Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3

District 9 là một trong những câu lạc bộ tốt nhất ở Seoul, theo Google Reviews. Nó hiện đại, sang trọng và có góc tối thu hút mọi người như ruồi bu vào mật. Về cơ bản, toàn bộ nhóm bạn của họ được tham gia miễn phí vì Changbin là DJ bán thời gian ở đó, và Minho- à, anh ấy có lẽ là một trong những vũ công giỏi nhất mà Seungmin từng thấy. Mặc dù Seungmin chưa gặp nhiều vũ công để mà so sánh, nhưng kệ đi. Cả Changbin và Minho đều rất giỏi trong những việc họ làm.

Jeongin khoác tay Seungmin, và phía bên tay còn lại Jisung cũng làm như vậy. Seungmin cho phép mình dựa vào cả hai người khi họ xếp hàng chờ bên ngoài câu lạc bộ, hơi run lên vì lạnh.

"Lix hyung, Minho hyung và Changbin hyung đã ở trong rồi," Jeongin thông báo, ngón tay cái lướt trên màn hình điện thoại, "Và Chan hyung đang trên đường tới cùng người bạn mới của chúng ta."

"Tuyệt," Seungmin lơ đãng lẩm bẩm, đút tay vào túi áo khoác của Jisung. "Có ai đã gặp người bạn mới chưa?" Jisung và Jeongin đều lắc đầu. "Không," Jisung tỏ ra mờ ám, "Nhưng tao khá chắc rằng người đó có vai trò hơn cả một người bạn với Chan hyung."

Seungmin cau mày, cắn vào bên trong má. "Cái gì? Tao tưởng anh ấy có Minho hyung rồi?"

"Không biết," Jeongin lầm bầm, lục lọi ví để tìm chứng minh thư. "Có vẻ mối quan hệ của họ không bị ràng buộc. Minho hyung khá cởi mở với những thứ như thế."

"Chà, miễn là anh ấy thoải mái." Seungmin nói, và nhăn mặt khó chịu khi người bảo vệ chỉ kiểm tra ID của Seungmin (ngông cuồng, cậu thậm chí không phải người nhỏ nhất trong số họ).

Hơi ấm nhớp nháp của câu lạc bộ là một sự giải thoát khỏi nhiệt độ băng giá bên ngoài. Nơi này khá đông đúc mặc dù hôm nay không phải cuối tuần, không khí vô cùng rộn ràng náo nhiệt.

"Seungmin!" Một giọng nói trầm thấp vang lên, Seungmin quay về hướng đó, kéo theo những người bạn thân nhất của mình.

"Felix!" Seungmin đáp lời, nhẹ nhàng ôm chàng trai nhỏ nhắn kia vào lòng. Felix bước lùi lại để ngắm cậu một lượt, không khỏi ngạc nhiên. "Chà, anh bạn, trông mày hơi bị nóng bỏng đấy chứ. Vậy mà cái cách Jeongin mô tả về mày khiến tao nghĩ mày đã biến thành một thây ma rồi."

Seungmin cười toe toét. "Em ấy nói không sai, nhưng Jisung có thể khiến mọi thứ trông đẹp mắt." Cậu không bỏ lỡ cách Felix nhìn người kia: đăm chiêu, đói khát và có chút vô vọng. Cậu ấy đã tán tỉnh Jisung kể từ khi họ gặp nhau, và Seungmin muốn hai người ở bên nhau ngay lập tức.

"Chào cậu, Jisung," Felix nhẹ nhàng nói. Seungmin nghĩ rằng Jisung đang đỏ mặt. "Chào Lix," Chàng trai tóc vàng ngượng ngùng trả lời. Jeongin đảo mắt.

Felix dẫn họ tới một chiếc bàn tròn ở phía sau, nơi có ít người lui tới hơn. Jisung hét lớn. "Minho hyung! Changbin hyung! Không đợi mà đã uống rồi à?"

"Thật đáng buồn," Minho đáp lại, ôm ly rượu lớn một cách ủ rũ. Changbin, đeo kính tròn, đang vỗ vai an ủi người anh tóc nâu. "Chúa ơi," Jeongin trượt đến cạnh Minho, "Chuyện quái gì xảy ra với anh vậy?"

"Tình yêu của đời tôi đang yêu một người đàn ông khác!" Minho rên rỉ và nốc cạn chỗ rượu còn lại trong li.

Chà, Seungmin nghĩ, trao đổi ánh mắt với Jeongin, đó chắc chắn không phải là một mối quan hệ cởi mở với Minho hyung.

"Giao tiếp rất quan trọng đó, anh bạn." Jisung thì thầm, xoa đầu Minho. 

