chapter 1
"trong số tất cả những gì anh đã chứng kiến mà lẽ ra anh có thể sống cả đời mà không nhìn thấy, mark xóc của quý của mình trên snapchat campus stories đã con mẹ nó chiếm hết sự chú ý của mọi người" yuta vừa lắc đầu vừa nói khi nhét phần còn lại của miếng burger của mình vào miệng. donghyuck đảo mắt khi scandal ảnh nude của mark bị nhắc đến lần thứ hai chỉ trong bữa tối này. đã một tuần trôi qua nhưng bạn bè của cậu vẫn bị mê hoặc một cách kỳ lạ bởi mấy bức ảnh nude bị rò rỉ của mark lee.
yuta, johnny, jaehyun, jungwoo, taeyong, doyoung, taeil, jaemin, jisung và renjun đều ngồi quanh cậu tại một bàn trong căng tin trong khuôn viên trường, ăn tối vào tối thứ hai. ten, chenle, jeno, và tất nhiên là mark đều đang tập bóng rổ, nên là đối tượng của cuộc trò chuyện không phải ở đây để giận đỏ cả mặt khi nhắc đến con cu của anh ấy, có lẽ là lần thứ 100 giữa vòng bạn bè của họ.
"đợi đã, video thằng nhóc của mark nằm ở vị trí cao hơn trong danh sách của anh so với lần ten đánh bại một trong những thằng tau beta zeta tại bữa tiệc cuối cùng của họ vào học kỳ trước và video pov bằng cách nào đó lại xuất hiện trên pornhub?" jaehyun hỏi. donghyuck rùng mình nhớ lại, còn jungwoo trừng mắt nhìn jaehyun vì đã nhắc đến chủ đề này.
"chà, cảm ơn jaehyun, cuối cùng anh đã khôi phục được kí ức bị lãng quên của mình, cảm ơn cậu rất nhiều vì đã khơi lại chuyện đó lần nữa," taeil vừa nói vừa ném miếng khoai tây chiên vào mặt cậu trai kia. jaehyun chỉ cười và ăn luôn miếng khoai tây chiên, hoàn toàn không hề bối rối.
"trong khóa học quản lý kinh doanh của tụi mình trước đó, mấy đứa con gái ngồi phía sau chúng ta cứ cười khúc khích suốt cả buổi và ném cho mark mấy ánh mắt toàn hình trái tim. họ đã thực sự rõ ràng và thì thầm mấy cái điều thô thiển. thật thô lỗ và thiếu tôn trọng nếu như mọi người có hỏi anh, nhưng mark thậm chí còn không quan tâm đến nó ấy," taeyong nói, khóe môi hạ xuống khó chịu.
"thấy chưa, đấy là điều mà em không hiểu nổi! mark trông rất chill về việc đó. cậu nhún vai và nói 'thì sao, toàn bộ khuôn viên trường đã nhìn thấy thằng nhóc của tớ rồi. tớ đoán nó có thể trở nên tồi tệ hơn đấy.' kiểu như không, thật ra, em không nghĩ câu chuyện có thể nảy nở hơn được." jungwoo ngạc nhiên lại kêu lên giữa những ngụm sữa lắc của mình.
"các anh đang bị cuốn hút một cách kỳ lạ về chủ đề này đấy. em chắc rằng nếu mình không chết não sau bài kiểm tra tâm lý sáng nay thì em có thể phân tích chuyện này thành phản ứng kiểu freud* rồi," renjun lẩm bẩm từ bên trái donghyuck. giọt nước tràn ly.
"không phải đã được một tuần rồi sao? kiểu, chẳng phải bây giờ phần còn lại của khuôn viên trường đã kết thúc việc bàn tán rồi sao? chẳng phải bây giờ mọi người nên kết thúc chuyện đó rồi à?" donghyuck hỏi, liếc nhìn quanh chiếc bàn tròn. cậu nghe thấy tiếng jaemin chế giễu bên cạnh renjun và nhìn sang chỗ bạn cùng phòng của mình đang ngồi, chạm mắt với cậu trai tóc hồng.
"dude không. mọi người vẫn đang đùa cợt mark. cậu ấy sẽ may mắn nếu nó kết thúc , kiểu như, vào học kỳ tới." những người bạn còn lại thì thầm đồng ý và donghyuck thì càng bối rối hơn.
"cái gì? tại sao? mày thực sự nghĩ rằng nó sẽ kéo dài lâu như vậy á?"
"mày không thấy nó sao? tin tao đi, tao sẽ không bao giờ quan hệ với mark trong một triệu năm nữa - tao đã biết nó kể từ cái hồi nó đội cái mũ snapback và dc và nó nghĩ mình là một thằng gangster - nhưng tao hoàn toàn có thể hiểu tại sao những người khác lại như vậy." hyuck nghe được nhiều hơn từ những người khác ở phía bên kia bàn, nhưng cậu cố gắng thôi suy nghĩ về nó và lắc đầu.
"tất nhiên là tao chưa nhìn thấy nó, đồ ngu à. ai lại xem ảnh nude bị rò rỉ của người bạn thân nhất của họ chứ?" hyuck liếc quanh bàn và thấy những khuôn mặt tội lỗi đang nhìn chằm chằm vào mình và ngay lúc đó cậu nhận ra rằng 1) theo nghĩa đen, tất cả bạn bè của cậu đều đã xem ảnh khỏa thân của mark ngoại trừ cậu, và 2) cậu thật đần độn khi thừa nhận rằng mình không xem nó khi nhìn về nụ cười toe toét trên khuôn mặt cục cứt của johnny.
"ôi chúa ơi, em chưa xem à?" đó là một câu hỏi tu từ vì hyuck chưa kịp trả lời, johnny đã rút điện thoại ra khỏi túi, lôi đoạn video lên và chĩa thẳng vào mặt donghyuck.
"đợi đã, cái đéo, tại sao anh lại lưu cái đó vậy, johnny?" doyoung hỏi.
"một tài liệu tốt để mà tống tiền đấy."
nhưng donghyuck đã chặn hết rồi vì mẹ nó chứ. đó là mark, đang nằm trên cùng một chiếc chăn bông kẻ sọc mà cả hai đã cùng ngồi chơi mario kart và uống vô số cốc bia dở tệ. anh cởi trần và tất cả những gì donghyuck có thể nhìn thấy đầu tiên là vùng quai hàm rắn chắc, đôi môi hồng hào, xương quai xanh (chúa ơi, xương quai xanh của anh ấy) và những thớ cơ bụng thu hút của mark. nhưng sau đó máy quay di chuyển thấp hơn, thấp hơn, cho đến khi-
tim donghyuck ngừng đập khi nhìn thấy mark cầm dương vật của mình trong tay, vuốt ve nó một cách chậm rãi, một cách nghịch ngợm. một đường gân chạy dọc bên hông và nó khớp với những đường gân trên cánh tay của mark cũng đang phồng lên và ồ, hot quá. donghyuck không thể rời mắt khi nhìn bàn tay mark dừng ngay trên quy đầu, ngón tay cái trêu chọc lỗ tiểu của anh và con mẹ nó anh ấy đang rỉ ra rồi. chúa ơi, cậu có thể nghe thấy tiếng rên rỉ trầm đục của mark qua chiếc loa điện thoại tồi tàn và cậu tự hỏi nó sẽ phát ra như thế nào khi gặp trực tiếp, có lẽ ở ngay bên tai cậu và-
johnny rút điện thoại lại và hyuck đột nhiên bị kéo về thực tại, điều đó ập đến với cậu như một xô nước đá. cậu chỉ vừa thèm khát những bức ảnh khỏa thân của người bạn thân nhất của mình, ngay trước mặt những người bạn còn lại của cả hai. "em ổn chứ, hyuck?" jaehyun nhếch mép cười tự mãn và donghyuck muốn bóp chết anh ngay bây giờ, nhưng cậu cảm thấy hai má mình đang nóng bừng lên và biết việc đối phó với jaehyun sẽ phải đợi đến sau này trừ khi cậu muốn hy sinh chút nhân phẩm còn lại của mình.
