ngôi sang hai bên. Một điều đã đánh thức Seonghwa.
Chàng trai lớn tuổi lại cảm thấy mắt mình mở to thêm lần nữa, miệng há hốc, "Có phải là Yunho không?!"
Nụ cười của Mingi chỉ càng mở rộng thêm khi cậu bé nhìn về phía người đàn ông cao hơn với vẻ tự hào, "Vâng, đó là Yunho."
"Vậy..." Seonghwa nuốt nước bọt, mắt cậu nhìn sang hai chàng trai khác đang ngồi bên cạnh Yunho. Một người gối đầu lên đùi người kia, tay đưa lên nhéo má người tóc hồng còn lại. "Họ là ai?"
"Anh sẽ sớm biết thôi," Mingi trả lời, sự chú ý của cậu cuối cùng cũng quay trở lại với Seonghwa. "Nhưng em nghĩ Hongjoong sẽ rất nhẹ nhõm khi biết rằng hai người bạn thân nhất của anh ấy vẫn ổn."
Khi nhắc đến tên Hongjoong, Seonghwa lại cảm thấy mình bắt đầu suy sụp. Cậu dường như thậm chí không thể tập trung bởi tâm trí lại bắt đầu quay cuồng.
"Anh có hai lựa chọn," Seonghwa nghe thấy giọng nói của Mingi vang lên với mình, và nó đã giúp xóa tan màn sương dày đặc đang đe dọa hoàn toàn chiếm lấy toàn bộ não của cậu. "Hoặc là anh có thể ở lại đây với chúng em và sống cuộc sống trong mơ hoàn hảo của mình mãi mãi. Anh sẽ không bao giờ biết đến nỗi đau nữa, mọi thứ xảy ra ở đây chỉ là niềm vui. Không khó khăn, không lo lắng, không hối tiếc hay cảm giác tội lỗi."
Seonghwa cảm thấy mình hít một hơi thật sâu, tay cậu bắt đầu ẩm ướt, "Còn lựa chọn thứ hai?"
"Hoặc, anh có thể quay trở lại cuộc sống của mình. Nhưng em phải cảnh báo rằng, sẽ có rất nhiều khó khăn phía trước nếu anh lựa chọn con đường đó."
"Đó có thể là những khó khăn gì?" Người lớn tuổi hơn ngập ngừng hỏi.
Nhưng Mingi chỉ mỉm cười với cậu rồi nhún vai và không nói gì thêm. Seonghwa nhìn quanh cái cây khổng lồ ở trước mặt, nơi ba người đàn ông vẫn đang ngồi bên dưới. Yunho dường như đã phát hiện ra Seonghwa và vẫy tay với họ. Hai người đàn ông còn lại cũng nhận thấy và bắt chước chuyển động của người kia. Nụ cười của họ trông thật hấp dẫn và Seonghwa không thể phủ nhận rằng trái tim cậu đã cầu xin nên ở lại nhiều như thế nào.
Đây là thiên đường của chính cậu, một nơi Seonghwa luôn mơ ước. Ở đây, cậu sẽ không đau nữa. Ở đây, cậu sẽ không bao giờ phải chịu tội bởi những lời nói dối. Ở đây, Seonghwa sẽ được bên cạnh người bạn thân nhất của mình, người mà cậu nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại.
Seonghwa đã nhớ Mingi vô cùng.
Nhưng một nơi tuyệt vời như thế này, lại không có Hongjoong.
Mingi đã không nói rõ những khó khăn mà cậu sẽ phải đối mặt, và cậu cũng không thể phủ nhận nỗi sợ hãi và bản năng bên trong nói rằng điều đó không đáng. Nhưng Seonghwa đã nhớ ra điều gì đó, một ký ức sâu sắc đã nằm sâu bên trong tâm trí.
"Anh đã hứa," cậu thì thầm trong khi cúi mặt xuống đất vì sợ rằng Mingi sẽ phán xét. "Anh đã hứa với anh ấy, và anh không thể tiếp tục nói dối anh ấy nữa."
Khi Seonghwa cuối cùng cũng nhìn lên người bạn cũ của mình, cậu biết rằng Mingi đã hiểu. Không có sự tức giận hay bất cứ điều gì trong biểu hiện của cậu bé, và cậu em cao hơn chỉ gật đầu với một nụ cười nhẹ nhàng.
