2
Dường như văn phòng của Rhodes Island tại Nuova Volsinii đã sắm một chiếc máy hút ẩm đời mới. Nhiệt độ phòng và độ ẩm không khí đã đạt mức hoàn hảo, có lẽ cũng là do đặc thù của một công ty y dược nên tiêu chuẩn của họ về môi trường chẩn đoán và điều trị cũng phải cao hơn mức bình thường không chừng. Vigil nghĩ như vậy khi vung vẩy cái đuôi thấm nước của mình, đồng thời treo áo khoác ngoài trên lưng ghế.
Có thể một trong những bác sĩ thực hiện việc kiểm tra lần này là một quý cô Sarkaz tóc tím, nghe phong thanh rằng đương sự được điều đến đây do tiện đường từ Leithanien trở về, bởi vậy trên bàn mỗi người ai cũng có trong tầm tay một li nước ép bắp cải tím pha với cà rốt lặng lẽ tản mát một thứ mùi hương bất tường. Dĩ nhiên cả Cán viên Vigil đến muộn nhất cũng không phải là ngoại lệ.
Cậu trai trẻ kiên định không chịu uống ngụm nào trước ánh nhìn chằm chằm của cả Penance và Hibicus. Mưu đồ dùng tờ văn kiện mỏng manh che đi hai cặp mắt cháy bỏng kia, cậu giả vờ giả vịt xem xét những văn tự trước mắt mặc cho việc này chẳng hề có nghĩa lí gì - một phần bởi từng câu từng chữ trên trang giấy đều sớm được thương thảo xong từ lâu, phần còn lại vì cậu tín nhiệm Rhodes Island. Huống hồ, sự việc trên đường ban nãy vẫn khiến chàng sói nhỏ này cảm thấy bất an: Cậu luôn cảm giác con hẻm nho nhỏ phân nhánh từ đường cái tựa mao mạch ấy, nơi đó máu chảy len lỏi như thông hướng cậu đến tận cùng ký ức đã bị chủ nhân quên lãng.
"Điều thứ năm, Rhodes Island sẽ tiếp nhận những người bị nhiễm Oripathy trong trường hợp cần cứu chữa khẩn cấp đồng thời cũng sẽ phối hợp với Hiệp hội Cứu trợ địa phương tại Nuova Volsinii sau khi bệnh tình của bệnh nhân đã ổn định. Điều thứ sáu, phía Rhodes Island sẽ không tham gia vào... Leon, Leon? Em có ý kiến gì không?" Penance lo lắng cúi đầu. Khi hương thơm nhẹ nhàng từ mái tóc dài của nữ thẩm phán theo đấy phảng phất trong không khí thì Vigil cũng bừng tỉnh. Phát hiện bản thân vừa ngẩn người vừa nắm chặt cái ly nước ép cải tím cà rốt kia, Vigil buông ngay vật trong tay - giống như một người Siracusa thấy một ly Columbiano đá (*), rồi lắc đầu hướng về Lavinia.
"Người nhiễm bệnh..." Ứng cử viên trẻ tuổi của chức Thị trưởng mở lời, "Thật kỳ lạ, rõ ràng trước đây chúng ta chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề của họ, cũng chẳng ai nhắc đến nó cả. Hệt như bệnh Oripathy chưa bao giờ tồn tại ở Volsinii vậy." Vigil dùng bút bi khoanh tròn trên văn kiện lâm thời, đánh dấu những vấn đề trọng điểm cần thảo luận trong ngày mai.
Penance cùng lúc đấy đối chiếu xem tài liệu có xuất hiện điểm nào mâu thuẫn với Hiến pháp hay không, ngài Thẩm phán vốn không cần ngẩng đầu cũng có thể trả lời nghi vấn của cậu: "Nếu pháp luật không thể trói buộc được những kẻ bình thường thì người bị nhiễm bệnh cũng có khác gì nhau đâu. Ở nơi này những người Siracusa khỏe mạnh hơn em cũng có thể chết, hẳn em rõ ràng điều này chứ? Còn nữa, trước tiên uống hết ly nước ép rau củ đó đi, Leon."
Chóp tai Vigil thoáng run, giả vờ bản thân chẳng hề nghe thấy câu cuối cùng. Cậu tiếp tục ấn đầu bút bi, tiếp chuyện tựa hồ như không có việc gì xảy ra. "Em dĩ nhiên hiểu rõ, vốn dĩ sự ra đời của em là để tiếp nối truyền thống của Siracusa mà, phải không? Đổi lại, chúng ta phải chấp hành nhiệm vụ từ Rhodes Island nên chị hãy sớm nghỉ ngơi đi, chị Lavinia. Không còn vấn đề gì khác thì ta vẫn nên rời đi thôi- À, em sẽ không tiễn bác sĩ Hibicus đâu."
-----
(*) Columbiano đá: Văn bản gốc là 哥伦比亚式冰咖啡 (cà phê đá kiểu Columbia) nhưng tôi đoán nó có thể liên hệ đến món Americano đá, thứ bắt nguồn từ Espresso từ Ý.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net