"v-vâng. vâng, tất nhiên. em, ừ, thực sự không cần phải xem nó đâu. anh nói đúng đấy yuta." lời nhận xét của cậu chỉ khiến bạn bè cậu bàn tán nhiều hơn về việc chứng nghiện sex của ai tệ hơn, ten hay là mark, nhưng điều đó thật quá sức với donghyuck khi thậm chí còn giả vờ như mình đang nghe vì cậu thực sự không cần phải nhìn thấy điều đó. bây giờ điều duy nhất cậu có thể nghĩ đến là con cu của mark. tâm trí cậu lang thang, nghĩ về việc quấn môi mình quanh dương vật anh. nghĩ về việc anh sẽ nóng rực và nặng nề như thế nào khi ở trên đầu lưỡi cậu. chúa ơi, cậu có thể tưởng tượng được lưỡi mình đang trêu đùa giống như cách mark đã dùng ngón tay cái của mình, liếm qua khe mắt và nếm thử chút tinh dịch đang đọng lại ở đầu khấc. và cái cách mark rên rỉ, cậu gần như có thể tưởng tượng ra âm thanh đó thoát ra khỏi môi mark khi anh nhìn xuống và luồn ngón tay vào tóc cậu khi donghyuck nhấn mình sâu hơn vào dương vật mình-
cậu đứng dậy trước khi có thể để mình suy nghĩ thêm bởi vì cứ thế này, cậu thực sự sẽ không còn chút tự trọng nào sau bữa tối này nữa. những người bạn của cậu ngừng nói chuyện khi nghe tiếng ghế của cậu bị đẩy ra sau. "em xin lỗi mọi người, em hoàn toàn quên mất ngày mai mình có bài luận về thần thoại hy lạp mà em vẫn chưa bắt tay vào làm." cậu lấy chiếc áo hoodie ra khỏi lưng ghế và gần như được tự do khi jisung, lần đầu tiên trong suốt buổi tối hôm đó, lên tiếng.
"cái gì? không, làm gì có. em tưởng bài luận tiếp theo của chúng ta sẽ nộp vào tuần sau? anh biết mà, bài viết về biểu tượng của icarus và sự tương đồng với các nhân vật hiện đại hay thứ gì đó tương tự ấy?"
hyuck hoảng sợ, đôi mắt mở to cố vắt óc tìm điều gì đó để nói, nhưng cậu không cần phải làm vậy khi giọng nói của jaemin cắt ngang sự im lặng. "hyuck, ý mày là cái vị thần eros à? vị thần nguyên thủy của dục vọng và ham muốn tình dục ở hy lạp sao? tốt nhất là mày nên bắt đầu bắt tay vào làm đi."
donghyuck vừa muốn giết vừa muốn hôn bạn cùng phòng của mình ngay lúc này vì jaemin với nụ cười cheshire* chết tiệt trên môi và đôi mắt nó lấp lánh sự hài lòng khi khiến cuộc sống của donghyuck khó khăn hơn nhiều, nhưng cuối cùng lòng biết ơn và sự tự bảo vệ bản thân của cậu đã bị đè nặng bởi vì tất cả những gì cậu nói là "ừ, nó đó."
*cheshire: con mèo béo trong alice in wonderland
"từ từ, anh nghiêm túc đấy à? aw man, chắc em đã bỏ lỡ điều đó trong giáo trình rồi. em phải đi rồi mọi người." cậu đang thu dọn đồ đạc trước khi hyuck kịp phản đối và chẳng bao lâu sau, hai người rời đi trong khi jaemin hét theo đám bạn rằng 'học vui vẻ nhé' và 'hãy nghiên cứu kỹ lưỡng vào'. donghyuck chắc chắn sẽ để dành mà giết nó.
cả hai ra khỏi quán ăn và gần đến cửa thì donghyuck nghe thấy một giọng nói hét lên từ phía sau, "jisung! donghyuck! đi đâu vậy?" donghyuck liếc qua vai mình và quả nhiên, jeno, chenle, ten và mark con mẹ nó lee đều đang đứng ở lối vào quán ăn.
trước khi một trong hai người kịp nói bất cứ điều gì, chenle đã lao tới chỗ của họ. cậu bám lấy cánh tay của jisung, mắt mở to và môi bĩu ra và donghyuck ngay lập tức nhìn thấy jisung tách ra. jisung chẳng là gì nếu không mê chenle đến mức "mờ phai liêm sỉ". "jisung, đi ăn với anh điiii."
"má, em sẽ bỏ qua ngày mai và thi lấy con điểm l. chúc may mắn donghyuck ạ!" và sau đó, jeno, ten, chenle và jisung đi vào quán ăn. nhưng, mark thì không. trước khi donghyuck kịp quay người và chạy ra khỏi cửa (để tìm tự do), mark đã bước đến chỗ cậu, chiếc túi vải thô quàng qua vai, mái tóc vẫn còn hơi rối do vừa luyện tập, và nhìn chung là hấp dẫn một cách bất công. và chết tiệt, mark đang mỉm cười với donghyuck theo cách anh thường làm, thật ấm áp và thân thiện, và điều đó làm trái tim donghyuck cảm động khi cậu chợt nhận ra rằng bạn thân của mình rất nóng bỏng cách trước đó khoảng 4 phút rưỡi .
"này hyuck, jisung đang nói về cái gì vậy?" donghyuck dành thời gian để nhìn mark thật kỹ. anh đang mặc một chiếc áo hoodie đen và quần thể thao nike màu xám và donghyuck, vẫn là donghyuck, hoàn toàn, cực kì yếu đuối trước cái quần thể thao màu xám. việc thân dương vật in lên quá rõ ràng để mà không thể không chú ý tới và cậu chỉ muốn quỳ xuống, kéo cái cạp quần đó xuống và-
"uh phải đi thật rồi! eros, ham muốn, phải rồi." lần đầu tiên con mẹ nó trong đời, donghyuck thấy khá mừng vì cái kiểu vạ miệng của mình. mark nhăn nhó vì bối rối nhưng trước khi anh kịp nói bất cứ điều gì, donghyuck đã chạy ra khỏi cửa và quay trở lại ký túc xá, cố gắng xua đi hình ảnh trong đầu về việc đang bú lấy mark lee (người bạn thân nhất của cậu).
phải một lúc sau, sau khi donghyuck đã nhìn chằm chằm lên trần nhà suốt một tiếng đồng hồ, điện thoại của cậu mới rung lên báo có tin nhắn.
mark lee [ 8:38pm ]
chúc may mắn với bài tiểu luận thần thoại hy lạp đó nhé haha :)
donghyuck nghe thấy tiếng cửa mở và bắt gặp ánh mặt của jaemin khi ngước lên, người trông như thể đang sung sướng tột cùng, vô cùng mê con mẹ nó ly. hàm răng của cậu bạn sáng lên với nụ cười toe toét khó chịu giống y như lúc trước và cả hai nhìn nhau khoảng 10 giây trước khi jaemin bắt đầu cười giòn tan và donghyuck rên rỉ, ném chiếc gối vào mặt người bạn cùng phòng.