"Em đã biết đó sẽ là câu trả lời của anh mà hyung, em cũng sẽ làm như vậy nếu ở vào hoàn cảnh của anh và có cơ hội gặp lại Yunho," cậu bé cao hơn khẽ cười, tay đặt lên vai Seonghwa và vỗ nhẹ vào người anh trai một vài lần. "Đừng lo lắng, chúng em sẽ vẫn ở đây cho đến khi anh trở lại với chúng em."
"Seonghwa!"
Nghe tiếng gọi, Seonghwa quay đầu lại, cố gắng tìm nguồn gốc của giọng nói. Cậu biết chủ nhân của giọng nói phát ra và chàng trai trẻ đã cố gắng tìm kiếm anh một cách tuyệt vọng nhưng đơn giản là không thể thấy anh ở đâu cả.
"Hongjoong!" Cậu gọi lại một cách điên cuồng.
"Seonghwa!"
Cậu cảm thấy bàn tay của Mingi rời khỏi mình, cái chạm ấm áp chỉ khiến vai Seonghwa lạnh đi khi người cao hơn vẫy tay với cậu, "Hãy đi đi, anh ấy đang gọi anh đấy."
Và tất cả dường như chỉ xảy ra trong một giây ngắn ngủi, luồng ánh sáng chói lòa vụt qua trước mặt khiến Seonghwa phải che đi mắt mình khỏi độ sáng của nó.
Đột nhiên, Mingi biến mất ở đâu đó ngay trước mặt Seonghwa, và đồng cỏ như thiên đường của cậu cũng biến mất hoàn toàn. Seonghwa cảm thấy có những bàn tay đặt trên cơ thể mình, nắm chặt lấy cánh tay cậu khi chúng lay chuyển cậu liên tục. Xúc giác của Seonghwa là thứ xuất hiện đầu tiên, nhưng sau đó, tất cả những tiếng ồn cũng ập đến với cậu cùng một lúc.
Lượng tiếng ồn nghe thật đau nhức, vang vọng bên tai Seonghwa. Cậu thậm chí còn không thể mở mắt, và tay chân cũng không chịu hợp tác khi Seonghwa cố gắng cử động chúng một cách tuyệt vọng.
"Seonghwa, tỉnh dậy đi! làm ơn!"
Giọng nói đó rất quen thuộc.
"Suỵt! Anh ấy tỉnh rồi!"
Cậu mất thêm vài phút nữa, nhưng cuối cùng Seonghwa cũng có thể mở mắt ra trước ánh sáng chói lòa phía trên mình. Điều đầu tiên mà cậu chú ý là hai người đàn ông ở ngay phía trên cậu, cả hai người mà Seonghwa không hề quen biết. Seonghwa thậm chí còn mất nhiều thời gian hơn để đôi mắt lấy lại sự tập trung, đồng tử của cậu thích nghi với ánh sáng chói lòa ở ngay phía trên. Seonghwa có thể thấy rằng một trong những người đàn ông có mái tóc tẩy kiểu mullet trong khi người kia chỉ cắt tóc màu nâu đơn giản. Cả hai đang mở to mắt nhìn xuống Seonghwa và ngay khi họ thấy cậu hoàn toàn tỉnh táo, người đàn ông tóc vàng nhìn sang người kia và đẩy vào cánh tay cậu ấy.
"Jongho, đi gọi bác sĩ ngay! Nhanh lên! Chúng ta không biết tình trạng của anh ấy thế nào!"
Chàng trai tóc nâu ngay lập tức đứng dậy và biến mất khỏi tầm nhìn của Seonghwa. Cậu thậm chí không thể xử lý bất cứ thứ gì, tiếng đập thình thịch trong đầu hoàn toàn không thể dừng lại nhưng Seonghwa có thể đọc được cái tên được gắn trên áo sơ mi của người đàn ông tóc vàng.
"Yeosang..." Cậu rên rỉ, giọng khàn đi vì phải chớp mắt nhiều lần để làm ướt đôi mắt khô khốc của mình.
Tất cả mọi thứ trong cơ thể Seonghwa đều đau nhức, di chuyển gần như là điều không thể và may mắn thay, người đàn ông bên cạnh cậu không bắt Seonghwa phải cố gắng di chuyển xung quanh.
"Hongjoong! Anh ấy tỉnh rồi!"
Có lẽ ba giây sau, thông tin đó đâm vào Seonghwa như một đoàn tàu. Một áp lực mạnh mẽ và một trọng lượng nặng nề bất ngờ đè lên người cậu và Seonghwa không thể không rên lên một tiếng đau đớn. Cảm giác như thể ai đó đã đâm sầm ngay vào cơ thể cậu. Và ngay khi chàng trai có thể cử động cánh tay vừa đủ để đưa tay lên chạm vào khối vật thể đang run rẩy trên người và mở mắt ra để nhìn thoáng qua mái tóc đỏ, Seonghwa biết chính xác đó là ai.