Người anh lớn lè nhè, ra hiệu cho nhân viên phục vụ đi ngang qua lấy thêm đồ uống. "Tao biết, nhưng anh ấy quá... thản nhiên về chuyện đó? Anh ấy nói, 'Ừ, anh chàng đẹp trai này sẽ ở lại đây một thời gian. Em ổn với điều đó, phải không?' và tao đã nói, ừ, chắc chắn rồi, bởi vì tao sẽ chẳng thể trở thành người đó, tụi bây hiểu không?"

"Anh thực sự đã hỏi Chan hyung người lạ này là ai à?" Seungmin hỏi, lông mày nhướng lên. Minho bĩu môi. "Không... tao chỉ biết anh ấy đang rời xa tao. Chắc chắn ảnh đang chê tao quá trẻ so với ảnh."

"Anh hai mươi bốn tuổi, còn anh ấy hai mươi sáu. Đừng có suy diễn thái quá- Em đã thấy cách anh ấy nhìn anh rồi." Seungmin nhẹ nhàng gỡ li rượu ra khỏi tay Minho. "Chỉ cần... nói chuyện thẳng thắn khi anh ấy đến đây, được chứ?"

"'Được rồi," Minho lầm bầm, nhìn chằm chằm vào Seungmin, "Mày thực sự giống... một bậc thầy về tình yêu. Người tổ chức đám cưới, chuyên gia về mối quan hệ... sự kết hợp hoàn hảo." Vậy mà đàn ông vẫn chạy ngược chiều với mình, Seungmin cay đắng nghĩ. Tuy nhiên, cậu vẫn cố gắng nói ra một lời cảm ơn với Minho trước khi gọi đồ uống cho riêng mình.

Seungmin đang rất vui vẻ tận hưởng cho tới khi Changbin nói điều gì đó khiến tim cậu ngừng đập. "Chan hyung nói hôm nay người bạn của anh ấy bị ô tô đâm. Tuy nhiên, chỉ xây xát một chút thôi."

"Cái gì?" Seungmin thở hắt ra, cảm giác căn phòng quay cuồng xung quanh cậu. Không thể nào. Làm ơn, Chúa ơi, đừng là cậu ta, đừng. Jeongin đứng dậy, vẫy tay chào ai đó đằng sau Seungmin. "Ồ, vừa nhắc xong- Chan hyung! Ở đây!"

Seungmin vẫn hoàn toàn bất động, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Ở yên đó. Nếu mày không di chuyển, họ sẽ không nhìn thấy mày. Có lẽ mày nên bò xuống gầm bàn để trốn?

"Chào," Giọng Chan vang lên từ phía sau cậu, nghe có vẻ hụt hơi. "Xin lỗi vì đã đến quá muộn. Hyunjin- em họ của anh- phải đến bệnh viện kiểm tra."

("Ôi, cảm tạ trời đất," Minho lẩm nhẩm, trông vô cùng nhẹ nhõm, và Changbin giơ ngón tay cái về phía cậu.)

"Tôi vẫn ổn." Một giọng nói quen thuộc khác vang lên, lần này bớt bực tức hơn. Seungmin nhét nắm tay vào miệng và hét lên trong im lặng. Jisung ném cho cậu một cái nhìn kỳ lạ.

Jeongin vỗ nhẹ vào chiếc ghế bên cạnh, và tình cờ thay, nó ở ngay đối diện với Seungmin. "Ngồi xuống đi- rất vui được gặp anh, Hyunjin!"

"Tôi cũng thế," Hyunjin lặng lẽ nói, bước vào trong phòng- và đúng rồi, chính là tên khốn mà Seungmin mới đâm trúng, giờ đã khô ráo hơn và có kẻ chút eyeliner. Quần áo của cậu ta vẫn màu đen, nhưng chúng rất, rất chật. Seungmin phát ra một tiếng động nhỏ nghèn nghẹt, và Hyunjin nhìn sang. Seungmin chú ý tới tia nghi hoặc trong mắt chàng trai kia, sau đó biểu cảm của cậu ta đanh lại. "Ồ. Là cậu. Thú vị đấy."

"Im đi, tên khốn," Seungmin nói với giọng điệu cay nghiệt hơn dự định, "Tôi không thích tình huống này chút nào." Cả bàn im lặng một cách kì lạ, bầu không khí căng thẳng hiện rõ.

"Vậy," Chan chậm rãi nói, ngồi xuống cạnh Minho, "Anh đoán là chú đã gặp Seungmin trước đây rồi phải không?"

Hyunjin hếch mũi (thứ được điêu khắc hoàn hảo) với Seungmin, như thể cậu là một đống phân chó mà cậu ta vừa dẫm phải. "Đây chính là kẻ đã suýt giết chết em bằng chiếc xe của cậu ta."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net