"mày bây giờ thật sự muốn bú cu anh ấy lắm đây." donghyuck định mở miệng phủ nhận nhưng jaemin chỉ lắc đầu khi đẩy mình vào phòng, nhảy lên giường cạnh donghyuck. "đừng phủ nhận điều đó, tao biết mày quá rõ về điều đó rồi." và, well, nó nói đúng.
"mày cứ phải chọn eros à? thật ấy à? mày nhất định phải chọn thần tình dục bằng được đấy à? mày đúng là một thằng đầu cu, dude." donghyuck bực bội luồn ngón tay vào tóc, bấm đầu ngón tay vào da đầu. jaemin chỉ cười khúc khích cho đến khi donghyuck đá vào ống chân cậu.
"này, tao đã làm bia chắn cho mày đấy! và jisung thậm chí còn quay lại. thằng bé sẽ hoàn toàn bỏ qua ngày mai nên mày đã thoát khỏi rắc rối đấy. chà, ít nhất là cho đến lần tiếp theo mày gặp mark."
"quá muộn rồi, dude. đã gặp anh ấy ở bên ngoài quán cà phê. tao thực sự gần như cương vì anh ấy mặc quần thể thao màu xám," donghyuck rên rỉ, ấn lòng bàn tay lên mắt trong nỗ lực ngăn chặn hình ảnh của mark trước đó trong đầu. không, không hiệu quả.
"được rồi, đầu tiên thì, eww. thứ hai, quần thể thao màu xám là cái bẫy tình tối thượng nên tao sẽ đưa cho mày cái này. nhưng nếu mày nghĩ điều đó thật tệ, hãy đợi đến trận đấu vào thứ sáu khi anh ấy ướt đẫm mồ hôi và trở thành đội trưởng bóng rổ cừ khôi. nếu nói về một cái bẫy tình là như thế nào." donghyuck đã hoàn toàn quên mất vụ thi đấu kia. cậu thậm chí không thể tưởng tượng được việc ngồi xem cả một trận đấu, và nhìn mark trở nên, ừ, nóng bỏng. kết quả là cậu úp mặt vào gối và hét lên, còn jaemin lại bắt đầu cười giòn tan bên cạnh cậu.
___________________
đã vài ngày kể từ khi vụ việc xảy ra, như donghyuck vẫn gọi, và cậu không thể tập trung vào cuộc sống của mình được. giờ khi đã xem mấy cái video đó, cậu đã thích nghi hơn nhiều về những lời thì thầm trong lớp của mình. luôn luôn là mark lee thế này, mark lee thế kia. trời ạ, sáng sớm hôm đó cậu đang tham gia khóa học vật lý thì cô bạn bên cạnh cúi xuống thì thầm với cậu rằng: "vậy ra cậu là, kiểu, bạn thực sự thân với mark lee, phải không? cậu có biết liệu anh ấy có bao giờ thích threesome không vì tớ và chị gái của tớ đều đã xem video của ảnh rồi và chúng tớ thực sự không ngại chia sẻ đâu". có thể nói donghyuck không thể nào tập trung trong thời gian còn lại, nên cậu ấy ở đây, cố gắng tìm những nguồn khả thi cho dự án cuối cùng của mình tại quán cà phê trong khuôn viên trường. bây giờ là 6 giờ tối và phần lớn thời gian, sinh viên dường như có chỗ tốt hơn vì quán cà phê vắng tanh và donghyuck cuối cùng cũng có thể tập trung vào liên đới lượng tử và nguyên lý lưỡng tính sóng-hạt mà không bị phân tâm và hay không bị làm phiền.
"này hyuckie." donghyuck ngước lên trước tới lời nói nhẹ nhàng đó và đứng cạnh bàn mình là mark lee. anh mặc chiếc áo cổ tròn màu đỏ có tên lee và số 8 ở sau lưng, chữ 'captain' chạy dọc theo tay áo. tóc anh bù xù như thể vừa mới thức dậy sau một giấc ngủ ngắn (và vì biết mark, có thể anh ấy đã như vậy). anh cầm cốc cà phê đá trên một tay, cùng nụ cười méo mó đó hiện trên môi, và trái tim donghyuck nhảy lên tận cổ họng vì chết tiệt nếu mark không dễ thương chút nào. "anh thực sự đã không gặp được em trong mấy ngày hôm nay rồi. em đã không ăn tối kể từ thứ hai."
"vâng, gần đây em khá bận. em xin lỗi." đó là một lời nói dối trắng trợn và donghyuck là một kẻ nói dối tệ hại khi đó là mark. nó có cảm giác gượng ép và xét theo cái nhìn có phần hoài nghi của mark, donghyuck biết nó cũng có vẻ ép buộc. nhưng mark, vốn là người như vậy, nên hãy để chuyện đó qua đi.
"không, anh hiểu rồi. học kỳ đang bắt đầu, phải không? thôi, anh phải đi rồi. chút nữa anh có lớp học tối nhưng lại thấy em ngồi đây và chỉ muốn xem xem em còn đến trận đấu ngày mai không? anh đang nghĩ tụi mình có thể có một đêm thư giãn và, kiểu, chơi điện tử vì johnny và jaehyun liên tục hỏi liệu anh có đến nhà họ dự bữa tiệc sau đó không, nhưng lần cuối cùng đến nhà neo, anh đã ngất xỉu và làm mất đôi air jordan nên anh thực sự không hưởng thụ nó lắm và đang hy vọng em sẽ cứu anh vụ này." mark hoàn toàn sử dụng tuyệt chiêu mắt cún con, đôi mắt to tròn và môi dưới trề ra điên cuồng và donghyuck thực sự không thể nói không với anh.
mark cười rạng rỡ khi donghyuck đồng ý. "cảm ơn em hyuck à! anh nợ em một lần". rồi mọi chuyện trở nên tồi tệ khi donghyuck nhìn mark đưa cốc cà phê lên môi, ống hút trượt vào giữa môi mark khi anh mút thứ đồ uống đó qua ống hút. đó thực sự là một hành động vô tội, nhưng tâm trí donghyuck quá phức tạp và đột nhiên, cậu nghĩ đến cảnh mark với đôi môi quấn lấy dương vật donghyuck và đôi mắt anh nhìn thẳng vào cậu, bú lấy dương vật cậu cứ như thế.
và thế là đủ để donghyuck bị nghẹn vì không thứ gì cả. mark nghiêng người về phía cậu, đưa tay ra. "yo, hyuck, em ổn không?" phải mất một lúc donghyuck mới bình tĩnh lại, ánh mắt mark đầy lo lắng và điều đó chỉ khiến cậu cảm thấy tội lỗi vì có phải cậu thực sự đang mơ tưởng về việc người bạn thân nhất bú cu của mình khi anh ấy còn đang đứng ngay trước mặt mình sao? thật thất vọng về bản thân. donghyuck cảm thấy má mình nóng bừng, ửng hồng vì xấu hổ, và cậu mừng vì mình có thể coi đó là do thiếu không khí.