"Hongj--"
"Tôi cũng yêu em!" Anh gần như hét lên, giọng nói của Hongjoong chỉ làm cho tiếng ong ong bên tai Seonghwa trở nên dữ dội. Nhưng người lớn hơn không thể tìm thấy sự quan tâm đến điều đó trong chính mình.
Seonghwa luồn những ngón tay của mình nhiều nhất có thể vào người đàn ông đang nằm phía trên, giữ cơ thể anh càng sát càng tốt với cơ thể cậu. Hongjoong ấm áp, ấm áp như những gì Seonghwa có thể nhớ, và cậu cảm thấy thật hoàn hảo khi được ở bên anh. Chàng trai cao hơn đã không nhận ra mình nhớ người kia đến nhường nào, trái tim Seonghwa đập thình thịch trong lồng ngực, nước mắt đã giàn giụa và tầm nhìn của cậu lại một lần nữa mờ đi.
"Em đã không để tôi nói hết những gì tôi đang cố nói với em trước khi em đóng cửa khoang lại và tiễn tôi đi vào giấc ngủ!" Người kia đang ôm chặt lấy Seonghwa, mặt anh áp vào cổ cậu trong khi toàn thân anh run rẩy. "Tôi đã rất sợ em sẽ không thể thức dậy vì chiếc khoang của em thực sự bị phá hủy nghiêm trọng và tôi nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ có thể nói với em! Rằng tôi cũng yêu em!"
Phải mất một thời gian để số lượng từ ngữ mà người kia thốt ra được xử lý trong tâm trí của Seonghwa, nhưng ngay khi điều đó được thực hiện, cậu cảm thấy mình dí mũi vào vai Hongjoong và bật ra tiếng khóc nức nở đã chôn sâu trong lòng bấy lâu nay.
"Tôi đã rất sợ hãi!" Hongjoong tiếp tục, di chuyển để có thể nhìn vào mắt Seonghwa. "Em đúng là đồ ngốc!"
Mắt anh cũng đỏ và sưng lên, môi dưới của Hongjoong co giật trong khi phần còn lại của cơ thể anh thì hoàn toàn run rẩy.
"Tôi cứ nghĩ mình đã mất em," anh thì thầm, và Seonghwa không thể kìm được một giọt nước mắt nữa khi cậu cẩn thận đưa tay lên vuốt ve má Hongjoong. Người nhỏ hơn ngay lập tức dựa vào cái chạm của người yêu, áp môi vào lòng bàn tay Seonghwa với đôi mắt nhắm nghiền.
"Em đã chọn anh," Seonghwa nhẹ nhàng nói, không tin giọng nói run rẩy của chính mình có thể nói to hơn nữa. Mọi thứ trở nên mờ ảo và cậu cảm thấy phát ốm, nhưng điều đó không quan trọng vì cuối cùng Seonghwa cũng có được người mình yêu trong vòng tay.
"Gì cơ?" Hongjoong hỏi lại và Seonghwa chỉ cười tươi nhất có thể. Đó là một lời hứa khác mà cậu đã hứa cho mai sau, một lời hứa rằng Seonghwa sẽ nói cho anh biết chính xác ý nghĩa khi cậu nói ra điều đó.
"Em đã hứa với anh," cậu tiếp tục, cổ họng khàn khàn. Thật bỏng rát khi nói chuyện, nhưng Seonghwa vẫn làm. "Em sẽ không để anh thất vọng một lần nữa. Em không thể chịu đựng được."
Hongjoong mím chặt môi trước khi cúi xuống áp chúng vào đôi môi Seonghwa. Người nhỏ hơn có vị mặn và ướt át, nhưng người lớn hơn không quan tâm. Cậu chỉ vòng tay quanh cổ người kia, kéo anh lại gần hơn. Nụ hôn của họ thật mềm mại, đôi môi của họ áp chặt vào nhau theo cách có thể truyền đạt mọi cảm xúc mà họ cần. Đôi môi của Hongjoong mềm mại và Seonghwa cảm thấy mình hoàn toàn tan chảy, hơi thở nóng bỏng phả vào da khi sự tiếp xúc thân mật chỉ khiến cậu muốn khóc nhiều hơn.
Seonghwa khao khát điều này. Cậu khao khát Hongjoong.
