1
Crowley đã từng đến đây.
Vào năm 1941, khi hắn cứu Aziraphale khỏi đám Đức quốc xã
Hắn đã đặc biệt chọn cái nhà thờ đã được xây dựng lại này để trộm nước thánh và cũng nhằm chọc tức thiên thần, trong trường hợp em ấy đang quan sát hắn trên thiên đường.
Nơi này quả thực vô cùng to lớn so với Crowley, giống như cảm giác của hắn về những gì bản thân sắp làm. Dù gì thì, lần cuối cùng hắn tìm đến nước thánh là để tự vệ.
Còn lần này, nó được hắn sử dụng để tự kết liễu đời mình.
Hắn hít một hơi thật sâu trước khi mở cửa.
Mảnh đất thánh như than nóng trên từng bước chân của hắn. Thành thật mà nói, hắn khá tận hưởng nó. Nó cho hắn một cơ hội để cảm nhận điều gì đó khác ngoài nỗi buồn và sự tức giận.
Hắn đã thấy cái chén thánh lớn được lấp đầy bởi nước thánh được đặt phía trên cùng của bàn thờ. Crowley tiến về phía nó và đeo găng tay.
Hắn lấy một cái bình nhỏ từ trong túi áo của mình, cẩn thận nhúng nó vào nước. Cái bình lúc này đã chứa đầy nước thánh, Crowley sau đó nhấc cái bình lên và nhanh chóng nhét nó trở lại túi của mình.
Rồi hắn rời đi.
Hắn ra khỏi nhà thờ và vào trong chiếc Bentley của mình.
Crowley bật radio lên và bài "Đừng cố gắng tự tử" tự phát lên. Chiếc Bentley của hắn rõ ràng đang cầu xin chủ nhân của nó đừng làm điều đó thông qua bài hát này.
Crowley thở dài: "Không được đâu. Tao đã quyết định rồi. Tao chỉ sống vì một lý do duy nhất và giờ nó đã biến mất."
Hắn nhớ về khoảng thời gian Aziraphale bị thoát xác. Hắn gào thét giữa những ngọn lửa đang nhấn chìm hiệu sách. Hắn nhấn chìm nỗi buồn của bản thân bằng men rượu. Nhưng lúc đấy hắn vẫn còn ý nghĩa và nghĩa vụ phải ngăn chặn Kẻ Phản Chúa.
Còn hiện tại thì hắn chẳng có gì.
Crowley tấp vào cạnh hiệu sách. Hắn vỗ nhẹ vào chỗ điều khiển của chiếc Bentley và thì thầm lời chào tạm biệt. Mở tung cánh cửa, hắn nhìn vào cửa hàng trước mặt mình. Một nơi trú ẩn an toàn từng được hắn yêu thích, giờ trở thành nơi ngập tràn kỷ niệm và sự đau thương.
Hắn mở cửa và được Muriel chào đón.
"Ello anh Crowley! Anh đang làm gì ở đây thế?"
"Chỉ là...tôi cần lấy chút đồ." Hắn nói dối
"Tôi có thể giúp anh việc gì không?" Thiên thần ấy ngây thơ hỏi
"Không." Hắn trả lời
"Ồ! Được thôi! Vậy tôi sẽ luôn ở dưới này!"
"Mong là vậy." Crowley nhận xét
Crowley bắt đầu đi đến phòng của Aziraphale. Hắn cười nhẹ trước sự vô tổ chức của nơi này. Aziraphale có rất nhiều sách và bản ghi nhớ. Không ai có thể nghĩ rằng phòng của Aziraphale lại bừa bộn đến thế.
Crowley lấy một tờ giấy và bút từ chiếc bàn của Aziraphale ở trong góc và ngồi xuống.
"Tôi không còn gì cả." Crowley bắt đầu viết.
"Kể từ sự sụp đổ của Kẻ Phản Chúa và sự dừng lại của Armageddon. Tôi chỉ sống vì một điều và chỉ một điều duy nhất. Thiên thần của tôi. Em ấy giờ đây đã rời xa tôi vì một nơi đã ruồng bỏ tôi. Em rời đi để nhận lấy vị trí Tổng lãnh thiên thần. Tôi biết cảm giác như thế nào khi ở đó và tôi biết chúng sẽ bóp méo em ấy. Tôi không thể đứng im nhìn chuyện đó xảy ra. Tôi ghét phải xem chuyện gì sẽ xảy ra với em nếu em thực sự cố gắng tạo ra sự khác biệt. Bởi tôi đã cố gắng và đã thất bại.
Em ấy không yêu tôi còn tôi lại nghĩ là em yêu tôi. Tôi đã thấy cách em ấy nhìn tôi và tôi đã nghĩ là em yêu tôi. Sự dịu dàng trong cách em chạm vào tôi đã khiến tôi nghĩ là em yêu tôi. Tôi đã nghĩ chúng ra ở một phe riêng nhưng chúng ta không hề.
Gửi Aziraphale, thiên thần yêu dấu của tôi.
Tôi yêu em. Tôi đã yêu em kể từ Eden. Tôi yêu cái cách đôi mắt em nheo lại và vai em nhấp nhô khi em cười, thậm chí là cái cách nước mắt lăn xuống má em khi em khóc. Tôi yêu cái cách em không bao giờ thay đổi.
Tôi biết em tha thứ cho tôi.
Tôi không cần sự tha thứ của em.
Chỉ để em biết rằng,
Lý do cho sự tồn tại của tôi là em.
Tôi sẽ phó thác tất cả tài sản của bản thân cho Muriel. Mặc dù tôi không biết rõ về họ, họ có vẻ đủ ngọt ngào và tốt bụng. Dù sao thì, tôi cũng không có ai khác để dựa vào.
Tôi biết điều này là ích kỷ. Nhưng nó không giống như tôi đang tước đoạt thế giới của một người tốt.
Tôi chỉ đang trục xuất một con quỷ.
Vĩnh biệt.
Trân trọng,
Crowley"
Hắn nhẹ nhàng đặt bút xuống và nhắm mắt lại. Hắn thò tay vào túi lấy ra cái bình. Hắn đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình, lấy một chai rượu và một cái ly.
Hai thứ chất lỏng hòa quyện vào nhau khi hắn rót cả hai vào ly và uống cạn.
Với một nụ cười trên gương mặt, cơ thể hắn từ từ tan biến và giờ hắn chỉ còn là một vết nhơ trên mặt đất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net