"vâng, em ổn," cậu nói sau một phút để lấy lại nhịp thở. "em chỉ, ừm...bài báo cáo này làm em hào hứng quá thôi." donghyuck hối hận ngay khi mark nghiêng người tới, mắt lướt qua trang giấy.
"hyuck, đây là bài báo cáo về vật lý liên đới lượng tử..."
"đây không phải là một bài báo bất kỳ nào khác, mà là về sự liên đới lượng tử đấy! có những hạt ngoài kia không chịu tách ra cho dù thế giới có ném cái gì vào chúng thế nào đi chăng nữa. điều đó tuyệt vời đến thế nào chứ?" cậu mừng vì ít nhất đã có cơ hội đọc qua đoạn giới thiệu. mark chỉ nhìn cậu như mọi khi, nửa thích thú nửa bực tức và trái tim donghyuck chỉ nhói đau trước biểu cảm trìu mến đó bởi vì trong khi mọi khía cạnh khác trong tình bạn của cậu với mark lee đang dần tan vỡ, ít nhất thì điều này cũng giống như vậy.
"được rồi, hyuck, em nói gì cũng được. anh phải chạy rồi nhưng sẽ gặp em sau trận đấu ngày mai nhé, được chứ? chờ anh đấy nhé!" và sau đó anh nở nụ cười cuối cùng với donghyuck rồi biến mất. donghyuck thở ra một hơi mà cậu thậm chí còn không nhận ra mình đang nín thở. và cậu biết rằng mình chưa bao giờ khốn nạn hơn thế này trong đời.
___________________
"dude tao không biết mình sẽ phải làm gì nữa. làm sao mày và jeno làm được điều này vậy?" donghyuck thở dài rồi thả mình xuống ghế. jaemin nằm ở đầu bên kia của chiếc ghế dài, sách giáo khoa và bài tập trải dài xung quanh, chiếc máy tính xách tay của cậu ấy bấp bênh trên đầu gối.
"tao không biết phải nói gì với mày cả, man. tao chỉ nhìn anh ấy vào một cái ngày nào đó và nhận ra rằng ồ, mình sẽ không ngại bú cu anh ấy đâu và khi tụi tao xem trận đấu bóng rổ đó vào học kỳ trước, tao chỉ... làm nó thôi. cảm xúc đã đến sau tất cả những việc đó." jaemin chỉ nhún vai, nói về chuyện đó như thể đang nói về thời tiết vậy, trước khi chuyển sự chú ý trở lại bài tập ở trường.
"điều đó có nghĩa là gì? có nghĩa là tình huống này cũng tương tự! thực sự là tao mới nhận ra rằng, khoảng bốn ngày trước, tao muốn bú cu của mark. và ý tao là, tao cũng không ngại việc anh ấy cũng làm thế với tao, nhưng đó không phải vấn đề chính." jaemin chỉ ném cho cậu ánh mắt phán xét nặng nề trước khi tiếp tục gõ phím.
"thật sự không phải vậy, hyuck. mày đã si mê mark kể từ khi tuổi dậy thì tấn công ảnh như một chiếc xe tải. tao có thể đần đần, nhưng tao không có ngu."
"đợi đã, nó không giống nhau sao?"
"đó không phải là vấn đề, dude." jaemin chỉ thở dài trước khi cầm laptop lên và đặt nó lên bàn cà phê trước mặt họ, từ bỏ mọi hoạt động học tập. "quan điểm của tao là mày thực sự có cảm giác với mark. giống như, cảm giác đó đến trước những cơn thèm muốn chứ không phải ngược lại như tao và jeno. mày có thể nhất quyết phủ nhận nó nhưng sự thật là đó không chỉ là vấn đề tình dục giữa hai tụi mày". và chết tiệt, donghyuck thật sự không ngờ bạn mình lại đi sâu đến thế và vạch trần cậu như này.
"được rồi, tao có thể, kiểu, có tí ti tình cảm với mark, nhưng ai lại không cơ chứ?" đó là sự thật, không có ích gì khi phủ nhận điều đó. tim donghyuck nhảy lên theo đúng nghĩa đen mỗi khi mark nói 'hyuck' bằng cái giọng chỉ dành riêng cho cậu, nhẹ nhàng và trìu mến, và có lẽ cậu cũng nhận thấy đôi mắt của mark lấp lánh (như kiểu con mẹ nó thực sự lấp lánh đấy, như những vì sao hay thứ chết tiệt mẹ gì đó) và điều đó khiến cậu chỉ là thở không kịp, nhưng điều đó là bình thường... phải không?
"dude, theo nghĩa đen là tất cả mọi người ngoại trừ mày. tao có thể hứa với mày rằng mày là người duy nhất nghĩ về mark một cách lãng mạn như thế dù chỉ một chút." jaemin liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, chửi thề khi đóng laptop lại và đứng dậy. "tao phải đi đây, tối nay có hẹn với jeno và tao thực sự không muốn đến muộn. nhưng, ừm, chúc may mắn với chuyện về mark. tao nghĩ mày chỉ nên hôn và nắm tay thôi nhưng này, nếu không, chỉ cần nói với anh ấy rằng mày thực sự muốn ăn dương vật của ảnh. tụi mày có thể không giống tao với jeno nhưng mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ với tụi tao đấy. tạm biệt hyuck à!" và sau đó, bạn cùng phòng của cậu lê bước vào phòng để chuẩn bị cho buổi hẹn hò và donghyuck bị bỏ lại một mình với những suy nghĩ của mình, nỗi sợ hãi về tối ngày mai ngày càng tăng lên theo từng giây.
___________________
"cố lên jeno!! chúng mày có thấy không? anh yêu của tao cháy nhất tối nay." jaemin ngồi xuống khán đài, vẫn vỗ tay và cười toe toét với pha cản phá mà jeno đã thực hiện khi cướp lại bóng từ đội đối phương. donghyuck trợn mắt nhìn bạn cùng phòng. jeno đã chơi tốt như thế nhưng đội của họ chỉ hơn 5 điểm và hiệp 2 vẫn còn rất sớm để kết thúc. ten thường xuyên để mất bóng hơn là những lúc đường chuyền xấu và toàn đội đang phải vật lộn để bù lại điểm số.
"nhưng ten đang chơi dở vãi, anh ấy cần phải ổn định lại," jungwoo lẩm bẩm, cắn móng tay và lo lắng nhìn bạn trai mình trên sân.
"đúng vậy, chenle đã gánh cả đội bóng này trên lưng suốt trận đấu. cậu ấy có thể làm được rất nhiều điều trong việc phòng thủ." jisung chen mỏ vào lúc này, gây ra cuộc tranh cãi giữa ba người về việc bạn trai của ai thực sự chơi tốt hơn.
"ừ, rồi, tất cả là người yêu của mấy người đều nóng bỏng và mấy người nghĩ họ đều là những người tuyệt vời nhất và đều muốn bú cu họ. chúng ta có thể tập trung vào trận đấu được không?" renjun lên tiếng. cả ba người đều ngừng nói chuyện, trao nhau cái nhìn tội lỗi trước khi tập trung trở lại vào trận đấu.