Hongjoong là người rút ra đầu tiên, nhưng anh không rời quá xa. Người nhỏ hơn áp trán mình vào trán Seonghwa và cọ mũi họ vào nhau. Trong một thế giới hoàn hảo, Seonghwa sẽ kéo chàng trai nhỏ hơn xuống trong một nụ hôn khác, nhưng họ dường như có một người xem ở bên cạnh.
Chàng trai tóc vàng, Yeosang, vẫn ngồi bên cạnh họ trên mặt đất. Có vẻ như cậu bé đã kéo Seonghwa ra khỏi chiếc khoang hỏng hóc của mình trong khi chàng trai còn lại lúc nãy, Jongho, đã chạy đi tìm bác sĩ. Seonghwa không biết họ là ai, mặc dù họ trông rất trẻ. Nhưng may mắn thay, Yeosang dường như không bận tâm chút nào, một nụ cười nhẹ trên môi khi cậu bé chỉ quan sát từ một khoảng cách vừa đủ gần.
Bầu không khí xung quanh họ vô cùng nháo nhiệt. Mọi người gần như đang bay nhảy xung quanh, một số trèo ra khỏi khoang của họ và những người ra trước sẽ giúp đỡ những người còn lại. Seonghwa có thể nhìn thấy những người được chỉ định đi kiểm tra xung quanh, đồng phục của họ có màu sắc không giống với màu của những người khác. Họ đang phát nước uống cùng vài mẫu bánh mì cho những người vừa mới thức dậy. Có những con rô-bốt thu phóng mọi thứ và những màn hình trải dài theo thành tàu hiển thị các thông tin khác nhau.
Chờ đã.
Mọi người.
Mọi người đã thức giấc.
"Hongjoong--" Seonghwa nhìn lại người đàn ông vẫn đang ở trên mình. " Mọi người đã thức giấc!"
Người đàn ông phía trên chỉ mỉm cười nhiều hơn, một vài giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt Hongjoong khi anh gật đầu, "Phải, mọi người đã thức giấc."
"Vậy là chúng ta... chúng ta đã sống sót sau bước nhảy không gian thứ hai?"
Hongjoong đưa tay lên nhẹ nhàng áp vào má Seonghwa, "Phải, chúng ta đã sống sót sau bước nhảy không gian nhờ kĩ thuật máy móc tuyệt vời của em. Tôi biết em có thể làm được."
Seonghwa không thể ngăn một làn sóng cảm xúc khác tràn qua cơ thể. Mặc dù những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, cậu vẫn không thể không nở một nụ cười tươi tắn nhất. Đó là một cảm xúc chân thật, một cảm giác nhẹ nhõm và thỏa mãn.
"Vậy, chúng ta thành công rồi phải không?" Seonghwa hỏi thật nhẹ nhàng, một lời thì thầm chỉ dành cho chàng trai nhỏ hơn nghe thấy.
"Đúng vậy," Hongjoong trả lời với tông giọng cũng nhỏ nhẹ không kém. Anh cúi xuống và áp trán mình vào trán Seonghwa, cả hai nhắm mắt lại khi họ chỉ tận hưởng sự hiện diện của nhau một lần nữa.
Sau cùng thì cả hai đều bình an vô sự, và tỷ lệ cược chắc chắn đã chống lại họ ngay từ ban đầu. Nhưng giờ họ đã ở đây, trong vòng tay của nhau, cuối cùng cũng rời khỏi giấc ngủ đúng thời điểm để bắt đầu một cuộc sống mới.
Một khởi đầu mới đang chờ đợi họ, nơi cả hai có thể xây dựng và sống trong thế giới mơ ước của riêng mình, cùng nhau mãi mãi.
"Chúng ta đã làm được."
The End! ~
Note from author (vài dòng cảm xúc nhẹ của tác giả):
Tuyệt vời, cuối cùng chúng ta đã hoàn thành chương cuối cùng. Đó chắc chắn là một hành trình dài (tôi thực sự không làm cho câu chuyện trở nên quá kịch tính).
Đây là chương cuối cùng của câu chuyện và tôi phải nói rằng tôi đã rất vui khi viết câu chuyện này ngay từ đầu, và tôi cũng rất buồn khi thấy nó kết thúc.
* Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc hết fic dịch này *
* Thả kudos cho tác giả ở tác phẩm gốc và like giúp mình nếu bạn thấy thích nhé ^^*
* Một lần nữa xin cảm ơn chân thành tất cả các readers yêu thương của tớ *
* Hẹn gặp lại mọi người ở các tác phẩm tiếp theo *
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net