"tao thực sự mừng vì mày có mặt ở đây tối nay. thật không nghĩ rằng tao có thể giải quyết ba người họ một mình đâu," donghyuck nói, nghiêng người về phía renjun. renjun thường bỏ qua các trận đấu bóng rổ, nhưng sau khi được chenle nài nỉ hãy đến xem em ấy ít nhất một lần trong mùa giải này, cậu đã dễ dàng xuống nước.
"mấy người bọn họ đều biết mark là cầu thủ giỏi nhất, chỉ là họ không muốn thừa nhận điều đó thôi," renjun nói trước khi quay lại sân. donghyuck dõi theo ánh mắt cậu, quan sát mark hét vào mặt đồng đội của mình. anh mặc áo thi đấu có in chữ lee #8 ở mặt sau. chiếc áo đấu không tay có nghĩa là cánh tay của anh ấy được phô bày hoàn toàn và trông anh trông cực kỳ đẹp trai. giống kiểu, cực kỳ ngon. người anh ướt đẫm mồ hôi vì phải chạy đi chạy lại liên tục, mái tóc đen được cột cao che khuất mắt bằng một chiếc băng đô và donghyuck hoàn toàn sụm nụ rồi. trò chơi này chẳng giúp được gì cho cậu trong cuộc khủng hoảng tôi-đột nhiên-bị-hấp dẫn-bởi-bạn-thân-của-mình.
"chết tiệt, tối nay mark trông ngon trai quá," donghyuck nghe thấy giọng một đứa con gái đằng sau mình và cưỡng lại mong muốn quay lại xem đó là ai.
một giọng nói thứ hai vang lên: "tao biết mà? tao cảm thấy thật tiếc vì chưa bao giờ thực sự chú ý đến cậu ấy trước vụ nổ ra cái video kia, nhưng tao chắc chắn sẽ không ngại làm tình với cậu ấy ngay bây giờ đâu." một tiếng cười khúc khích và thật khó chịu đến nỗi donghyuck thực sự muốn chế giễu và quay lại chỉ để bảo cả hai im mẹ mày mồm đi, nhưng cậu không muốn lớn tiếng để lôi kéo sự chú ý nên đành nuốt vào trong.
"nhỉ?" cô gái đầu tiên đáp lại. "kiểu như, tưởng tượng được làm tình với cậu ấy sau trận đấu khi mà cơ thể cậu ấy vẫn còn nóng bừng và đẫm mồ hôi. kiểu, nó có vẻ hơi thô tục nhưng đó chính là điều khiến nó trở nên hấp dẫn hơn ấy, mày biết mà?
"từ từ đã, không, nhưng còn trong làm phòng tắm thì sao? giờ thì nó sẽ nóng bỏng lắm đây ."
và con mẹ nó, giờ donghyuck đang nghĩ về chuyện đó. cậu có thể tưởng tượng được mark đang cười khẩy đầy tự mãn vì bản thân anh thật bốc lửa và anh biết điều đó, ép cậu vào bức tường lát gạch của phòng tắm trong phòng thay đồ. cậu sẽ vòng một chân quanh eo mark khi anh hôn lên yết hầu của hyuck, lưỡi anh để lại một vệt nóng bỏng trườn xuống, thấp, và thấp nữa, cho đến khi môi anh dừng lại ngay nơi cổ donghyuck chạm vào xương quai xanh của cậu. cậu có thể tưởng tượng mark cắn và mút lấy làn da nhạy cảm nơi đó, da cậu chuyển sang màu đỏ khi tay mark rời xuống thấp hơn, một tay quấn quanh lấy dương vật cậu và di chuyển lên xuống thật nhẹ nhàng, tay còn lại trượt thẳng vào bên trong cậu và-
có một cú thúc mạnh vào lồng ngực và cậu nhăn mặt, quay sang renjun đang nhìn chằm chằm vào vẻ bối rối hiện rõ trên nét mặt cậu. 'mẹ nhà nó mình đã nói to điều đó à?' cậu hoảng sợ trong giây lát, nhưng rồi renjun đã nói trước. "dude, mark vừa ghi được ba điểm với một cú ném xa. mày có đang theo dõi trận đấu không vậy?"
donghyuck nhìn sang và quả nhiên, bảng điểm đã thay đổi và một số fan ở khu vực của họ vẫn đang vỗ tay cổ vũ. chắc hẳn đây là một vở kịch hay vì jaemin, jisung và jungwoo vẫn đứng dậy cổ vũ cho bạn mình. donghyuck nhìn xuống sân và thấy mark đang chơi với nụ cười rạng rỡ trên môi và điều đó khiến trái tim donghyuck rung động theo cách tồi tệ nhất.
"mày biết gì không?" donghyuck đứng dậy nói, cậu nghe thấy hai cô gái trẻ phía sau kia hét lên khó chịu khi tầm nhìn của họ bị cản trở nhưng cậu thực sự đéo quan tâm chút nào, "tao cần ra ngoài hít thở một chút không khí. tao sẽ quay lại ngay!" và sau đó cậu bước ra lối đi và lao xuống cầu thang hai bậc một lần.
cậu không thể cứ nghĩ về mark như thế này được. cậu không biết làm cách nào để dừng lại, nhưng cậu biết mình phải làm vậy. lẽ ra họ phải đi chơi sau trận đấu, trời ạ, làm sao cậu có thể ở một mình với mark chứ, trong phòng của mark, trên giường của mark , khi tâm trí cậu cứ phản bội cậu và tưởng tượng ra mọi cách mà cậu muốn mark đụ mình. khi đã ra ngoài, cậu hít lấy một hơi thật sâu từ bầu không khí mát mẻ, trong lành và nhìn lên bầu trời đêm đầy mây. cậu mừng vì không có người bạn nào đề nghị đi cùng vì cậu cần một chút thời gian để giải quyết vấn đề này.
thực sự, nó đã được một thời gian dài rồi. đúng như jaemin đã nói, mặc dù đã phủ nhận điều đó từ lâu nhưng cậu thực sự có tình cảm với mark. cậu không muốn, cũng không bao giờ có ý định làm vậy, nhưng thứ tình cảm đó thể hiện rõ ràng trong tất cả những điều nhỏ nhặt mà cậu làm, nói, cảm nhận; cách cậu luôn nhìn mark đầu tiên khi kể chuyện cười để xem anh ấy có cười không; hay cách cậu tự động lấy dưa hấu cho mark mà không hề nghĩ tới khi mark vẫn đang tập luyện trước khi cà phê thì hết vì cậu biết đó là món mark yêu thích; hay thậm chí chỉ là cái cách trái tim cậu rơi thẳng xuống dạ dày như thể nó đang rơi tự do ở độ cao 90 feet mỗi lần mark nở một nụ cười đầy răng với cậu, hoàn toàn làm cậu say mê và nó thật là mark và ừ, có lẽ cậu hơi quá sâu sắc khi nói về ' crush' để miêu tả nó. cậu có Tình cảm với mark, với chữ T viết hoa, và bất kì điều gì mấy ngày vừa trôi qua đều đẩy cậu chìm sâu hơn vào chúng.
nhưng mark cũng là bạn thân của cậu. anh đã ở đó khi donghyuck được đưa vào danh sách chờ vào trường đại học của họ và hoàn toàn đau khổ về điều đó (cuối cùng thì cậu cũng được nhận vào, nhưng đó không phải là điều quan trọng với donghyuck. điều quan trọng là mark đã ngồi đó, lá thư trúng tuyển của chính anh bị bỏ quên trên bàn , và nói "họ sẽ thật ngu ngốc nếu không nhận em, donghyuck. em sẽ được chấp nhận mà, anh biết em sẽ làm được." và chà, họ đang ở đây rồi). anh đã ở hàng ghế đầu khi donghyuck tham gia vở kịch ở trường năm cấp hai, trên tay một bó hoa hướng dương và tiếng reo hò cổ vũ vang nhất khi kết thúc vở kịch, hét lên "đó là bạn thân nhất của mình đấy!" át đi tất cả các giọng nói khác. anh ở đó khi donghyuck bối rối, sợ hãi và đẩy mọi người trong cuộc đời cậu ra xa vì cậu nhận ra rằng cái suy nghĩ hôn con trai chẳng khiến cậu khó chịu chút nào và thực ra cậu cũng không bận tâm đến điều đó. nhưng điều đó khác với tất cả những gì cậu từng biết, tất cả những gì cậu từng nghĩ về bản thân, và kết quả là anh bắt đầu xa lánh bạn bè, đẩy xa tất cả những ai quan tâm và có thể thấy rằng có điều gì đó không ổn. ít nhất là như vậy cho đến khi mark lẻn vào phòng cậu lúc 11 giờ tối chủ nhật và nói với cậu rằng, "em có thể đẩy mọi người ra xa, tất cả mọi người nhưng trừ anh ra. anh hiểu em hơn bất cứ ai khác và em có thể dành tất cả thời gian mà em cần để tin tưởng anh, để nói với anh, nhưng anh sẽ không để người bạn thân nhất của mình đẩy mình ra khỏi cuộc đời em ấy khi anh biết rằng em ấy cần anh ở bên mình lúc này nhất". đêm đó, donghyuck đã kể cho anh nghe mọi chuyện. nụ hôn trong bữa tiệc với một người con trai, việc sự thật là cậu thích nó, việc sự thật là cậu cũng sợ rằng mình thích nó, và việc cậu sợ bạn bè mình, thậm chí cả gia đình, có thể ghét cậu (cậu không nói ra rằng bản thân cậu cũng sợ mark cũng có thể ghét cậu, và đó là một phần điều khiến cậu sợ nhất). trong suốt khoảng thời gian cậu vừa khóc vừa nói, anh đều nắm lấy tay cậu. anh ngồi đó, xoa ngón tay cái lên mu bàn tay hyuck, lắng nghe từng lời một. và khi cậu đã làm vậy. để mọi chuyện cứ thế thoát ra, không còn một lời nói hay một giọt nước mắt nào tuôn ra nữa, mark vòng tay ôm lấy donghyuck, ôm cậu thật gần, thật chặt và nói với cậu, "không có gì trên thế giới này có thể khiến anh ghét em, hyuck à. không có gì có thể thay đổi được cách anh cảm thấy về em."
mark là người bạn thân nhất của cậu hơn bất cứ điều gì khác, và cậu sẽ không để cái-đéo-gì đang xảy ra với mình hủy hoại họ. thế nên cậu gạt những suy nghĩ của mình, cảm xúc của mình vào sâu trong tâm trí khi cậu đút tay vào túi. cậu hít một hơi thật sâu nữa và quay lại phòng tập đúng lúc nhìn thấy jeno chuyền bóng cho mark và mark, mặc dù bị kèm đôi, anh vẫn ghi thêm 2 điểm một cách dễ dàng. đám đông reo hò và các cầu thủ tiếp tục chạy quanh sân và mark bắt gặp ánh mắt của hyuck và trao cho cậu nụ cười đó - nụ cười đẹp đến nghẹt thở - và hyuck mỉm cười đáp lại, phớt lờ những mũi kim đâm vào tim cậu và nhắc nhở cậu về những gì mình sẽ không bao giờ có được.
___________________
donghyuck đang ở ngoài phòng thay đồ cùng jungwoo, đợi mark và ten ra ngoài. họ là hai người chơi cuối cùng còn lại. jeno là người ra ngoài đầu tiên và không ai ngạc nhiên khi jaemin gần như kéo cậu ấy đi ngay lập tức mà không thèm chào tạm biệt. chenle là người tiếp theo, ôm lấy jisung và hôn lên má thằng nhóc khi chàng trai kia nhẹ nhàng khen ngợi trận đấu của người lớn hơn, khiến má nó ửng hồng.
hai người họ đang bắt đầu những mẩu chuyện ngắn, chỉ nói về lớp học của họ và sắp đến kỳ thi cuối kỳ, thì cánh cửa cuối cùng cũng mở và mark và ten bước ra ngoài. "ồ, này donghyuck! anh nghe nói cậu sẽ bảo lãnh cho mark rời khỏi bữa tiệc tối nay," ten đùa khi cười toe toét với cậu nhóc có làn da rám nắng, đi đến đứng cạnh bạn trai mình khi mark bước tới đứng cạnh donghyuck.
"vâng đúng, giống như mark đã bám lấy em sau khi em đã thuyết phục anh ấy ở lại vậy."
"tin anh đi, anh nghi việc đó cần nhiều sức thuyết phục đấy. mark quá mê-"
"tránh gaa!" jungwoo hét lên, ngắt lời ten. "ý em là, mọi người chắc hẳn đã kiệt sức rồi. đó là một trận đấu quá sát nút," cậu nói tiếp, nắm lấy tay ten và đan các ngón tay của họ vào nhau.
mark quàng tay qua vai donghyuck rồi bật cười, nhưng nó giống như anh đang giả vờ cười hơn nhiều so với tiếng cười thật của anh. " đúng đấy! chà, tốt hơn là chúng ta nên đi thôi, trò chơi điện tử sẽ không tự động chơi nó được đâu. chào, tận hưởng nữa tiệc nhé!" anh và donghyuck bắt đầu đi về phía cửa nhưng trước khi cả hai ra ngoài, ten đã hét theo.
"chúc hai đứa ngủ ngon, hãy đưa ra những lựa chọn đúng đắn đấy nhé!" donghyuck quay lại và thấy jungwoo đang vỗ vào vai ten trước khi cánh cửa đóng lại sau lưng họ.
"điều anh ấy nói có nghĩa là gì vậy?" donghguck hỏi, liếc nhìn mark. mark chỉ đáp lại một cái nhún vai, và donghyuck dành thời gian để nhìn bạn mình một lượt. mái tóc của anh ấy bồng bềnh sau khi tắm xong từ sau trận đấu và mark đã tự do tạo kiểu cho nó, để lộ vầng trán và anh trông thực sự rất đẹp khi như thế này (một giọng nói vang lên trong tâm trí cậu nhận xét rằng 'mark luôn trông rất ổn' và cậu bảo nó im đi).
"em có tác động khủng khiếp đến anh mà, em biết đấy. anh còn từng là một cậu bé ngây thơ kia mà." hyuck gần như cười thành tiếng khi nghe điều đó, cúi người xuống để bắt lấy nhịp thở.
"vâng ok. em không phải là người thuyết phục jeno rằng cậu ấy sẽ hoàn toàn ổn nếu thực hiện cú lộn nhào từ bàn beer pong xuống hồ bơi neo trong tuần định hướng công dân vào năm nhất. cuối cùng, cậu ấy bị gãy chân và trượt phần nhảy ở showcase vì nó. nhưng như anh đã nói, những trò chơi điện tử đó sẽ không tự chơi và em đang muốn đá đít anh trong game mario kart đấy." donghyuck bật cười khi chạy nhanh từ mark xuống dọc vỉa hè về phía tòa nhà ký túc xá của anh. cậu nghe thấy mark hét lên 'mới có một lần mà' phía sau mình trước khi cậu nghe thấy tiếng bước chân rơi trên vỉa hè cùng nhịp với trái tim mình, nhịp tim đang đập quá nhanh so với lợi ích của bản thân cậu.
___________________
lần đầu tiên trong đời, donghyuck thực sự thua mark lee. ở trò mario kart tại mọi vòng đua.
đó không phải lỗi của cậu. thật sự. cậu chỉ bị phân tâm trong cái phạm vi diện rộng thôi.
khi trở về ký túc xá, mark đã thay chiếc quần thể thao màu xám giống như hồi đầu tuần (biết thừa mark có lẽ anh ấy thậm chí còn chưa giặt chúng - thực ra có lẽ chưa giặt hơn một tuần rồi - nhưng donghyuck sẵn sàng bỏ qua sự thật đó đi) và donghyuck chắc chắn đến 90% rằng mark không mặc gì bên dưới và cậu thì gần như muốn chết, chỉ một chút thôi. mark cũng đang mặc một chiếc áo phông trắng hơi rộng một chút đến mức donghyuck có thể nhìn thấy xương quai xanh của đối phương và cậu không thể ngừng nghĩ đến việc rê lưỡi dọc theo những khung xương đã xác định, ấn môi mình vào điểm mạch của mark, có lẽ chỉ để lại vệt màu đỏ và tím mờ nhạt nhất ở đó—
"dude, em đang đùa à? anh không chỉ đánh bại em trên rainbow road. đó là đường đua yêu thích nhất của em trong mọi thời đại mà." donghyuck nhìn kỹ vào màn hình và quả nhiên, mark đã ở vị trí đầu tiên. với toad* của tất cả mấy cái nhân vật chết tiệt. daisy thường sở hữu bài hát này nhưng toad lại ngồi đó trên màn hình, hả hê trước mặt daisy và donghyuck vì donghyuck dường như không thể thoát ra khỏi suy nghĩ của chính mình.
*toad: bạn thân của mario
"có lẽ gần đây em đang phải suy nghĩ rất nhiều chuyện." đó không phải là một lời nói dối. không thực sự. cậu có rất nhiều điều trong tâm trí. giống như mark, con cu của mark và nhiều điều khác mà cậu thực sự không muốn nói với người bạn thân nhất của mình.
"giữ kín mọi thứ là không tốt, em biết chứ? tại sao không nói cho anh nghe về điều đó? nó có thể giúp em trút bỏ nỗi lo trong lòng mà," mark nói, ném bộ điều khiển sang một bên và tựa lưng vào giường. anh đặt một tay ra sau đầu khi nằm trên gối và chúa ơi , anh ấy thậm chí còn hấp dẫn hơn khi thế này, điều mà donghyuck thực sự không nghĩ là có thể và thực sự không cần, nhưng họ đang ở đây rồi.
"thật sự không có gì đâu." mark liếc nhìn cậu, âm thầm chỉ trích cậu vì những lời nhảm nhí của mình, nhưng donghyuck không chịu nhúc nhích. thời gian dường như trôi qua trong khoảnh khắc đó khi nhạc mario kart phát trong nền, không ai trong số họ sẵn sàng thỏa hiệp.
"em nói dối dệ lắm đấy, dude. đặc biệt là khi ở với anh." và donghyuck nhăn mặt vì biết đó là sự thật nhưng lại không biết phải làm gì khác. mark thở dài và chán nản đưa tay lên vuốt mặt trước khi luồn một tay vào tóc và anh nóng bỏng một cách dễ dàng như thế này. anh đang thất vọng và tức giận, nhưng nếu có điều gì đó không giúp ích được gì thì hình ảnh trong đầu donghguck lúc này là cậu ngồi trong lòng mark, cưỡi dương vật của mark một cách uể oải, cứ nhún nhảy lên xuống. mark có vẻ là kiểu người thích nó thật ẩm ướt và lộn xộn, nên những cú nhún sẽ cực kỳ êm ái và cực kỳ tuyệt vời và cậu có thể mường tượ-
"hyuck, cái mẹ gì thế?" giọng mark lại khiến cậu tỉnh ra và donghyuck ngay lập tức nhìn vào mắt anh. cậu cảm thấy tội lỗi thấm qua tứ chi khi nhìn thấy vẻ tổn thương thuần túy trên khuôn mặt người bạn thân nhất của mình. "em có nghe thây anh vừa nói điều gì không?"
donghyuck không thể không nhìn xuống lòng mình, nghịch tay và nhặt lấy mấy cái móng rô để làm bản thân quên đi nỗi xấu hổ tột độ đang sôi sục và xâm chiếm mình. "à, không." khoảng thời gian tiếp theo thật yên tĩnh. "em xin lỗi."
"có phải anh đã làm gì đó không?" hyuck ngước cổ lên nhìn mark vì anh nghe có vẻ rất đau lòng và donghyuck thấy anh cũng trông như vậy—lông mày anh nhíu lại, nét mặt nhăn vào vì lo lắng, thất vọng, tức giận, nhưng hơn hết là buồn bã. môi dưới của anh hơi trề ra một chút và tất cả những gì donghyuck muốn làm là ôm lấy khuôn mặt của đối phương và trấn an anh. nhưng cậu biết mình không thể.
"không, mark. anh chẳng làm gì cả."
"thật không? bởi vì anh thậm chí đã hỏi tất cả những người khác nữa và em đều bình thường khi ở bên họ. chỉ có mình anh là không thôi." anh nói điều đó một cách lặng lẽ và thời gian dường như kéo dài ra trong sự im lặng đó vì donghyuck dường như không thể tìm được từ ngữ nào để giải quyết vấn đề này. "anh tưởng chúng ta sẽ không ai giữ bí mật của mình chứ."
"em...tụi mình không." mark lườm cậu một cách lạnh lùng và cứng nhắc đến nỗi donghyuck cảm thấy như thực sự nao núng trước sức ép của nó. cậu rời mắt khỏi mark vì mỗi giây giao tiếp bằng mắt như vậy đang dần giết chết cậu và cậu cảm thấy thật tội lỗi, xấu hổ và mọi cảm xúc tương tự khác tràn ngập trong mình, ngày càng dâng cao. "ý em là...em không cố ý như vậy."
"vậy vấn đề của em về anh là gì?" donghyuck muốn nói bất cứ điều gì để mọi chuyện tốt hơn, để nó qua đi, nhưng cậu chỉ ngồi đó im lặng vì bất lực. cậu không thể nói dối mark. cậu không thể. nhưng cậu cũng không thể nói ra sự thật, vậy cậu còn lựa chọn nào khác nữa? "có phải chuyện ảnh nude không?" một lần nữa, donghyuck ngẩng đầu lên nhìn người con trai kia và điều đó hẳn đã bán đứng cậu vì vẻ tổn thương trên khuôn mặt mark giờ đã tăng gấp mười lần và donghyuck ghét bản thân mình vì điều đó. "wow," mark trầm giọng nói, "anh không nghĩ em là loại người sẽ phán xét anh vì điều đó nhưng anh đoán là anh không biết rõ về em nhiều đến thế, nhỉ hyuckie." biệt danh thân thiện thường ngày đang chứa đầy nọc độc và trái tim donghyuck đang đập thình thịch nơi cổ họng, dạ dày cậu ở đâu đó gần dưới chân mình, và đầu cậu quay cuồng.
"không! mark, anh hiểu em mà. anh hiểu em hơn ai hết, chính anh đã nói như vậy mà." cậu thấy khuôn mặt mark dịu đi đôi chút khi nhớ lại đêm đó, nhiều năm về trước, và donghyuck bám víu vào khoảnh khắc yếu đuối đó trong tuyệt vọng. "anh sẽ không bao giờ phán xét em về bất cứ điều gì, mark à. nhớ những gì anh nói chứ? không có gì trên thế giới này có thể khiến anh ghét em? thực sự không có gì trên thế giới này có thể khiến anh ghét em hoặc coi thường em. không có gì trên thế giới này có thể thay đổi cách anh cảm thấy về em." và chúa ơi, mark không biết donghyuck có ý đó đến mức nào đâu.
"vậy thì vấn đề là gì? có phải vì mina là người đã có chúng không? anh xin lỗi vì đã không nói với em về điều đó, nhưng chúng ta chỉ nói chuyện được vài tuần trước khi anh kết thúc chuyện đó vì anh yê-" mark tự cắt ngang lời mình, hắng giọng và nhìn đi chỗ khác một lúc trước khi quay lại. "bởi vì anh đã mất hứng. anh đoán tụi anh không còn cảm giác gì nữa. anh không còn hưởng thụ điều đó nữa nhưng khi anh nói với cô ấy rằng cô ấy đã rất cố gắng và, well, đó." sự im lặng căng thẳng giữa cả hai người khi donghyuck xử lý thông tin và mark để cậu làm vậy. cậu không giận vì mark đã không nói cho cậu biết. bất cứ ai có mắt đều thấy mina đã bị mark cuốn hút như thế nào sau tuần định hướng công dân đó. chị đã nhắm mục tiêu là anh trong nhiều tháng, anh chỉ không biết đó là con đường hai chiều mà cả hai phải cùng nỗ lực.
"không phải về chị ấy. ý em là, em biết chị ấy thích anh. em không biết anh cũng thích chị ấy, nhưng em không giống như... phát điên vì điều đó."
"vậy thì anh không nghĩ ra được vấn đề nào khác, hyuck. chỉ cần...em nói cho anh biết." giọng mark nhẹ nhàng, cầu xin, khiến trái tim donghyuck một chút tan nát nhưng cậu không muốn mất mark. cậu không thể. vì thế cậu chỉ cắn môi lắc đầu. mark ngả người ra sau, nỗi đau tràn ngập trên khuôn mặt anh và donghyuck ghét điều đó nhưng cậu chẳng thể làm hay nói gì để khiến mọi chuyện không trở nên tồi tệ hơn.
"vậy thì anh nghĩ em nên trở về đi vì anh cần chút thời gian." giọng mark lạnh đến mức donghyuck cảm thấy tim mình như ngừng đập.
"không, mark, đợi đã, đừng-"
"đừng cái gì, donghyuck? anh phải làm gì nữa đây? em nói với anh rằng đó không phải là về mina, em nói với anh rằng em sẽ không—hoặc không—đánh giá anh mà, nhưng em sẽ không nói cho anh biết rằng con mẹ nó vấn đề của em là gì" giọng mark ngày càng lớn hơn cho đến khi anh gần như hét lên.
"mark, làm ơn-"
"rõ ràng là có điều gì đó không ổn với anh. rõ ràng anh mới chính là cái vấn đề chết tiệt đấy, vì vậy nếu em chỉ ngồi đây và phớt lờ nó thì hãy ra ngoài và để anh yên đi." mark đứng dậy và đi về phía cửa, donghyuck hoảng sợ vì cậu biết nếu rời đi thì cậu sẽ mất mark mãi mãi. cơn hoảng loạn bóp nghẹt lấy cậu, dâng lên cổ họng, trượt khỏi lưỡi và—
"vấn đề là đó là tất cả những gì em có thể nghĩ đến bởi vì anh thực sự mẹ nó chứ thật nóng bỏng và em thực sự bị anh làm cho say mê—tất cả những gì em có thể nghĩ gần đây về anh, em và chúng ta và chính là...LÀM TÌNH!"
nó kết thúc trước khi hyuck kịp suy nghĩ, và cậu cảm thấy máu mình như đông cứng lại khi mark dừng bước, mắt mở to và hàm hơi há hốc. đó là lúc donghyuck biết mình vừa làm hỏng mọi chuyện. cậu cảm thấy nước mắt cay xè trong mắt mình như một phản ứng tự nhiên và cậu đứng dậy, dán mắt xuống sàn vì không thể chịu đựng được khi nhìn thấy sự thất vọng hay ghê tởm trên khuôn mặt người bạn thân của mình. cậu bước qua mark và để bạn mình yên như anh đã yêu cầu ngay từ đầu, nhưng trước khi kịp ra cửa, cậu cảm nhận được mark nắm lấy cánh tay mình, giữ cậu ở lại đó.
"mark, buông em ra." mắt cậu vẫn dán chặt xuống sàn, nước mắt đã bắt đầu tràn xuống lông mi và làm mờ tầm nhìn, nhưng cậu không muốn nhìn lên—không muốn đối mặt với sự thật rằng mình vừa hủy hoại tình bạn quan trọng nhất trong cuộc đời mình tất cả chỉ vì một đoạn video ngu ngốc đó.
"em có ý đó không? tất cả?" giọng mark trầm lặng, mềm mại, lặng lẽ và gần như tôn kính và cách anh nói khiến donghyuck có cơ hội ngước lên nhìn anh và lần đầu tiên trong đời, cậu không thể đọc được mark lee.
"ừ. vâng, em đã có ý như vậy đấy."
và rồi môi mark áp lấy môi cậu, đầu óc cậu như ngừng hoạt động vì cái đéo gì đây?
_______________
học thuyết của freud hay thuyết phân tâm học trong tiếng anh gọi là: freud's psychoanalytic theory/ freud's motivation theory.
theo freud, đời sống tâm lí của cá nhân (ý thức) được chia làm ba bộ phận: ý thức, tiền ý thức và vô thức.
ý thức là hình thức tối cao của trạng thái tâm lí của con người, là đặc trưng cả hình thức tư duy logic và là tư duy có định hướng. khi con người ý thức được cái mình muốn, hành vi của họ luôn có chủ đích và được gọi là "nhu cầu mua chủ động".
tiền ý thức là bộ phận của ý thức, nhưng quan hệ với tình huống trực tiếp bị gián đoạn, nên trong nhiều tình huống con người không ý thức được.
tiền ý thức có thể dễ dàng chuyển thành ý thức thông qua sự liên hệ, tác động của các kích thích với nhu cầu. ở dạng tiền ý thức, con người thường không nhận biết được nhu cầu của mình, nhưng nếu được kích thích, nhu cầu sẽ được cảm nhận.
vô thức bao hàm những quá trình của đời sống tinh thần, được đặc trưng bởi cảm xúc, dục vọng và bản năng, mang tính phi logic, tính biểu tượng và các thành tố có tính tưởng tượng của ý nghĩ. mỗi nhu cầu thường có một giai đoạn nguyên thủy của vô thức.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net